| 1 |
Lại là một buổi sáng yên bình, những tia nắng len lỏi qua những hàng lá rồi xuyên qua màn che mỏng tanh, chiếu rọi vào gương mặt sáng ngời của chàng trai trẻ còn đang say giấc. Phainon còn đang chìm trong mộng đẹp, bỗng thấy thứ gì đó sáng rực làm chói cả mắt thì đã biết một ngày mới bắt đầu. Anh bật dậy, vệ sinh cá nhân rồi thay một bộ đồ thể thao tôn dáng, nhâm nhi cốc Americano cùng bánh mật vàng cô giúp việc đã làm từ tối qua rồi rời khỏi nhà đi chạy bộ quang khu phố.
Nơi Phainon ở là một khu dành cho nhà giàu đúng nghĩa, những căn biệt thự rải rác lẫn những căn hộ đắt tiền mà không phải ai cũng có thể sở hữu. Bản thân Phainon cũng là một doanh nhân giàu có, ở độ tuổi hai mươi lăm đã có cho mình một tập đoàn riêng đang ở đà phát triển và một khối tài sản khủng đang chờ anh thừa kế từ đời bố để lại. Tuy nhiên anh từ nhỏ đã không thích xa hoa, chỉ ăn mặc đơn giản bộ vest ở tập đoàn và combo đồ ngủ samoyed áo vàng quần tím ở nhà, thậm chí còn nghĩ sau này về hưu sẽ quay lại vùng quê xây một căn nhà nhỏ để ngày ngày trồng rau nuôi cá, nên chuyện thừa kế có vẻ còn rất xa.
Lướt qua những hàng cây rồi lại những căn nhà, biệt thự nhàm chán ngày nào cũng thấy. Phainon nghĩ rằng bản thân hôm nay nên đổi gió một chút, thử đi nơi nào đó xa hơn xem thử như thế nào. Thế là anh không cần suy nghĩ gì thêm nhiều mà thong thả chạy ra trung tâm của thành Kremos. Ở đây đông đúc và nhộn nhịp hơn anh nghĩ, lâu rồi không quay lại mà Phainon ngỡ như mình vừa trên núi về. Những hàng đồ ăn và cửa hàng quần áo hàng hiệu trải dài khắp mặt đường, người người bên nhau vui vẻ rồi dắt nhau vào các tiệm cafe buôn chuyện tuổi hồng. Bỗng dưng gần đó Phainon để ý có một tiệm bánh nhỏ khá vắng người, tuy nằm trong góc nhưng lại khá nổi bật trong mắt anh vì những chiếc bánh thơm ngon được gọn gàng bày trí bên trong. Bản tính vốn đã rất thích đồ ngọt, sao anh có thể bỏ qua được, có khi nơi này lại thành tiệm "ruột" của anh.
"Ding dong"
"Kính chào quý khách, chào mừng đến với tiệm bánh Myday"
Một nhân viên nữ với mái tóc tím mượt mà nhẹ nhàng cúi chào, sau đó thoăn thoắt chuẩn bị menu một cách chuyên nghiệp.
" Bánh ở đây trông rất ngon, tôi muốn mua bánh nào bán đắt nhất ăn thử"
" Ở Myday hiện tại thì signature của tiệm là bánh pancakes ạ! Ông chủ của chúng tôi đặc biệt rất thích làm loại bánh này, ngoài ra còn có bánh mật vàng là sản phẩm mới ra mắt của tiệm, nếu quý khách thích có thể thử"
" Vậy cho tôi một phần pancakes và một cái bánh mật vàng!"
" Cảm ơn quý khách, vui lòng chọn một chỗ thoải mái cho mình để nhân viên sớm phục vụ bánh tại bàn ạ!"
Phainon liếc nhìn qua thẻ, thì ra nhân viên nữ này tên Castorice, thật là một người chuyên nghiệp, anh nghĩ những nhân viên ở công ty của mình cũng nên được huấn luyện chuyên nghiệp như vậy.
Chọn một chỗ ngồi thoải mái ngay góc cửa sổ của quán, Phainon im lặng nhìn về phía xa, thành Kremos đã thay đổi nhiều rồi, vậy mà Phainon ngày nào cũng đi ngang qua lại chẳng để ý, chắc là quá chú tâm vào công việc chồng chất, có lẽ nên sớm cho mình một ngày nghỉ để đi tham quan thế giới bên ngoài thôi.
" Bánh mật vàng và pancakes của quý khách, chúc ngon miệng"
Một giọng nam trầm ấm bỗng dưng vang bên tai làm Phainon bừng tỉnh, quay mặt qua thì hai ánh mắt chạm nhau. Trước mắt Phainon là một chàng trai trẻ trông trai tuổi, vóc dáng cao lớn, săn chắc khoác lên mình áo sơ mi đen và tạp dề nâu bên ngoài, tôn lên vòng eo cong mà nhỏ không thể ngờ.
Phainon ngơ ngác, vì người trước mắt quá xinh đẹp khi bản thân là một nam nhân. Đôi mắt thể hiện lên vẻ lạnh lùng nhưng không xa cách, đôi môn đỏ lưng mọng nước như lựu đầu mùa, làm da hơi ngăm có những hình xăm đỏ có lẽ để làm trong hầm hố nhưng lại thành quyến rũ khôn nguôi trong mắt anh.
" Hả- à, c-cảm ơn"
Nhận ra từ nãy đến giờ bản thân đã nhìn người ta thiếu điều chảy nước dãi, Phainon đỏ mặt lúng túng nhận lấy phần bánh rồi len lén nhìn lại chàng trai đó. Đến khi người ta đã rời và vào lại khu bếp, anh mới quyết định gọi Castorice lại thăm dò.
"Quý khách có yêu cầu gì cần giúp ạ?"
" Cho tôi hỏi, cái người vừa nãy bưng bánh ra, là nhân viên hả?"
" À, đó là ông chủ của chúng tôi, tên là Mydeimos"
" Mydeimos..."
"Vâng, tất cả những chiếc bánh ở đây đều tự tay do ông chủ làm để đảm bảo chất lượng cho hương vị, quý khách không cần lo lắng"
"Cảm ơn, tôi chỉ tò mò chút thôi, giúp tôi nói với ông chủ là anh ấy rất xinh"
"...Dạ?"
" A-à tôi nói thiếu, nói giúp tôi là tiệm bánh của anh ấy trang trí rất xinh đẹp, vừa mắt"
" Dạ vâng tôi đã hiểu, tôi sẽ báo lại với ông chủ, cảm ơn quý khách đã khen tiệm!"
Castorice gật đầu, dù trong lòng cảm thấy có gì đó sai sai, những vẫn giấu nhẹm khúc mắc trong lòng mà vào bếp báo cáo.
" Ông chủ Mydei, khách có lời nhờ tôi nói với anh"
" Chàng trai vừa nãy sao? Có chuyện gì" Mydei vừa chuyên tâm nhào một vừa hỏi
" Anh ấy nói ông chủ Mydei rất xinh"
"...sao cơ?"
" À đúng rồi ý là anh ấy nói thiếu, anh ấy khen tiệm chúng ta trang trí rất xinh"
" À...đáng yêu đấy nhỉ, đã bảo với anh ấy tiệm gửi lời cảm ơn chưa?"
" Rồi ạ"
"Rất tốt, tôi hiểu rồi"
Castorice gật đầu rồi rời khỏi khoang bếp, trong đầu vẫn còn khúc mắc tại sao khi nãy mình cũng nói thiếu câu theo vị khách kia với ông chủ.
Vì có khi ông chủ của chúng ta đúng là xinh đẹp thật.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro