Chương 100: Takatsuki Makoto Chạm Trán Nguyền Công Chúa
Nguyệt Vu Nữ nắm lấy cánh tay tôi.
Tôi xoa dịu trái tim đang kích động của mình và đưa [Minh Mẫn] lên mức cao nhất.
Tôi không được phép tấn công Nguyệt Vu Nữ.
Tôi sẽ bị phản nguyền mất.
Việc đầu tiên tôi phải làm là phủi sạch cánh tay cô ấy.
Nhưng đôi môi của Nguyệt Vu Nữ đã cử động trước đó.
"Hãy vâng lời ta." (Furiae)
Một giọng nói như nhạc cụ vang lên, và ánh mắt của tôi hòa vào ánh mắt của cô nàng, giống như đang nhìn vào đôi mắt đen tuyền vô hồn.
Khi được Nguyệt Vu Nữ chạm vào, ngay cả Quang Dũng Giả cũng không thể chống lại cô ấy.
...Aaa, có lẽ đã quá muộn rồi.
Dù sao thì, Nguyệt Vu Nữ vẫn là đẹp nhất sau các Nữ Thần, nhỉ...
Đúng là nhan sắc của cô kém hơn Noah-sama một chút, nhưng cô vẫn vô cùng xinh đẹp...
"Đưa cho ta con dao găm đó." (Furiae)
Nguyệt Vu Nữ ra lệnh.
Cho nên cô mong muốn có được con dao găm của Noah-sama.
Đây là Thần Khí.
Đúng là tinh mắt đấy.
Mặc dù vậy...
"Tôi từ chối." (Makoto)
Đây là vũ khí duy nhất của tôi. Tôi sẽ rất lo lắng nếu nó bị lấy mất.
"Hả?" (Furiae)
Furiae-san vô cùng sửng sốt.
"A-Anh, hãy nghe lời ta!" (Furiae)
Cô nắm chặt cánh tay tôi và ra lệnh lần nữa.
"Kể cả khi cô nói với tôi như vậy..." (Makoto)
"T-Tại sao anh có thể nói lại?! Mặc dù Nguyệt Nữ Thần Naia đã nói rằng Quyến Rũ của tôi có hiệu quả với tất cả sinh vật sống?!" (Furiae)
"Tôi không biết. Ngoài ra, có ổn không khi gọi Nữ Thần của mình mà không có kính ngữ?" (Makoto)
"Vì Nữ Thần đó chọn tôi làm Vu Nữ, cuộc sống của tôi trở nên hỗn loạn! Tại sao tôi phải tôn trọng cô ta chứ?!" (Furiae)
Nói hay thế.
Mối quan hệ của Vu Nữ với Nữ Thần này không tốt sao?
"N-Này, nhìn mắt tôi này." (Furiae)
Cô nói với vẻ mặt như sắp khóc.
...Cô gái này thật thẳng thắn.
"Có chuyện gì thế?" (Makoto)
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen to hơi tím của cô ấy.
Cô nắm lấy đầu tôi và kéo mặt tôi lại gần tới mức trán chúng tôi chạm vào nhau.
"K-Không đời nào Quyến Rũ của tôi lại không có tác dụng ở khoảng cách này..." (Furiae)
Khi Nguyệt Vu Nữ lên tiếng, hơi thở của cô phả vào mặt tôi và có mùi hương ngọt ngào.
Gần quá, gần quá.
Nhưng Noah-sama thường xuyên quấy rối tôi, nên tôi đã quen với điều này rồi đó.
Có phải Noah-sama đã tiên đoán được chuyện như thế này sẽ xảy ra không?! Đúng là Nữ Thần mà!
(Không, tôi không biết.) (Noah)
Vì thế cô đã không biết nhỉ.
(Tôi chỉ làm điều đó vì thích thôi.) (Noah)
Eee, bản thân điều đó cũng đáng ngờ đấy.
(Makoto, đừng đánh giá phụ nữ quá qua vẻ bề ngoài của họ. Điều đó là thô lỗ.) (Noah)
Noah-sama đã cảnh báo tôi.
Đây có phải là sự tự do của đệ nhất mỹ nhân Thần Giới không?
"Nguyệt Vu Nữ, Furiae-san, tôi nghĩ Sakurai-kun sẽ sớm đến thôi, nên..." (Makoto)
Tôi nắm lấy tay cô và ngăn không cho cô chạy thoát.
Có vẻ như Quyến Rũ không phải là vấn đề với tôi.
"K-Không thể nào..." (Furiae)
Nguyệt Vu Nữ đã ngã xuống tại chỗ.
Khuôn mặt tràn đầy tự tin của cô chuyển sang vẻ mặt gần như sắp khóc.
"Tại sao?! Tôi không có gì để dựa vào ngoài ma thuật của mình! Tôi chỉ dựa vào mỗi Nguyệt Ma Pháp! Nếu thứ này không hiệu quả, tôi không thể tiếp tục sống được nữa!" (Furiae)
Cô bắt đầu xõa tóc như bị ma ám và nắm lấy cánh tay tôi bằng sức mạnh không thể tin được.
Oái! Cô mạnh quá vậy?!
"B-Bình tĩnh nào..." (Makoto)
"Như thể tôi có thể bình tĩnh ấy! Tôi cho anh biết này, tôi không có một người nào mà tôi có thể dựa vào! Không cha mẹ, không anh chị em, không bạn bè! Kể từ khi tôi nhận thức được, tôi đã bị đối xử như một khối u vì là Nguyệt Vu Nữ. Bị sợ hãi, ghét bỏ... và từ những gã đàn ông đê tiện, tôi sẽ nhận được những ánh nhìn đầy dục vọng, và điều đó khiến những người phụ nữ khác ghét tôi hơn nữa... Ngay cả với điều đó, tôi sẽ sử dụng Nguyệt Ma Pháp để thoát khỏi tương lai nguy hiểm. Tôi sẽ kiểm soát những kẻ đã tấn công tôi và trốn thoát. Tôi đã trốn thoát cả cuộc đời mình. Tôi đã làm gì?! Bởi vì tôi được chọn làm Nguyệt Vu Nữ, tôi...! Tôi... tôi... chỉ muốn sống yên bình, nhưng mà..." (Furiae)
"....."
Nặng nề.
Câu chuyện của cô nặng nề quá!
T-Tôi nên làm gì đây...?
Sakurai-kun! Đến đây nhanh lên!
"Này...giết tôi đi..." (Furiae)
Sự căng thẳng tột độ của cô chuyển thành tuyệt vọng khi cô nói điều này.
Đợi đã, nói thế thì thật là vô lý.
Bóng tối của người này có quá sâu không?
[Bạn sẽ khiến Nguyệt Vu Nữ Furiae yên nghỉ chứ?]
CÓ
KHÔNG ←
...Thật là một sự lựa chọn không thể tin được.
Tất nhiên là tôi sẽ chọn KHÔNG.
Tôi sẽ chết vì Lời Nguyền Nghiệp Báo mất.
Dù vậy, tôi cũng không thể làm gì được với cô gái đáng thương này...
"Hiih!"
Nguyệt Vu Nữ, người vẫn đang chực khóc cho đến lúc này, nhìn tôi và quay đi như thể sợ hãi.
Hở? Có thể là cô có thể nhìn thấy lựa chọn của Người Chơi RPG của tôi sao?
Điều đó... rõ ràng là đáng sợ phải không.
Khi tôi chọn [KHÔNG], Nguyệt Vu Nữ kêu lên 'Aaa!' và tỏ vẻ ngạc nhiên.
...Tôi sẽ không chọn CÓ đâu.
Mặc dù vậy, Furiae-san vẫn nhìn về phía này với vẻ sợ hãi.
Tại sao?
"Takatsuki-kun!" "Makoto-san!"
À, Sakurai-kun và Hoàng tử Leonard.
"Cậu đến muộn đấy, Sakurai-kun." (Makoto)
Cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi cảnh ở một mình với Furiae-san.
"C-Cậu đang làm gì thế, Takatsuki-kun?!" (Sakurai)
"Ơ-Ờm, Makoto-san...anh đang chạm vào Nguyệt Vu Nữ..." (Leonard)
Tôi đã được bảo là không được chạm vào Nguyệt Vu Nữ, thế nhưng, không hiểu sao tôi lại ở đây, nắm lấy cánh tay của Nguyệt Vu Nữ.
Ừm, ai cũng sẽ phản bác lại điều đó thôi.
"Có vẻ như Quyến Rũ không có tác dụng với tôi." (Makoto)
"K-Không thể nào! Đó là sức mạnh của Phù Thủy Tai Họa huyền thoại!" (Leonard)
Thật hiếm khi Hoàng tử Leonard thẳng thừng phủ nhận điều đó.
Có vẻ khá kỳ lạ.
Có vẻ hơi muộn để nghĩ như vậy nhưng liệu tôi có bị ảnh hưởng bởi Quyến Rũ chỉ vì [Minh Mẫn] không?
Sakurai-kun đang nói 'đúng như mong đợi của Takatsuki-kun...'.
"Takatsuki-kun, cảm ơn vì đã đuổi theo Furiae." (Sakurai)
"Không có gì. Vết thương của cậu ổn chứ?" (Makoto)
"Ừm, bằng cách nào đó." (Sakurai)
Ngay cả khi nói vậy, Sakurai-kun vẫn chỉ nhìn vào Nguyệt Vu Nữ.
"Furiae, tại sao cô lại chạy trốn...?" (Sakurai)
"Bởi vì..." (Furiae)
Sakurai-kun loạng choạng bước về phía cô và Furiae-san tránh ánh mắt của cậu ấy.
Cô có thấy mình hơi gần quá không?
"Cuối cùng thì cô cũng chịu nói chuyện với tôi rồi, Furiae." (Sakurai)
"Tôi...xin lỗi vì chuyện trước đó. Tôi chỉ muốn dọa anh thôi." (Furiae)
"Tôi biết là cô không nghiêm túc mà." (Sakurai)
"Hừ." (Furiae)
Sakurai-kun mỉm cười với nụ cười tươi tắn, còn Furiae-san thì bĩu môi với khuôn mặt đỏ bừng.
À ré? Không khí lãng mạn này...
Cả hai có thể làm việc này khi tôi không có mặt không?
"Bây giờ chuyện gì sẽ xảy ra với tôi đây?" (Furiae)
"Tôi sẽ thử hỏi Công chúa Noel về cô." (Sakurai)
"Dừng lại! Đừng nói về tôi với người phụ nữ đó. Cô ta là Thái Dương Vu Nữ. Không đời nào cô ta để tôi đi!" (Furiae)
Furiae-san từ chối lời đề nghị của Sakurai-kun.
"Vậy thì, sau khi tôi trở thành Đoàn trưởng Thái Dương Hiệp Sĩ, tôi sẽ có công tác tại các thành phố lớn của Thái Dương Quốc. Đến lúc đó, tôi sẽ bí mật đưa cô đi, để cô trốn thoát." (Sakurai)
"Tôi nên ở đâu cho đến lúc đó?" (Furiae)
"Chuyện đó..." (Sakurai)
"Không có kế hoạch gì cả à. Vậy tôi sẽ ẩn náu ở đâu đó." (Furiae)
"Không. Cô sẽ lại biến mất trước mặt tôi, đúng không?" (Sakurai)
"...Anh là tái sinh của Đấng Cứu Tinh đấy? Tốt hơn là không nên ở cùng với Vu Nữ bị nguyền rủa." (Furiae)
"".....""
Sakurai-kun và Furiae-san đang nhìn nhau.
Nhưng tôi mới là người nắm lấy cánh tay của Furiae-san.
Có phải tôi là kỳ đà không?
(Hoàng tử Leonard, chúng ta đi thôi nhé?) (Makoto)
(Nhưng nếu không có anh, Nguyệt Vu Nữ có thể bỏ trốn đấy?) (Leonard)
(Eee...) (Makoto)
Thật là phiền phức!
"Sakurai-kun nè. Hay là tôi giấu Nguyệt Vu Nữ trong 2-3 ngày nhé? Tôi sẽ thảo luận với Fuji-yan, và tôi chắc chắn cậu ấy có thể chuẩn bị một nơi ẩn náu." (Makoto)
Cuối cùng, tôi sẽ dựa vào Fuji-yan.
"Xin lỗi nhé, Takatsuki-kun." (Sakurai)
"Có ổn không, Makoto-san?" (Leonard)
Sakurai-kun tỏ vẻ xin lỗi còn Hoàng tử Leonard thì tỏ vẻ lo lắng.
Furiae-san đang... nhìn tôi như thể đang nhìn một sinh vật lạ.
...Tôi đã gánh trên vai một vấn đề khá rắc rối, nhỉ.
◇◇
Quán trọ ở Quận 3.
"""""".........""""""
Lucy, Sa-san, Công chúa Sofia, Fuji-yan, Nina-san, Chris-san; tất cả họ đều nhìn thẳng về phía này.
Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó!
Nhân tiện, Sakurai-kun đã quay trở lại Lâu đài Highland rồi.
Cuối cùng thì cậu ấy cũng nổi bật quá mà.
Hoàng tử Leonard đang ẩn mình sau lưng tôi.
Sau khi báo cáo với họ rằng chúng tôi đã đến nghĩa trang vào ban đêm, chị gái cậu ấy bắt đầu tỏa ra một luồng khí lạnh.
Tôi cũng sợ lắm á.
Nguồn gốc của mọi chuyện này, Furiae-san, đang ngoảnh mặt làm ngơ với tâm trạng không tốt.
Cô không thể có thái độ đáng ngưỡng mộ hơn một chút sao?
Tuy nhiên, tôi đã trói cô bằng dây thừng để đề phòng trường hợp cô trốn thoát.
Một mỹ nhân bị trói trông có vẻ hư hỏng nhể.
Đừng nhìn nữa, mù mắt đấy.
"Anh Hùng Makoto... không ngờ anh lại mang theo cả Nguyệt Vu Nữ." (Sofia)
Công chúa Sofia đang ôm đầu.
"Sakurai-kun đã nhờ tôi." (Makoto)
"Tôi phải báo cáo chuyện này với Công chúa Noel..." (Sofia)
"Điều đó...sẽ làm tôi hơi bận tâm một chút." (Makoto)
"...Nhưng Rozes liên minh với Highland. Giấu Nguyệt Vu Nữ là phản bội." (Sofia)
Lời nói của Công chúa Sofia lạnh lùng nhưng hợp lý.
Điều này tệ quá.
Tôi không nghĩ Công chúa Sofia sẽ ở đây.
Tôi nghĩ chỉ có Fuji-yan và những người khác thôi.
Giờ nghĩ lại, có khả năng cô sẽ đến đây để kiểm tra nơi này vì Hoàng tử Leonard đã về muộn...
Khi tôi nhìn Nguyệt Vu Nữ với vẻ mặt 'xin lỗi, chúng ta phải làm gì đây?', cô dường như đã có kế hoạch và lên tiếng.
"Cuộc nổi loạn của Thú Nhân sẽ sớm xảy ra thôi." (Furiae)
Điều đầu tiên Furiae-san nói là về cuộc nổi loạn.
Nói xong, mọi người bao gồm cả tôi đều nhìn cô ấy.
"Furiae-dono, thủ lĩnh của Thú Nhân đã bị bắt. Cuộc nổi loạn không nên xảy ra-desu zo." (Fuji)
"Đúng vậy! Tôi đã nhìn quanh các quận Thú Nhân và tin đồn về một cuộc nổi loạn đã lắng xuống." (Nina)
Fuji-yan và Nina-san phản đối.
"Thật sao? Nếu không tin tôi thì cũng không sao." (Furiae)
Furiae-san nói với nụ cười đầy ẩn ý.
Hừmm, vậy là cái nào?
"Nè nè, cô là Chiêm Tinh Sư ở Quận 6 phải không?", Sa-san chen vào cuộc trò chuyện.
"À, phải rồi! Cô có trí nhớ tốt đấy, Aya. Vậy thì, cô là người sử dụng Vận Mệnh Ma Pháp à?" (Lucy)
"Sa-san và Lucy, hai người có quen biết với Furiae-san không?" (Makoto)
Theo lời họ kể, họ gặp nhau ở Quận 6, nơi cô ấy đang hành nghề bói toán.
Thay vì nói đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên... thì đúng hơn là cô nhắm vào hai người trông có vẻ là mục tiêu dễ dãi.
"Ý cô là...cô có thể thấy tương lai nơi cuộc nổi loạn xảy ra sao?" (Sofia)
Nguyệt Vu Nữ đáp lại lời nói của Công chúa Sofia bằng một nụ cười.
"Trả lời rõ ràng." (Chris)
Chris-san hỏi với giọng điệu mạnh mẽ.
"Ara? Tôi có thể thấy tương lai cô sẽ đánh nhau với người vợ khác vì chồng mình, và gia đình cô sẽ sụp đổ." (Furiae)
"?!"
"Hơi quá rồi đấy!" (Nina)
Lời nói của Furiae-san khiến Chris-san ngạc nhiên, và Nina-san lên tiếng giận dữ.
Hở? Fuji-yan, gia đình cậu sắp sụp đổ sao?
"Furiae-dono, cô không nên nói dối-desu zo." (Fuji)
Fuji-yan phủ nhận điều đó với nụ cười cay đắng.
Tôi hiểu rồi, đó là nói dối.
Đợi đã, tính cách của cô tệ quá đấy, Furiae-san!
Điều này sẽ gây ấn tượng xấu với mọi người, vậy nên cô vui lòng dừng lại được không?
"Khi nào cuộc nổi loạn sẽ xảy ra?" (Makoto)
Khi tôi hỏi, Furiae-san xóa bỏ nụ cười và nói một cách nghiêm túc.
"Ngày mai." (Furiae)
Ngày mai?!
Có phải là quá nhanh không?!
"Nói dối... mặc dù có vẻ không phải vậy." (Fuji)
"Không thể nào..." (Chris)
"Danna-sama..." (Nina)
Khả năng đọc suy nghĩ của Fuji-yan đã phát huy tác dụng.
Thật sao...?
"Nhưng tôi thấy khó tin lắm..." (Sofia)
"Hừmm, ngay cả khi cô nói với chúng tôi điều đó. Đúng không, Aya?" (Lucy)
"Tôi không thể tin được ~ ." (Aya)
Công chúa Sofia, Lucy và Sa-san không biết về khả năng đọc suy nghĩ của Fuji-yan, nên có vẻ như họ không tin vào lời của Nguyệt Vu Nữ.
"Công chúa Sofia, Lucy, Sa-san, chúng tôi sẽ giải thích sau, vì vậy hãy coi như cuộc nổi loạn sẽ xảy ra vào ngày mai." (Makoto)
"""......"""
Giọng nói nghiêm túc của tôi khiến cả ba người đều gật đầu.
"Nhân tiện, không chỉ có cuộc nổi loạn sẽ diễn ra vào ngày mai đâu." (Furiae)
Furiae-san nói như thể đang vui vẻ.
"Còn gì nữa?" (Makoto)
"Một đám quái vật sẽ tấn công Symphonia." (Furiae)
Công chúa Noel đã nói gì trong cuộc họp.
"Thái Dương Hiệp Sĩ và Tứ Thiên Hiệp Sĩ Đoàn đã tăng cường an ninh ở cổng. Một đám quái vật sẽ không—" (Sofia)
Furiae-san ngắt lời Công chúa Sofia.
"Cả trên đất liền và trên biển. Phòng thủ ở phía biển phải thấp." (Furiae)
"Thật sao, Fuji-yan?" (Makoto)
Tôi hỏi bạn tôi.
"Nếu tôi nhớ không nhầm thì...bọn quái vật hiện đang tụ tập quanh khu rừng Symphonia. Họ không ngờ sẽ bị tấn công từ biển, nên chắc là phòng thủ ở đó thấp." (Fuji)
"Ngày mai, do cuộc nổi loạn bất ngờ của Thú Nhân, và cuộc tấn công của một đám quái vật mạnh hơn dự kiến, Symphonia sẽ rơi vào hỗn loạn tồi tệ nhất trong lịch sử. Trong lần mở màn đó, tôi đã định trốn thoát. Tôi không nghĩ mình sẽ bị bắt trước đó." (Furiae)
Furiae-san nói như thể không vui.
"Không...không thể nào..." (Sofia)
Công chúa Sofia có vẻ vẫn chưa tin vào lời của Nguyệt Vu Nữ.
Tôi liếc nhìn Fuji-yan và cậu ấy gật đầu nhẹ.
Cô không nói dối.
"Công chúa Sofia, có lẽ cô không tin được điều này, nhưng..." (Makoto)
"Không, đúng là tôi không tin lời của Nguyệt Vu Nữ, nhưng tôi tin vào Anh Hùng Makoto. Anh là Tông Đồ của Nữ Thần. Anh hẳn phải có điều gì đó xác nhận điều này, đúng không?" (Sofia)
Cô tin tôi.
Sự tin tưởng của Công chúa Sofia rất nồng nhiệt.
Có chút ngượng ngùng đấy.
Tôi nhìn lại Nguyệt Vu Nữ.
"Furiae-san, chúng tôi muốn ngăn chặn cuộc nổi loạn và giảm thiểu thiệt hại của quái vật càng nhiều càng tốt. Còn cô muốn thoát khỏi Thái Dương Quốc. Mục tiêu của chúng ta rất rõ ràng. Chúng ta hãy thỏa thuận nhé." (Makoto)
Nguyệt Vu Nữ làm vẻ mặt như thể đang muốn nói rằng cô đang chờ đợi điều này.
Cô đã dẫn dắt cuộc trò chuyện này rất tốt.
"Thỏa thuận... Được thôi. Nhưng tôi có một điều kiện." (Furiae)
Nguyệt Vu Nữ Furiae nhìn thẳng vào tôi và mỉm cười nhẹ.
(Tluc: Thấy hay mọi người có thể vote sao, Follow và ủng hộ tôi qua Momo: 0901089550 hoặc ngân hàng BIDV 6910814828. Cảm ơn mọi người.)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro