Chap 367: Kết quả vòng loại

"Chuyện gì vậy? Tại sao biểu hiện của Thiệu Trung không còn tốt như trước?"

"Không có chút ấm áp nào cả, cậu ấy đang làm cái gì vậy?"

Phía dưới mọi người thảo luận, giọng nói không khỏi khống chế, nhưng có thể thấy rõ sự thất vọng.

Khoa Nam ngồi ở hàng ghế đầu di chuyển về phía sau, trên môi nở nụ cười, thân thể căng thẳng thả lỏng.

Mọi người tham gia cuộc thi đều rất mạnh, nhưng Khoa Nam chỉ tập trung vào Thiệu Trung, đối thủ cậu ấy coi trọng nhất là Thiệu Trung, vốn dĩ những chủ đề như chữa lành và sưởi ấm là những gì Thiệu Trung giỏi nhất, cậu ấy lo lắng mãi không thôi, xem ra là lo xa rồi.

Có lẽ cậu đã đánh giá Thiệu Trung quá cao.

Khoa Nam xem phần còn lại của màn trình diễn một cách thoải mái, khi gần đến lượt của mình mới vào hậu trường chuẩn bị, đợi đến lúc cậu ấy bắt đầu biểu diễn, tinh thần của mọi người mới bắt đầu phấn chấn lên.

Khoa Nam không bám sát chủ đề, thứ cậu ấy trình diễn là một bài hát tràn đầy tinh thần chiến đấu, rất phù hợp với phong cách của bản thân, ngay lập tức lọt vào tai mọi người, hung hãn đến mức khó có thể không chú ý, nhiệt huyết sôi trào.

Đây là một lối đi riêng do Khoa Nam lựa chọn, cậu ấy sợ sẽ không đánh bại được Thiệu Trung ở lĩnh vực mà Thiệu Trung giỏi nên đã chọn thứ mình giỏi nhất, kết quả đã chứng minh, một sự khác biệt với tiếng vỗ tay nồng nhiệt của Thiệu Trung khi bước lên sân khấu và tiếng vỗ tay thưa thớt khi bước xuống khỏi sân khấu.

Cậu ấy lên sân khấu với tiếng vỗ tay thưa thớt, nhưng lúc bước ra khỏi sân khấu thì như nước thủy triều, khiến cho ban giám khảo cũng phải vỗ tay tán thưởng.

Khoa Nam bước xuống sân khấu với vẻ mặt tràn đầy tự tin và kiêu ngạo, lần này cậu ấy chắc chắn sẽ thắng, thái độ của khán giả và ban giám khảo đã chứng minh điều này, thực lực của cậu ấy mạnh hơn Thiệu Trung!

Khoa Nam nhìn thấy Thiệu Trung ở phía sau, không biết liệu Thiệu Trung có nhận ra nguy cơ hay không, nhưng vẻ mặt vẫn không khác gì trước đó.

"Lần này tôi thắng." Khoa Nam không khách khí nói.

Thiệu Trung chỉ trả lời: "Chúng ta đợi kết quả, nhưng cậu thực sự rất giỏi, rất êm tai, cố lên nha."

Nên khen thì vẫn nên khen, Thiệu Trung làm động tác nắm đấm rồi rời đi.

Khoa Nam còn tưởng Thiệu Trung không phục, may mắn thay có người phiên dịch nói cho cậu ấy biết, Khoa Nam lúc này mới hài lòng: "Coi như cậu có mắt nhìn, lần sau tôi nhất định sẽ giành được giải nhạc phim hay nhất."

Sau khi Khoa Nam biểu diễn xong liền buông lỏng, kế tiếp là chuyện của ban giám khảo, cậu ấy tin bọn họ nhất định sẽ có mắt nhìn người.

Thiệu Trung cũng thả lỏng, trước đó cậu bé cũng không nghỉ ngơi tốt, biểu diễn xong liền trở về khách sạn ngủ một giấc.

Mục Kinh Trập và Quý Bất Vọng cũng không khác mấy, cái gì tốt thì ưu tiên trước, trong khi bọn họ ngủ rất vui vẻ trong khách sạn, thì bên ngoài đang tranh cãi ngất trời.

Toàn bộ quá trình đều được truyền hình trực tiếp trên đài phát thanh, đài truyền hình cũng nhanh chóng phát sóng, mọi người đều chờ đợi Thiệu Trung giành chiến thắng trong ván đấu và giành lấy vinh quang, tuy nhiên sau khi nghe và xem thì lại thất vọng, chỉ vậy thôi sao?

Bất kể họ có hiểu âm nhạc hay không thì ai cũng có thể cảm nhận được, trước đây họ hy vọng bao nhiêu thì bây giờ lại thất vọng bấy nhiêu.

Giang Phong nghe ngóng tại hiện trường, nói thật, trong lòng hắn rất thất vọng, nếu không phải sợ gây áp lực với Thiệu Trung, hắn sớm đã tìm đến cửa, nhưng hắn bây giờ hắn phải gọi điện cho Thiệu Kỳ Hải, yêu cầu người đến Hải Thành để xem chuyện gì đã xảy ra với Thiệu Trung.

Sau khi đài truyền hình phát sóng, báo chí cũng đưa tin, mọi người đều điên cuồng thảo luận về tình hình trận đấu của Thiệu Trung.

"Cảm giác lần này rất thiếu nhất quán, không hay bằng những tác phẩm trước đây, lúc ấy tôi nghe còn có thể mỉm cười, nhưng lần này..."

"Có lẽ là do thời gian quá gấp."

"Trước đây đều tôn nó làm thiên tài, căn bản không cần tốn quá nhiều thời gian đã sáng tác được, bây giờ nhìn giống giả thế này?"

"Có lẽ chúng ta đã hy vọng quá nhiều. Suy cho cùng, cậu bé cũng chỉ là một đứa trẻ, không thể hiểu được nhiều cảm xúc phức tạp như vậy."

Báo chí cũng bình luận về màn trình diễn của Thiệu Trung, để tránh việc Thiệu Trung trở thành "Thương Trọng Vĩnh" tiếp theo, mọi người nên lý trí hơn, ý tổng thể là sau này đừng tâng bốc Thiệu Trung quá nhiều, để cho tuổi thơ được trôi qua nhẹ nhàng, hết thời quay về làm một người bình thường.

Khi tờ báo được xuất bản, nhiều người tán thành theo, có người tức giận, có người thất vọng, bọn họ cảm thấy Thiệu Trung đã làm mất mặt mọi người.

Cuộc bỏ phiếu ban đầu được thiết lập cũng thay đổi, người hứa sẽ bỏ phiếu cho Thiệu Trung xem màn trình diễn đã quay xe, mọi người đều không muốn bỏ phiếu cho cậu bé nữa, thay vào đó, nó trở thành nơi khuyến khích, khuyên răn hoặc cảnh báo Thiệu Trung.

Con người là như vậy, một người đó giờ luôn thể hiện ra những điều tốt đẹp đột nhiên làm sai cái gì đó, bọn họ sẽ thất vọng không thôi, mà nếu như một người luôn biểu hiện kém, đột nhiên một hôm tốt lên bất ngờ, bọn họ sẽ ùa vào khen ngợi.

Trước đây Thiệu Trung biểu hiện quá tốt, bỗng nhiên trở thành thế này, khiến mọi người không thể khống chế được cảm xúc, nguyên nhân chủ yếu là vì mọi người đều muốn được thế giới nhìn thấy, muốn được công chúng biết đến.

Mình làm không được, lại đem hy vọng đặt lên người khác, hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn.

Sau khi nghỉ ngơi, Mục Kinh Trập nghe được diễn biến thì gãi đầu: "Không phải còn chưa thông báo kết quả sao? Tại sao lại bị mắng?"

Nguyên nhân tự nhiên là vì mọi người đều cảm thấy không có hy vọng chiến thắng.

Mục Kinh Trập nghe được mọi người bình luận đều bất lực, cô chỉ có thể mừng thầm vì Internet vẫn chưa kết nối, nếu không ở thời hiện đại, Thiệu Trung sẽ phải đối mặt với vô số lời mắng mỏ.

Lúc này đây, nếu giọng nói của mọi người không thể truyền tới, hãy giả vờ như mình không nghe thấy.

"Đợi có kết quả rồi nói sau, hai ngày này chúng ta hãy nghỉ ngơi thật tốt, đừng ra ngoài nhiều." Phòng trường hợp Thiệu Trung nghe được lời này sẽ buồn bã.

Thiệu Trung hiểu ý tốt của Mục Kinh Trập nhưng vẫn kiên quyết ra ngoài: "Mẹ, lời chỉ trích vẫn sẽ xuất hiện thôi, giống như mẹ từng nói với con và chị, chúng ta không phải tiền, không có khả năng mọi người đều thích chúng ta được, cũng phải đối mặt với việc không thích và chỉ trích, trước khi con đưa ra lựa chọn đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần rồi, nghe một chút thôi, đối mặt càng sớm, càng học được cách trở nên mạnh mẽ."

Trước khi công bố kết quả, Thiệu Trung ra ngoài đối mặt những lời chỉ trích của người khác, còn có các đối thủ cạnh tranh nhìn cậu bé với nhiều thái độ khác nhau như chế giễu hay khuyến khích, đứng ở cửa ra vào cũng đã nhận lấy đủ điều.

Thiệu Trung bình tĩnh trong suốt quá trình, mãi cho đến khi trở về khách sạn, cậu bé mới lao vào vòng tay của Mục Kinh Trập mà khóc.

"Mẹ, con quả nhiên vẫn còn quá nhỏ, con không thể đối mặt được, con chỉ muốn tiếp nhận từng này thôi, tạm thời không muốn nghe nữa."

"Ta còn thắc mắc tại sao con lại bình tĩnh như vậy được, hóa ra là giả vờ."

"Mẹ ơi, thật sự tệ đến vậy sao?" Thiệu Trung thậm chí còn nghi ngờ chính mình.

"Không đâu, đừng suy nghĩ nhiều, cố gắng hết sức là được."

Trong sự thất vọng của mọi người, ngày mà kết quả vòng sơ loại được công bố đã sớm đến, mười tuyển thủ đứng đầu vòng sơ loại có thể tiến vào giai đoạn tiếp theo của vòng bán kết.

Xếp hạng cuối cùng của cuộc thi chủ yếu dựa vào trận chung kết cuối cùng, nhưng xếp hạng của vòng sơ loại vẫn có sức nặng nhất định và có huy chương riêng.

Dù không thể so sánh với chiếc cúp thực sự trong trận chung kết, huy chương cũng không tệ.

Thời khắc hưng phấn nhất đã đến, mọi người lại không có hứng thú vì bọn họ đoán rằng Thiệu Trung thậm chí không thể vào được trận chung kết, không những Thiệu Trung không thể vượt qua mà là nếu kém may mắn, cậu bé có thể bị loại.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro