Tuyệt vọng

Lạc Vân không thể tỉnh táo lâu,cô chỉ nhớ được trước khi mình ngủ quên,cô đang được mẹ thay váy cho. Đến lúc Lạc Vân thức dậy thì đã là chạng vạng,cô đã trở về nhà từ lúc nào không biết.

Trong phòng yên ắng không có bóng dáng một ai,chắc họ đều đang bận cả rồi. Lạc Vân nằm chán nản không có gì làm,tự nhiên cô lại nhớ tới bản thân mình kiếp trước không biết bây giờ đang thế nào.

"Hệ thống,hệ thống" nghĩ là phải tìm hiểu ngay,Lạc Vân liền lôi đầu hệ thống tới.

"Xin chào người chơi 2890,bạn cần hỗ trợ gì nào?"

Tiếng nói máy móc không cảm xúc mà cả tháng nay cô mới được nghe lại.

"Hệ thống, cơ thể của tôi kiếp trước bây giờ đang ra sao thế?"

"À,xin vui lòng đợi một chút..."

Hệ thống như đang lục lọi cái gì đó,năm phút sau lại có âm thanh vang lên:

"Cơ thể của bạn hiện đang được khám nghiệm, và tìm hiểu nguyên nhân cái chết của bạn là do tự sát hay bị sát hại"

Lạc Vân trầm ngâm một lúc lâu,những hình ảnh mà kiếp trước cô từng tưởng tượng,nếu sau khi bản thân đột ra đi mọi chuyện sẽ thế nào,thật sự đã xảy ra. Thêm nữa...

"Hệ thống, bọn họ có đụng vào điện thoại của tôi không đấy?" Lạc Vân run rẩy hỏi

"Đương nhiên,đương nhiên rồi. Ầy,bạn cũng thật là lơ đãng quá,thứ như lịch sử duyệt web mà lại quên xóa được. Bây giờ thì hay rồi,đống truyện nhảm nhí bạn dành dụm bao nhiêu lâu nay đều bị lộ ra hết,còn có vài người vẫn đang thảo luận về sở thích nặng đô của bạn đó"

Hệ thống không có thiết lập cảm xúc cho giọng nói,nhưng câu từ của nó đủ để khiến cho Lạc Vân biết nó đang vui vẻ thế nào khi thấy người gặp nạn.

Nếu không phải là do cô đã sớm chết sẵn,thì Lạc Vân hiện tại chắc chắn sẽ tìm một chỗ vắng vẻ nào đó xóa hết dữ liệu đi. Rồi đem theo nỗi nhục nhã này nhảy xuống biển,mãi mãi chìm sâu dưới đại dương.

"Thà rằng cậu cứ cho tôi hóa thành cát bụi,ít nhất tôi cũng sẽ không biết tới chuyện xấu hỗ này"

"Cái này đều do tính tò mò của bạn thôi,không thể tránh hệ thống được đâu à nha,hoho"

Ở tại căn phòng ngủ chính của ngôi nhà,nơi không thấy bóng dáng ai cả ngoại trừ một bé bé gái sơ sinh, nhưng trong đó lại có hai luồng không khí khác nhau. Bên trên là kẻ đang vui vẻ như điên,còn bên dưới củi là người đang tuyệt vọng muốn chết đi...

---

Tò mò hại thân,quả không sai. Cả tối hôm đó,Lạc Vân ăn không ngon ngủ không yên,bình thường cô nhiệt tình nhất là ở mảng bú sữa,bú xong cô sẽ thảnh thơi mà đi ngủ một giấc dài.

Nhưng hôm nay cô không uống được bao nhiêu sữa,ăn xong không ngủ,không chơi,Khương Dật Hiên đặt Lạc Vân nằm sấp trên thảm trước mắt cô bày ra một quyển sách giấy trắng đen. Cái gì mà kích thích thị giác,nếu mà họ biết Lạc Vân từ khi sinh ra đã có thị lực của người trưởng thành không biết sẽ thấy thế nào.

Nhưng Lạc Vân chỉ nằm im nhìn chằm chằm vào phía trước mà không động đậy gì thêm. Bây giờ tâm trạng cô cực kỳ tồi,Lạc Vân quá mệt mỏi để làm bất cứ điều gì.

Khương Dật Hiên thấy Lạc Vân hôm nay có chút lạ,lại bế cô lên lần nữa

"Bé con có phải hôm nay ra ngoài không quen nên khó chịu phải không? "

Lạc Vân cố lắc lắc cái đầu nhỏ

Khương Dật Hiên từ ban đầu đã sớm nghi ngờ Lạc Vân có thể nghe hiểu người khác nói gì. Nhưng khi thật sự chắc chắn vẫn có chút bất ngờ. Sau đó mới là tự hào vì mình có một cô con gái thông minh.

"Vậy tại sao con lại trông chán nản như thế vậy?"

Lạc Vân mấp máy môi,cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.

'Ông già này nghĩ cô hiểu thì cũng có thể nói sao?'

"A,người ta đã gửi ảnh rồi nè"

Lý Hiểu Tinh vui vẻ đem điện thoại vào phòng khoe với Khương Dật Hiên.

Anh ta lại chuyển Lạc Vân sang cho cô ẵm,còn mình thì cầm ảnh lên nhìn thử.

"Dễ thương không? " Lý Hiểu Tinh hỏi

"Ừ,rất dễ thương "

Khóe môi anh nhẹ cong lên,mà nếu không nhìn kỹ thì sẽ không dễ nhận ra.

"Bé con coi thử ảnh của con đi!"

Lạc Vân cũng chăm chú coi xem bản thân mình rốt cuộc là đáng yêu tới cỡ nào.

Qua một lúc lâu,cô mới ngước mắt lên nhìn Khương Dật Hiên.
Nếu có thể,thì lập tức cô sẽ quỳ xuống mà dập đầu tạ lỗi với anh.

Đứa bé trong ảnh đó,dù đã được chỉnh qua bảy bảy bốn mươi chính cái hiệu ứng, vẫn không thể che dấu được vẻ xấu xí đó.

Con người ta lên ảnh thì xinh như thiên thần, còn Lạc Vân lại thu hút chú ý bởi cái đầu hói, lưa thưa vài cọng tóc,lông mày còn không có tí nào. Chụp ảnh chủ đề công chúa,còn cô thì trông như nha hoàn thấp kém ở bên cạnh công chúa mới đúng.

Quả nhiên Khương Dật Hiên không sai,là cô sai. Anh ta nói cô giống con khỉ hay mèo gì đó đều đúng.

Nhan sắc tệ đến mức phải xếp vào diện tầm thường đó,thì chỉ có mỗi ba mẹ cô mới có thể khen nỗi thôi.

Lạc Vân ngày hôm nay chịu cùng lúc hai cú sốc lớn,bây giờ cô thấy rất tuyệt vọng,nếu như cảm xúc có thể giết chết con người thì Lạc Vân nên chuẩn bị đi lần hai rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro