Thế giới: Coeur de fer

Chap 2

Sáng sớm.
Chiếc chuông báo thức réo inh ỏi từ nãy đến giờ khiến Keria bực mình, vội vàng đưa tay tắt. Cậu còn đang ngái ngủ thì nhìn thấy một tin nhắn chưa đọc hiện lên trên màn hình. Linh tính báo hiệu một ngày mới đầy rắc rối khiến cậu nhíu mày.

“Tập hợp đội S4 – 8 giờ.”

“Cuối cùng cũng chịu tập hợp rồi hả… khoan, tám giờ?!”
Keria liếc xuống đồng hồ, tim nhảy lên một nhịp. “Chết tiệt! Giờ này thì còn kịp cái nỗi gì?!”

Cậu bật dậy, vội vã chuẩn bị, quần áo, giày dép – mọi thứ phải thật nhanh. Vừa mở cửa ra hành lang, cậu đâm sầm vào một người đang đứng chắn ngay trước phòng.

“Ui ui… đau! Ai vậy?!”

Trước mặt cậu là Doran, tay vẫn cầm túi thức ăn, ánh mắt nửa mệt nửa nghiêm túc.Đứng trước cửa phòng cậu.

Doran thở dài. “Tớ gọi mãi mà cậu không nghe. Họp sắp bắt đầu rồi, tớ sợ cậu ngủ quên.”

Doran đưa túi đồ ăn ra:
“Đây, đồ sáng của cậu. Vừa đi vừa ăn cho nhanh.”

Keria nhận lấy, vừa mở túi vừa lẩm bẩm:
“Cảm ơn nha… vẫn là cậu tốt với tớ nhất.”

Cả hai vừa đi vừa trò chuyện, Keria vừa nhai vừa than thở:
“Rốt cuộc cũng tập hợp. Tớ còn tưởng để sang năm luôn cơ.”

Doran bật cười:
“Ăn lẹ đi. Trễ tới nơi rồi.”

“Biết rồi!” Keria nuốt miếng bánh, mặt vẫn cau cau.
“À, cậu biết không? Đội của anh Deft sắp về rồi đấy.”

“Sắp về á? Nhanh thế?”

“Ừ… từ lúc thông báo chia đội tới giờ đã hai tuần. Đội khác gặp mặt, nhận nhiệm vụ, đi làm luôn. Giờ còn sắp quay về nữa. Còn đội chúng ta… hai tuần rồi, mặt đội trưởng tròn hay méo tớ còn chưa biết.”

Doran vỗ vai Keria, nửa cười nửa nghiêm:
“Thì sắp gặp rồi. Bình tĩnh nào.”

Doran lại nói:
“À mà cậu nghe chưa? Hình như đội mình có một người tới từ Moon.”

“Moon à?” Keria mở cửa phòng họp. Bên trong trống trơn.

“Thấy chưa, đâu có trễ lắm đâu.” Keria cười.

Keria bước vào, chọn đại một chổ ngồi xuống, nói:
“Không biết người từ Moon trông thế nào nhỉ?”

“Chắc nhìn cũng… lạ lạ?” Doran đoán.

Keria bật cười khinh khích:
“Ai mà biết. Bọn thợ săn tới từ Moon… vì lý do gì mà ở đó.”
"Theo tớ thấy thì chỉ là bọn muốn kiếm việc nhàn rỗi mà vẫn phải có danh thợ săn tài giỏi thôi"
"Bảo vệ các nhà khoa học đúng là một lí do xuất xắc"
Giọng cậu lộ rõ sự khinh bỉ.

Ngay lúc đó—
“Cộc… cộc.”

Cả hai quay lại. Cánh cửa đã mở từ bào giờ,một chàng trai cao khoảng 1m84–1m85, đang dựa lên cửa quan sát mọi thứ xung quanh phòng họp. Quần áo đơn giản nhưng chỉnh tề: áo khoác màu xám nhạt viền tím, quần chiến thuật đen và giày cao cổ, đủ gọn để di chuyển nhanh.

Doran lúng túng mỉm cười:
“Chào cậu! Cậu… đứng đó lâu chưa?”

Người kia trả lời gọn lỏn, giọng điềm tĩnh:
“Khá lâu rồi… từ lúc hai người nói về thợ săn tới từ Moon.”

Không khí trong phòng chết lặng. Keria quay mặt đi, như muốn chui xuống đất.

Doran vội chữa cháy:
“Nãy giờ bọn tớ chỉ đùa thôi! Chỉ… thảo luận linh tinh thôi! Dù sao người từ Moon cũng có nhiều lời đồn mà, ha ha…”

Anh nuốt nước bọt, cố hỏi:
“À… mà cậu tên gì ấy nhỉ?”

Chàng trai khép cửa lại, bước vào trung tâm phòng họp, ngồi xuống ghế đối diện Keria. Giọng điềm tĩnh nhưng rõ ràng:
“Tôi tên… Gumayusi.”

Không gian lặng yên. Gumayusi ngồi đó, ánh mắt bình thản nhưng sắc bén, không biểu lộ cảm xúc gì.

Doran nhìn quanh, tay chân luống cuống, muốn nói gì đó phá tan không khí nhưng đầu trống rỗng.

Ánh mắt vô tình rơi xuống bọc đồ ăn của Keria.

Keria lập tức cảm nhận, nhíu mày:
“Sao thế? Cậu đói à?”

Không đợi Doran trả lời, Keria đưa cái bánh đang cắn dở sang:
“Ăn thử đi.”

Doran giật mình, lùi ghế:
“Đừng đưa sát mặt tớ! Ăn hết đi! Một lát nữa đội trưởng tới, cậu như thế này chắc chắn bị chửi!”

Keria nhún vai, tiếp tục nhai ngon lành. Doran lặng lẽ nhìn, còn Gumayusi… vẫn im lặng, ánh mắt sắc như dao.

Một lát sau, không khí lại chìm vào im lặng. Doran mở miệng:
“À… mà đội S4 hình như còn thiếu người nhỉ? Một đội thì phải có năm, giờ chỉ có ba. Nếu tính đội trưởng thì cũng chỉ bốn…”

Keria chen vào ngay lập tức:
“Chưa chắc là có đội trưởng đâu. Người đó có xuất hiện bao giờ đâu mà biết có thật hay không.”

Doran tái mặt, vội đưa tay bịt miệng Keria:
“KHÔNG nói nữa! Lỡ người ta đứng ngoài nghe được thì sao?! Một lần bị bắt gặp là đủ rồi!!”

Keria vùng ra:
“Nè nè, đừng có làm như—”

Cạch.

Tiếng tay nắm cửa xoay. Cả ba im bặt.

Doran muốn chui xuống gầm bàn, Keria nuốt ực cái bánh vào họng. Gumayusi chỉ khẽ liếc, ánh mắt bình thản khó đoán.

Chàng trai bước vào, cao ráo, phong thái điềm tĩnh, dáng đi nhẹ nhưng dứt khoát. Áo khoác màu xám nhạt viền tím, quần đen và giày chiến thuật, trên ngực đeo huy hiệu , ánh sáng phản lên kim loại nhỏ màu tím.

Doran thì thầm run rẩy:
“Cậu… chắc là thành viên đội S4 nhỉ?”

Gumayusi cười nhạt, giọng điềm tĩnh:
“Một thợ săn thì cần đủ khả năng quan sát. Và huy hiệu đội trưởng tôi đeo cũng không nhỏ đâu.”

Anh ngồi xuống ghế ở trung tâm, ánh mắt quét qua Keria, Doran và cuối cùng là Gumayusi.

Keria nghĩ thầm, tim đập nhanh:
"Em nhớ anh rồi, Deft… đợi em, em sẽ nộp đơn chuyển đội ngay."

Giọng điềm tĩnh của Faker kéo ý thức của Keria trở lại hiện tại:
“Giới thiệu chút, tôi là đội trưởng các cậu — Faker."

Faker đưa mắt nhìn Keria như đoch được tâm tư cậu mà nói

"Và đội chúng ta đang thiếu người, vậy nên chỉ nhận vào, không có chuyện thả ra đâu.”

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro