Chương 45


Chương 45: Trao Lại Di Sản

Lời hiệu triệu mới đã được đưa ra trong một đêm yên tĩnh tại Eden Prime, giữa tiếng lửa trại tí tách và tiếng thì thầm của dòng suối pha lê. Quyết định mở rộng Hội đồng Sáng thế, tìm kiếm những trụ cột mới cho Liên bang, không phải là một ý tưởng được thảo luận qua những phiên họp căng thẳng. Nó được sinh ra từ tình anh em, từ sự thấu hiểu rằng gánh nặng của đa vũ trụ sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn khi được san sẻ.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng dịu nhẹ của mặt trời nhân tạo bắt đầu chiếu rọi qua những tán lá ngân hà, mười một vị thần đã không nán lại khu vườn vĩnh hằng của họ. Họ có những di sản cần được trao lại, những lời tạm biệt cần được nói ra, trước khi bắt đầu một hành trình mới của sự rèn giũa.

Họ dịch chuyển tức thời, và không gian xung quanh họ biến đổi. Từ mùi hương của cỏ cây và đất ẩm của Eden Prime, họ bước vào một thế giới của công nghệ và sự sáng tạo thuần khiết. Họ đã trở lại Thung lũng Silicon.

Chương Một Trăm Mười Chín: Lời Từ Biệt Của Người Khổng Lồ Công Nghệ

Trụ sở chính của Siêu tập đoàn NVIDIA-ANIMAVITA-AMD, "Cây Tri Thức", đang bừng lên sức sống của một buổi sáng làm việc. Những chiếc thuyền gondola tự lái lướt đi êm ái trên những dòng sông nhân tạo trong vắt, chuyên chở hàng ngàn kỹ sư, nhà khoa học và nghệ sĩ đến những "nhánh cây" phòng thí nghiệm của họ. Bầu trời xanh ngọc bích phía trên được điểm xuyết bởi những chiếc phi thuyền nhỏ đang vận chuyển các linh kiện lượng tử. Không khí tràn ngập một sự năng động và một tinh thần lạc quan, một niềm tin rằng không có giới hạn nào cho sự sáng tạo của con người.

Nhưng hôm nay, có một điều khác lạ.

Một thông báo khẩn cấp đã được gửi đến ý thức của mỗi nhân viên, từ những thực tập sinh trẻ tuổi nhất cho đến các CEO của các tập đoàn con: một cuộc họp toàn thể sẽ được triệu tập tại Đại sảnh Sáng tạo trong vòng một giờ.

Đại sảnh Sáng tạo là trái tim của cả tòa nhà, một không gian khổng lồ có mái vòm bằng pha lê sống, có khả năng hiển thị những mô hình ba chiều phức tạp nhất. Hàng chục ngàn nhân viên đã tập trung tại đây, và hàng triệu người khác trên khắp các hành tinh của Liên minh đang kết nối qua hình ảnh holographic. Họ xì xào, bàn tán, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Và rồi, sự im lặng bao trùm khi ông bước lên sân khấu.

Jensen Huang. Vẫn trong dáng vẻ trẻ trung của tuổi ba mươi, vẫn trong chiếc áo khoác da màu đen quen thuộc. Nhưng hôm nay, phong thái của ông không chỉ là của một CEO. Nó là của một nhà hiền triết, một người cha sắp phải nói lời tạm biệt với những đứa con của mình.

"Chào buổi sáng, gia đình NVIDIA-ANIMAVITA-AMD," ông bắt đầu, giọng nói của ông ấm áp và vang vọng khắp đại sảnh. "Tôi đã đứng trên sân khấu này rất nhiều lần. Để giới thiệu những con chip mới có thể thay đổi thế giới. Để công bố những dự án AI có thể chữa lành bệnh tật. Nhưng hôm nay, có lẽ là lần quan trọng nhất."

Ông mỉm cười, một nụ cười có chút hoài niệm. "Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên. Một nhà xưởng nhỏ, vài kỹ sư trẻ đầy nhiệt huyết, và một giấc mơ điên rồ: tạo ra những bộ xử lý đồ họa có thể vẽ nên những thế giới mới. Chúng ta đã làm được. Rồi chúng ta lại mơ về việc tạo ra một AI có thể đồng hành cùng con người, và ANIMAVITA đã ra đời. Chúng ta đã sáp nhập với AMD, không phải để tiêu diệt đối thủ, mà để hợp nhất những bộ óc vĩ đại nhất."

"Chúng ta đã đi từ một công ty bán linh kiện máy tính, trở thành một thế lực đã góp phần xây dựng nên cả một kỷ nguyên hòa bình. Tôi vô cùng, vô cùng tự hào về tất cả các bạn."

Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Và chính vì niềm tự hào đó, chính vì tôi biết rằng ngôi nhà này đã đủ lớn mạnh, đủ vững chắc, nên hôm nay, tôi xin được tuyên bố: tôi sẽ từ chức."

Một làn sóng xôn xao kinh ngạc lan đi khắp đại sảnh. Từ chức? Tại sao? Khi ông đang ở đỉnh cao của mọi thứ?

"Tôi không rời đi vì tôi đã mệt mỏi," Jensen nói tiếp, như đọc được suy nghĩ của họ. "Tôi rời đi, vì tôi đã được kêu gọi đến một trách nhiệm còn lớn lao hơn. Một hành trình mới, để có thể phục vụ và bảo vệ cho Liên bang ở một cấp độ cao hơn."

"Một con tàu không thể có hai thuyền trưởng. Một đế chế không thể có hai vị vua. NVIDIA-ANIMAVITA-AMD cần một nhà lãnh đạo mới, một người có đủ tầm nhìn, đủ trí tuệ và đủ sự quyết đoán để tiếp tục dẫn dắt con tàu này vươn xa hơn nữa."

Ông quay về phía hàng ghế đầu. "Và tôi không thể nghĩ ra một ai xứng đáng hơn cô ấy."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía một người phụ nữ, người đang ngồi lặng lẽ ở hàng ghế đầu. Bà có mái tóc đen, đôi mắt sắc sảo và một phong thái điềm tĩnh nhưng đầy nội lực. Lisa Su, CEO của AMD.

"Lisa," Jensen nói, và trong giọng nói của ông là một sự tin tưởng tuyệt đối. "Bà không chỉ là một kỹ sư thiên tài. Bà là một nhà lãnh đạo có một trái tim nhân hậu. Bà đã dẫn dắt AMD vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất, không phải bằng những thủ đoạn, mà bằng chính sự xuất sắc của sản phẩm và một văn hóa doanh nghiệp đáng ngưỡng mộ. Bà là người kế nhiệm hoàn hảo."

"Vì vậy," ông tuyên bố. "Tôi, Jensen Huang, xin chính thức đề cử Tiến sĩ Lisa Su trở thành Chủ tịch và CEO tiếp theo của Siêu tập đoàn NVIDIA-ANIMAVITA-AMD."

Cả đại sảnh đứng dậy, vỗ tay vang dội. Không phải là một cuộc chuyển giao quyền lực lạnh lùng. Đó là một sự kế vị tự nhiên, được chào đón bởi tất cả mọi người.

Lisa Su bước lên sân khấu, bà ôm lấy người bạn, người đồng nghiệp của mình. Bà không có một bài phát biểu dài. Bà chỉ nói ngắn gọn, nhưng từng lời nói đều mang sức nặng của một lời thề.

"Cảm ơn ông, Jensen. Vì tất cả. Vì đã là một người thầy, một người bạn, và một người truyền cảm hứng. Di sản mà ông để lại là quá lớn. Nhưng tôi xin hứa, thay mặt cho hàng triệu nhân viên ở đây, chúng tôi sẽ không làm ông phải thất vọng. Chúng tôi sẽ tiếp tục mơ. Chúng tôi sẽ tiếp tục kiến tạo. Và chúng tôi sẽ tiếp tục làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn."

Jensen Huang mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Ông đã trao lại di sản của mình vào một đôi tay vững chắc. Giờ đây, ông đã sẵn sàng cho một hành trình mới.

Chương Một Trăm Mười Chín: Lời Thề Của Người Lính

Trong khi Jensen Huang đang có bài phát biểu lịch sử của mình, một cuộc chuyển giao khác, thầm lặng và trang nghiêm hơn, đang diễn ra trên cây cầu chỉ huy của soái hạm "Acheron".

Đô đốc Kern Connor đứng trước những sĩ quan chỉ huy cao cấp nhất của Hạm đội Hell. Họ không phải là những nhà quản lý. Họ là những chiến binh, những người đã cùng ông vào sinh ra tử trong những trận chiến khốc liệt nhất. Bầu không khí ở đây không có những tràng pháo tay. Chỉ có sự im lặng và một lòng trung thành tuyệt đối.

"Thưa các đồng chí," Kern bắt đầu, giọng ông đanh thép như thường lệ. "Như các bạn đã biết, tôi đã nhận được một mệnh lệnh mới. Một sứ mệnh đòi hỏi tôi phải phục vụ Liên bang ở một cấp độ khác."

Ông nhìn vào mắt từng người, từ vị thuyền trưởng của chiếc khu trục hạm nhỏ nhất cho đến vị chỉ huy của phi đội Valkyrie. "Hạm đội Hell không phải là một hạm đội bình thường. Chúng ta là những người đi trong bóng tối, làm những công việc bẩn thỉu, để cho những người khác có thể sống trong ánh sáng. Chỉ huy hạm đội này không chỉ cần trí tuệ. Cần phải có một trái tim bằng thép, và một linh hồn không biết sợ hãi."

Ông quay sang một người phụ nữ đứng ở hàng đầu. Bà có mái tóc đỏ rực, được tết lại một cách gọn gàng, và trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của bà là một vết sẹo nhỏ chạy ngang qua lông mày, một dấu tích của trận chiến Sona. Bà là Phó Đô đốc Anya Sharma, người đã chỉ huy Hạm đội Viễn chinh.

"Anya," Kern nói. "Cô là chiến binh dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Cô có sự lạnh lùng của một nhà chiến lược, nhưng cũng có trái tim của một người mẹ luôn bảo vệ cho những người lính của mình. Không ai xứng đáng hơn cô."

"Vì vậy," ông tuyên bố. "Kể từ giờ phút này, tôi, Thiếu tướng Kern Connor, xin chính thức trao lại quyền chỉ huy Hạm đội Hell và toàn bộ Quân đoàn 9 cho Đô đốc Anya Sharma."

Anya Sharma bước lên một bước. Bà không nói gì. Bà chỉ đứng nghiêm, và giơ tay lên chào theo kiểu quân đội, một cử chỉ dứt khoát và đầy tôn trọng.

Toàn bộ các sĩ quan trên cầu chỉ huy đồng loạt làm theo. Một rừng cánh tay giơ lên trong im lặng. Đó là lời thề của họ. Lời thề trung thành với vị chỉ huy mới.

Kern Connor giơ tay chào đáp lễ. Ông đã trao lại thanh gươm của mình. Giờ đây, ông sẽ trở thành một phần của tấm khiên.

Chương Một Trăm Hai Mươi: Lớp Học Của Các Vị Thần

Khi hai người khổng lồ của thế giới cũ đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, Tiểu đội Khởi Nguyên lại một lần nữa tụ họp tại Eden Prime. Họ ngồi quanh đống lửa trại quen thuộc, nhưng lần này, có thêm hai thành viên mới: Jensen Huang và Kern Connor.

Không khí có chút ngượng ngùng. Jensen và Kern, dù là những huyền thoại trong lĩnh vực của mình, vẫn cảm thấy có chút choáng ngợp khi ngồi giữa một hội đồng của các vị thần.

Rick Earth là người phá vỡ sự im lặng. Anh nhìn hai người bạn của mình, rồi lại nhìn Yami, người đang ngồi bên cạnh anh, tay cô đang nhẹ nhàng đan những ngón tay của mình vào tay anh.

"Jensen, Kern," anh nói. "Chào mừng đến với gia đình. Hành trình sắp tới sẽ rất dài và khắc nghiệt. Hai mươi năm trong Lò Luyện sẽ thử thách mọi giới hạn của hai vị." Anh dừng lại, rồi nhìn Yami với một ánh mắt đầy yêu thương. "Và hai vị sẽ không phải là những học viên duy nhất."

Anh quay lại nhìn cả nhóm. "Yami... cũng sẽ tham gia khóa huấn luyện này."

Lời tuyên bố đó khiến tất cả mọi người, kể cả Jensen và Kern, phải ngạc nhiên. Yami? Nữ thần của Sự Sống? Tại sao cô ấy lại cần phải huấn luyện?

"Tại sao vậy, anh Rick?" Nguyễn Thành Công là người đầu tiên hỏi, giọng anh đầy thắc mắc. "Nữ hoàng Yami đã là một Đấng Sáng Thế rồi mà."

"Cô ấy là hiện thân của Sự Sống," Rick giải thích, giọng anh trở nên nghiêm túc. "Nhưng thế giới ngoài kia không phải lúc nào cũng chỉ có sự sống. Nó còn có sự hủy diệt. Có những kẻ thù mà lòng nhân từ không thể cảm hóa được. Tôi muốn cô ấy không chỉ có khả năng chữa lành. Tôi muốn cô ấy có khả năng tự bảo vệ mình một cách tuyệt đối, ngay cả khi không có tôi bên cạnh. Tôi sẽ truyền cho cô ấy một phần sức mạnh của Hư Vô. Và để có thể kiểm soát được sự cân bằng mong manh đó, cô ấy cần phải được rèn giũa."

Yami nhìn Rick, và trong đôi mắt cô là một sự thấu hiểu và một tình yêu vô hạn. Cô biết anh đang làm điều này vì anh yêu cô, vì anh sợ sẽ lại một lần nữa mất đi cô. Cô siết chặt lấy tay anh. "Em sẵn sàng."

"Tuyệt vời!" Kyle Diesel reo lên, phá vỡ không khí trang nghiêm. "Vậy là chúng ta có một lớp học mới! Ba học trò! Sẽ vui lắm đây!"

"Và ai sẽ là người dạy?" Kern Connor hỏi, giọng ông vẫn giữ vẻ thực tế của một người lính.

Rick Earth mỉm cười. Anh nhìn chín người anh em của mình. "Tất cả chúng ta," anh nói.

"Mỗi người chúng ta sẽ là một người thầy. Kyle, ông sẽ dạy họ về sự kiến tạo và ý chí không bao giờ bỏ cuộc. Rick Connor, ông sẽ dạy họ về chiến lược và sự kỷ luật. Reaper, ông sẽ dạy họ về sự cân bằng và sự tĩnh tại. Công và Đạt, hai cậu sẽ dạy họ về khoa học và sự sáng tạo không giới hạn. Keanu, anh sẽ dạy họ về lòng trắc ẩn. Saitama và Genos, hai người sẽ rèn giũa thể chất và sức mạnh ý chí của họ đến mức tuyệt đối. Và tôi," anh nhìn Yami, "sẽ dạy họ về cách kiểm soát Hư Vô."

"Chúng ta sẽ không chỉ là một hội đồng," anh kết luận. "Chúng ta sẽ là một học viện. Học viện của các Đấng Sáng Thế."

Và thế là, một quyết định mới đã được đưa ra. Mười vị ADE đầu tiên sẽ trở thành những người thầy. Và ba học trò của họ, một Nữ thần, một nhà công nghệ, và một chiến binh, sẽ bắt đầu một hành trình rèn giũa kéo dài hai mươi năm.

Họ đứng dậy. Tiểu đội Khởi Nguyên, giờ đây đã có mười hai thành viên, dù ba người vẫn còn là "học viên". Họ nhìn nhau, và trong mắt của mỗi người là một sự quyết tâm mới.

"Đã đến lúc rồi," Rick nói. "Hãy đến Bộ Tư lệnh của Quân đoàn 9. Lò Luyện đang chờ đợi."

Họ cùng nhau tạo ra một cánh cổng không gian, một vết rách rực lửa trên bầu trời của Eden Prime. Phía bên kia, là một mặt trăng hoang vu, với những ngọn núi bằng kim loại sắc nhọn và hai mặt trời đang chiếu những tia sáng khắc nghiệt.

Họ lần lượt bước qua. Một hành trình mới, một thử thách mới, một sự thăng hoa mới, đã chính thức bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro