Tam. Thượng. Cậu.


Tác giả: 橡皮擦屑

Biên dịch: Ổ Gà Chíp Chíp

Cảnh báo: Nam x Nam

Thể loại: O.O.C, Tâm Lý Ám Ảnh.

***************************


Buồn nôn.

"Cháu trai giống chị gái tôi như đúc, ngay cả tính cách kiên cường cũng vậy, Quán Lâm, tin rằng cậu cũng nghĩ như vậy?"

Bữa tối, Kim Tại Tuấn mang theo khuôn mặt dịu dàng, nhìn Phác Chí Huấn giả vờ cúi đầu chuyên tâm với đồ ăn trong bữa tiệc, ngọt giọng tán thưởng, thế nhưng mặc kệ hắn không muốn nghe đến mức nào, những câu chữ kia cứ thế vô tình hữu ý đâm vào trong tai hắn, hắn chỉ muốn ngay tức khắc rút dao găm sau thắt lưng giết chết gã súc sinh kia.


Phác Chí Huấn và Lại Quán Lâm trong vai người yêu, cùng tới biệt thự mà Kim Tại Tuấn mua sau thừa kế hết tài sản của nhà họ Phác, vậy mà nực cười thay, gã vẫn say sưa diễn như thể một ảnh đế.

Nhìn thấy cháu trai vẫn còn sống, viền mắt lập tức đong đầy nước, Kim Tại Tuấn giải thích vô cùng trôi chảy, sau khi nghe chuyện Phác Chí Huấn muốn ở bên cạnh ân nhân đã cứu mạng mình, vẻ mặt trong nháy mắt cứng đờ, chưa đến một giây sau, ánh mắt gã đảo qua mười ngón tay đan chặt của hai người đối diện, liền tiếp tục cảm thán chị và anh rể còn chưa kịp chứng kiến thời khắc tốt đẹp này.

"Chí Huấn, để cậu bù đắp cho cháu."


Lấy lý do bù đắp Phác Chí Huấn trong một đêm mất đi cả cha lẫn mẹ, sau bữa ăn tối, gã rất nhanh chóng đưa ra lời đề xuất về chuyến hành trình bằng du thuyền xa hoa.

Chuyến hành trình du thuyền đáng chết.


Vốn đã có kế hoạch trên đường ra biển sẽ giết chết Kim Tại Tuấn, không ngờ Phác Chí Huấn và Lại Quán Lâm sau khi dùng bữa tối cùng với gã, thân thể hai người bắt đầu xuất hiện dị trạng....

"Cậu của anh rốt cục cho chúng ta uống thứ rượu thấp kém gì?"

Sau khi bữa tối kết thúc, hai người mới quay về phòng, Lại Quán Lâm lộ ra vẻ mặt oán giận thiếu kiên nhẫn hiếm thấy, kéo cà vạt màu đen nhỏ dài vốn trên cổ áo xuống.

Sau đó, cảm giác được ở bụng dưới trào lên cảm giác buồn nôn, choáng váng không thể xua tan, chỉ thấy cậu cau mày buồn bực, thô lỗ cởi nút áo màu lam xám trên người, ném qua một bên ghế sofa, cả người đổ xuống giường nằm nghỉ.


Lại Quán Lâm chật vật như vậy, Phác Chí Huấn chưa từng nhìn thấy.

Người kia đối với lễ nghi vô cùng coi trọng, dù sao cũng được sinh ra trong một gia đình giàu có, bởi vậy cho dù đêm nay chỉ là một buổi gặp mặt nho nhỏ, cậu cũng vẫn mặc đồ dự tiệc nghiêm túc. Bình thường cho dù là công việc bận rộn, hay là quá chén trong những bữa tiệc, Lại Quán Lâm cũng chưa từng ở trước mặt người khác để lộ ra bộ dạng lôi thôi, khó chịu của mình.


Vậy nhưng ngay lúc này, Phác Chí Huấn cũng không ngăn được vị axit từ thực quản xông lên yết hầu hắn, liền nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh nôn ra hết thảy những thứ vừa mới ăn ra ngoài.

"Ư...!!"

Thật khó chịu.

Phác Chí Huấn lúc này chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, bước đi lảo đảo. Hắn dùng lực lắc đầu, nỗ lực mang tầm mắt hỗn hoạn tứ tán trở về bình thường, đáng tiếc lại không có hiệu quả.

Khuôn mặt tinh xảo bất tri bất giác bị mồ hôi thấm ướt, tóc mái hai bên ngoan ngoãn nép vào thái dương, nhìn qua dường như đã suy yếu vẻ sắc bén vốn có, dịu dàng hơn mấy phần. Sau khi giao phó toàn bộ thức ăn cho bồn cầu, thực quản vẫn vì vị chua khó chịu mãi không thôi.


"Hộc... hộc.."

Thật vất vả ném thân thể trở lại giường ngủ, Phác Chí Huấn há miệng thở hổn hển hồi sức.


Phác Chí Huấn không còn nghĩ nổi Kim Tại Tuấn vô liêm sỉ kia đã cho bọn họ ăn thứ gì, mấy lần cố gắng muốn làm mình tỉnh táo, lại chỉ cảm giác được đau đớn, nôn nóng, trong quá trình cử động không thể tránh được chạm vào tay Lại Quán Lâm, người kia giống như ngủ rất say, không có bất kì phản ứng nào.

Tất cả những thứ đáng chết này đều không đúng!


Hắn trong lúc khép hai mắt lại, trong đầu chỉ quẩn quanh một câu.

"Phác Chí Huấn."



Trong giấc mộng, trước mắt một mảnh đêm đen tối, bên tai Phác Chí Huấn truyền đến âm thanh không thể quen thuộc hơn.


Phác Chí Huấn vô cùng chán ghét giọng của Lại Quán Lâm.

Nhặt về cái mạng của hắn, chất giọng trầm của người kia giống như chất xúc tác, tại mọi thời khắc đều là khinh miệt không hề thuyên giảm, không mang theo một chút tình cảm nào, khiến hắn càng thúc đẩy mình phải mạnh mẽ hơn, chỉ có mạnh hơn người này, mới có thể tận mắt thấy Kim Tại Tuấn chết.


"Nếu như tôi chết đi, anh cũng đừng khóc."

Câu nói kết thúc, Phác Chí Huấn gần như cùng lúc bị tiếng súng giảm thanh bên tai phải đánh thức!


Cả người mồ hôi thấm ướt, Phác Chí Huấn trừng mắt, nhanh chóng đưa tay tìm kiếm dưới gối, dao găm ngay cả lúc ngủ cũng là vật bất ly thân đã không cánh mà bay, bàn tay không tìm được gì hết!

Trong nháy mắt tất cả bất an, hoảng sợ dâng lên, hắn lập tức siết chặt nắm tay, cổ họng phát ra tiếng gầm khe khẽ, ra sức vung nắm đấm về phía bên phải, thế nhưng người kia dường như đã nắm được hết thảy động tác kế tiếp của hắn, trước tiên nắm lấy tay hắn, bẻ gập ra phía sau.


Kẻ đánh lén dường như rất am hiểu kỹ thuật đánh lén, chuẩn xác bấm huyệt đạo trên khớp khuỷu tay hắn, khuôn mặt hắn vì đau đớn tê dại mà vặn vẹo.

Thân thể không khoẻ khiến Phác Chí Huấn mất đi nửa độ nhanh nhạy bình thường, nhưng khi hắn bị kẻ đánh lén toàn thân che kín bằng quần áo màu đen áp chế trên giường, vội vàng giãy dụa kịch liệt, nỗ lực thoát khỏi ràng buộc phía sau. Kẻ áo đen thấy thế, trong mũi chỉ phát ra tiếng hừ nhẹ, như thế đang cười nhạo hắn không tự biết lượng sức mình.


Lúc này Phác Chí Huấn đã biết rõ rồi, tiếng súng giảm thanh là từ đâu mà tới.

Ngay lúc bị kẻ áo đen kia giáng xuống một đòn tấn công động mạch phía sau gáy mất ý thức ngất đi, tầm nhìn lay động đem cảnh tượng bên kia giường thu vào trong đáy mắt.


Nhô lên trong chăn phía bên phải là người cùng hắn bước lên du thuyền, lúc này cũng giống như cha mẹ hắn năm đó, đầu bị người che gối dùng súng giảm thanh bắn xuyên qua, máu đỏ trên màu gối trắng tinh khiết nở rộ như những đoá hoa xinh đẹp, yên tĩnh đi vào giấc ngủ vĩnh viễn.


Không thể nào...


Lại Quán Lâm, tại sao cậu lại có thể dễ dàng chết đi như vậy.

Tôi còn chưa cho cậu nếm trải sự đau đớn mà tôi đã từng trải qua, cậu sao có thể chết!



"Đánh thức nó"

Phác Chí Huấn sau khi bị đấm vào bụng, rên rỉ, chậm rãi mở hai mắt.


Lúc nhìn thấy Kim Tại Tuấn, Phác Chí Huấn theo phản xạ vung tay lên, lập tức ý thức được mình đã bị gã khốn này dùng tay còng trên ghế, không thể động đậy.

"Tiểu Huấn, về cái chết của Lại Quán Lâm, cậu cũng rất buồn"


Kim Tại Tuấn trên người vẫn mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen trong bữa tối ngày hôm qua, người áo đen vừa cho hắn một nắm đấm đã lui về phía sau gã, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của người trên ghế.


Lúc này Phác Chí Huấn đang ở trong một góc nhà kho trên du thuyền. Gã đàn ông kia đã suy tính pha thứ thuốc không màu không vị vào trong rượu vang của hai người trong bữa tối, cuối cùng đã nhận được kết quả như dự đoán.

Lại Quán Lâm chết thảm dưới họng súng ngay bên cạnh Phác Chí Huấn, mà đứa cháu trai giống chị gái gã như khuôn đúc, viền mi đôi mắt xinh đẹp vì bi phẫn khó kìm nén đỏ bừng.


Người tỉnh lại trên ghế chưa từng dừng lại hành động muốn vùng vẫy trốn thoát. Nửa người nghiêng về phía trước, khuôn mặt dữ tợn như một con thú bị dây thừng trói lại một chỗ, hướng về phía con mồi nó muốn dùng răng cắn xé, cổ họng đè nén phát ra âm thanh trầm đục, hệt như một con báo đen.


"Đừng nóng giận, đó đều là do nó tự chuốc lấy."

Nhìn Phác Chí Huấn trước mắt có ý muốn đối nghịch, Kim Tại Tuấn chẳng những không lộ ra một chút sợ hãi, thậm chí còn muốn bước về phía trước vài bước.

"Ai bảo cháu không ngoan, nếu cháu ngoan ngoãn nghe lời cậu, chị và anh rể có lẽ vẫn còn sống trên đời."

Nói rồi, Kim Tại Tuấn đưa tay chạm vào khuôn mặt Phác Chí Huấn, ngay lập tức bị tránh né.


Kim Tại Tuấn vẫn yêu chị gái ruột của mình tha thiết, thậm chí mang thứ tình cảm bệnh hoạn này dời sang cả đứa cháu trai lớn lên giống chị gái đến bảy tám phần.

Nhưng ngay khi Phác Chí Huấn đối với đụng chạm của gã sinh ra phản ứng cực kỳ bài xích đêm hôm đó, hắn quyết định sẽ phá huỷ tất cả. Nếu như Phác Thắng Hạo từ lâu đã âm thầm quyết định sẽ lấy mạng của gã, vậy chi bằng để gã đi trước cho bọn họ một kết thúc hạnh phúc.

Thứ không thể có được, chi bằng huỷ diệt.


Chỉ là...

"Tiểu Huấn, có lẽ cháu không chết trong tay cậu, đã chứng minh đây chính là định mệnh của chúng ta."


Kim Tại Tuấn cười, muốn đưa tay ra lần nữa chạm vào người trước mắt, không đầy một giây, gã đột nhiên hoàn toàn biến sắc, hai đầu gối giống như không còn sức chống đỡ, quỳ xuống trước mặt Phác Chí Huấn.

Đầu gối va vào sàn nhà phát sinh âm thanh đau đớn không hề nhỏ, không lâu sau trên mặt đất, máu bắt đầu tràn ra.


Đối mặt với nhân vật xoay chuyển cả vở kịch, Kim Tại Tuấn sợ hãi cả người run rẩy, miệng há to nhưng đã quên đi phải phát ra âm thanh, thậm chí còn ngả người về phía sau, ngã trên đùi cháu trai vẫn còn đang bị giam trên ghế.


Ngay cả tiếng cứu mạng cũng không kịp gào lên, Kim Tại Tuấn bị người phía sau túm tóc, ép gã kéo dài khoảng cách với Phác Chí Huấn.


"Định mệnh?"

Người áo đen cao to phía sau một tay nhấc chiếc mũ bịt mặt chỉ lộ ra đôi mắt ra khỏi đầu, mở miệng hỏi ngược lại.


Phác Chí Huấn nhìn người tập kích mình trong phòng, tay phải nắm tóc Kim Tại Tuấn, tay trái từ phía sau hông rút ra con dao găm bình thường không rời của hắn, kề vào yết hầu gã đàn ông đang run rẩy vì hoảng sợ, hắn nhất thời chỉ biết ngây người nhìn người kia.

"Lão già, mạng của ông sau cùng vẫn kết thúc trên tay tôi, cũng là một loại định mệnh."


Hai con ngươi Lại Quán Lâm đen đặc không thấy đáy, chỉ có khoé miệng vén lên khe khẽ để lộ ra cảm giác hưng phấn sôi trào.

"Phác Chí Huấn, anh nhìn kỹ vào."

—TBC—

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro