pham nhan tu tien 576 579

Chương 576 Hắc ám kỳ ngộ Người dịch: ANVIVI89 Nguồn: Ngạo Thiên Môn

Thu gọn nội dung

Hàn Lập vô cùng kinh hãi, thân thể hắn bị ném bay từ trên cao hơn mười trượng xuống bãi loạn thạch dưới đất, nhưng thân thể lại đột nhiên xoay một vòng một cách quỷ dị, hai chân đạp vào nhau làm điểm tựa rồi "vù" một tiếng bắn về phía một cây đại thụ ở phụ cận, đứng vững chắc trên ngọn cây.

Mồ hôi lạnh túa ra đầy trên trán của hắn.

May cho hắn là đã học qua La Yên Bộ, không cần linh lực pháp lực gì, nếu không chuyện một tu sĩ Kết Đan Kỳ bị ngã chết sẽ trở thành trò cười cho cả tu tiên giới!

Nhưng bất quá tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khẳng định sẽ không được may mắn như vậy, sợ rằng không chết cũng sẽ bị thương nặng.

Hắn đang cố gắng ổn định tâm thần thì "cảng, cảng" hai tiếng từ vùng phụ cận truyền đến, khiến cho Hàn Lập phải quay lại nhìn. Đó chính là hai thanh Thanh Trúc Phong Vân Kiếm rơi xuống cách đó không xa, bên cạnh là tám mảnh gương vàng, hoa lam cổ bảo cùng với một cái chung nhỏ màu bạc.

Hiện tại trông chúng vô cùng ảm đạm, mất hết linh khí.

Hàn Lập rùng mình, vội vàng truyền ra một tia thần niệm quét qua bảo vật, kết quả khiến cho tâm trí của hắn vô cùng lạnh lẽo.

Thần thức cường đại trong cơ thể hắn hiện tại không thể phát động, không thể đưa ra ngoài một chút nào.

Hàn Lập hít sâu một hơi khí lạnh.

Hiện tại pháp lực cùng thần thức đồng loạt mất đi, hắn so với người bình thường chẳng khác biệt gì.

Đừng nói là thi triển pháp lực, mà ngay cả mở Túi trữ vật cùng Túi linh thú hắn đều không thể làm được.

Hàn Lập quay mặt nhìn sang, thấy một màn hắc vụ ngập trời thì không khỏi biến sắc.

Lấy tốc độ hiện tại của quỷ vụ kia thì với thân thể bình thường này, hắn hoàn toàn không có chút khả năng chạy trốn nào. Hàn Lập suy tình một chút, rồi cắn răng đến chỗ mấy bảo vật, rồi hốt hết ôm vào nơi tay.

Vì không thể sử dụng Túi trữ vật nên hắn đành nhét mọi thứ vào trong áo, cũng may là mọi thứ đều không quá lớn, nếu không Hàn Lập cũng khó mà thu vào hết được.

Ngay khi Hàn Lập đem bảo vật thu hồi xong, thì ở trên cao trăm trượng của đảo, hắc vụ kia cũng đã đến nơi.

Hàn Lập mới đứng lên, liền cảm thấy một hấp lực vô cũng lớn phát ra từ quỷ vụ, khi hắn còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã bị hút về phía nó.

Trong lòng hắn hiện vô cùng sợ hãi, thân hình giẫy giụa, định dùng La Yên Bộ bỏ chạy nhưng không hề có chút hiệu quả nào.

Một lát sau, hắn bị hút vào trong một vùng sương mù đen đặc, kế đó là vô số tia chớp màu đen đan xen vào nhau tạo một cái lưới, nhốt hắn vào bên trong.

Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, Hàn Lập hiện đang ở trung tâm hắc vụ thì đột nhiên cùng với quỷ vụ biến mất.

Hàn Lập hai tai ong ong u u, nhiều loại âm thanh hỗn loạn cứ dội vào bên trong đầu hắn, thân thể hắn bị xoay nhiều vòng liên tục, hắn căn bản là không hề thấy bất cứ chuyện gì, chỉ có thể cảm thấy trước mắt tối đen.

Đột nhiên thân thể Hàn Lập không còn điểm tựa nữa, rơi xuống dưới.

"Bịch" Một âm thanh trầm muộn vang lên, thân hình rơi mạnh xuống một chỗ, cũng may hắn rơi tại nơi vô cùng mềm và dày nên cũng không có bị thương tổn nhiều, điều này khiến cho Hàn Lập cũng từ từ yên tâm trở lại.

Hai mắt vẫn chỉ có thể cảm nhận màu đen, nhưng lại có thể ngửi thấy một cỗ tinh khí nồng đậm, chui vào trong mũi.

Hàn Lập không nói lời nào, cảm nhận dưới chân có gì đó dinh dính, còn có gì đó chui qua chui lại.

Hắn đang ở nơi có cá và tôm tập trung, tôm cá này còn sống, nhảy lên điên cuồng.

Hàn Lập nhướn mày, định đứng dậy,nhưng đầu hắn đột nhiên như nứt ra, đồng thời tay chân cũng nhũn ra, một trận choáng váng dâng lên trong lòng.

Hàn Lập thầm kêu khổ không ngừng, biết đây là hậu quả của việc không có pháp lực hộ thân mà dám truyền tống quá mức.

Sợ rằng trong nửa khắc tới cũng không thể hoạt động được.

Nếu đã thế, hắn đánh giá một hồi, rồi bất động nằm trong đống tôm cá, tiết kiệm thể lực, chờ tứ chi hồi phục.

Nhưng khi Hàn Lập đầu vừa chạm vào đất, thì một đoàn tia chớp đen xuất hiện.

Trong ánh sáng yếu ớt, Hàn Lập thấy rõ ràng cách đỉnh đầu mười trượng là một loại đá kì lạ, chỗ này có vẻ như là một ngôi mộ, bên trong đám chớp đen quỷ dị kia hình như là có một vật gì đó.

Hắn thấy thế, trong lòng suy tính.

Kết quả là đám chớp đen đó lóe sáng vài lần rồi biến mất, từ bên trong thoát ra một vật gì đó hướng tới chỗ hắn.

Hàn Lập bị dọa cho giật mình, muốn tránh khỏi nhưng lại vô lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn vật kia hạ xuống.

Một tiếng nữ tử kêu rên trong gió truyền xuống, sau đó một mùi hương tràn ngập cõi lòng, một thân thể mềm mại áp chặt vào người Hàn Lập. Đây là một cô gái cũng bị truyền tới chỗ này.

Cô gái này dường như vô cùng hoảng loạn, không hề phát hiện Hàn Lập ở bên dưới, xoay người bò lên, vô tình nắm lấy tóc của hắn.

Hàn Lập bị dứt đi một nắm tóc vô cùng đau đớn, khẽ rên lên.

"Ai vậy?"Cô gái này bây giờ mới phát hiện ra có người bên dưới mình, nhưng lại là mọt nam nhân xa lạ nhất thời kinh ngạc hét lên vội vàng rời khỏi thân thể của hắn. Nhưng thân thể bị thoát lực chỉ có thể nhổm lên được một chút rồi lại ngã xuống.

Chẳng những không rời khỏi Hàn Lập, mà còn rơi xuống ngực của hắn, hiện ra một đôi mắt vô cùng trong sáng nhìn thẳng vào Hàn Lập.

Nhìn qua hình như tuổi cũng vẫn còn trẻ.

"Người là ai?" Cô gái run rẩy hỏi, trái tim đập "thình thịch" gấp gáp, âm thanh trong bóng tối yên tĩnh vang lên nghe vô cùng rõ.

"Nam nhân!"

Thanh âm của cô gái vô cùng êm tai nhưng lại hoàn toàn xa lạ, vì không thấy rõ dung mạo của cô ta nên nhất thời khiến Hàn Lập nổi hứng muốn trêu ghẹo.

"Ngươi?"

Cô gái nghe lời này trong mắt ngập tràn vẻ xấu hổ, hung hăng trừng mắt nhìn Hàn Lập nhưng bởi vì tay chân bủn rủn nên cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngẩng đầu lên, nàng cố gắng muốn làm cho khuôn mặt của mình rời càng xa Hàn Lập càng tốt, nhưng lại hoàn toàn phí công.

Tuy vậy, hơi thở thơm ngát tỏa ra từ miệng cô gái lại tràn đến mặt Hàn Lập. Hàn Lập thấy một cảm giác bất thường, đồng thời thấy thân thể của co gái này quả là vô cùng mềm mại, hắn hoàn toàn không hề phát giác ra có vài địa phương của mình cũng đang cục cựa.

"Ngươi đang làm gì?" Cô gái thấy thân thể Hàn Lập bất thường thì sự xấu hổ trong mắt ngày càng đậm, hung ác trừng mắt nhìn hắn, nhưng lại càng khiến cho Hàn Lập cảm thấy cô gái này vô cùng đáng yêu.

"Không phải ta đang muốn làm gì, mà bởi vì pháp lực bản thân đã mất nên có muốn làm quân tử cũng không có cách nào làm được. Mà ta là một nam nhân bình thường, phản ứng như thế trong tình huống này là không thể tránh được" Hàn Lập cười khổ một tiếng thì thào nói.

Cô gái nghe thế thì hừ một tiếng, có vẻ như là không nghe thấy lời giải thích của Hàn Lập. Cũng may mà Hàn Lập cũng không thể nhúc nhích, nàng dù cực kỳ xấu hổ nhưng cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.

Nhất thời, khung cảnh yên tĩnh lại quay trở lại, chỉ có hai tiếng tim đập lần lượt vang lên.

Kinh nghiệm lần này đối với Hàn Lập đúng là chưa bao giờ có.

Bên dưới thân thì cá tôm lộn nhộn, trên người thì lại có một vị nữ tử xa lạ, mà trong lòng lại tràn ngập ấm áp. Đây đúng là chuyện vô cùng hoang đường.

"Ngươi là đồng đạo cũng tiến vào đảo này?" Im lặng một lúc, cô gái đột nhiên hỏi.

"Coi như là vậy đi" Hàn Lập nghe câu hỏi thì nhớ lại, ở bên ngoài xông vào tiểu đảo có đến hơn mười tu sĩ. Xem ra cô gái này cũng là một trong số đó.

"Hừ! Cái gì là coi như vậy đi?" Đôi mắt cô gái ánh lên sự nghi hoặc, hỏi lại.

Hàn Lập nghe thế thì đang định hoa ngôn xảo ngữ nói cho qua chuyện, thì xa xa lại truyền tới rất nhiều tiếng bước chân, tiếp theo là một cây đuốc xuất hiện tiến lại gần nơi này. Hình như bên dưới nó còn có một cái bóng đen đang di động.

Hàn Lập thấy cảnh này thì trong lòng chợt rùng mình!

Tất nhiên là chỗ này còn có những người khác, có vẻ như đây cũng là những tu sĩ bị quỷ vụ nọ nuốt vào.

Trong lúc đó thì cây đuốc đã đi hơn nửa lộ trình tới chỗ hai người.

Đồng tử trong mắt Hàn Lập thu nhỏ lại, thấy rõ người cầm đuốc là năm tên nam tử cao lớn dị thường, so với Hàn Lập hơn cả nửa cái đầu, đều là những trung niên ba bốn mươi tuổi.

Bọn họ mặc trang phục màu xanh biếc, tay cầm binh khí hình đao kiếm, sau lưng lại có vài túi tiền vô cùng lớn đang vội vã chạy nhanh hướng tới nơi này.

Hàn Lập thấy thế thì thầm kinh ngạc, thầm suy đoán lai lịch của những người này. Trên mặt một đám tóc lướt qua, cô gái kia cũng nhìn thấy những người đang chạy về phía mình, thân thể mềm mại hơi run, tựa hồ có chút bất an.

Hàn Lập thấy cảnh này, cau mày, ngón tay hơi động có chút khí lực. Xem ra thân thể đang rất nhanh hồi phục trở lại.

Chữ ký của Lăng Độ Vũ Kênh 108 - Trang xem phim online Chương 577 Vô danh chi địa Người dịch: ANVIVI89 Nguồn: Ngạo Thiên Môn

Thu gọn nội dung

Một lát sau, ánh đuốc cũng đến phụ cận nơi này.

Theo ánh sáng, Hàn Lập thấy một chút cảnh vật ở đằng xa.

Phụ cận tôm cá phủ dày một tầng trên mặt đất, mà hắn cùng cô gái lại nằm trên một đống cao nhất.

Còn ở đằng xa, do có một tảng đá chặn lại nên không cách nào biết rõ, chỉ có thể cảm nhận nơi này vô cùng rộng lớn, cũng không thể nhìn thấy những thứ bên trên vách động.

Mấy tên nam tử kia cách Hàn Lập hơn hai mươi ba mươi tượng, liền dừng bước.

Bọn họ nhanh chóng đem áo da trải xuống mặt đất, trừ một người đang đứng canh gác thì những người còn lại cắm đầu thu gom tôm cá vào bên trong bao.

Thấy cảnh này, Hàn Lập có chút ngạc nhiên.

Cô gái kia cũng kêu lên một tiếng, nhưng bởi vì thanh âm quá nhỏ nên vẫn chưa bị mấy tên nam tử kia phát hiện, theo bản năng Hàn Lập nhìn lại cô gái này.

Kết quả là một khuôn mặt vô cùng tú lệ, mơ hồ hiện ra trong bóng tối.

Cô gái này lập tức phát hiện ra hành động của Hàn Lập, mặt hơi ửng đỏ, lẩn trốn đi chỗ khác, khuôn mặt lần nữa lại bị che khuất, chỉ còn lưu lại một đôi mắt sáng đang ngượng ngùng.

Hàn Lập thấy thế không khỏi có chút buồn cười.

Cô gái này cũng có chút ý tứ, khi không thấy khuôn mặt thì nàng ra vẻ vô cùng thẳng thắn, có chút điêu ngoa. Nhưng sau khi bị nhìn thấy thì lập tức trở nên nhát gan, xấu hổ.

Làm cho sự hung hăng của hắn không còn một chút nào.

Đúng lúc đó, một tiếng hét kinh hãu từ xa truyền đến.

"không hay rồi, nhanh chóng rút lui, có Hỏa Lân Thú đến" Nam nhân canh gác kia đột nhiên quay đầu lại nhìn những người kia hét lên.

Nhất thời tất cả mọi người liền đem túi vác lên trên lưng, nhanh chân chạy như điên về một hướng khác. Tại chỗ chỉ còn lại hai người và một cây đuốc sáng cắm trên mặt đất.

Đồng thời, từ xa hình như có vài tiếng rú vang, hình như có vật gì phát hiện mấy người, tiếp theo "bịch, bịch" có tiếng vật nặng rơi xuống đất, cấp bách truyền tới.

Một thân ảnh đỏ sậm dài chừng mấy trượng gấp rút từ trong bóng tối lao ra, sau một lúc lại biến mất.

Rất nhanh Hàn Lập đã được thấy tận mắt Hỏa Lân Thú kia, đúng là một quái thú dữ tợn, lân giáp trên người màu đỏ hồng, răng nhe ra, há miệng để lộ hàm răng nhọn hoắt, hình như vô cùng hung hãn.

Trong nháy mắt, nơi này khôi phục lại sự yên tĩnh.

Hàn Lập thở ra một hơi, may mà quái thú kai không phát hiện ra bọn họ, đúng là trong họa có phúc.

Trải qua một khoảng thời gian ngắn, Hàn Lập tay nắm nhẹ lại, lập tức đem nữ nhân trước ngực ôm lấy, từ từ đứng lên.

Hắn cuối cùng cũng trở laị bình thường, có thể tự do hành động "Ngươi buông ta ra, ta có thể tự hành động" Nữ nhân trong ngực Hàn Lập mặt đỏ bừng, thấp giọng nói.

"Cô không sợ dính mùi tanh hôi của cá sao, ta thì không sao rồi" Hàn Lập nhíu mày nhìn cô gái này, thản nhiên nói.

Cô gái nghe thấy lời này thì cúi đầu nhìn mặt đất đầy tôm cá thì hơi do dự, sau đó cũng không nói gì nữa.

Lúc này, Hàn Lập ôm nữ nhân này nhẹ nhàng nhảy khỏi đống tôm cá, hướng về phía ngọn đuốc.

Mặc dù không biết đây là chỗ nào, nhưng nếu không có ánh sáng thì đúng là rất phiền phức.

Hơi nghiêng người, Hàn Lập rút cây đuốc giơ cao xem xét một chút, rồi khuôn mặt hiện lên vẻ trầm tư, đi tới phía trước.

"Người buông ra được rồi, ta đã có thể vận động" Sau một lát, cô gái nhỏ giọng nói.

Hàn Lập nghe thế cũng không nhiều lời, nhẹ nhàng thả cô gái xuống đất. Sau khi sửa sang lại quần áo một chút, nàng cầm lên một cây đuốc khác, cũng đánh giá bốn phía.

Mà Hàn Lập lại đi về hướng mà những người lúc nãy bỏ đi.

"Ngươi muốn đi đâu?" Cô gái thấy cảnh này thì không khỏi hoảng hốt mà hỏi.

"Ta không muốn ở nơi này chờ quái thú trở lại, tất nhiên là đi tìm một chỗ an toàn hơn" Hàn Lập không quay đầu lại nói.

Cô gái nghe thấy quái thù hoàn toàn có thể trở lại, thì khuôn mặt hiện lên vài phần sợ hãi, vội vàng đuổi theo sau Hàn Lập.

Hàn Lập thấy vậy cũng không nói gì, vẫn hướng về phía trước.

Sau khi đi được hơn trăm trượng, mặt đất cũng không còn tôm cá, ngược lại hai chân lại bước lên một loại đất đen xốp.

Nhưng chỉ vài bước thì Hàn Lập dừng lại, đem cây đuốc chiếu sát mặt đất, trên đó còn in rõ ràng vài dấu chân.

Đúng là dấu chân của mấy tên nam tử kia.

Nữ nhân ở phía sau không để ý, chút nữa thì đã đụng trúng lưng Hàn Lập, không khỏi giật mình.

"Có chuyện gì vậy?" Nàng thì thào hỏi.

Hàn Lập không có trả lời mà ngồi xổm xuống, tay bốc lên một nắm cát trên mặt đất, ngửi ngửi vài lần sau đó hiện ra thần sắc quái lạ.

"Mùi máu tươi nồng đậm, nơi này đúng là không có gì tốt đẹp" Hàn Lập mặt không thay đổi nói một câu, sau đó theo dấu chân của nam tử để lại mà đi tới.

Cô gái nghe thế thì trong lòng sợ hãi, không dám rời xa Hàn Lập.

Hai người một trước một sau, sau thời gian chừng một bữa cơm rốt cuộc ở xa xa cũng thấy một mảng ánh sáng.

Mắt Hàn Lập nheo lại, chân bước nhanh hơn.

Mãi về sau mời phát hiện, trong khoảng không đen đặc trống rỗng phía trước có một miệng hang lóe ra lam quang, mặc dù chỉ là hơn nửa trượng, lớn nhỏ không đều nhưng cũng đủ để người đi lọt qua.

Hai người thấy thế thì tinh thần vô cùng phấn chấn, nhanh chóng đi tới.

Trong nháy mắt, hai người một trước một sau ra khỏi hang, nhưng khi Hàn Lập vừa mới rời khỏi thì bạch quang lóe lên, bảy tám thanh kiếm đồng thời đặt lên trên cổ hắn, trong tai vang lên một âm thanh lạnh lùng.

"Các ngươi là ai, đám người A Hổ đâu? Chẳng lẽ là người từ ngoài vào?" Thanh âm này hơi khàn khàn nhưng cũng làm cho Hàn Lập giật mình.

Xung quanh có hơn hai mươi thanh niên nam nữ đang vây quanh hắn, người nào cũng cầm trong tay binh khí tỏa ra ánh sáng kì dị, vài tên nam tử mặc một màu áo lục giống nhau, thần sắc dị thường nhìn Hàn Lập.

Mà người hỏi hắn là một trung niên gầy gò khoảng bốn mươi tuổi, mắt hiện dị sắc nhìn Hàn Lập.

Về phần mỹ nữ theo sát sau hắn thì cũng bị vây quanh ở bên kia, không thể động đậy.

"Ta nghĩ, chúng ta đúng là những người mới đến. Nơi này cũng thường có người ngoài tiến vào như vậy sao?" Hàn Lập sờ sờ mũi, cười khổ nói.

"người không nói ta cũng đoán được. Cái loại trang phục quái dị này chỉ có những người bên ngoài như các ngươi mới mặc. Nhưng dù sao thì gặp chúng ta cũng coi như các ngươi may mắn. Dù sao, phần lớn người ngoài đến nơi này, còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã làm mồi cho quái thú rồi" Trung niên kia nghe Hàn Lập nói thế thì thần sắc thoáng hòa hoãn lại, nhưng thanh âm vẫn lạnh như băng nói.

Sau đó hắn khoát tay, toàn bộ kiếm bao quanh đều đã được thu lại.

Hàn Lập sờ sờ cổ, nhìn mấy binh khí đó, mặt lộ vẻ kinh ngạc vô cùng.

Vừa rồi thông qua tiếp xúc hắn cảm nhận trên binh khí tỏa ra một loại cảm giác nóng rực, như là đao kiếm mỗi người đều là sắt nung vậy, quái dị vô cùng.

Đồng thời, Hàn Lập cũng nhìn về bốn phía xem xét, mới phát hiện ra bản thân đang ở trên một núi đá nhỏ, lúc nãy là từ bên trong lòng núi đi ra, xa xa là một sa mạc vô cùng rộng lớn.

Sau đó, ngẩng đầu nhìn trời thì lại càng sững sờ.

Chỉ thấy trời tối đen, tất cả đều là mây đen, không thể nhìn thấy bất kì cái gì, trong mây kia thỉnh thoảng lại hiện lên vài tia chớp màu lam bắn ra, đem mọi thứ chiếu sáng thành màu lam nhạt, vô cùng yêu dị.

Hàn Lập chưa xem hết, hán tử gầy gò đối diện lại lên tiếng.

"các ngươi lúc đi ra có thấy những người khác không? Bọn họ là bạn của chúng ta!"

"Có thấy, nhưng bọn họ bị quái thú đuổi theo, chạy trốn theo rất nhiều hướng khác nhau" Hàn Lập không do dự đáp.

"Quái thú? Là loại quái thú gì?" Hán tử gầy nghe thế vô cùng khẩn trương, không kìm chế được xiết chặt binh khí trong tay.

"Ta nghe những người đó nói là Hỏa Lân Thú".

"Hỏa Lân Thú! Cũng tốt. Bọn họ ứng phó với nó cũng không có vấn đề. Nhưng vì an toàn, ngươi dẫn mấy người vào đó tiếp ứng một chút" Hán tử gầy gò bình tĩnh lại, lập tức phân phó.

Một gã da đen thui như thiết tháp không nói câu gì, dẫn theo vài tên nam nữ vội vàng chạy đi.

Chữ ký của Lăng Độ Vũ Kênh 108 - Trang xem phim online Chương 578 Cao tường thôn lạc Người dịch: ANVIVI89 Nguồn: Ngạo Thiên Môn

Thu gọn nội dung

"Lúc này không nên nói các ngươi xui xẻo hay là gặp may mắn nữa, lại đụng trúng lần Tuyệt linh chi khí trăm năm phun ra một lần khiến cho không gian bị xé toạc. Rất nhiều.người bị nó cuốn vào dù có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chạy thoát. Chẳng qua, các âm thú cường đại cũng đã rời khỏi núi, nếu không các ngươi vừa mới tiến vào đã bị nuốt sạch rồi" Hán tử gầy gò quay sang hai người, thản nhiên nói.

Hàn Lập nghe vậy, tinh thần trầm xuống, nhưng thần sắc vẫn không hề thay đổi.

"Xin thứ lỗi cho tại hạ mạo muội. Các người không có nói cho chúng ta biết nơi này rốt cuộc là nơi nào? Nghe qua lời nói của huynh đài, nơi này tựa hồ vô cùng nguy hiểm".

"Nguy hiểm? Xem ra chỉ có hai chữ nguy hiểm này mới có thể hình dung. Ta không cần biết hai ngươi bên ngoài là cái gì, có thân phận như thế nào, nhưng tại nơi này, không có tự nhiên mà có đồ ăn đồ uống. Nếu có thể khiến người khác cảm động cũng là chuyện lạ rồi. Nơi này chỉ có âm thú mà thôi" Người đàn ông lần nữa đánh giá trang phục của hai người, dường như nhìn ra hắn và cô gái kia không phải là người bình thường, cười lạnh một tiếng nói.

Hàn Lập khuôn mặt nhăn nhó còn muốn hỏi thêm nữa thì người đàn ông khoát tay chặn lại nói:

"Bây giờ là lúc bất thường. Ta không thể giải thích nhiều cho người ngoài các ngươi. Tất cả trở lại thôn, qua một lúc nữa thì yêu thú lại quay về ổ. Mau đêm động này lấp lại sau này sẽ tính" Hán tử nói một câu, sau đó ra lệnh cho những người bên cạnh.

Nhất thời, mọi người ôm lấy những tảng đá ,theo như mệnh lệnh, đem đến lấp đầy cửa hang.

"Đi thôi. Nếu thuận lợi, thì bọn A Hổ sẽ có thể gặp chúng ta ở trên đường. Nếu không âm phong nổi lên thì sẽ không thấy đường trở về" Hán tử gầy gò âm trầm nhìn bầu trời nói.

Sau đó, hắn xoay người đi, những nam nữ khác không nói một lời theo sát hắn, không ai bắt chuyện cùng Hàn Lập và cô gái kia.

Hàn Lập thấy cảnh này, trong mắt quang mang chớp động, lộ ra vẻ trầm ngâm.

"Chúng ta có đi theo họ không?"Nữ tử ở lại cùng Hàn Lập, trong mắt thấy những người đó dần dần đi xa mà hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, không khỏi bất an hỏi.

Khong có pháp lực cô gái này chỉ hoàn toàn là một nữ nhân bình thường, nhu nhược, đem Hàn Lập trở thành chỗ dựa.

"Đi, sao lại không đi, tới thôn kia xem thử xem như thế nào. Có lẽ sẽ có biện pháp khiến cho chúng ta khôi phục pháp lực" Hàn Lập ngẩng đầu lên bình tĩnh nói, sau đó nhìn qua bóng lưng của những người phía trước mà bước theo.

Cô gái thả lỏng tinh thần, cũng vội vã đi theo hắn.

"Đúng rồi. Tại hạ vẫn không biết đạo hữu họ gì? Tại hạ họ Hàn, là một tán tu" Hàn Lập vừa đi vừa thuận miệng hỏi cô gái.

"Ta gọi là Mai Ngưng, cùng gia huynh đến nơi này. Ta rõ ràng cũng huynh trưởng đều bị hút vào trong quỷ vụ, nhưng hắn sao lại không tới nơi này" Cô gái xinh đẹp này chính là Mai thị huynh đệ, giờ phút này nhắc đến huynh trưởng, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ lo lắng.

"Rất bình thường, loại tia chớp màu đen kia có năng lực truyền tống. Chúng ta bị đưa đến bên trong núi thì bọn họ có thể đã đến một nơi khác. Nếu không, lúc đó có nhiều tu sĩ như thế lẽ nào lại chỉ có ta và cô bị mang đến đây. Sau này tìm kiếm sẽ có thể có ngày đoàn tụ" Hàn Lập thần sắc không đổi nói.

Cô gái nghe Hàn Lập nói như vậy nhất thời trở nên yên tâm hơn, nhưng đồng thời lại vô cùng hiếu kì đối với Hàn Lập.

Khuôn mặt hắn bình thường và xa lạ, nàng tuyệt đối chưa từng gặp qua, chẳng lẽ là tu sĩ từ hướng khác tiến vào hòn đảo, nữ nhân này nghi hoặc.

Nàng có nhiều nghi vẫn muốn hỏi Hàn Lập, nhưng lại ở cùng với Hàn Lập không nhiều, chần chừ trong chốc lát cũng không có mở miệng.

Ngay lúc nàng đang suy tình thì hai người đã đuổi tới phía sau đám người kia, dù mất đi pháp lực nhưng cũng là người tu tiên đã trải qua tẩy tủy, của nên người bình thường khó có thể mà so sánh được.

Hán tử gầy gò kia thấy hai người có thể từng bước mà đuổi theo bọn họ, mắt hiện lên vẻ khác thường nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ cắm đầu gia tăng tốc độ nhanh hơn ba phần.

Các nam nữ khác đồng thời cũng tăng tốc.

Nhìn thấy tình hình này, Hàn Lập cũng hơi ngẩn ra.

Động tác của những người này, tiếng bước chân so với người bình thường khác xa, mặc dù không giống cao nhân có nội lực trong người nhưng hình như đã luyện qua một chút ngoại công. Xem ra nơi này chỉ có võ công là thông dụng.

Nhưng nói lại thì Hàn Lập đối với quỷ vụ cũng có rất nhiều nghi hoặc.

Hắn đã xem qua rất nhiều điển tịch nhưng quỷ vụ dù đáng sợ nhưng cũng không đánh sợ như hôm nay, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có. Còn chưa tiếp xúc với thứ ma quỷ này thì đã bị giam cầm, khiến cho năng lực mất hết, thực sự là lợi hại.

Nếu lần nào xuất hiện cũng đáng sợ như thế thì ngay cả tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng không thể may mắn thoát khỏi. Nhưng rõ ràng là có rất nhiều người nhìn thấy quỷ vụ nhưng lại có thể thành công tránh được, trong nhóm đó có không ít tu sĩ cấp thấp.

Nhưng rõ ràng, hán tử gầy gò nói về Tuyệt Linh Chi Khí cũng khiến hắn hiểu một chút.

Chỉ nghe tên thôi cũng biết bọn họ pháp lực cùng thần thức bị giam cầm cũng có quan hệ.

Xem ra có lẽ bọn họ trùng hợp bị xui xẻo, đụng với một lần quỷ vụ đặc biệt lợi hại cho nên mới bị bắt toàn bộ mà đưa đến đây. Có lẽ những tu sĩ còn sống khác cũng ở một nơi nào trong này.

Hàn Lập đang tự đánh giá, đột nhiên hán tử phía trước thân ảnh dừng lại, quay đầu nhìn về một bên. Những người còn lại cũng đồng loạt dừng bước.

Ở một bên sa mạc, xa xa xuất hiện một đám bụi vàng, bụi mù cuốn thẳng tới chỗ này.

"Là bọn A Hổ" Một gã trẻ tuổi, khuôn mặt còn sự ngây thơ vui mừng lẫn sợ hãi hét lên, những người khác cũng rung động.

Hán tử gầy gò gật đầu trên mặt hiện lên vẻ vui mừng, nhưng nụ cười lên đến miệng đột nhiên đông cứng lại.

Bởi vì từ bên trong đám bụi vàng phát ra vài tiếng rống the thé.

"Mọi người qua hỗ trợ, bọn họ đang bị âm thú đuổi theo" Hán tử khuôn mặt đại biến, nổi giận gầm lên, đem trường đao ở bên hông rút ra, người cũng xông lên.

Các nam nữ khác cũng giật mình tỉnh ngộ, đều rút ra đao kiếm, đồng thời tiến lên.

Hàn Lập đứng im không nhúc nhíc, .mắt nhìn ra xa mang theo vẻ khác lạ.

Những nam nữ trong nháy mắt lọt vào bên trong đám bụi vàng, bên trong vang lên tiếng hô hoán không ngừng, bụi vàng dần dần hóa thành sương vàng bay tán loạn khắp mọi nơi.

Bên trong sương mù nồng đậm, tiếng nam nữ hét lớn cùng với tiếng rống liên tục không ngừng đan xen với nhau.

Trải qua thời gian một tuần trà, thanh âm không còn cao vút mà dần thấp xuống, trở lại bình thường.

Một lát sau, truyền ra một trận hoan hô, tiếp theo từ đám bụi mù đi ra mấy thân ảnh nam nữ, người nào trên người cùng phủ đầy máu, nhìn không thể nhận ra là có bị thương hay không, nhưng khuôn mặt ai cũng hớn hồ tựa hồ gặp chuyện mừng ngoài ý muốn.

Những người này nhanh chóng trở lại con đường ban đầu, trong đó có vài người mà Hàn Lập đã gặp qua bên trong sơn động. Bọn họ trên lưng đeo một túi thật lớn.

Mấy người này cũng đã nhìn thấy Hàn Lập và Mai Ngưng, lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.

Nhưng sau khi hán tử gầy gò đến bên cạnh bọn họ, thấp giọng nói vài câu thì mấy người mới lộ vẻ hiểu ra, không tỏ thái độ gì nữa.

Có mấy người này gia nhập, tốc độ di chuyển của đoàn người nhanh hơn.

Sau một canh giờ, bọn họ cũng rời khỏi hoang mạc, trước mắt mơ hồ xuất hiện một vùng loạn thạch màu đen.

Cũng giống như sa mạc, Hàn Lập hoàn toàn không hề nhận ra độ lớn của nó, nhất là hoàn toàn không thể nhìn thấy điểm cuối. Nhưng tại bên trong bãi đá có đủ hình thù quái dị, đá đen thui làm cho Hàn Lập cực kì không thoải mái.

Nhưng những người này vừa thấy nơi này thì thở phào, lộ ra vẻ an tâm cùng thần sắc vui vẻ.

Lúc này, mây trên trời có vẻ như có biến đổi, quay cuồng hẳn lên, tia chớp lam kia cũng trở nên nhiều hơn, có nhiều luồng lực trực tiếp đánh lên trên mặt đất, hiện ra những cái hố lớn nhỏ khác nhau.

Hàn Lập cùng Mai Ngưng bị cảnh này dọa giật nảy mình, nhưng những người khác đi cùng lại có chút quen thuộc, bước vào bên trong bãi đá.

Hơn nữa hán tử gầy gò còn hô lớn:

"Mọi người nhanh lên một chút, thôn sắp đóng cửa, đừng để bị nhốt ở bên ngoài" Theo tiếng hô, nhanh chân chạy về phía trước.

Hàn Lập cùng Mai Ngưng liếc nhìn nhau, dù không biết là có chuyện gì xảy ra nhưng cũng không dám chậm trễ.

Dưới sự dẫn dắt của những người này, Hàn Lập ơt trong loạn thạch, đông một bước tây một bước, rất nhanh trước mắt xuất hiện một tường đá màu đen vô cùng cao lớn.

Tường đá này đều dùng những khối đá lớn chồng lên nhau mà thành, cao hơn hai mươi ba mươi trượng.

Tường đá dài hơn ngàn trượng, hơn nữa cách mỗi đoạn thì lại có một cái cọc nhọn xuất hiện trên tường, có vẻ vô cùng hung ác. Mà ở đối diện phương hướng của đám người Hàn Lập thì có một cái cửa gỗ vô cùng lớn, hai bên có mười người nam nhân cầm trong tay trường mâu màu trắng, đang đứng canh ở đó.

Mấy thủ vệ này thấy hán tử gầy trở về, lập tức lộ vẻ hưng phấn tiến lên tiếp đón.

Sau mấy tiếng "Oành đùng đùng" thật lớn thì cánh cửa buông xuống để cho bọn họ tiến vào.

Chữ ký của Lăng Độ Vũ Kênh 108 - Trang xem phim online Chương 579 Cự thú lai tập Người dịch: ANVIVI89 Nguồn: Ngạo Thiên Môn

Thu gọn nội dung

Hàn Lập cùng Mai Ngưng là hai khuôn mặt xa lạ nhưng thị vệ cũng không có hỏi qua, chỉ là liếc mắt một cái, sau đó vây lấy những người kia hưng phấn nói chuyện. Sau đó, mấy tên hán tử cao lớn lấy xuống một chiếc túi lớn, hé lộ tôm cá đầy bên trong, khiến cho tất cả phát ra từng trận hoan hô.

Tất cả những chuyện này khiến cho Hàn Lập đang thờ ơ lạnh nhạt cũng phải nhíu mày

Xem ra ở chỗ này, tôm cá là vật vô cùng trân quý, có lẽ tất cả thực vật đều phi thường hiếm.

Sau đó Hàn Lập liếc mắt nhìn qua toàn thôn một chút.

Cả thôn giống nhau như đúc, đều xây bằng đá lớn, tất cả kiến trúc trong thôn đều do loại đá đen tạo ra, khá thô sơ, nhiều hình dạng.

Nhưng đáng chú ý nhất là một bãi đá ở giữa thôn.

Bãi đá này không lớn nhưng so với những phòng ốc lại cao hơn mấy lần, nó chừng khoảng ba mươi, bốn mươi trượng, hơn nữa từ đỉnh lại phóng ra làn sương mù màu tím che kín cả bầu trời của thôn. Các tia chớp màu lam đánh xuống thôn liến bị màn sương này hấp thụ hết.

Màn sương tím này khẳng định do pháp trận cấm chế tạo ra. Nhưng hắn vẫn không có cảm nhận gì sự tồn tại của linh khí từ bãi đá này, ngược lại có một loại năng lượng âm hàn.

Phải biết là thần thức của hắn không có cách nào rời khỏi cơ thể, nhưng đối với cảm ứng linh khí, hắn nhạy cảm vô cùng, tuyệt đối không sai.

Hàn Lập trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Mà ở phụ cận đài cao có rất nhiều ngôi nhà làm bằng đá, cao hơn nhà bình thường nhiều. Đám người vây lấy hán tử gầy gò hỏi chuyện về âm yêu, trong đó có một người, tinh quang trong mắt chớp động liếc nhìn Hàn Lập.

Hàn Lập rùn mình ớn lạnh.

Tại nơi này, hắn đã nhìn ra người này có nội lực cao thâm nhất.

Nếu ở bên ngoài, hắn dễ dàng dùng một ngón tay là giết chết tên này, căn bản không thèm để vào mắt. Nhưng bây giờ nếu muốn đánh thì có lẽ phải dùng đến mười hai phần tinh thần.

Đúng lúc này, hán tử gầy gò kia cùng mấy người nói cái gì đó, sau đó quay đầu chỉ chỉ Mai Ngưng cùng Hàn Lập vài cái. Nhất thời, mọi ánh mắt đều hướng về Hàn Lập.

Hàn Lập vô cùng bình tĩnh, không lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng Mai Ngưng bên cạnh lại lô ra vài phần bất an, không biết đối phương định xử trí bọn họ như thế nào.

"Hai người các ngươi lại đây một chút, mấy vị trưởng lão trong thôn có chuyện muốn hỏi các ngươi" Hán tử gầy gò ngoắc tay gọi hai người Hàn Lập.

Hàn Lập gật đầu, thần sắc thản nhiên dẫn theo nữ tử tiến lại.

Đám người quay lưng tiến vào bên trong thính đường, Hàn Lập cũng theo đuôi mà vào.

"Hai vị mời ngồi. Một khi đã đến đây, mọi người đều cùng một tộc, tất nhiên sẽ hết sức giúp đỡ. Nhưng mà nơi này và thế giới bên ngoài rất khác nhau. Hai vị trước tiên có thể giới thiệu về mình một chút, sau đó ta sẽ nói về chuyện của nơi này" Bên trong nội đường, ngồi ở giữa là một lão già mập mạp trông khá nhân từ lên tiếng nói.

Hai bên là mấy người khác, trong đó có một người hai mắt dài, lộ ra vẻ tàn độc, chính là người bên ngoài đã liếc mắt nhìn Hàn Lập.

Hắn tinh quang trong mắt bắn ra bốn phía, nhưng chỉ đảo qua mặt Hàn Lập một chút, rồi toàn bộ sự chú ý tập trung vào giai nhân ở sau lưng Hàn Lập. Dù không nói ra lời nhưng trong mắt hiện lên vẻ khác thường.

"Hai người bọn ta không có gì đáng để nói, chỉ là ở trên biển đụng phải quỷ vụ nên bị cuốn tới nơi này. Về thân phận trước kia, thì đã đến đây còn có tác dụng gì nữa? Không cần nói cũng được" Hàn Lập tùy ý cười, phi thường bình tĩnh nói.

Nghe Hàn Lập hàm hồ nói, lão già cười rộ lên.

Hai mắt hắn nheo lại nhìn hai người đánh giá vài lần, rồi đột nhiên nói một lời khiến cho Hàn Lập kinh hãi.

"Hai vị là người tu tiên, cái này không có gì mà phải giấu cả" Lão già nói xong, ánh mắt rơi vào Túi trữ vật căng phồng ở bên hông Hàn Lập.

Hàn Lập thần sắc không đổi, trầm mặc không nói.

Mai Ngưng khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, trong lòng lo lắng.

"Hai vị không cần sợ hãi. Người tu tiên đến nơi này không nhiều lắm nhưng cũng không tính là ít. So với người bình thường, chúng ta càng hoan nghênh người tu tiên nhập thôn. Nhưng hai vị cũng nên biết, ở nơi này là âm minh, linh lực cùng pháp lực và các đồ vật khác không thể sử dụng, chỉ có thể dùng một chút âm minh lực và vũ kĩ thô thiển mà thôi" Lão già thần sắc như thường giải thích.

"Âm minh lực?" Hàn Lập nghi sắc chợt lóe liền hỏi.

"Không sai. Cái này cùng pháp lực không có gì khác biệt. Mặc dù khong có cách nào trực tiếp dùng nó thi triển pháp thuật, nhưng người tu sĩ lại có thể mượn một chút âm linh lực bên trong cơ thể âm linh thú, bố trí một ít tiểu pháp trận, đối với thôn có tác dụng không nhỏ. Mà cho dù không tinh thông trận pháp thì cơ thể so với người bình thường thì mạnh mẽ hơn nhiều, có thể giúp đỡ những người khác" Lão già tay vuốt cằm, chậm rãi nói.

"Các hạ dường như đối với người tu tiên chúng ta biết không ít chuyện, không biết trong thôn còn có tu sĩ nào khác không?" Hàn Lập nghe ngữ khí của lão già, nghĩ một chút rồi hỏi.

"Có, đương nhiên là có, còn có tới năm sáu người. Lão hủ bất tài, chính là một trong số đó. Trước khi bị hút vào vân vụ đã Trúc Cơ thành công" Lão béo khóe miệng cười cười nói.

Hàn Lập khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, do dự một chút còn muốn hỏi gì nữa. Nhưng lúc này, cả thính đường đột nhiên run rẩy, sau đó liên tiếp có tiếng âm u từ xa truyền đến, hình như có quái vật rất lớn đang nhằm thôn mà tới.

Mọi người bên trong thính đường biến sắc, không dể ý tới Hàn Lập nữa mà đứng lên đi ra bên ngoài.

Hàn Lập mặt mang vẻ nghi hoặc, cũng không trì hoãn đi ra ngoài. Chỉ thấy bên ngoài mấy người trưởng lão sắc mặt trịnh trọng, đang chỉ huy chừng trăm nam nữ trẻ tuổi, đứng trên tường đá cầm trong tay các trường mâu cùng một ít cung tên chế tạo thô sơ.

Mặc dù không khí vô cùng khẩn trương nhưng không một ai lộn xộn, ngay cả một chút bối rối cũng không có, tựa như đây là chuyện bình thường.

Hàn Lập ánh mắt xoay chuyển, hướng về phía phát ra tiếng gầm mà nhìn. Nhưng do tường đá ngăn trở nên dù thấy mặt đất run rẩy càng lúc càng mạnh nhưng cũng không thể thấy được gì

Hàn Lập sờ sờ cằm, nhón lên cao một chút, bước tới phụ cận một tòa nhà cao, thừa dịp nguời khác không chú ý, mũi chân dẫm vào vách tường, dễ dàng leo lên đến nóc của mà nhìn ra bên ngoài.

Lúc này Hàn Lập mới nhìn thấy chuyện bên ngoài bức tường.

Chỉ thấy xa xa bên ngoài thôn, cát bay đá chạy, cuồng phong loạn vũ, toàn một màu đen không hề nhận ra bất cứ cái gì. Vậy mà chỉ cần màn đen đó đi qua thì mặt đất lại ngưng kết một tầng băng sương, thoạt nhìn vô cùng lạnh lẽo.

Xem ra theo lời hán tử gầy thì đây là âm phong, quả nhiên là không bình thường chút nào.

Nhưng khi âm phong tới gần thôn trang hơn trăm trượng thì tự tiêu biến mất, không thể nào lướt qua giới hạn vô hình nào đó.

Mà ngay lúc đó, bên trong hắc phong có tiếng vật nặng rơi xuống đất, mặc dù cách nhau xa nhưng lại lộ ra một khí thế kinh người. Mơ hồ đó là một bóng đen cao vài chục trượng đang lao ra.

Thấy rõ hình dáng của bóng đen, Hàn Lập hít sâu một hơi khí lạnh.

Bóng đen vừa thấy chính là hình dạng phóng đại hơn mười lần của một cự viên màu xám. Nhưng nó lại có bốn mắt, hơn nữa lại có một đôi cánh khổng lồ, nắm tay cầm một cây gỗ to đùng, hung hăng hướng thôn lao đến, đồng thời bốn mắt đỏ tỏa ánh sáng, tràn ngập khí tức chết chóc.

"Là Giảo Tranh Thú. Lần này là một Giảo Tranh Thú. Mau mang đại thuẫn đến" Thấy rõ hình dáng của âm thú, một vài người kêu lên.

Nhất thời một nhóm người gồm người già phụ nữ và trẻ em đi ra, trong tay cầm các loại tấm chắn, mang đến cho những người đứng trên thành, sau đó chạy xuống dưới bức tường.

Lúc này, con thú khổng lồ đã tới cách tường thành không đầy trăm trượng, trong tiếng bước chân của quái thú, Hàn Lập hoài nghi không biết tường thành cứng rắn này có thể chịu được một đòn tấn công của âm thú hay không, hay là sẽ bị tiêu diệt. Nhưng may mà việc này không có phát sinh.

Cự thú trong nháy mắt đã đến cách ba mươi trượng.

Nhưng mà lúc này, mặt đất phụ cận tỏa lên một làn sương tím, vô cùng đậm đặc biến thành những xúc tu thật lớn, đem hai chân con thú trói chặt lại.

Con thú đứng thẳng không được, bị ngã xấp xuống trên mặt đất tạo nên một trận chấn động khiến cho tất cả mọi người nghiêng ngả, đứng không vững.

Hàn Lập cả kinh, quay đầu nhìn lại đài cao.

Hắn vô cùng ngạc nhiên khi thấy tại bãi đá có bốn người ngồi từ lúc nào, chính là những người bộ dáng như đang làm phép.

"Đây là Âm minh lực?" Hàn Lập trong lòng chấn động.

"Công kích!" cơ hồ trong phút chốc, có người phát ra mệnh lệnh.

Vô số mũi giáo cùng tên bay như mưa về phía con thú đang ngã, hoàn toàn phủ kín lấy nó.

Hàn Lập trong lòng không khỏi căng thẳng!

Chữ ký của Lăng Độ Vũ Kênh 108 - Trang xem phim online

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro