Chap 332: Cô dâu nuôi từ bé

Chị dâu Thiệu cứ nhìn như vậy, ăn uống cũng không thoải mái, Thiệu Kỳ Hải cau mày định nói, chị dâu Thiệu thấy hắn không vui lập tức đứng dậy: "Tôi đợi ở bên ngoài."

Cũng để cho cô ta đỡ chảy nước miếng khi nhìn vào một bàn đầy đồ ăn ngon.

Ăn xong, chị dâu Thiệu đi vào đề nghị giúp rửa bát, nhưng làm sao có thể để cho cô ta rửa, Mục Kinh Trập với vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Có việc gì thì cứ nói đi." Đừng làm phiền bọn cô.

"À thì... Thiệu Phúc và Thiệu Lộc nói cũng muốn học cấp hai, nhưng học cấp hai thì phải lên trên trấn để học. Học phí và chi phí sinh hoạt cộng lại rất nhiều, bọn trẻ nhìn hoàn cảnh trong nhà dù thích học rất nhiều vẫn không thể đi, bọn trẻ không học nữa thì cũng phải kiếm gì đó để làm, chị liền nghĩ đến liệu bên em có gì có thể cho bọn trẻ làm được không, bất cứ việc gì cũng được, chỉ cần có cái ăn, không sợ vất vả."

Chị dâu Thiệu với vẻ mặt ngượng ngùng cầu xin, sự sầu khổ trên mặt càng nhiều, trước đó nhà cô ta ăn sung mặc sướng, mấy đứa nhỏ cũng vậy, nhưng bây giờ gia đình lại như thế này, bọn trẻ đang trong thời điểm lớn lên và sức ăn cũng nhiều hơn, trong nhà thật sự không thể chống đỡ nổi.

Trước đó chị dâu Thiệu xem mấy đứa nhỏ là phước lành, cô ta từng kiêu ngạo vì đã sinh được ba con trai và một con gái, nhưng bây giờ, nhìn chúng mỗi ngày cứ lớn lên không phụ giúp được gì ở nhà, cô ta bắt đầu lo lắng.

Phúc Lộc Thọ Hỉ từ nhỏ đã được cưng chiều, không biết làm việc, cũng không có tính kiên nhẫn, bây giờ không thể thay đổi được, Thiệu Phúc và Thiệu Lộc không đến trường chỉ biết lang thang khắp nơi, rõ ràng thân thể chỉ mới lớn hơn một chút, vậy mà đã đi theo đám người trong thôn trèo tường rình trộm người khác, nếu cứ để lâu như vậy thì e là sẽ lớn chuyện.

Chị dâu Thiệu thật sự sợ bọn chúng học điều xấu, gây phiền toái ở bên ngoài: "Chị biết cả nhà chị có lỗi với các em, cũng không còn mặt mũi nào cả, nhưng chị không còn cách nào khác ngoài việc mặt dày đến đây, thật sự chỉ cần em giới thiệu một công việc mà thôi."

Mục Kinh Trập không ngờ rằng Thiệu Phúc và Thiệu Lộc lại không đi học, Thiệu Kỳ Dương lại hiểu rất rõ, cũng không bất ngờ gì cả, anh ta nói: "Thiệu Phúc chỉ mới mười bốn, ngay cả mười sáu cũng chưa qua, không ai dám thu nhận người như vậy, bọn tôi cũng không thể."

"Vậy để làm người học việc đi, Kỳ Dương, dù sao chuyển phát nhanh của cậu cũng phải đưa hàng đi khắp mọi nơi, chúng cũng có thể làm được. Điều chị lo lắng bây giờ là chúng sẽ không có chút bản lĩnh nào cả, sau này con dâu cũng không thể lấy, bọn chúng phải tự trang bị cho mình một cái nghề, như vậy trong nhà mới có thể đỡ cực hơn và tránh cho chúng đi học cái xấu. "

Mục Kinh Trập chỉ có thể bày tỏ sự bội phục khi nghe tới chuyện một đứa trẻ mười bốn tuổi đã nghĩ đến việc cưới vợ.

"Đâu phải nhà mấy người không có đất, nếu không sợ cực thì cứ đưa bọn nhỏ đi làm, tôi không nhận được." Thiệu Kỳ Dương trực tiếp từ chối.

Chị dâu Thiệu nhìn Thiệu Kỳ Hải, Thiệu Kỳ Hải nói thẳng: "Tôi đây càng không có khả năng."

"Vậy có thể cho chúng đi học lái xe được không? Kỳ Hải, mấy người trong đội của cậu đều biết lái xe, có thể cho bọn chúng đi theo học một ít..."

Sau khi học lái xe, nếu có kỹ năng có thể tìm được lối thoát cho cả nhà, nhưng mà nhà bọn họ chẳng còn tiền, chị dâu Thiệu nghĩ ngay đến chuyện học lái xe miễn phí từ Thiệu Kỳ Hải.

Cô ta đã suy nghĩ rất kỹ nhưng rốt cuộc vẫn bị từ chối: "Không thể, không phù hợp với quy định."

Nụ cười trên mặt chị dâu Thiệu không còn giữ được nữa, cô ta đoán bọn họ có thể sẽ từ chối, nhưng lại không nghĩ tới việc dứt khoát như vậy.

"Nể tình bọn chúng là cháu trai của cậu, chiếu cố chúng một chút được không..."

"Không phải tôi đã chiếu cố bọn chúng rất lâu sao? Chẳng lẽ còn muốn chiếu cố cả một đời?" Thiệu Kỳ Hải không khách khí.

Chị dâu Thiệu sững người nhìn Mục Kinh Trập: "Kinh Trập..."

"Đừng nhìn tôi, tôi càng không thể." Mục Kinh Trập xua tay, cô sẽ không bao giờ sử dụng lao động trẻ em, hơn nữa cô còn nhớ rất rõ bọn Phúc Lộc Thọ Hỉ đã đối xử với mấy đứa trẻ Thiệu Đông như thế nào.

Không thể vì nhìn chị dâu Thiệu thật đáng thương mà thông cảm được.

Chị dây Thiệu còn muốn nói gì nữa, Thiệu Kỳ Dương mất kiên nhẫn: "Tôi nói, giờ đã đến lúc hai vợ chồng các người tự mình nuôi con cái, các người sinh Phúc Lộc Thọ Hỉ, nhưng lại chưa thật sự nuôi chúng bao giờ, bọn chúng là con của hai người, không phải của chúng tôi, càng không phải của người khác."

Câu nói này đã chạm đến chỗ đau của chị dâu Thiệu, không biết làm thế nào đã trở về được nhà.

Trở về nhà nhìn thấy Phúc Lộc Thọ Hỉ, cô ta nghĩ tới đám trẻ Thiệu Đông, trong lòng không hiểu sao lại có chút buồn, không biết làm cách nào chúng có thể đổi cho nhau, lúc trước rõ ràng Phúc Lộc Thọ Hỉ mới là người dành được những thứ tốt nhất, Đông Tây Nam Bắc Trung là cái thá gì, nghe đến tên cũng đã phân biệt được, nhưng tại sao bây giờ lại đổi cho nhau rồi?

Nhìn thấy Phúc Lộc Thọ Hỉ cãi nhau vì mấy hạt đậu phộng, chị dâu Thiệu càng cảm thấy mất mặt hơn, đều là con cháu Thiệu gia, sao lại khác nhau đến như vậy?

Thiệu chị dâu cầm chổi đuổi đánh Phúc Lộc Thọ Hỉ: "Tranh cái gì? Đánh nhau cái gì? Cả ngày không biết làm gì cả, chờ đến lúc ta làm không nổi nữa thì mấy người các ngươi chờ chết hết sao? Sao số ta lại khổ như vậy..."

Mục Kinh Trập nghe tiếng chị dâu Thiệu khóc và chửi bới ở nhà bên mà lắc đầu, không nói những thứ khác thì chị dâu Thiệu chăm sóc Triệu Lan cũng khá tốt, có một người chồng như vậy, nhiều con như vậy, sau này có lẽ phải chịu thiệt thòi hơn.

Mục Kinh Trập thông cảm cho chị dâu Thiệu được mấy giây đó, hai ngày sau vừa quay đầu đã bị hành động của chị dâu Thiệu làm cho không nói nên lời.

Sau khi về nhà mẹ đẻ một chuyến, cô ta mang về một cô bé, nói là đang tìm cô dâu nuôi từ bé cho con trai mình, cũng không nói rõ là cô dâu của đứa con trai nào, dù sao là một đứa cô dâu nuôi từ bé, để cho đứa con trai nào mà chả được.

Nhưng cô bé ấy chỉ lớn bằng Thiệu Bắc, tính ra mới có bảy tuổi!

Mục Kinh Trập nghe mà sửng sốt: "Không phải chứ, mới có bao nhiêu tuổi? Cô dâu nuôi từ bé là phạm pháp!" Người không biết còn tưởng bản thân đã xuyên về thời phong kiến.

"Dì Vương thôn chúng ta cũng là cô dâu nuôi từ bé đó."

"Nhưng đó là chuyện trước đây, bây giờ đã là thời nào rồi, đứa bé đó mới bảy tuổi thôi!"

Mục Kinh Trập cảm thấy thật hoang đường, chị dâu Thiệu lại vui mừng vì sự thông minh của mình, sau khi cô ta bị từ chối đã nghĩ đến chuyện gửi Thiệu Phúc và Thiệu Lộc về nhà mẹ đẻ nhờ chăm nom, xem thử bọn chúng có thể học làm thợ mộc hay xây nhà gì đó không.

Những thứ này vẫn khá hữu dụng trong thôn, nhưng bên nhà mẹ đẻ lại không vui, con cháu ở nhà còn đang nhiều, không tới phiên Thiệu Phúc và Thiệu Lộc, nhà mẹ đẻ còn đang tính tìm đến chị dâu Thiệu hỏi có thể để bọn trẻ ở nhà đi theo Kỳ Hải và Thiệu Kỳ Dương được không.

Không hổ là người một nhà, suy nghĩ giống y hệt chị dâu Thiệu trước đây.

Tuy nhiên, chị dâu Thiệu cho biết điều đó hoàn toàn không thể, sau đó cô ta cầu xin cha mẹ chiếu cố giúp mình, khóc lóc kể lể hết nửa ngày vì sợ Phúc Lộc Thọ sẽ không tìm được vợ.

Kết quả là mẹ cô ta dẫn về một bé gái và đề xuất ý tưởng nuôi con dâu từ bé.

"Đứa nhỏ này bảy tuổi, có thể phụ giúp công việc, nhà con có đất, trồng ngô trồng khoai không lo chết đói, chẳng phải lúc nào con cũng than vất vả vì không có ai giúp đỡ sao? Dẫn nó về giúp con, chờ thêm hai năm nữa trưởng thành, xem xem đứa nào hợp thì để cho đứa đó."

"Bây giờ có sẵn một đứa con dâu không cần sính lễ mà có thể giúp đỡ việc nhà, lúc đó đợi Thiệu Hỉ gả đi thu chút sính lễ lại cưới thêm một đứa con dâu về nhà, không phải đã có hai đứa con dâu sao? Đứa cuối may mắn một chút cũng có thể lấy được vợ về nhà."

Chị dâu Thiệu động lòng, cuối cùng đã bỏ ra một số tiền để mang cô bé về.

Ngày đầu tiên được đưa về đã nhận nhiệm vụ: "Chiêu Đệ, từ nay về sau bà nội giao lại cho mày, nấu cơm cũng nên học đi, nhớ kỹ không được ăn vụng. "

Đúng vậy, cô gái nhỏ gọi là Chiêu Đệ.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro