18-20/04/2019

[18/04/2019]

Sáng sớm tốt lành mọi người ^_^.......

[09:06:14]

____________________

| Chia sẻ | Singer Trương Quốc Vinh 《 xuân hạ thu đông 》 (@ Võng Dịch Vân âm nhạc )

Mạt: "Cậu cảm thấy chuyện lãng mạn nhất là gì?"

Y: "Cùng cậu vượt qua xuân hạ thu đông của mỗi năm."

[17:24:07]

https://youtu.be/ldOTcfTHMlg

____________________

...

[17:35:27]

____________________

@rainbowlen0920 2019-04-18 16:09:11

Năm trước trong lúc vô ý phát hiện tác phẩm "6 năm", vẫn theo cho tới hôm nay, bất đắc dĩ "Lầu quá cao", chỉ có "Chậm rãi bò". Sau lại trong lúc đồng hành cũng xem một ít tác phẩm, có bi thương có vui vẻ có xa cách, phát hiện rất nhiều tác phẩm đều nhắc tới "6 năm", kết thúc chuyện xưa tốt đẹp cảm tạ "6 năm" mang cho các nàng hy vọng cùng chỉ dẫn, chuyện xưa lấy bất đắc dĩ cùng chia tay kết cục cảm thán không có sớm chút nhìn thấy văn của Yên Mạt. Yên Mạt hai người cảm tình bắt đầu từ vườn trường, tự nhận học sinh thời đại cảm tình không có tạp chất, chân thành tha thiết nhất, thuần túy, bạn học cùng phòng bốn năm sớm chiều ở chung càng thêm hiểu biết đối phương sinh hoạt, quen thuộc lẫn nhau. Cảm thán cảm tình của hai người...

-----------------------------

Thân, cảm ơn ngươi! Hoan nghênh tới trong lâu...

[17:35:55]

____________________

Đại học đoạn ngắn Hạ Mạt

Giữa học kỳ một năm nhất đại học, thứ bảy, giữa trưa luyện xong đàn cùng bọn tỷ muội ở nhà ăn hội hợp.

Đã quên mất là ăn cái gì, nhưng ắt không thể thiếu chính là mỗi người một chai sữa đậu nành vừa uống vừa trò chuyện, như vậy mới cảm thấy một ngày viên mãn.

"Ân? Bảo gọi tới." Lúc đang nói chuyện, điện thoại của Tư Khiết vang lên, chúng ta ngừng nói chuyện, trong lòng ta có chút hưng phấn, đồng thời cũng có chút cô đơn nhỏ, vì sao mỗi lần cuối tuần nàng gọi điện thoại cũng là tìm lão đại hoặc các nàng? Mà ta cơ hồ không có đi tìm.

Nàng cùng Tư Khiết nói lát nữa liền đến trường học, nhưng nàng quên lấy chìa khóa, hỏi chúng ta ở đâu ? Nàng trở về lấy đàn violon về nhà luyện, ngày hôm qua lúc mẹ nàng đón nàng thì quên mang theo.

Tư Khiết không cho nàng leo thang lầu, chính mình chạy về lấy đàn cho nàng xong rồi cùng chúng ta đi tới cổng trường đợi nàng.

Lúc các nàng đang nói chuyện , ta lại khẩn trương lên, ngẫm lại là có thể nhìn thấy nàng, mạc danh cảm thấy có chút vui vẻ, thậm chí là chờ mong, tuy rằng nàng lấy xong đàn liền đi, nhưng có thể nhìn một cái, là được.

Chúng ta đều cho rằng người trong nhà nàng lái xe chở nàng tới, lúc nhìn xung quanh thì thấy một khung cảnh mỹ lệ...

| Chia sẻ | Singer Finneas  《Let's Fall in Love for the Night》 (@ Võng Dịch Vân âm nhạc )

Nàng cùng hai người bạn rất thân hồi sơ trung của nàng hướng tới chỗ chúng ta, các nàng bước đi như một cơn gió, rất đẹp! Ba người ăn mặc rất nhất trí, mặc áo da suất khí, áo gió cao cổ cùng quần jean phối hợp với Converse cao cổ, nàng mang một đôi màu đen cổ điển ( giày vô cùng sạch sẽ ), quần jean màu xanh đậm, áo bông cao cổ màu đen với áo da ngắn đen, làm lộ rõ dáng người cao gầy, trên đầu mang mũ lưỡi trai, tóc dài thẳng thuận theo gió tung bay, trên môi còn tô thêm son môi tiên diễm, ta nhìn ngây người, hảo soái mỹ! Trái tim đập rất nhanh, cũng không khỏi ghen, nàng thế nhưng nắm tay cô gái xinh đẹp ở bên phải, bên trái là cô gái ngầu ngầu kéo cánh tay nàng, ăn mặc đẹp như vậy vừa nhìn khẳng định là đã hẹn gặp......

"Wow, sao lại đẹp tới vậy a?" Văn Văn nhịn không được nói với chúng ta, hai mắt nhìn chằm chằm vào ba người sắp đi tới chỗ chúng ta.

Yen giới thiệu bạn của nàng, các nàng mới gặp như đã quen, lẫn nhau nhiệt tình chào hỏi. Còn ta thì đứng ở một bên, nhìn nàng cùng các nàng hàn huyên trong chốc lát sau đó lấy cầm trong tay Tư Khiết rồi phất tay chào tạm biệt với chúng ta. Vài phút ngắn ngủn này nàng dường như không nhìn ta một cái, tay của ta đặt ở sau lưng xoa xoa, toàn là mồ hôi.

Cứ như vậy xoay người, cảm thấy mất mát, tại sao trong lỏng lại có cảm giác ủy khuất?

"Hạ Mạt!" Nàng đột nhiên xoay người lại kêu ta.

"Ân?" Ta sửng sốt một chút, kinh ngạc mà ngẩng đầu nhìn nàng, tim đập, đập đặc biệt nhanh.

"Tóc cậu đã dài rồi." Nàng hướng ta mỉm cười, nói sau xoay người, rời đi.

"......"Ta ngơ ngẩn nhìn nàng dần dần rời khỏi, nàng liền cùng ta nói mấy chữ, lại ở trong đầu vô hạn tuần hoàn N lần, sau đó trước khi kết thúc một ngày, ta đều nhớ tới vẻ mặt lúc nàng ngoái đầu quay lại nhìn ta cười, ta điên rồi, tại sao lại để ý nhất cử nhất động mỗi lời nói mỗi cử động như vậy chứ? Ảo não vạn phần!!!

[18:47:49]

https://youtu.be/NSl6jd0r9Vk

____________________

Đại học đoạn ngắn Hạ Mạt

Đoạn thời gian mới vừa xác lập quan hệ kia, rất xấu hổ, cũng không dám nhìn vào mắt của nhau nhiều, nhưng lại sẽ lòng ngứa ngáy muốn làm rất nhiều chuyện không biết, tóm lại có sắc tâm không sắc đảm......

Một ngày giữa trưa, chỉ có ta cùng nàng ở ký túc xá. Theo lý thuyết ta hẳn là chủ động xuất kích, chính là rụt rè còn hơn nữ tử cổ đại, ngồi ở trên giường giả vờ gấp quần áo, có mấy bộ quần áo bị ta gấp đi gấp lại nhiều lần.

Lúc đang nổi lên dũng khí, nàng ngồi xuống bên cạnh ta, ta mặt vô biểu tình ngốc nhìn nàng.

"Đói bụng không?" Nàng cười hỏi.

"Chưa đói, còn cậu?" Miệng đắng lưỡi khô, không dám nhìn nàng, chỉ cần ngửi mùi thơm trên người nàng là có thể để ta dần dần tiến vào trạng thái mê ly.

"Tớ cũng không đói, phỏng chừng mấy cậu ấy một hồi nữa mới về." Hai tay nàng chống ở sau, hai chân nâng lên nhẹ nhàng đá lên đá xuống, cũng không nhìn ta, nhìn chân của nàng.

"Ân..." Ta muốn nói lại thôi, sau đó nhịn không được nhìn nàng một chút, lúc này nàng cũng nhìn về phía ta.

"......"Đột nhiên thật yên tĩnh, nhìn chằm chằm nàng ánh mắt dường như không nhúc nhích, cứ như vậy cùng nàng đối diện, nàng hai mắt lóng lánh đến có thể đem người hút vào.

| Chia sẻ | Singer V.A. 《 hiệu quả âm:ドーム の tiếng tim đập 》 (@ Võng Dịch Vân âm nhạc )

Trái tim, rõ ràng đập nhanh hơn, có thể cảm giác âm thanh của nó càng lúc càng lớn......

Nàng đột nhiên hôn lên môi ta, trong nháy mắt bị nàng đụng vào, toàn thân rùng mình, ngay sau đó nhắm hai mắt lại, hai tay nắm chặt quần áo được ta gấp chồng lên, cảm nhận sự ngọt ngào của nàng.

Nàng chậm rãi buông ra, mỉm cười nhìn ta, ta ngượng ngùng cúi đầu, muốn hôn nàng lại, mặc dù chỉ có mười mấy giây, nhưng luôn cảm thấy thời gian quá ngắn.

"Tụi mình về sớm, mấy cậu ấy chắc nửa tiếng sau mới về, nếu cậu mệt có thể ngủ một chút." Nàng cũng ngượng xấu hổ lui về phía sau, hai chân tiếp tục đá lên đá xuống, thật đáng yêu.

"Ân, có hơi mệt một chút, nếu không mình cùng ngủ?" Giả vờ mệt mỏi, thật ra thì ta không có mệt, nàng đưa ra yêu cầu này làm ta có lý do tìm cơ hội tốt, trong lòng rất hưng phấn.

"...Ân! Tớ đi rửa chân trước." Nàng do dự hai giây sau đứng lên, nàng có thói quen tốt, lên giường ngủ nhất định phải rửa tay rửa chân, nhưng mà ta không ngại nàng không rửa liền lên giường ta ( trừ tỷ muội ).

Nằm trên giường, hai tay đặt ở trước ngực đan vào nhau, ngẫm lại nàng chờ lát nữa ra tới ta nên lấy tư thế ngủ nghênh đón nàng mới tốt? Không thể cùng nàng đối diện, phải giả bộ ngủ mới được, phải ngủ một tư thế xinh đẹp một chút thục nữ một chút, ân, liền nằm nghiêng bày ra tư thế chữ S như mỹ nhân ngư, max điểm!

Lòng nóng như lửa đốt chờ mong nàng đến, cảm thấy thời gian có chút dài, hảo khẩn trương......

Đột nhiên nghe thấy tiếng cười ngoài cửa của mấy nha đầu điên, ta đột nhiên ngồi dậy, đặc biệt nhụt chí, vô cùng nhụt chí nhìn cửa phòng tắm, trong lòng ở hò hét: "Lý Ngữ Yên, sao cậu lại đi rửa chân chứ? Tại sao lại rửa lâu như vậy???", Phát điên ngã xuống phát điên ôm chăn lôi kéo duỗi chân, lúc xoay người lại thì thấy nàng đứng ở trước cửa phòng tắm, cười nhìn ta, vẻ mặt ý vị thâm trường cười ( nàng cũng nghe được âm thanh lấy chìa khóa với tiếng nói chuyện của bọn tỷ muội ), tựa hồ đang nói với ta: "Không vui!", Ta đỏ mặt xấu hổ nhìn nàng, bị nàng thấy ta mới vừa phát điên bộ dáng, thật là không rụt rè!!!

A!!! Mấy yêu tinh này, quấy nhiễu ta mấy lần, không thể buổi tối về được sao???

"Tụi tớ về rồi! Đi!!! Đi ăn giò đi!!"

Tâm lạnh, rất lạnh......

| Chia sẻ | Singer Diêm Đông Vĩ 《 Summer And Love 》 (@ Võng Dịch Vân âm nhạc )

[19:55:05]

____________________

Đại học đoạn ngắn Hạ Mạt

| Chia sẻ | Singer Bob Seger 《Old Time Rock & Roll》 (@ Võng Dịch Vân âm nhạc )

Nhớ rõ đại một khi đó ở ký túc xá cùng lão Văn Đằng nhi Thiên Hi nghe bài hát này hăng hái cuồng loạn nhảy múa, mấy cái bà điên vừa nhảy vừa hất đầu, còn cùng Đằng nhi xoay một chân nhảy, vui vẻ cười to, vui vẻ la......

Không biết Bảo Nhi cùng lão đại về lúc nào, một người vẻ mặt hiền lành như mẹ cười nhìn chúng ta ( lão đại ), một người ôm cánh tay cắn môi dưới mở to mắt đứng ở cửa nhìn chúng ta điên......

Bị nàng thấy ta điên cuồng nhảy cảm thấy hảo mất mặt, lập tức ngồi trở lại trên giườngta, ngồi xếp bằng thẳng lưng, mặt nghẹn hồng......

"Gì vậy! Sao cậu ngồi thiền luôn rồi, đừng làm tớ sợ!" Văn văn thấy ta thay đổi 360 độ, cả kinh la lên.

Động tác đột nhiên này của ta quá buồn cười, bị các nàng cười chết, nàng cũng nhẹ nhấp miệng cười trộm, nhìn ta, ta khẩn trương ngã xuống giường lấy chăn phủ qua đầu.

Tại sao nàng lại về vào lúc này? Tại sao lại để nàng thấy một mặt không rụt rè của ta? Vừa rồi có phải đã thấy ta xoay mông rồi không? A!!!!

[20:26:59]

https://youtu.be/UUBwognTvN4

____________________

Ngủ ngon, ngày mai gặp. yen

[22:16:22]

____________________

[19/04/2019]

Buổi tối tốt lành. yen

[20:12:13]

____________________

| Chia sẻ | Singer Thất Tu Viễn 《 người đọc 》 (@ Võng Dịch Vân âm nhạc )

Đại học đoạn ngắn đọc cảm yen

Kỳ thật ngày đó cùng bạn tốt đi tham gia một cái triển lãm tranh, một bức họa làm ta rất muốn đi gặp nàng, cô gái trong tranh rất giống nàng, vừa nhìn sẽ làm lòng người lay động, cho mình một lý do gặp nàng là quay về lấy đàn.

Lúc thấy nàng lại không dám nhìn nàng một cái, cho dù là lén nhìn cũng cảm thấy khẩn trương, nhưng trong lòng lại nhảy nhót, nàng làm ta cảm thấy lần lượt rung động, cảm giác này, rất mỹ hảo!

Nàng nói mỗi lần không tìm nàng, là bởi vì chính mình không dũng khí, sợ nghe được giọng nói hay tin tức của nàng sẽ càng nhớ nàng hơn.

Nàng yên tĩnh đứng ở một bên, mỉm cười, ta có thể cảm nhận được ánh mắt nàng nhìn ta.

Mặc dù rất ngắn ngủi, mặc nàng không có nói một câu với ta, nhưng có thể thấy nàng, đã thấy đủ.

"Hạ Mạt, tóc cậu đã dài rồi."

Một câu rất ngốc, thật ra trong lòng là muốn nói với nàng: "Tớ nhớ cậu!"

[20:39:23]

____________________

Đại học đoạn ngắn yen

Ở nhà giáo sư học xong đi ra đại viện, thấy nàng ngồi xổm đường cái đối diện cột đèn dùng nhánh cây khảy trên cây rơi xuống lá rụng.

Gió thổi lướt nhẹ qua mái tóc dài của nàng, tay trái nàng ôm hai đầu gối, mỉm cười chơi lá rụng rất vui vẻ, người đơn giản, tâm đơn giản. Nhìn nàng mặc quần yếm đáng yêu cùng với áo thun trắng, rất đẹp!

"Hạ Mạt!"

Nàng nghe thấy ta kêu nàng lập tức ngẩng đầu, sau đó hướng ta vui vẻ cười xán lạn, một màn này làm ta cảnh đẹp ý vui, thích một người, nàng mỗi cái hình ảnh tựa như một bức họa.

"Cẩn thận, nhìn xe." Nàng sốt ruột muốn chạy lại đây, ta lo lắng nhìn nàng.

Lúc vào chạy vào cái ôm của ta, an lòng, thật muốn ôm nàng thật lâu, đau lòng nàng đợi ta lâu như vậy.

"Cậu ngoan như vậy, tớ nên dẫn cậu ăn thật no." Nắm tay nàng đi về phía trước.

"Thật sao?" Nàng giống như đứa trẻ hưng phấn nắm hai tay ta.

"Ân! Muốn ăn cái gì?"

"Muốn ăn sủi cảo." Nàng nghĩ nghĩ.

"Chỉ đơn giản như vậy sao?"

"Ân!"

Ta cười, nhận thức nàng, ta trở nên vui vẻ, trở nên đơn giản, sự vật trước mắt cũng sẽ trở nên tốt đẹp.

| Chia sẻ | Singer Thất Tu Viễn《 biết càng 》 (@ Võng Dịch Vân âm nhạc )

[21:00:23]

https://www.xiami.com/album/2103495303

____________________

Phiên ngoại yen

Tối nay trở về, nàng ngồi xổm ở cổng lớn tiểu khu giao lộ chờ ta, cảnh tượng giống nhau, động tác giống nhau, nhìn nàng, trong lòng nóng lên, mũi nhịn không được chua chua.

Nàng trong tay cầm một nhánh cây thật dài trêu đùa ốc sên nhỏ đang bò, mặc một quần đùi thể thao, áo thun trắng cùng khoác huỳnh quang vàng.

"Phương trượng, cậu đang đợi người sao?" Đi đến trước mặt nàng, hai tay để ở phía sau lại gần trêu chọc nàng.

"Cậu đã về rồi?" Nàng vui vẻ ôm cổ ta.

"Ân! Sao ở chỗ này chờ tớ? Vạn nhất tớ đi về từ hướng khác thì sao?" Kinh hỉ nàng tới chờ ta.

"Tớ biết hôm nay cậu không lái xe, khẳng định sẽ ngồi tàu điện ngầm, tàu điện ngầm trở về chính là hướng này a!" Nàng đứng lên, vẻ mặt đắc ý cười.

"Thông minh!" Hai tay khoác lên vai nàng khen nàng.

"Từ từ, vừa rồi cậu gọi tớ là gì?" Nàng nắm lấy tay của ta, giả vờ sinh khí.

"Phương trượng." Ta cười nói.

"A!" Nàng phát điên.

"Bởi vì cậu cầm cái cành cây dài rất giống phương trượng."

"Không cần, không phải đâu!"

Ta vui vẻ cười, nắm tay nàng, về nhà.

[21:21:38]

____________________

Ngủ ngon mọi người. yen

[22:28:01]

____________________

[20/04/2019]

Cầm Gian Đích Luật Động hồi phục một giọng nói

[12:34:17]

____________________

Cầm Gian Đích Luật Động hồi phục một giọng nói

[12:46:42]

____________________

Cầm Gian Đích Luật Động hồi phục một giọng nói

[12:56:02]

*Vì cái file âm thanh này tui down về không được nên mấy thím chịu khó vào lâu trang 6204 nghe nha, cả 3 cái đều là Mạt tỷ đàn hết đó, link tui để dưới bình luận.

____________________

Ta cùng lão tam muốn mua piano để ở nhà mới ~ lão nhị đi công tác ~ kéo trứng muối ra ngoài ~ nàng chỉ có nửa tiếng lại phải chạy trở về lên lớp~ thay chúng ta thử hơn mười loại đàn~ có ba cái chúng ta vừa lòng~ nhịn không được lén thu lại ~ này ba loại âm sắc này khô khan như vậy ~ ta cùng tam nhi rối rắm ~ ta cũng muốn màu trắng ~ nhưng mà cái màu nâu âm sắc rất tốt~ Văn

[13:03:01]

____________________

Các ngươi không phải lần đầu tiên nghe nàng đàn a ~ mấy năm trước nàng không phải thả 『 ngẫu hứng Hạ Mạt 』? Còn có nói nữa~ Văn

[13:16:06]

____________________

Màu nâu là cái ghi âm thứ ba ~ Văn

[13:23:59]

____________________

Mạt nhi trở về đi học ~ mưa to ~

Ta cùng Tam nhi ngây ngốc đứng ~ muốn màu trắng muốn màu trắng ~

Được rồi ~ hai ta liền mua màu nâu đi ~ tính tiền đi ~ Văn

[13:30:49]

____________________

Buổi tối tốt lành! yen

[21:08:35]

____________________

Vừa trở về, Hạ Mạt ở trong phòng. yen

[21:09:35]

____________________

Mấy ngày nay thời tiết đều không tốt, nghe Khiết nói các nàng ba người đi chọn đàn, Hạ Mạt rút chút thời gian để đi.

Đàn piano là nhạc cụ không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta, ở nhà mới các nàng cũng sẽ an trí. Kỳ thật Văn Văn đàn piano rất tốt, Chopin cùng Listeria là nàng thích đàn, có phải không hợp với tính cách của nàng không? Trong văn và phiên ngoại hình tượng phần lớn là tùy tiện, thật ra nàng là người tâm tư rất tinh tế tỉ mỉ. yen

[21:36:04]

____________________

Nàng đánh đàn thích ngẫu hứng, tùy tâm tình mà đến, ở nhà nàng không có việc gì liền sẽ ngẫu hứng đàn một chút kỳ kỳ quái quái, cũng sẽ đàn mấy bài lưu hành, ta thích nàng đàn nhạc jazz, rất thả lỏng. yen

[21:38:46]

____________________

Mấy năm trước thả đàn violon cùng dương cầm, không phải chúng ta xóa đi, có khả năng là video quá thời hạn, chúng ta cũng không có lưu lại. yen

[21:41:10]

____________________

Văn Văn cùng Thiên Hi còn có Hạ Mạt ba người ngón tay đều rất dài, nhưng có một điểm giống nhau, chính là móng tay nhỏ rất đáng yêu. yen

[21:46:26]

____________________

Ngày mai đầy khóa, phải nghỉ ngơi sớm một chút, ngủ ngon mọi người. yen

[22:06:22]



Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro