|two|

Sau lần tỏ tình công khai ở trường, Jisoo nghĩ bản thân chẳng còn mặt mũi để xuất hiện nữa. Cô hơi cảm thấy có lỗi vì đã từ chối, nhưng cô không thể lừa dối bản thân về những gì cô thực sự nghĩ: cô thích một người khác và người đó không phải Taeyong.

Nhẹ nhàng thở dài, cô áp mặt vào cửa sổ và đeo tai nghe ở bên còn lại. Cô đang bật một bài nhạc indie bất kì nào đó, và lắng nghe khi đang nhìn ra ngoài. Một giọt mưa rơi xuống khi bầu trời bắt đầu đen kịt và mây bão hình thành. Từng chút, từng chút một, trời mưa nặng hạt.

Ngồi trong xe buýt, cô vui vẻ nhìn những người đi đường đang hoảng hốt và chạy vòng quanh tìm một nơi trú ẩn. Cảnh này cũng chỉ là một chút thỏa mãn trong lòng cô. Ít ra cô có thể mỉm cười sau tất cả những chuyện đã xảy ra.

"Don't smile on me, light on me..." cô khẽ lẩm nhẩm theo khi mà lấy quyển nhật kí ra từ trong cặp.

"Lần cuối mình để nó ở đâu nhỉ?" Cô mở khẩu hình, không muốn bản thân bị phân tâm khỏi bài hát yêu thích. Lật từng trang giấy và cuối cùng cô cũng tìm thấy một tờ ghi chú. Đã một tuần kể từ khi cô nhận được nó - cô đã vô tình nhặt nó lên từ dưới sàn nhà ngay gần tủ đồ của cô.

"Xin lỗi." Tờ giấy được viết vậy. Từ lần đầu tiên cô để mắt tới nó, một cơn sóng cảm xúc đánh ập vào lòng cô. Nỗi buồn, sự cảm thông với người này. Anh hay cô ấy hẳn đã chia tay với ai đó và nhầm tủ đồ của cô với người yêu của họ. Rất nhiều chuyện đã xảy ra với Jisoo rất lâu từ ngày đầu tiên ở trường.

Một tiếng 'ting' vang lên từ điện thoại, đánh thức cô khỏi suy nghĩ. Cô nhìn xuống điện thoại và nhìn thấy một tin nhắn mới. Đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Vẫn là số lạ ấy xuất hiện trên màn hình.

From: 010 9XXX YYY

Xin lỗi em.

Ngón cái trượt xuống khi những tin nhắn trước đó hiện lên. Cô có thể đã không đọc được những dòng này bởi cô ngồi trong lớp và hiếm khi kiểm tra thông báo sau đó.

Em đang ở đâu?

Làm ơn hãy nhấc máy

Nói chuyện được không

Jisoo nhìn sang tờ ghi chú và nhìn trở lại điện thoại. Kì lạ là cô lại nghĩ những thứ này có liên kết với nhau, và nó đến từ cùng một người.

Cô vội vã chạy vào nhà và nhanh chóng tháo giày ra. Thậm chí còn không để tâm tới bố vừa bước ra từ nhà vếp và chuẩn bị hỏi chuyện của cô, Jisoo chạy lên gác và vào phòng.

Cánh cửa bị đóng sập, khiến bố cô ở dưới nhà rùng mình. "Ah, có chuyện gì với đứa bé này vậy chứ?" ông khẽ lắc đầu khi ngồi xuống chiếc ghế thoải mái và bật tivi.

Cùng lúc đó, Jisoo lao tới chiếc bàn trong phòng mình và lấy ra quyển nhật kí từ cặp sách. Cô hít một hơi và thở ra trước khi cô bật điện thoại và nhìn lướt qua tin nhắn mới và cũ. Bắp chân bỗng cảm thấy ngứa ngáy bởi một bộ lông quen thuộc, khiến cô phải nhìn xuống và nhìn thấy một chú chó Maltese trắng phau. Mặc dù cô đang cảm thấy không thoải mái nhưng nhìn thấy thú cưng của mình làm tâm trạng của cô trở nên tốt hơn nhiều.

Quỳ gối xuống sàn nhà, cô ôm Dalgom trong vòng tay của mình. Bầu má mềm mại dụi vào bộ lông trắng mượt  khi cô đang vuốt ve nó. Cô bế chú chó lên không trung, tấn công em ấy với những nụ hôn và ngọt ngào cưng nựng. "Ngày hôm nay của con thế nào vậy Dalgomie hư đốn?"

Chú chó có vẻ hiểu, bởi vì nó quay ngoắt đầu sang hướng khác. "Ohmy, Dalgomie bé bỏng của mẹ ghét bị gọi là hư..." Cô đưa nó lại gần, vui vẻ mở to miệng như chuẩn bị cắn chú chó ngây thơ.

Cô cười khúc khích và đặt Dalgom trở lại sàn nhà. Nhìn vào mặt bàn, cô cầm lấy điện thoại và chọn vào số liên lạc, đôi mắt nhắm chặt khi ngón tay đến gần nút gọi. Đôi mắt của cô hơi rung rinh vì cố gắng nhìn trộm, nhưng lại giật mình khi thấy ai đó gọi tới. "Nếu như là anh ta gọi thì sao?" Cô thì thầm và nhìn qua kẽ tay khi che mặt mình lại.

Lisa gọi tới...

Jisoo thở nhẹ. Đó là Lisa, người bạn từ thời thơ ấu, rất lâu từ trước. Cô đã lo rằng người đàn ông bí ẩn kia là người gọi cô.

"Jisoo-unnie!" Một tiếng la hét thoát ra ngay khi cô đặt điện thoại lên tai mình.

Tiếng hét làm đầu của Jisoo đau điếng như thể vừa ăn tát. "Yah! Con bé hâm kia sao em dám gọi chị và rồi hét vào tai chị như vậy!" Cô gào lại với hàm răng nghiến chặt.

"Jisoo-unnie hư! Em chỉ đang cố gắng hỏi dạo gần đây chị như thế nào. Chị biết rằng em nhớ người chị thân nhất của em như thế nào mà."

Aww! Cô có thể tưởng tượng được vẻ mặt Lisa đang phụng phịu và đôi mắt cún con mở to lấp lánh nước của con bé, khiến cho Jisoo cười to. "Unnie? Chị đang cười em sao?" Lisa hỏi trong tò mò. "Chị đã thay đổi như thế nào từ ngày em rời đi vậy! Em chắc chắn sẽ quay lại!"

"Đừng lo, pokpak. Chị hoàn toàn ổn. Và chị cũng rất nhớ em." Jisoo cam đoan với Lisa.

Lisa rời đất nước và bay tới Thái Lan để thăm cha mẹ mình. Cô ấy hứa sẽ quay lại vào học kì tới. Họ đã là bạn thân từ ngày còn bé, khi Lisa là người ngoại quốc ở trường mầm non. Họ cũng là hàng xóm, nhưng buồn là gia đình của Lisa chuyển đi khi họ học cấp một và trở về Thái Lan, để lại Lisa cho gia đình Jisoo chăm sóc. Không phải là bố mẹ cô ấy bỏ mặc, thực ra họ gửi đến tất cả những thứ gì Lisa cần, tài chính hay đồ dùng, và tới thăm cô mỗi dịp nghỉ lễ.

"Em nhớ chị, chichoo! Em phải đi bây giờ, yêu chị!" Họ chào tạm biệt nhau trước khi ngắt kết nối.

Mình ước gì cô ấy trở về ngay lập tức, Jisoo tự nhủ.

Ăn vào một miếng bánh churro Pikachu, Jisoo nằm dài trên giường khi xem một chương trình giải trí trên điện thoại.

Cô nhận ra rằng đã mười giờ tối trên góc màn hình. Đêm lạnh, và cùng lúc đó điện thoại cô rung lên khiến cô càu nhàu trong bực dọc. "Ai mà lại làm phiền mình vào đêm khuya như thế này?"

From: 010 9XXX YYYY

Anh yêu em Jisoo

Ngủ ngon

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro