Chương 6: Phát hiện thiên phú của Đường Đường/ liếm màng trinh.
Vào ngày Đường Tâm xuất viện, Thượng tướng Tạ Diệc Hàn đã đặc biệt lái xe tới đón bé cưng về tinh cầu của anh. Trước khi rời đi, bác sĩ Giang Hải Phong còn dặn dò Đường Tâm những việc cần chú ý cho cơ thể của em, còn nói hắn sẽ đến thăm em.
Mãi đến khi lên xe, Giang Hải Phong mới miễn cưỡng dời ánh mắt của mình đi. Các bác sĩ và y tá bên cạnh hắn thì tròng mắt đã sắp rớt xuống đất tới nơi rồi. Từ khi nào mà bác sĩ ưu tú nhất đất nước của bọn họ lại nhìn một cậu bé với ánh mắt nhớ nhung như vậy?
Mà điều làm cho bọn họ càng sốc hơn chính là cậu bé mà bác sĩ Giang Hải Phong của bọn họ quan tâm cũng được Thượng tướng trẻ tuổi đầy triển vọng Tạ Diệc Hàn xem như bảo bối. Suốt cả đường đi, tay của Thượng tướng không bao giờ rời khỏi eo của Đường Tâm.
Chuyện này……
Tình huống này là sao đây?
Mặc dù cậu bé kia quả thật rất đẹp trai, nhưng mà cậu ấy rốt cuộc có sức hấp dẫn gì mà có thể khiến cho hai người đàn ông kiệt xuất nhất đất nước cùng xem trọng và đối xử dịu dàng như vậy?
Tâm hồn bát quái của mọi người đang bừng cháy. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Bởi vì sau khi Tạ Diệc Hàn và Đường Tâm lên xe, những người quân nhân đã ra lệnh cho mọi người xung quanh im lặng, thậm chí ý muốn của Giang Hải Phong cũng bị ảnh hưởng.
Cả hai người đàn ông đều đang bảo vệ thông tin của cậu bé này.
Điều này khiến cho mọi người xung quanh không dám kể lại với ai về chuyện này, xem như chuyện này sẽ cùng theo họ vào trong quan tài.
Ở bên kia, sau khi Đường Tâm ngồi trên chiếc siêu xe bay, đôi mắt của em liền không nhịn được mà quan sát xung quanh.
“Whoa~ đây chính là xe bay!” Trong mắt đứa nhỏ này tràn đầy sự tò mò và hưng phấn. Mấy ngày nay Tạ Diệc Hàn đã có được tư liệu về Đường Tâm, dĩ nhiên cũng biết được những chuyện trước đây của đứa nhỏ đáng thương này.
Cho nên khi anh nhìn thấy Đường Tâm giống như một đứa bé ba tuổi mà ở trên xe bay rộng rãi nhìn chỗ này một chút, hỏi chỗ kia một chút, còn muốn được sờ sờ thì trong lòng Tạ Diệc Hàn không khỏi chua xót.
Anh vẫy vẫy tay với Đường Tâm, sau đó Đường Tâm ngoan ngoãn chui vào trong lòng của Thượng tướng, đôi mắt to tròn xoe nhìn anh chăm chú: “Thượng tướng~ có chuyện gì vậy ạ?”
Thượng tướng chỉ cười dịu dàng với em, sau đó từ bên cạnh lấy ra thuốc mà Giang Hải Phong đã dặn đi dặn lại trước khi đi rằng nhất định phải cho Đường Tâm uống.
Bình thường Đường Tâm vô cùng không thích uống thứ thuốc này vì vị của nó quá đắng. Nhưng bây giờ ngón tay thon dài của Thượng tướng đang cầm túi thuốc này, lúc tự mình đút thuốc vào môi của Đường Tâm, Đường Tâm rốt cuộc cũng không thể từ chối được nữa.
Em nhíu mày hít một hơi thật sâu giống như viên thuốc trước mặt em giống như là hồng thủy mãnh thú vậy.
Ừng ực ừng ực ——
Sau mấy ngụm Đường Tâm đã uống hết đống thuốc này. Trong nháy mắt vị đắng lan ra khắp miệng Đường Tâm làm em không khỏi há miệng, nhíu mày, hai mắt nhắm tịt lại.
Trông em vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Thượng tướng cười thành tiếng, sau đó trở tay lấy ra một viên kẹo sữa rồi đút vào miệng nhỏ của Đường Tâm.
“Bây giờ còn đắng nữa không?”
Vị đắng trong miệng Đường Tâm đã bị viên kẹo sữa này bao trùm. Em thỏa mãn lắc đầu, mơ hồ không rõ nói: “Không đắng ạ~ Thượng tướng đút nên không đắng nữa.”
Tạ Diệc Hàn đã từng nghe qua rất nhiều lời xu nịnh, nhưng sau khi nghe được những lời mà bé cưng đã nói với anh lại khiến cho lòng anh tràn ngập niềm vui. Ước gì anh có thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất mà anh có trao cho người đang ở trong lòng ngực của anh.
Thế là Tạ Diệc Hàn khom xuống nhẹ nhàng chạm vào môi của Đường Tâm, sau đó nói: “Quả nhiên Đường Đường thật ngọt ngào.”
Một từ ngữ hai ý nghĩa làm cho Đường Tâm nghe được lỗ tai nhỏ nháy mắt liền ửng đỏ.
Tài xế đang lái xe phía trước suốt dọc đường đều chạy đến xiêu vẹo. Lúc đầu trong lòng hắn vẫn còn đang tự hỏi không biết tiểu tử này đến từ đâu? Một chút quy củ gì cũng đều không hiểu mà chạy tới chạy lui, sờ tới sờ lui trên xe của Thượng tướng.
Nhưng Thượng tướng cũng không hề nhắc nhở câu nào, hơn nữa còn phá lệ dịu dàng ôm lấy cậu ta, chu đáo đút thuốc cho cậu ta!
Phải biết rằng chứng cuồng loạn của Thượng tướng nổi tiếng là nghiêm trọng. Trước đây, bất cứ khi nào mà bọn họ gây một chút tiếng ồn nhỏ trong khi làm việc thôi cũng đều bị Thượng tướng đuổi đi.
Vậy mà bây giờ tiểu tử này thế mà không có hề hấn gì trước mặt Thượng tướng, trên mặt của Thượng tướng vẫn còn nở nụ cười.
Trời ạ……
Tài xế cảm thấy kinh ngạc giống như khi mình nhìn thấy hành tinh màu xanh lam vào mấy trăm triệu năm trước.
Vì những chiến công vang dội của Thượng tướng Tạ Diệc Hàn mà quốc gia đã đặc biệt tặng một cái hành tinh cho anh để làm chỗ ở.
Trên hành tinh này có biển, có đất liền, còn có thảo nguyên và nhiều nơi khác. Điều này khiến cho một người nhà quê chưa bao giờ nhìn thấy nhiều phong cảnh như Đường Tâm quả thật không hề chớp mắt suốt chặng đường đi. Thượng tướng nhìn thấy em cảm thấy hứng thú như vậy nên đặc biệt kêu tài xế lái xe đến một trang trại.
Trang trại này thuộc về vùng ngoại thành, cách nơi ở của anh không quá xa. Bởi vì biết được lúc trước Đường Tâm làm việc ở nông trại nên Tạ Diệc Hàn dứt khoát dẫn em trực tiếp đến nông trại. Nếu bé cưng thích cái nông trại này thì anh sẽ đem nông trại của anh trên hành tinh này cho em.
Dĩ nhiên nếu bé cưng không muốn vất vả như vậy thì Tạ Diệc Hàn cũng có thể để bé cưng ở nhà rồi nuôi em. Anh nuôi nổi, tên cầm thú kia cũng nuôi nổi.
Quả nhiên đúng như Tạ Diệc Hàn dự đoán, Đường Tâm vừa mới xuống xe đã giống như một con diều bị đứt dây mà bước chân chạy nhanh về phía nông trại xanh mướt trước mắt.
“A a a a! Là nông trại!!” Hai mắt của Đường Tâm sáng ngời nhìn cảnh đẹp trước mắt. Trên bãi cỏ rộng lớn có mấy con bò sữa đang cúi đầu gặm cỏ. Một cơn gió thổi qua khiến cho bóng dáng của những con bò như ẩn như hiện trên cỏ. Quả thật là gió thổi cỏ rạp bò dê đầy đồng.
Thượng tướng theo sát phía sau Đường Tâm, trong mắt tràn đầy ý cười.
Lại nói từ sau khi anh gặp được Đường Tâm, chứng cuồng loạn vốn hành hạ anh bấy lâu nay vậy mà bắt đầu được kiểm soát. Trong cuộc kiểm tra sức khỏe định kì hai ngày trước, các chỉ số của chứng cuồng loạn thế mà lần đầu tiên giảm xuống, điều này không chỉ khiến Tạ Diệc Hàn cảm thấy vui vẻ mà ngay cả quốc gia cũng rất xem trọng chuyện này.
Cả Tạ Diệc Hàn và Giang Hải Phong đều đoán rằng tất cả những điều này đều có liên quan đến bé cưng có hóa hình là bò sữa nhỏ trước mắt này.
Thấy em vui vẻ mà chạy tới chạy lui ở nông trại, Tạ Diệc Hàn hô lên với em: “Đường Đường, em có muốn trở thành chủ của cái nông trại này không?!!”
Đường Tâm vốn vẫn còn đang giơ chân chạy khắp nơi trong nháy mắt dừng chân lại, em nhìn người đàn ông cao lớn đang dịu dàng nhìn em cách đó không xa với vẻ mặt không thể tin được.
Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt góc cạnh của Thượng tướng đặc biệt chói mắt. Đặc biệt là đôi mắt màu lam giống như biển rộng kia bao bọc em thật chặt.
Đường Tâm thở phì phò, la lớn chạy về bên cạnh Thượng tướng. Bộ dạng giống như một chú cún con đã chơi đùa bên ngoài đủ rồi, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh.
“Thật sự có thể để cho em làm chủ nông trại sao?”
Đường Tâm không thể tin được dò hỏi.
Thượng tướng cười gật đầu, một tay sờ lên mồ hôi mỏng trên trán em: “Đương nhiên rồi, nếu em muốn thì hành tinh này cũng là của em luôn.”
A…… Đây là lời âu yếm gì vậy……
Đường Tâm nghe xong mặt đỏ bừng, trái tim cũng không còn nghe lời nữa.
Em quả thực cực kỳ vui vẻ nên không quan tâm gì nữa. Chỉ thấy em đột nhiên vòng tay ôm lấy cổ của Thượng tướng sau đó nhón mũi chân lên, trong ánh mắt kinh ngạc của Thượng tướng mà lần đầu tiên chủ động dâng lên nụ hôn của mình.
Lần này đổi thành trái tim của Thượng tướng thình thịch nhảy loạn.
Sau khi nhận ra bé cưng thế mà chủ động hôn mình, trong đôi mắt màu lam của Thượng tướng nổi sóng mãnh liệt.
Anh trở tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Đường Tâm, một tay bế mông nhỏ của em lên làm cho hai chân của em quấn quanh eo anh.
Hai người cứ thế mà hôn nhau say đắm trên đồng cỏ mênh mông. Đường Tâm còn nghịch ngợm mút lấy chiếc lưỡi tà ác đang xâm nhập vào miệng mình khiến cho Thượng tướng vốn đang nhắm mắt nháy mắt phải mở to cặp mắt màu lam tuyệt đẹp.
Sau khi nhìn thấy nụ cười đắc ý trên mặt của Đường Tâm, Thượng tướng hít một hơi thật sâu, buông em ra rồi dùng giọng điệu khàn khàn và kiềm chế nói: “Về nhà thôi.”
Đường Tâm chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi: “Nhanh như vậy đã phải về nhà rồi sao?”
Thượng tướng ôm em đi trở về xe. Trên đường đi, giọng nói vừa trầm thấp lại giàu từ tính giống như pháo hoa nổ bên tai của Đường Tâm. Đường Tâm nghe thấy Thượng tướng nói: “Anh muốn đụ em.”
Chỉ một câu nói như vậy thôi đã khiến cho lồn nhỏ của Đường Tâm run rẩy chảy nước......
Trời ạ, sao Thượng tướng lại có thể nói ra những lời xấu hổ làm người ta không thể kiềm chế được như vậy chứ.
Suốt chặng đường, đứa nhỏ vốn ồn ào náo loạn giờ đây lại giống như một bé mèo thẹn thùng mà trốn vào trong lòng của Thượng tướng.
Mãi cho đến khi xuống xe, Đường Tâm vẫn còn choáng váng được Thượng tướng tự mình ôm vào trong phòng.
Trong biệt thự giờ đây không có một bóng người. Sau khi đóng cửa lại và mở ra khóa bảo vệ phòng, vị Thượng tướng vốn nổi tiếng là vững vàng bình tĩnh rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa mà dùng sức hôn lên môi Đường Tâm.
Nụ hôn của hai người vừa ướt át vừa mông lung. So với nụ hôn thích xâm nhập vào sâu trong cổ họng của Giang Hải Phong thì nụ hôn của Thượng tướng không thể nghi ngờ là chứa nhiều dục vọng chiếm hữu hơn.
Trước giờ những vật sở hữu của mình anh đều nắm giữ trong tay, nhưng cố tình đứa nhỏ trước mắt này lại không thể.
Nụ hôn bá đạo như vậy khiến cho Đường Tâm phát ra âm thanh giống như mèo con cầu xin tha thứ. Nhưng em lại không muốn rời xa Thượng tướng, hai tay nhỏ bé của em ôm chặt lấy chiếc cổ rắn chắc của Thượng tướng.
Không biết từ lúc nào mà hai người đã hôn nhau từ phòng khách đến giữa phòng ngủ. Khi Đường Tâm bị đặt lên một chiếc giường siêu lớn, Đường Tâm mới phát hiện ra một cái lều trại thật lớn bên dưới sớm đã phồng to chống lên bộ tây trang đang bao bọc lấy nó của Thượng tướng.
“Đường Đường…… Đường Đường, cho anh đụ em có được không?” Thượng tướng cao cao tại thượng lại động tình mà nói lời thân mật bên tai của Đường Tâm. Con cặc đã sớm cứng ngắc bị ngăn cách bởi lớp vải dệt kia từng chút chọc vào lồn nhỏ kiều nộn của Đường Tâm.
Cơ thể của Đường Tâm bị chọc đến xụi lơ nằm ở trên giường, hai mắt đờ đẫn nhìn anh, trong mắt em ướt dầm dề, muốn khóc mà khóc không được, em cắn môi không ngừng kêu: “Thượng tướng......”
Đôi mắt màu lam của Tạ Diệc Hàn bắt đầu tối sầm lại, anh đơn giản cởi ra hết áo và quần của Đường Tâm đang nằm ở trên giường, một đôi chân trắng như tuyết lộ ra trước mắt anh.
Mà giữa hai chân trắng nõn ấy lại là một cái lồn nhỏ quyến rũ mê người, giờ phút này đang căng thẳng mà co rụt lại, nhẹ nhàng mấp máy giống như đang liếm mút cặc lớn của anh.
Đường Tâm dĩ nhiên cảm nhận được ánh mắt nóng cháy thuộc về Thượng tướng. Nước mắt của em rơi xuống từ đôi mắt ướt dầm dề, em thẹn thùng không biết phải làm sao, nhẹ giọng nói: “Đừng nhìn, Thượng tướng...... Đừng nhìn lồn nhỏ của Đường Đường mà......”
Tạ Diệc Hàn kéo bàn tay nhỏ đang muốn ngăn cản phong cảnh xinh đẹp của Đường Tâm ra, sau đó cúi đầu hôn lên đôi tay em: “Lồn nhỏ của Đường Đường thật đẹp.”
Một câu này khiến cho Đường Tâm đỏ mặt xấu hổ không thôi. Tạ Diệc Hàn dịu dàng ôm bé cưng vào trong ngực dỗ dành em, một bàn tay lại chậm rãi sờ về phía lỗ nhỏ khiến anh mất đi lý trí kia.
“Ưm…… Thượng tướng……” Nước mắt của Đường Tâm nháy mắt chảy ra, thân mình nho nhỏ không ngừng run rẩy. Trời ạ, Thượng tướng mà tất cả mọi người đều ngưỡng mộ lại đang sờ lồn của em……
Nhận thức này khiến cho cơ thể và tâm trí của Đường Tâm càng thêm nhạy cảm hơn. Hai đùi của em ngoan ngoãn tách ra làm cho Thượng tướng càng dễ dàng thuận lợi vuốt ve lồn nhỏ của em.
Sau khi thấy bé cưng bắt đầu phối hợp với mình, Thượng tướng cúi đầu hôn em. Cuối cùng quỳ một gối trước mặt của Đường Tâm, hai đùi của em bị tách ra. Sau đó, anh tiến tới gần miệng lồn đang tỏa ra mùi hương ngọt ngào mê người. Lần đầu tiên anh nhìn thấy rõ ràng lỗ lồn của Đường Tâm từ khoảng cách gần như vậy.
Khác với lồn của phụ nữ, lỗ lồn của Đường Tâm nho nhỏ. Xung quanh bóng loáng mịn màng không có một sợi lông, bên trong cánh hoa nhỏ mỏng manh mềm mại kia còn có một hạt châu nhỏ đáng yêu.
Tạ Diệc Hàn mê muội vươn đầu lưỡi liếm lên viên thịt châu nhỏ đang trốn ở bên trong.
Trong nháy mắt liền nghe thấy Đường Tâm kêu dâm, “A ~ Thượng tướng…… Còn muốn…… Còn muốn nhiều hơn nữa……”
Bé đáng yêu đã nói như vậy thì Tạ Diệc Hàn đương nhiên sẽ thỏa mãn em.
Chỉ thấy đầu lưỡi vốn chỉ đang khiêu khích âm đế lần này bắt đầu dùng sức liếm láp lên hai bên của lỗ lồn kích thích lồn nhỏ nháy mắt sưng lớn lên giống như một cái miệng nhỏ đang chu ra. Nước lồn từ bên trong lồn trào ra từng đợt đều bị Tạ Diệc Hàn từng chút liếm láp khiến cho miệng lồn trở nên lầy lội.
“A…… Thượng tướng thoải mái quá, Ưm...ư...hưm…… Thượng tướng đang liếm em……”
Tạ Diệc Hàn cười thành tiếng, hỏi: “Thượng tướng đang liếm chỗ nào của em thế?”
Đường Tâm rên rỉ, sau đó ngoan ngoãn nói: “Thượng tướng, Thượng tướng đang liếm lồn nhỏ của Đường Đường……”
Sau khi nghe thấy những lời cợt hả của Đường Tâm, Tạ Diệc Hàn giống như đang khen thưởng bé ngoan mà dùng đầu lưỡi của anh vói thẳng vào bên trong lỗ nhỏ thần bí ép cho lỗ thịt dâm đãng kia không ngừng co rụt lại rùng mình một trận.
“Không, đừng làm như vậy…… A a a…… Đường Đường chịu không nổi!!”
Nhưng người đàn ông giữa hai chân em lần này không chịu nghe em nói, đầu lưỡi linh hoạt kia nhắm vào trong lỗ lồn mà thọc sâu vào, cuối cùng đầu lưỡi của Tạ Diệc Hàn bị một lớp màng ngăn lại.
Đầu lưỡi linh hoạt của người đàn ông còn cố ý liếm lên lớp màng này vài cái, cảm nhận được ở giữa còn có một lỗ thủng nho nhỏ.
Khoái cảm khi được liếm màng trinh làm cho Đường Tâm cảm giác đầu óc của em sắp bị thiêu cháy rồi. Cơ thể em giống như một con thiên nga bị trúng mũi tên. Dương vật nhỏ trắng nõn sạch sẽ phía trước bỗng nhiên run rẩy một chút rồi bắn ra tinh dịch màu trắng, nhỏ giọt xuống người Thượng tướng dưới ánh mắt sâu thẳm của anh.
Thượng tướng sớm đã nứng lắm rồi, làm sao còn có thể chịu được dụ hoặc như vậy. Không biết từ lúc nào mà anh đã móc ra con cặc thô to tràn ngập Hormone nam tính của mình, không hề giữ lại mà ấn lên miệng lồn vừa mới cao trào của Đường Tâm.
Đường Tâm bị nóng đến nỗi cả người run rẩy một chút. Sau khi biết được ý đồ của Thượng tướng, thế mà cũng ngoan ngoãn phối hợp với người đàn ông mà dạng chân ra.
Thượng tướng Tạ Diệc Hàn thấy đôi mắt ướt át của Đường Tâm nhìn anh, sau đó thẹn thùng nói: “Thượng tướng, anh…… Anh mau cắm vào đi ạ……”
•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°
Tui edit vội nên chưa beta lại, câu cú có chỗ nào lủng củng thì mấy bà báo với tui để tui sửa lại nha.
Tuần sau tui kiểm tra môn chuyên ngành mấy bà ơi.☺🙏
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro