Snowman

Au: Yui

Beta: Đôn
___________________________________________________________________
21-12-2022
[TỔNG GIÁM ĐỐC]
Vương Nguyên đứng trước cửa phòng tổng giám đốc trước mặt, gõ nhẹ vài cái.

-Vào đi! - một thanh âm trầm thấp, phát ra từ phía bên trong. Cậu đẩy cánh cửa gỗ dày mà bước vào:

-Xin hỏi tổng giám đốc gọi tôi có chuyện gì?

-Vương Nguyên, cậu nghe này. Sắp tới Noel rồi đấy, tôi chỉ muốn hỏi là...cậu có muốn...

-KHÔNG!!! - thanh âm dứt khoát như đang hét thẳng vào vào mặt ông, không để hắn tiếp tục nói, cậu vội vàng bước ra khỏi cửa, để lại năm chữ:

-Tôi xin phép đi trước.

Vị tổng giám đốc bị cậu doạ cho mất hồn, hai tay xoa xoa thái dương: "Chàng trai nhỏ này, xem ra thật sự rất cứng đầu...!"

Có lẽ đây là một việc không còn lạ lẫm gì với ông nữa, kể từ sau năm mà Vương Tuấn Khải rời công ty mà sang Mĩ định cư. Hằng năm, cứ khi đến ngày Noel, mặc sức cho mọi người nài nỉ, hàng triệu fans đang chờ đợi. Vương Nguyên vẫn nhất nhất không đơn ca Snowman, dù có người đồng ý song ca cùng cậu thì vẫn cứ cự tuyệt từ chối...

Đôi chân thoăn thoắt bước đi trên hành lang, từng bước, từng bước mạnh như muốn dậm nát sàn nhà, phớt lờ đi mọi thứ, hướng thẳng về phía cánh cổng công ty...

-Vương Nguyên, cậu...

-Nhị Hoành, cho cậu ấy đi đi. - Thiên Tỉ cắt ngang lời Chí Hoành, mặc cho Vương Nguyên dậm sắp nát cái sàn cũng không dám can.
--------------
Đêm.
Thành phố Trùng Khánh hoa lệ, ánh đèn neon đủ màu thắp sáng cả một vùng trời đêm thanh tĩnh.
Len lỏi giữa dòng người đông đúc, bỏ mặc mọi thứ xung quanh, Vương Nguyên như một người mất hồn cứ thế bước đi, nhìn cậu như không ngần ngại phá tan đêm đen cô quạnh.

"Cạch" - tiếng cửa mở vang lên, bước vào nhà rồi chạy thẳng một mạch lên căn phòng nhỏ quen thuộc.

Ngồi thụp xuống nền gạch lạnh như băng, cả người co rúm, mắt mông lung nhìn trần nhà, tự mình thủ thỉ với bản thân:

-Lạnh thật... - đôi môi đỏ mọng tựa anh đào khẽ mấp mấy, cổ họng khô ran, phát ra vài tiếng nấc nhỏ.

Đã bao lâu rồi? 1 năm? Hay 2 năm? Thậm chí là đã 5 năm từ khi anh qua Mĩ, không một chút tin tức. Không hề một cuộc gọi, một lá thư từ anh cũng không thấy.

Dù vậy, cậu vẫn cứ ngu muội mà đợi chờ, tựa hồ như một con thiêu thân lao đầu vào lửa, mãi không thể giải thoát... Gian phòng nhỏ không một chút ánh sáng, những tiếng nấc càng ngày càng lớn dần, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nơi đây.

"Anh đi rồi...liệu anh có vì em mà trở về không?...anh...hức...có cảm thấy có lỗi...hức...có lỗi với em không? Rồi khi anh trở về, anh có hay không sẽ quên Vương Nguyên là ai?..." - nước mắt lăn dài trên khuôn mặt ửng đỏ, suốt mấy năm qua đêm nào cũng vậy. Cậu luôn một mình trong màn đêm thanh tĩnh. Một mình nhớ, một mình buồn, một mình đau khổ, một mình nấc...rồi lại một mình khóc.

Anh đâu rồi? Vương Tuấn Khải đâu rồi?
--------------
Nắng sáng dịu khẽ len lỏi qua cữa sổ, chiếu lên khuôn mặt trắng nõn của không góc chết. Vẫn tư thế đó, cả người yếu ớt dựa sát vào tường, hai bên gò má vẫn còn vài vệt nước mắt khô. Đôi mắt sưng húp cả lên, đỏ hoe tựa như mắt thỏ.

Vương Nguyên khó khăn bật người dậy, cơ thể nặng trĩu bước đến nhà vệ sinh. Thay một bộ quần áo mới, vuốt lại mái tóc đã sớm rối bù, chân mang đôi giầy thể thao xanh lá mà bản thân yêu thích. Cậu cố gắng lấy lại vẻ năng nổ thường ngày mà rời khỏi nhà đến chỗ làm quen thuộc.

[TỔNG GIÁM ĐỐC]
Lại một lần nữa, cậu đứng trước căn phòng này:
"Cộc cộc"

-Vào đi! - chất giọng khá quen thuộc lại lần nữa cất lên, cậu bước vào:
-Tổng giám đốc, Noel này tôi có thể đơn ca Snowman được không?

Vị tổng giám đốc bất ngờ xoay ghế về phía cậu:
-Thật!? Thật sao??

-Vâng!

-Được thôi, cậu mau chuẩn bị đi, tối ngày 24 chúng ta sẽ có một concert khá quan trọng, tôi sẽ sắp cho cậu một tiết mục! - từng câu ông phát ra thể hiện rõ sự mừng rỡ tột độ. Thiếu mỗi việc đốt pháo ăn mừng mà thôi.

Vương Nguyên bước ra ngoài, tiến thẳng đến phòng luyện thanh. Bắt đầu công cuộc xây dựng lại cái gọi là hình tượng mà lâu ngày mai mục.
--------------
Tối ngày 24.
Sau hàng loạt những tiết mục của những đồng nghiệp, thực tập sinh, cũng đã đến lượt cậu.

Cầm trên tay chiếc micro. Đôi tay lạ lẫm run lên lộ rõ sự lo lắng. Nhạc nền quen thuộc lại được bật lên, nhưng cùng một bài hát, tại sao cảm giác nó lại khác thế? Vì thiếu anh ư? Chắc có lẽ, cậu phải học cách đơn độc rồi, không thể chỉ mãi bám lấy quá khứ, anh đã rời xa cậu thật rồi...
"Hǎo lěng xuě yǐjīng jī dì nàme shēn.
Merry Christmas to you wǒ shēn ài de rén..." - Vương Nguyên nhẹ nhàng cất giọng, thanh âm trong trẻo khiến cho cả khán đài ồn ào ban nãy trở nên thật an tĩnh, ai nấy tập trung thưởng thức.

Cậu hát, đúng! Hát rất hay, nhưng thật vô nghĩa...mọi ánh nhìn đều tập trung về cậu, từng cánh tay đung đưa theo điệu nhạc.

Nhưng mà...tại sao tự dưng mọi người lại nhìn ra cửa? Chẳng phải Vương Nguyên cậu đang đứng trên sân khấu sao? Còn ai quan trọng hơn cậu ở cái nơi này à?

Hành động kì lạ của mọi người khiến cậu hơi ngượng. Ơ...Cả đèn cũng chiếu ra cửa! Rốt cuộc xem cậu là cái gì đây?!

"Hǎo lěng zhěnggè dōngtiān zài nǐ jiāmén.
Are you my snow man wǒ chī chī chī chī de děng"

Vương Nguyên sững người trước âm thanh đấy. Thật lạ, nhưng sao thật quen...

Người nào đấy đang từ cửa tiến vào. Bộ vest xanh quen thuộc, hương thơm phảng phất tựa hoa lài từ người anh... Vương Tuấn Khải...Vương Tuấn Khải! Vương Tuấn Khải!! Là anh sao?! Anh về sao?! Tất nhiên những điều này đều do cậu một mình suy diễn, làm sao có thể hét lớn vào micro đây?

Phải rồi! Là anh, Vương Tuấn Khải. Anh từng bước tiến lại khán đài với micro trên tay...giờ thì anh đứng ngay cạnh cậu.

Hốc mắt vô thức phủ nước. Đôi chân như đổ chì hoàn toàn không thể cử động. Trống ngực cứ thế từng hồi đập mạnh.

Anh nhìn cậu, cười khả ái. Cậu hiểu ý mà lấy lại tinh thần, lập tức theo nhịp của anh mà hát theo:
"Xuě yīpiàn yīpiàn yīpiàn yīpiàn
Pīn chū nǐ wǒ de yuán fèn
Wǒ de ài yīn nǐ ér shēng nǐ de shǒu
Mō chū wǒ de xīnténg"
..........."

Cả hai người lại cùng nhau song ca, tuy đã một thời gian rồi vậy mà bây giờ cả hai vẫn ăn ý đến kì lạ. Thấp thoáng dưới khán đài nghe tiếng hét lớn tên hai người. Xa xa lại thấy những bảng đèn màu xanh lục đã từ rất lâu rồi không thấy.
-------------
-Mọi người làm việc tốt lắm! - tổng giám đốc vui vẻ nói:
-Còn cậu, Tuấn Khải, nếu cậu muốn trở lại công ty thì ngày mai lên phòng gặp tôi!

-Vâng! - miệng thì nói, còn hai tay anh vẫn còn bận ôm chặt Bảo Bối đang ngủ say trong lòng. Mọi người thấy cảnh tượng này, đều tránh sang chỗ khác, dù gì hai người họ cũng vừa 'tương phùng', cũng nên cho họ không gian riêng.

-Họ đi hết rồi, em còn định giả vở ngủ đến bao giờ? - Vương Tuấn Khải thì thầm vào tai cậu, phà một hơi nóng.

Vương Nguyên khó chịu liền quay sang, bĩu môi:
-Em không có!

-Sao mắt em sưng húp lên thế?!

-Không...không có gì đâu..!

Anh khẽ cười, để lộ hai chiếc răng hổ, lại ghé sát tai cậu:
-Em nhớ anh sao mà khóc sao?

Nhị Nguyên của chúng ta nay hai má đã đỏ ửng vờ quay mặt đi chỗ khác, anh nhìn biểu cảm đáng yêu của cậu mà cười đến dở sống dở chết.

-Này Vương Tuấn Khải...đừng bỏ em mà đi nữa nhé...được không? - Im lặng một hồi lâu, cậu quay sang nhìn anh, lên tiếng cầu khẩn như một chú mèo nhỏ.

Anh siết chặt hai tay lại, hôn nhẹ lên trán cậu:
-Ừ, anh hứa!

Đêm giáng sinh tuy lạnh nhưng thật ấm. Ấm vì anh về với em, ấm vì em ở với anh.

-----------------

Cùng là một bản nhạc, nhưng không phải là hai cậu song ca thì tôi cảm thấy nó thật vô nghĩa. Tôi vẫn đang và vẫn sẽ mãi chờ bản tình ca ấy vang lên một lần nữa. Vì vậy, hai cậu có thể cho tôi một món quà được không?

--------------------END-------------------

Merry Chrismas <3
Hãy để lại một vote một cmt nếu các bạn yêu thích fic, đó động lực để team tiếp tục cố gắng làm việc tích cực hơn nữa :3

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: