chương 7
Thái tử tiên lạc, tiên nhân đồng nát thế mà lại một lần nữa phi thăng lên tiên kinh, tất cả mọi người đều sốc, ngay cả chính Tạ Liên cũng phải sốc nữa là
Thanh Nguyền từ dạng mèo con cuộn tròn trên tay y liền biến thành người với dạng nữ hài 7 tuổi nhỏ nhắn. Nàng núp đằng sau chân của Tạ Liên, đảo mắt nhìn quanh rồi theo thói quen cảnh giác khè vài vị thần quan đang đứng gần
Tạ Liên gượng gạo cười đáp lại, y hơi khom người xuống chỉnh lại cái đầu đang không ngừng khè người khác của Thanh Nguyền vào đúng vị trí, rồi lên tiếng nhắc nhở nàng:
"Thanh Nguyền, muội đừng khè bậy. Đây đều là các vị thần quan trên tiên kinh, đừng chọc họ"
Thanh Nguyền cũng chẳng nói, chỉ gầm gừ trong cổ họng rồi thôi, ngoan ngoãn như mèo nhỏ nắm lấy vạc áo ngoài của y đi theo
Đi được một đoạn ngắn thì cả hai liền gặp một người là Linh Văn chân quân đang đứng chào đón
"Chúc mừng ngươi, thái tử điện hạ"
Nghe vậy, Tạ Liên ngẩn đầu lên, cười trước rồi nói:"Cảm ơn nhé, nhưng mà ta có thể hỏi là chúc mừng ta cái gì không?"
Linh Văn chân quân đứng chắp tay, nói: "Chúc mừng ngươi giành được hạng nhất bảng "Thần quan được hy vọng bị đày xuống nhân gian nhất" của giáp này"
Thanh Nguyền nghe vậy có chút giận trong lòng, nhưng rồi cũng im lặng mà ngoan ngoãn ôm lấy chân của Tạ Liên
Dường như thấy nành không quấy nữa y mới nói: "Dù sao đi nữa cũng là hạng nhất rồi. Có điều ta nghĩ nếu ngươi đã chúc mừng ta, vậy hẳn là thật sự có chỗ đáng mừng nhỉ?"
Linh Văn nói: "Có. Đứng nhất bảng này, có thể đạt một trăm công đức."
Tạ Liên nói ngay: "Lần sau nếu còn loại bảng như vậy, xin nhất định phải mang ta theo."
Linh Văn nói: "Ngươi biết hạng hai là ai không?"
Tạ Liên ngẫm nghĩ, đáp: "Cái này khó đoán quá. Nếu bàn về thực lực, ta hẳn đủ khả năng ôm hết ba hạng đầu."
Linh Văn nói: "Gần như là thế. Không có hạng hai. Ngươi nhất kỵ tuyệt trần, không ai sánh kịp."
Tạ Liên nói: "Cái này thật sự không dám nhận. Vậy hạng nhất của giáp trước là ai?"
Linh Văn nói: "Không có. Bởi vì bảng này là từ năm nay, nói chính xác hơn là từ hôm nay mới bắt đầu lập."
"Ồ," Tạ Liên sửng sốt: "Nói vậy chắc đây không phải là bảng lập riêng cho ta đâu nhỉ."
Linh Văn đáp: "Ngươi cũng có thể nghĩ rằng chẳng qua là vì ngươi đúng lúc bắt kịp, nên đúng lúc giành hạng nhất. "
Tạ Liên cười tủm tỉm: "Được rồi, nếu nghĩ như vậy, ta sẽ thấy vui hơn."
Linh Văn tiếp tục nói: "Ngươi có biết vì sao ngươi giành hạng nhất không?"
Tạ Liên: "Chúng vọng sở quy."
*Chúng vọng sở quy: Là tấm gương mà mọi người hướng về, là người mà tất cả mọi người đặt hy vọng và niềm tin vào.
Linh Văn nói: "Để ta cho ngươi biết nguyên nhân. Mời nhìn cái chuông kia".
Nàng nâng tay chỉ sang, Tạ Liên quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một vùng đạo quán bạch ngọc, đình đài lầu các, mây tiên lượn lờ, suối chảy chim bay, tốt đẹp vô cùng. Thanh Nguyền lần đầu nhìn thấy cảnh đẹp như vậy, nành liền có chút dè chừng, càng thêm dấu đi sự hiện diện của bản thân, chôn luôn cả người nhỏ của mình đằng sau Tạ Liên, ôm chặt lấy chân của y
Nhìn hồi lâu, Tạ Liên hỏi: "Có phải ngươi chỉ nhầm hướng rồi không? Chuông chỗ nào đâu?"
Linh Văn nói: "Ta không chỉ nhầm. Chính là chỗ đó, nhìn thấy không?"
Tạ Liên lại căng mắt nhìn một hồi, nói lời thật: "Không thấy."
Linh Văn nói: "Không thấy là đúng rồi. Lẽ ra nơi đó có một cái chuông, nhưng lúc ngươi phi thăng đã chấn rớt nó."
"Cái chuông đó còn lớn tuổi hơn ngươi, tính tình cũng hoạt bát sôi nổi lắm, hễ có người phi thăng, nó sẽ reo vài tiếng để cổ vũ. Hôm ngươi phi thăng chấn động đến nỗi nó reo như điên, không tài nào dừng được, cuối cùng tự nó ngã xuống từ trên gác chuông, lúc đấy mới chịu ngừng. Đã vậy ngã xuống còn đập trúng một vị thần quan đi ngang qua."
Tạ Liên hỏi: "Thế... bây giờ đã khỏi chưa?"
Linh Văn: "Chưa khỏi, vẫn đang sửa."
Tạ Liên: "Ta nói vị thần quan bị đập trúng ấy."
Linh Văn nói: "Người bị đập trúng là một vị Võ Thần, vị ấy đã chém nó thành hai nửa ngay tại chỗ. Nhìn tiếp đây, mời nhìn tòa điện vàng bên kia. Nhìn thấy không?"
Nàng lại chỉ, Tạ Liên lại nhìn, quả thật trông thấy một vùng đỉnh vàng ngọc lưu ly rực rỡ: "À, lần này thấy rồi."
Linh Văn nói: "Thấy được mới có vấn đề. Nơi đó vốn không có gì cả."
"......"
"Lúc ngươi phi thăng, điện vàng của nhiều vị thần quan bị chấn đến nỗi trụ vàng nghiêng đổ, ngói lưu ly vỡ nát, không thể sửa xong trong một chốc được, chỉ đành dựng tạm vài toà mới dùng đỡ."
Thanh Nguyền nghe xong càng cảm thấy Tạ Liên thật lợi hại, y chỉ phi thăng như vậy thôi, thế mà thiên kinh đã chấn động rồi, quả nhiên rất đặc sắc
Tạ Liên liền thở dài một hơi:"Trách nhiệm ở ta."
"Đúng là ở ngươi."
"Ta vừa lên đây đã đắc tội rất nhiều thần quan đúng không?"
"Nếu ngươi có thể bù đắp, chắc sẽ không đâu."
"Ta nên bù đắp thế nào đây?"
"Dễ thôi. Tám trăm tám mươi tám vạn công đức."
Tạ Liên bật cười. Thanh Nguyền thì nghệch mặt ra chẳng hiểu công đức nghĩ là gì, tính kéo áo y để hỏi chuyện, nhưng sợ bản thân làm phiền cả hai người nên đành ngoan ngoãn ôm chân Tạ Liên tiếp, tốt nhất không nên lên tiếng thì hơn
Linh Văn nói: "Dĩ nhiên ta biết, ngươi không thể lấy ra dù chỉ một phần mười."
Tạ Liên thành khẩn đáp: "Nói sao nhỉ, mặc dù ngại thật đấy, nhưng cho dù là một phần vạn, ta cũng không lấy ra được."
Cười xong, Tạ Liên nghiêm túc hỏi: "Liệu ngươi có bằng lòng bây giờ đá ta một cú từ đây xuống, sau đó cho ta tám trăm tám mươi tám vạn công đức không."
Linh Văn nói: "Ta là Văn Thần, ngươi muốn tìm người đá cũng nên tìm Võ Thần. Đá càng mạnh, cho càng nhiều."
Thanh Nguyền nghe tới đây liền nắm càng chặt quần của y, nàng nhíu mày khó chịu. Có người muốn đá Liên ca ca của nàng! Thẩm chí Liên ca ca còn tình nguyện cho đá mới ghê!
Thở dài một tiếng, Tạ Liên nói: "Để ta nghĩ xem nên xử lý thế nào."
Linh Văn vỗ vai y, nói: "Đừng lo, xe đến trước núi ắt có đường."
Tạ Liên nói: "Còn ta thì là, thuyền đến đầu cầu tự nhiên chìm."
Linh Văn liếc mắt một cái tính nhìn sang chỗ khác, nào ngờ lại nhìn thấy một đứa bé nhỏ xíu đang ôm chặt chân của Tạ Liên, đứa bé ấy thế mà còn đang không ngừng liếc nàng
Linh Văn có chút khó hiểu liền hỏi:"Thái tử điện hạ, đây là con ngươi ở nhân gian sao?"
Thanh Nguyền nghe vậy lập tức xù lông mèo, trên đầu cùng sau người nàng không nhịn được liền mọc ra hai lỗ tai với hai cái đuôi mèo, sau đó liền nói:"Ta không phải con của Liên ca ca! Ta là bằng hữu của huynh ấy!"
Linh Văn nói:"Bằng hữu?"
Tạ Liên lập tức lên tiếng giải thích về sự hiểu lầm tai hại:"Muội ấy quả thật là bằng hữu của ta khi ở nhân gian, tên muội ấy là Thanh Nguyền, chắc đi theo ta cũng được 200 năm rồi"
Linh Văn có chút hứng thú nhìn cái tai kèm với hai cái đuôi mèo kia, nhưng nàng nhanh chóng dẹp cái hứng thú qua một bên, tập trung chuyện chính trước
Tạ Liên dắt tay Thanh Nguyền ra khỏi linh văn điện, y vừa đi vừa dùng thần thức vào đại một cái thông linh trận để coi tình hình
Thanh Nguyền một bên không còn được y nắm tay nữa nàng lập tức tò mò nhìn xung quanh, mây tiên che phủ, chim ca quay quanh, vải bây, toàn là mấy cung điện đầy hùng vĩ, thẩm chí có rất nhiều vàng nữa!!
Nàng liếc nhìn thấy một cái tượng nhỏ màu vàng, lập tức dùng mắt mèo quan sát rồi há miệng ngoạm một cái
Tạ Liên thì vừa thoát ra thông linh trận đã thấy Thanh Nguyền đang ngoạm vàng của người ta, y liền bối rối bệ nách kéo ra nói:"Thanh Nguyền à, muội đừng quấy! Muội ngoạm mất cái này rồi thì ta không có cái gì để đền đâu!"
Thanh Nguyền liếm liếm môi, háo hức nhìn Tạ Liên với đôi mắt lấp lánh:"Liên ca ca!! Đây là vàng thật nga!! Thiên kinh ai nấy đều giàu như nhau sao?"
Tạ Liên nói:"Cũng không sai biệt lắm, muội đứng yên ở cạnh ta, để ta làm cho xong việc này cái"
"Vâng!"
Thanh Nguyền nói xong liền ngoan ngoãn biến lại thành hình mèo con trèo nên vai y nằm yên trên đó, buồn buồn thì nghịch ngợm vài lọn tóc dài của y chơi
Tạ Liên lại tiếp tục kết nối thông linh trận, tìm một vòng kiếm một trận thông linh của thượng thiên đình để nói chuyện với mọi người
Thanh Nguyền đợi được một lúc cuối cùng Tạ Liên cũng thoát ra thông linh trận, nàng thấy y vừa ra liền xoa thái dương, lập tức lo lắng hỏi:
"Liên ca ca, huynh sao vậy? Có chuyện gì buồn bực sao?"
Tạ Liên nói:"Ta vừa phi thiên đã đắc tội với người khác, giờ không biết nên kiếm đâu ra tám trăm tám mươi tám vạn công đức đây"
Thanh Nguyền lập tức hỏi lại:"Liên ca ca, công đức là gì?"
Tạ Liên "À" một cái rồi xoa lấy cái đầu mèo nhỏ của nàng trên vai y, nói:"Tín ngưỡng của tín đồ nhân gian hóa thành pháp lực của thần quan, mỗi một phần nhang đèn và cung phụng của họ được gọi là "công đức"."
Thanh Nguyền nghe vậy liền gật đầu vui vẻ nói lại với y:"Thế để muội về nhân gian thấp nhang cúng huynh nhé, như vậy huynh sẽ có công đức trả nợ!"
Tạ Liên chỉ có thể cười bất lực, nếu Thanh Nguyền thật sự thắp nhang giúp y để trả nợ thì chắc đến tận 800 năm sau cũng không trả hết quá
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro