Đêm hoa hồng (H)

Tác giả: Rvin

Link: https://archiveofourown.org/users/Rvin/pseuds/Rvin

Thể loại: tiếu binh hướng đạo, H, ngọt, HE

Pairings: Jaedo, Markhyuck

Editor: Lam

|Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, xin vui lòng không mang đi nơi khác|

---

Một số thuật ngữ có trong truyện:

1. Lính gác, dẫn đường: Mối quan hệ giữa lính gác và dẫn đường cũng giống như cây súng và cò súng. Lính gác bảo vệ dẫn đường, mà dẫn đường thì trợ giúp lính gác, từ đó mà dẫn dắt họ. Chỉ sau khi liên kết về tinh thần và thể xác thì lính gác và dẫn đường mới được coi là bạn đời hợp pháp. Có xét nghiệm dành cho dẫn đường để tìm ra lính gác phù hợp nhất với mình. Trong truyện, độ tương thích giữa Jaehyun và Doyoung là 100%.

2. Kết hợp nhiệt: Liên kết thân thể. Khi dẫn đường phát ra kết hợp nhiệt tức là tiến vào kì phát tình.

3. Tháp: Nơi làm việc, luyện tập, sinh hoạt chung của lính gác và dẫn đường.

4. Thế giới tinh thần/Biển ý thức: Khoảng không gian bên trong trí óc mỗi người, dẫn đường có thể dùng sợi tinh thần để xoa dịu thế giới tinh thần của lính gác.

5. Tinh thần thể: Thế giới tinh thần được thực thể hóa thành vật thể. Trong truyện, tinh thần thể của Jaehyun là hổ Bengal, của Doyoung là hoa hồng.

Nguồn: Tiêu Tịch Lâu WordPress

Note: Mình đã cố gắng rút ngắn phần chú thích nhất có thể, chỉ giải thích những thuật ngữ xuất hiện trong truyện. Bởi vì oneshot này tập trung vào H, đừng quá để tâm đến những chú thích nếu chưa hiểu rõ vì có thể khiến mọi người bị rối.

---

"Lòng có mãnh hổ, ngửi được hoa hồng."

---

"Này, mấy cậu đã nghe chuyện này chưa, quan hệ giữa các thủ lĩnh nhóm năm nay cực kém, ngày hôm qua cùng nhau hợp tác làm nhiệm vụ, độ ăn ý thậm chí còn thấp hơn 90%."

"Vậy thì sao chứ, đó là sự lựa chọn của tháp, nếu không thể hòa hợp thì vẫn buộc phải cùng nhau lãnh đạo trận chiến. Chậc chậc, thật thảm hại ..."

"Ăn cơm của các cậu đi, đây là những gì người lính bình thường chúng ta làm. Các thủ lĩnh không quan tâm đến mạng sống hay cái chết của lính gác cấp thấp đâu, mấy cậu kiếm chuyện bát quái làm gì chứ."

"Thì là do ..."

Căn tin trên tầng bốn của tháp hôm nay phá lệ náo nhiệt, thanh âm bát đĩa va chạm thậm chí còn gay gắt hơn trước, những lính gác dự bị mặc quân phục cao giọng đàm tiếu, thẳng đến khi một đôi ủng tác chiến màu xanh sẫm bước qua cửa căn tin. Dò quét người lạ mặt một lượt, cảm biến nhận dạng màu đen lập tức truyền ra một tiếng vang dội ——

"Jung Jaehyun, thủ lĩnh trưởng, cho phép tiến vào."

Một giây trước tiếng người ồn ào còn vang vọng khắp căn tin, nháy mắt đã lặng như tờ.

Bước chân nam nhân vững vàng, xuyên vào màng nhĩ của tất cả những người có mặt.

Một bước, hai bước, ba bước.

Hắn nở một nụ cười lịch sự và thân thiện như thường lệ, hướng tới người đầu bếp đang khẩn trương cười cười lấy lòng đứng trong quầy đồ ăn, mở miệng nói, "Anh Charlie, một phần cơm như thường ngày, cảm ơn anh." Thanh âm quen thuộc, trầm thấp êm tai, chẳng qua so với ngữ khí dùng trên sân huấn luyện nhẹ nhàng hơn một chút.

Bên trong căn tin lại lần nữa tiếp tục xôn xao, đũa sắt cùng đũa gỗ va chạm vào nhau.

Rầm!

Bữa cơm thông thường được đặt trên bàn. Binh lính căng thẳng nhìn nhau, liền nhận ra người vừa rồi nở nụ cười dịu dàng hiện đang tràn đầy sát khí. Hắn cau mày, tập trung tầm nhìn về phía một nhóm lính gác dự bị cách đó không xa, ánh mắt sắc bén như dao.

"Ba người nhiều chuyện kia, bước ra khỏi hàng."

Ba người lính vừa mới nghị luận về chuyện "Quan hệ giữa các thủ lĩnh năm nay không được tốt", run rẩy bước tới trước mặt hắn. Dưới ánh nhìn thiếu kiên nhẫn của nam nhân, một trong ba lính gác định cúi người tạ tội, lại bị gián đoạn bởi động tác nâng tay của hắn, người nọ đông cứng tại chỗ, có chút xấu hổ.

Nụ cười xã giao chuyên dụng đầy lễ phép mà hắn trưng ra ban nãy đã sớm tiêu biến. Hắn luôn như thế, gia giáo tốt đẹp của gia đình răn dạy hắn không giận chó đánh mèo, không đụng đến người vô tội, nhưng cũng tuyệt đối không được buông tha cho những kẻ vi phạm kỷ luật. Chỉ thấy ánh mắt hắn lạnh đi vài phần, môi mỏng hé mở, "Ba trăm cái chống đẩy, hoặc là thang điểm đạo đức âm đến cuối năm, chính mình chọn."

Trong một khắc yên lặng, bọn lính hai mặt nhìn nhau vài giây, quyết đoán nằm úp sấp xuống sàn, bắt đầu thử thách thể lực.

Lúc nhóm lính gác chống đẩy bắt đầu thở hổn hển, khuôn mặt đỏ gay cho biết là họ đã sắp đến giới hạn, Jung Jaehyun mặt không đổi sắc bắt đầu dùng cơm. Khí chất thủ lĩnh áp đảo lên từng cá nhân lính gác có mặt trong nhà ăn, giống như bị nhốt trong lồng thủy tinh vô hình, cơ hồ làm cho người ta hít thở không thông. Đúng vậy, nhóm lính gác cấp dưới đáng thương làm sao dám quên, rằng sự phát triển vượt trội về cả năm giác quan của một thủ lĩnh lính gác sao có thể là trò tiêu khiển để người khác trêu đùa, không nơi nào trong tháp là không nghị luận về năm giác quan siêu phàm của Jung Jaehyun.

Bóng đôi ủng màu xanh lam sẫm trải dài trên mặt sàn, trên ủng được khảm biểu tượng quân đội dành cho người đứng đầu trong tháp. Thủ lĩnh có quyền tuyệt đối thống trị, bao gồm cả quyền giáo dục và xử lý binh lính cấp thấp.

Jung Jaehyun chỉ ăn được bảy phần mười khay cơm rồi ngừng. Hắn nhìn lướt qua một lượt bọn lính bị trừng phạt vì không biết quản lý cho tốt cái miệng của mình, chẳng chút lưu tình xoay người rời khỏi căn tin.

Thời điểm kết nối vào kênh liên lạc chuyên dụng, hiện lên cánh tay hắn là tin nhắn đã gửi đến được một lúc lâu. Hắn chăm chú đọc một hồi, sau đó mở miệng nói chuyện với đối phương bằng giọng điệu khá tệ.

"Tôi nói tôi sẽ không nhận nhiệm vụ với anh ấy bao giờ? Ngày hôm qua mấy người không thèm quan tâm đến ý kiến của tôi mà thản nhiên để người ở vị trí thứ hai thay thế tôi còn chưa tính, chẳng lẽ hôm nay tôi vẫn phải chịu đựng việc không được nói cho Kim Doyoung sự thật sao?"

Giáo viên hướng dẫn ở đầu bên kia chẳng hề bị ảnh hưởng bởi tâm tình giận dữ của hắn, thập phần bình tĩnh lên tiếng giải thích, "Về chuyện này, các giáo viên đều đã xin lỗi cậu rồi. Nhưng hôm qua cậu đã không xuất hiện đúng lúc, vì nhiệm vụ, Jaehyun, cậu phải hiểu ..."

Jung Jaehyun không kiên nhẫn đưa tay lên vuốt lại tóc mái lòa xòa trước trán, tình cảm bên trong nội tâm như đang hừng hực thiêu đốt hắn.

"Kim Doyoung hiện đang ở ký túc xá sao?"

"Hôm nay Doyoung nghỉ ngơi, chúng ta không có quyền can thiệp vào cuộc sống cá nhân của cậu ấy, càng không thể tùy ý nói cho cậu ..."

Jung Jaehyun gần như là chán nản cắt đứt cuộc đối thoại vô nghĩa này. Sau khi mở cửa rời khỏi buồng sinh hoạt, hắn phát hiện chính mình lại vô thức bước tới sân huấn luyện ở lầu một. Vào thời điểm hắn còn đang do dự xem có nên tiếp tục di chuyển hay không, giương mắt nhìn lên lại bắt gặp vị lính gác đang chờ cổng tháp mở ra — ở vị trí thứ hai, thủ lĩnh dự bị, Mark Lee.

"Buổi sáng tốt lành! Anh Jaehyun ..."

"Mark, cậu có biết Kim Doyoung đang ở đâu không?"

Đối mặt với lính gác chỉ sau mình một cấp bậc, hắn biết đứa nhỏ tội nghiệp này chẳng qua chỉ là một người bị cưỡng ép thi hành nhiệm vụ kỳ lạ của cấp trên, nên hắn vẫn duy trì phép lịch sự cơ bản. Đáng tiếc động tác khoát tay lên vai đối phương mà không tự chủ hơi dùng sức vẫn khiến vị thủ lĩnh trẻ tuổi hoảng sợ.

"Hừm, em với anh Doyoung cũng không thân lắm ..."

Tôi đương nhiên biết hai người không thân quen, Jung Jaehyun phiền não nghĩ thầm.

"... Cho nên em cũng không rõ. Bất quá, hay anh thử đi hỏi Donghyuck ấy? Em ấy rất thân với mấy người bên ký túc xá của anh Doyoung, có lẽ sẽ biết anh ấy ở đâu ..."

"Được, cảm ơn."

Sau khi để lại những lời này, Jung Jaehyun vội vàng hướng thẳng đến sân huấn luyện của dẫn đường, lưu lại một Mark Lee đang nhìn chằm chằm bóng lưng hắn mà chẳng hiểu gì, chớp mắt bối rối bước vào bên trong tháp sau khi cổng mở.

Bên ngoài sân huấn luyện của dẫn đường, Jung Jaehyun đảo mắt trông qua nhóm dẫn đường cấp cao một lượt, sau đó dựa vào khả năng vượt trội của chính mình, cẩn thận nhìn xuyên vào bên trong phòng chỉ huy quan sát. Xác định Lee Donghyuck đang ngồi trong phòng chỉ huy đùa nghịch chú mèo nhỏ trong lòng, hắn bước ba bước liền tới trước phòng.

Lúc hắn mở cửa, Lee Donghyuck ngồi trên chiếc ghế lớn quay lưng lại với hắn, cậu tựa hồ chẳng hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột này. Như thường lệ hô lên một câu "Bất kính", thậm chí còn trước cả khi Jung Jaehyun kịp mở miệng.

"Anh Jaehyun~" Cậu xoay ghế lại, ôm con mèo rừng của Ten trong tay, dùng ngón tay gãi gãi cằm nó, đôi mắt trong sáng và vô tội, "Nếu anh muốn hỏi anh Doyoung đi đâu, em chỉ có thể miễn bình luận ..."

Jung Jaehyun bước đến gần cậu, mèo rừng thức thời từ trong lồng ngực Lee Donghyuck nhảy phóc đi rồi nhanh chân chạy trốn. Mà dù cho trên ngực đã mất đi xúc cảm lông lông xù xù, thì ý cười trên môi cậu vẫn chẳng hề thuyên giảm, thậm chí còn tiếp tục trưng ra khuôn mặt tươi cười, giương ánh nhìn trêu chọc về phía vị thủ lĩnh đang khổ sở kia.

Thủ lĩnh lính gác trước nay luôn hăng hái, nhưng sau khi nghe được câu trả lời có ý tứ né tránh từ dẫn đường nọ, liền trầm mặc an tọa trên chiếc ghế da phía đối diện, hổ Bengal bị hắn nhốt trong thế giới tinh thần vô thanh vô tức thong thả bước ra từ sau lưng hắn, nằm bơ phờ ghé vào dưới chân.

Lee Donghyuck trông thấy người anh ngày thường vẫn luôn tràn đầy sức sống lúc này lại bày ra bộ dáng ủ rũ, chỉ cảm thấy thú vị. Cậu nhìn theo mèo rừng bị hổ Bengal dọa sợ chạy vội ra khỏi cửa đi tìm chủ nhân, không chút hoang mang duỗi tay biến ra gấu trúc nhỏ vẫn đang say ngủ trong thế giới tinh thần của mình, tiếp tục thập phần trìu mến ôm nó trong ngực sờ sờ lông, cũng không chủ động bắt chuyện với đối phương.

Vô nghĩa, lính gác Mark Lee của cậu ngày trước bị cấp trên cưỡng ép làm việc quá độ nên hiện tại cậu đang rất giận, vì vậy làm sao cậu có thể để yên cho người đã vắng mặt không lý do vào hôm qua được chứ.

Chòm râu hổ Bengal rũ xuống, trong cổ họng phát ra thanh âm buồn bã cùng ủ rũ.

Lúc này, tin nhắn được gửi đến thông qua kênh liên lạc riêng từ một vị lính gác đang thập phần thất vọng.

"Anh ở trong buồng sinh hoạt, cho em ba phút lăn lại đây."

Đôi mắt Jung Jaehyun chưa sáng lên được bao lâu, tin nhắn tiếp theo rất nhanh cập bến.

"Ngay, lập, tức."






Rất hiếm khi Kim Doyoung ngủ được mười hai tiếng.

Lúc anh mở mắt ra đã là mười giờ sáng, bụng cũng không đói lắm. Đơn giản cầm lấy cốc nước ấm ở đầu giường, điều đầu tiên cảm nhận được chẳng phải là nhiệt độ ấm áp của nước, hoàn toàn ngược lại, là tâm tình sầu muộn cùng ủy khuất của lính gác đang quấy phá bên trong thế giới tinh thần của anh, đến độ còn muốn lọt ra khỏi khoang mũi tới nơi.

Ôi, ông trời ơi, tôi đã làm gì mà đến cả giấc ngủ cũng bị phá đám thế này.

Thời điểm Jung Jaehyun xông vào buồng, Kim Doyoung nhìn đến vầng trán ướt đẫm mồ hôi của lính gác trước mặt không nói gì, giơ tay lên xem đồng hồ, một phút năm mươi ba giây.

Thật sự là ngoài dự đoán.

Khi Jung Jaehyun đột nhiên đi tới hôn anh, anh còn đang miên man suy nghĩ xem tên nhãi con này như thế nào lại chạy nhanh đến vậy, theo bản năng đem sợi tinh thần chui vào thế giới tinh thần của đối phương, không do dự chậm rãi loại bỏ phế phẩm còn sót lại bên trong, phát hiện ra hắn thế nhưng lại chạy bộ tới đây, không khỏi càng thêm kinh ngạc.

Lính gác của anh cao hứng không ngừng hôn lên môi anh, hơi nóng từ việc chạy bộ phả vào xương quai xanh, nhuộm hồng làn da trắng nõn, giống như cánh hoa tường vi cuốn theo chiều gió, mang theo sắc hồng bao trùm cả một khoảng không. Bởi vì tâm trạng vừa vội vàng vừa xao động, nên lính gác đã không thể khống chế lực đạo, thè lưỡi liếm lên hầu kết mỏng manh đầy kích thích của dẫn đường, làm cho nhiệt độ cơ thể của người mới vừa tỉnh dậy tăng cao.

"Jung ... Jung Jaehyun ..." Kim Doyoung hé miệng thở hổn hển trước thế công quá mức mạnh mẽ, độ tương thích của dục vọng mơ hồ bên trong biển ý thức của cả hai là trăm phần trăm. Nghe thấy tiếng cười được kìm nén lọt ra ngoài khi đối phương đang gặm cắn xương quai xanh tinh mịn của mình, mặt anh càng lúc càng đỏ, cố gắng không để đánh mất phong độ, yếu ớt túm lấy phần tóc gáy màu nâu nhạt buộc hắn phải rời khỏi vùng cổ anh.

"Buổi sáng mà nổi hứng cái gì, anh tha cho em chưa hả, ưm ..."

Bàn tay Jung Jaehyun mò mẫm vào bên trong vạt áo ngủ rộng thùng thình, dùng lực thật nhẹ nhéo hai cái lên vòng eo gầy, làn da non mịn của dẫn đường cứ như vậy lưu lại dấu vết đỏ tươi. Hắn tựa như thú săn trên đồng cỏ, mặc kệ sự phản kháng của con mồi, hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm vào đôi mắt Kim Doyoung, phát hiện anh có điểm kích động cùng hoảng hốt, hắn liền lộ ra nụ cười lịch sự trước khi thưởng thức bữa ăn.

"Anh ..." Nam nhân ghé đến bên vành tai Kim Doyoung nhỏ giọng thì thầm, "Anh đang phát ra kết hợp nhiệt ..."

So với hắn Kim Doyoung đương nhiên là hiểu rõ chuyện này hơn. Ngày hôm qua cùng lính gác ở vị trí thứ hai hợp tác hoàn toàn là sự kiện chính thức, tuy rằng anh rất tức giận vì Jung Jaehyun vô cớ để anh một mình đối mặt với nhiệm vụ của cấp trên, nhưng cũng chỉ là lý trí đơn thuần nảy sinh hờn dỗi trong chốc lát, phần nhiều oán khí đã sớm tan thành mây khói sau giấc ngủ mười hai tiếng rồi. Không thể không phủ nhận, Jung Jaehyun, khuôn mặt này có sức hấp dẫn quá lớn đối với anh, thấm đẫm mồ hôi lại gắt gao đem anh ôm vào trong lồng ngực, bộ dạng quá mức gợi cảm rồi. Tất thảy dấu hôn lưu lại trên cổ anh đều là ấn ký của tin tức tố, những tràng hôn trải dài mang theo lưu luyến cùng nhớ nhung, thẳng đến khi nhũ tiêm phấn nộn hồng hào vì mẫn cảm mà đứng thẳng dậy. Jung Jaehyun cũng chẳng định dừng lại, hắn vươn đầu lưỡi mềm nhẹ liếm lộng xung quanh đầu nhũ, thật sự giống như đang nhấm nháp quả anh đào đỏ mọng bên trên bánh kem, khóe miệng thản nhiên lộ ra ý cười, làm cho Kim Doyoung nhịn không được dùng hai tay quàng quanh cổ hắn, thẹn thùng né tránh ánh mắt.

Tuyệt đối xứng đôi chính là tư vị tuyệt vời như thế. Jung Jaehyun cười cười xoa nhẹ thứ đang nhô lên bên dưới đũng quần Kim Doyoung, nghe thấy dẫn đường nhà mình hô to một tiếng "Cút ngay!" cũng không hề giận dữ, ngược lại chóp mũi hắn cùng đầu mũi hồng nhuận vì thẹn thùng của dẫn đường sủng nịch cọ cọ hai cái, hài lòng nhìn Kim Doyoung cắn môi dưới cố gắng không phát ra tiếng, chỉ cảm thấy anh thực đáng yêu.

Kim Doyoung rất nhanh chịu không nổi. Anh hoàn toàn lâm vào bị động khi kết hợp nhiệt khiến anh nảy sinh càng nhiều ham muốn, lính gác phía trên phát ra tin tức tố giống như cây hoa anh túc say lòng người, hấp dẫn anh ỷ lại bên trong vòng tay Jung Jaehyun mà dồn dập thở dốc, sắc mặt cũng mất tự nhiên nổi lên vệt đỏ. Jung Jaehyun quan sát rèm mi dài cong cong yêu kiều nơi anh, trong lòng âm thầm cảm thán. Hắn biết rằng ham muốn của dẫn đường nhà mình đã hoàn toàn bị khơi gợi lên qua kết hợp nhiệt, triệt để bị thuyết phục cuốn vào trận tình triều này.

Người bên dưới hé miệng thở hổn hển, lần đầu tiên phát ra tiếng rên rỉ vì khó chịu.

Jung Jaehyun phát huy năng lực phản ứng tuyệt vời của thủ lĩnh lính gác, sợi tinh thần của Kim Doyoung cắm thật sâu vào thế giới tinh thần của đối phương, ý thức hai người hòa quyện, ngay lúc này đây, cả hai đều đã chẳng còn nghe thấy lời đàm tiếu của người ngoài.

"Mau, làm anh ..."

Hắn nghe được giọng nói Kim Doyoung đang vang vọng trong tâm trí.

Thủ lĩnh trưởng trời sinh có khả năng kiểm soát phi thường, nhưng đối diện hắn là đối tượng có mức độ phù hợp cao nhất với bản thân, tại sao hắn phải kiềm chế ham muốn cơ chứ? Kim Doyoung bất mãn khi động tác của Jung Jaehyun đột nhiên trở nên ôn nhu, dang chân quấn lấy thắt lưng nam nhân, há miệng cắn lên hầu kết nam nhân, vừa nhìn liền nhận ra là đang muốn khiêu khích đối phương. Jung Jaehyun không chút hoảng hốt vươn tay nắm lấy cằm anh, rồi cùng anh triền miên trong một nụ hôn vừa dài vừa sâu, trấn an thể xác cùng tinh thần đang thập phần cao hứng nơi anh. Kim Doyoung thế nhưng vẫn chưa hài lòng, không để ý đến nước mắt sinh lý vì tiếp nhận kích thích mà chảy ra từ khóe mắt rồi run rẩy lăn dài trên má, vươn tay muốn cởi quần áo lính gác. Nằm phía trên mình là lính gác áo mũ chỉnh tề, còn bản thân thì bị lột sạch sẽ như thịt bò thượng hạng trơn nhẵn, rất không công bằng.

Jung Jaehyun phát hiện ra bất mãn nơi anh, cười cười hôn anh, nhỏ giọng nỉ non, "Đừng nóng vội, bảo bối, anh lập tức cho em ..." Lại bị Kim Doyoung hung hăng véo má, "Jaehyun ... Anh mới là anh chứ ... A!" Trong mắt Jung Jaehyun, hắn tự cho hành động hung ác véo má này của anh chính là giống như con thỏ nhỏ vì không được cho ăn no nên rầm rì lên án, chỉ để đổi lấy càng nhiều tình yêu từ chú hổ.

Bộ quân phục vắt vẻo trên lưng ghế, cuối cùng hai người cũng thẳng thắn đối diện với nhau. Kim Doyoung cắn môi dưới không cho thanh âm chính mình lọt vào tai tên lính gác giậu đổ bìm leo đáng giận trước mặt, Jung Jaehyun cũng không vội, chính là yên lặng tìm kiếm ở phía sau, chạm đến nơi tư mật khó nói, giương mắt nhìn anh kèm theo vài phần trêu tức.

"Anh Doyoung có biết không ..." Đỉnh côn thịt bị tiểu huyệt phấn hồng của dẫn đường tự động hút vào vì quá mức nóng ruột, hắn hài lòng cảm nhận được biển ý thức nơi anh truyền đến một trận hỗn loạn, cúi đầu cùng cái trán trơn mịn của Kim Doyoung cận kề, "Có lẽ lúc cãi nhau với em là anh đáng yêu nhất đó ... Mặt đỏ bừng, đầu lưỡi cũng thực phấn nộn ... Thực, thiếu, thao, chính là bộ dạng này."

Kim Doyoung chịu đựng cái nóng như thiếu đốt của kết hợp nhiệt, ôm chặt lấy cánh tay hắn không nói nên lời, tâm trí chỉ một mực cầu mong nam nhân tiến vào giải quyết ham muốn của chính mình, nghe được lời đùa giỡn cũng chỉ lắc đầu, chẳng biết nên nói gì để phản kích đối phương. Mồ hồi trên trán hắn rơi xuống vòng eo gầy, sau đó lập tức biến mất không dấu vết bởi động tác nắm lấy thắt lưng anh mạnh mẽ ra vào của nam nhân, bởi vì tác động của hai thân thể bên trên chiếc giường hỗn tạp nào chăn nào gối, ván giường cũng theo đó kịch liệt rung lắc.

Anh bị Jung Jaehyun kéo vào trong lòng ôm trọn, tốc độ đỉnh lộng mãnh liệt như từng đợt sóng lớn xô bờ. Tư thế này giúp lính gác phát huy đầy đủ khí lực đáng tự hào của bản thân, ôn nhu vuốt ve phần eo mềm mại của dẫn đường nhà mình, đem tất cả thanh âm rên rỉ ngày càng lớn của Kim Doyoung khi bị nam nhân hung hăng xỏ xuyên phong bế hoàn toàn trong một khoảng không gian.

"Youngie?" Jung Jaehyun ngửa đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn chực khóc kia, trêu đùa hỏi, "Không hài lòng với tốc độ của anh sao?"

Kim Doyoung bị hắn đỉnh lộng từ phía sau chẳng thể nói nên lời, biển ý thức tan ra thành một khu vườn hoa hồng đỏ tươi hỗn loạn, Jung Jaehyun hiểu được điều này chính là thực lực của bản thân đã được hoàn toàn công nhận. Sự đồng bộ giữa hai thế giới tinh thần vẫn duy trì ở mức cao, chú hổ Bengal mới vừa nãy còn vô cùng ủy khuất vì chính mình làm sai, giờ phút này đang vui mừng nhảy nhót giữa vườn hồng vô tận, hái xuống một đóa hoa hồng thơm ngát.

Đây là một lễ hội cuồng hoan.

"Nhẹ ... Nhẹ một chút, Jung Jaehyun!" Thủ lĩnh dẫn đường vươn tay vỗ lên bờ vai hắn, nhẹ hều như mèo. Thủ lĩnh lính gác ngoảnh mặt làm ngơ, ngược lại vẫn duy trì tư thế giao hợp rồi thay đổi vị trí của chính mình, dịu dàng dán người lên tấm lưng mịn màng của người đang quỳ trên giường, cơ bụng rắn chắc cọ xát với bờ mông tròn trịa, người dưới thân lập tức phát ra một chuỗi rên rỉ thiếu kiên nhẫn lại trần ngập kiều mị.

"Bảo bối, em sẽ ôn nhu mà ..." Jung Jaehyun kề môi phía sau vành tai Kim Doyoung, một bên phả hô hấp nặng nề mà nóng rực lên tai đối phương, một bên lời nói và hành động không đồng nhất hung tợn xỏ xuyên, thẳng đến khi ngón chân người dưới thân mình cong lên, khuôn mặt ngày thường trắng nõn của anh hiện tại hoàn toàn chìm trong biển nước mắt.

Kim Doyoung rốt cuộc đã không nhịn được mà rơi lệ. Nước mắt của thủ lĩnh dẫn đường chẳng phải là điều thường thấy, vì vậy giờ phút này cơ hồ có thể tính là một khoảng khắc lịch sử, nước mắt anh thấm ướt cả một mảnh chăn.

Jung Jaehyun trân trọng ôm chầm Kim Doyoung, hôn lên từng giọt nước mắt trên bầu má anh, ngoài miệng lại chẳng nói gì, chỉ ôn nhu dỗ dành khóe mắt đẫm lệ của Kim Doyoung.

"Youngie, gọi một tiếng anh, anh sẽ bỏ qua cho, được không?"

Kim Doyoung bị làm chủ hoàn toàn bởi tiết tấu ra vào phía thân dưới, phần lý trí chỉ còn sót lại một nửa, thiếu chút nữa đã thốt ra tiếng 'anh' ngọt nị. Cuối cùng khi lời nói đến sát bên miệng lại nuốt vào trong bụng, tựa như kiên quyết muốn bảo vệ lòng kiêu hãnh của một thủ lĩnh đến cùng.

Jung Jaehyun vui vẻ nhìn anh rõ ràng đã rơi không ít nước mắt vẫn muốn duy trì bộ dáng cao ngạo, dẫn đường của hắn thật sự là vừa gợi cảm lại vừa xinh đẹp, ngay cả tính cách cũng khiến người khác không khỏi ngưỡng mộ.

Bất quá mãnh hổ lúc săn mồi rất ít khi mắc sai lầm, chẳng hề nói một lời lật người anh lại, dùng tư thế mặt đối mặt xâm chiếm bạn cùng giường, hai cái trán cụng vào nhau.

Kim Doyoung sửng sốt trước hành động đột ngột của đối phương, lệ rơi trên má cũng theo đó ngừng lại. Anh thấy Jung Jaehyun ở trên cao nhìn xuống theo dõi chính mình, khóe môi hắn gợi lên một chút ý cười đầy khó hiểu.

"A ..." Anh không kịp phòng bị bất ngờ hô lên.

Nam nhân đang chậm rãi rút ra côn thịt, tư thái thập phần thong thả, cho đến khi Kim Doyoung cảm nhận được những đường gân xanh nổi lên bên trên hạ thể đang ở trạng thái cương cứng cọ xát với từng tấc bịch thịt mềm mại trong hậu huyệt. Anh đương nhiên không thể chịu đựng được sự tra tấn này, cắn chặt môi rồi nhắm mắt lại, hai tay vươn ra mò mẫm ý đồ lôi kéo nam nhân một lần nữa trở lại bên trong cơ thể mình, nhưng Jung Jaehyun lại xấu xa lùi về phía sau bỏ trốn.

Anh khó hiểu mở mắt, ngốc lăng nhìn lính gác nhà mình, vườn hoa hồng đỏ tươi cũng đồng dạng bối rối vỗ về chú hổ Bengal mới nãy còn rất hào hứng chơi đùa, lúc này lại vô duyên vô cớ giả bộ ngủ.

Jung Jaehyun thâm tình nhìn đến vị dẫn đường dưới thân mình, khóe môi khẽ mở, khẩu hình miệng khi phát âm vừa đúng tiêu chuẩn lại vô cùng thong thả.

"Gọi là anh."

Trận giằng co này kéo dài không lâu. Dẫn đường cắn chặt môi dưới, lúng túng quay mặt sang một bên, đôi môi đỏ mọng hé mở sau khi bị hôn, phát ra thanh âm nhỏ như muỗi kễu, phải căng tai lên mới có thể nghe thấy.

"Anh ơi."

Hổ Bengal tinh thần phấn chấn, nó lập tức nhảy bổ vào một bụi hồng. Lá xanh cuộn tròn che chắn từng chiếc gai trên thân mình, thật cẩn thận để không khiến mãnh hổ trưởng thành liều lĩnh bị thương.

Jung Jaehyun đem Kim Doyoung bế lên, sau khi nói ra cả khuôn mặt anh đều đỏ bừng, hắn ôm chặt người gần như kiệt sức vào lòng hôn môi. Lúc tách ra cánh môi anh lưu luyến run rẩy, nhỏ giọng "Ha" một tiếng, thân dưới cũng bắt đầu cảm nhận được một đợt đỉnh lộng mới.

"Anh ở đây ... bảo bối của anh."








Tại thời điểm mọi người đều đã ngủ say, một thân ảnh lén lút vượt qua tuyến cảnh giới, lặng lẽ chèo thuyền trên con sông tối tăm tiến vào chợ đen trong vùng cấm.

Phương tiện liên lạc thông báo nhiệm vụ khẩn cấp trong ký túc xá vang lên không biết bao nhiêu lần, chỉ là vị thủ lĩnh dẫn đường chẳng hề nghe thấy.

Mang theo kho báu bí ẩn được cất giấu kĩ càng trong lòng bàn tay, người nọ lần nữa vượt qua tuyến cảnh giới, cô lập cuộc tìm kiếm dưới đáy tháp, không tiếng động đi xuyên qua nhóm lính gác canh giữ ký túc xá. Cuối cùng báu vật kia được người nọ cẩn thận gói trong hộp quà màu xanh biếc đặt dưới gầm giường.

Thẳng đến sinh nhật của thủ lĩnh dẫn đường, món quà mới được tiết lộ.

Kim đồng hồ vừa nhích sang số mười hai, đóa hoa hồng bất ngờ nở rộ bên trong bình thủy tinh đặt nơi đầu giường Kim Doyoung, lá cây xanh mơn mởn nâng niu từng cánh hoa ẩm ướt, đắm mình trong sương mù dày đặc của buổi đêm, hoa hồng tao nhã khoe ra vẻ đẹp thuần túy của chính mình. Hổ Bengal nhanh nhẹn nhảy đến bên cạnh chiếc bàn đầu giường, si mê ngắm nhìn đóa hoa hồng.

Mà vị thủ lĩnh lính gác ngày hôm trước không dám nhiều lời, chỉ chật vật viết xong một bản tự kiểm điểm dài hai nghìn kí tự nộp lên cho thủ lĩnh dẫn đường, giờ phút này đang trịnh trọng quỳ một bên gối, vươn tay hướng tới chủ nhân của hoa hồng, tia sáng hồng ngọc độc nhất vô nhị lấp lánh trong màn đêm.

Trước ánh nhìn chăm chú từ Jung Jaehyun, Kim Doyoung mỉm cười trả lời.

"Anh đồng ý."

Hổ Bengal kiễng chân, chóp mũi dịu dàng chạm lên cành hồng. Hoa hồng chưa từng hạ mình dù chỉ một, lại lặng lẽ thu hồi toàn bộ gai nhọn của bản thân. Làn gió đêm nhẹ nhàng thổi tung rèm cửa, che khuất khung cảnh mãnh hổ say đắm ngửi hoa hồng.

Nụ hôn của hai vị thủ lĩnh cũng đồng dạng ẩn hiện trong màn đêm.

end.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro