Chương 67: Âm mưu
Sắc trời dần dần tối sầm. Lúc trước, trong nhà lao, còn có các ngục tốt tuần tra khắp nơi, dần dần cũng không đi nữa. Tả Thương Lang ngồi ôm đầu gối dựa vào tường, nàng biết chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản như vậy, chắc chắn sẽ có người hao tổn tâm trí nắm bắt cơ hội này mà dồn nàng vào chỗ chết.
Nhưng nàng không muốn bận tâm gì về nó nữa, chỉ muốn ngồi đó, chuyện gì cũng không cần để ý tới, người nào cũng không cần nghĩ đến.
Chỉ chốc lát sau, bên ngoài có ngục tốt đem đến một chén cháo đặt ở cửa, Tả Thương Lang ngồi một lúc, rồi cũng đi tới. Một người chưa từng được ai yêu mến, nàng cũng không mong chờ ai đến khuyên nàng ăn cháo. Nàng bưng chén lên, chén cháo tương đối đặc sệt, tuy rằng có nguội lạnh nhưng vẫn miễn cưỡng nuốt vào.
Nàng ăn một ngụm lớn, đột nhiên phát hiện dưới đáy chén có thứ gì đó lờ mờ. Dùng chiếc đũa xới từng hạt cháo lên, thình lình lại nhìn thấy một cái đầu rắn có màu sắc sặc sỡ!!
Tay nàng run lên, hất toàn bộ chén cháo xuống mặt đất, dạ dày sông cuộn biển gầm, nàng cúi sấp người nôn ra toàn bộ.
Sau đó Tả Thương Lang đột nhiên hiểu được, nàng vẫn luôn cho rằng, lần trước ở trong ngục người muốn hại chết nàng là Khương Tán Nghi. Nhưng Khương Tán Nghi muốn tìm người xuống tay với nàng đơn giản hơn nhiều . Hiện tại xem ra, người này lại là Khương Bích Lan.
Chắc là lần trước, lúc Phương Thành nghĩ cách cứu viện nàng, nàng ta đã phát hiện ra điểm yếu của nàng. Nhưng không lẽ bàn tay của vương hậu, đã có thể vươn tới tận bên trong ngục rồi sao?
Như vậy lần này, vương hậu sảy thai có lẽ cũng chính là kế sách của nàng ta? Nàng ta vì cái gì lại dùng chính hài tử của mình làm độc kế? Chưa nói tới tình cảm mẫu tử, cũng không đáng.
Suy nghĩ của nàng quay cuồng, dạ dày đã nôn đến chỉ còn nước vàng. Từ trong đống rơm rạ xuất hiện tiếng động, có thứ gì đó phát ra tiếng động sột soạt. Lông tơ Tả Thương Lang liền dựng hết lên, vừa quay đầu đã thấy một con rắn màu đen bò trên đống rơm.
Nàng chậm rãi lui về phía sau, trong tay cái gì cũng không có. Nhưng con rắn càng ngày càng tiến lại gần. Người nàng toát ra mồ hôi ướt đẫm, cuối cùng không còn cách nào, đành nhắm mắt lại, duỗi tay cầm con rắn kia, dùng sức đem nó đập mạnh vào tường.
Thân rắn rơi xuống đất, bất động. Trên tay nàng vẫn còn vương lại cảm giác da trơn trượt lạnh lẽo, giống như dòi bám trên xương, lởn vởn không tiêu tan.
Nàng thở dốc, dạ dày tiếp tục khó chịu nhưng mắt vẫn nhìn nhìn chằm chằm vào đống rơm rạ không chớp, thỉnh thoảng để ý các góc xung quanh.
Đột nhiên dường như có vật gì đó chạm vào trên đầu, nàng ngẩng lên thì thấy một con rắn tam sắc xanh đen vàng từ trên cao đang từ trên cao bò xuống. Vừa nhìn lên, con rắn kia cơ hồ đã chạm vào chóp mũi nàng.
"A ——" Nàng hét lên thất thanh, rồi đưa tay lên cản nó. Con rắn đột ngột cắn vào cổ tay nàng. Nàng không biết nó có độc hay không, đã quá muộn để nghĩ tới điều đó. Nàng bắt lấy đuôi rắn dùng sức đem ném nó đi. Sau đó dùng tay ôm đầu, run rẩy —— làm sao bây giờ? Hắn sẽ không tha cho nàng đi ra ngoài, làm sao đây?
Nàng một đêm không ngủ, trên người rét run từng trận. Bên ngoài lại có người lại đưa cơm, nàng thật cẩn thận dùng đũa xới những hạt cơm phía trên đi, bên dưới quả nhiên là một cái đầu rắn máu chảy đầm đìa. Nàng biết mình phải nhặt đầu con rắn ra rồi miễn cưỡng ăn cơm. Hiện tại không biết phải ở chỗ này bao lâu, nếu nàng không ăn gì, người khác sẽ tưởng rằng nàng đang giận dỗi.
Không ai có thể nghĩ rằng đó là một âm mưu.
Nhưng nàng không thể, chỉ cần nghĩ đến cảm giác thứ kia chạm vào miệng đã cảm thấy buồn nôn.
Lúc này, tiền triều cũng biến hóa khôn lường. Từ sau khi Ôn Thế chết, trong triều chức vị Thái úy vẫn luôn trống. Vốn dĩ Tả Thương Lang nhậm chức Phiêu Kị Đại tướng quân, cơ hồ độc tài hơn phân nửa binh quyền. Mộ Dung Viêm cũng từng có ý thăng chức cho nàng lên Vệ tướng quân, sau đó, đem chức vị Thái úy đưa cho nàng cũng là đương nhiên.
Nhưng trong hai ngày này, Mộ Dung Viêm lại đột nhiên triệu kiến Địch Liên Trung. Địch Liên Trung cũng là một người có nhiều chiến công, năm đó cùng Ôn Hành Dã cũng là hảo huynh đệ. Ban đầu ở trong quân cũng có chút uy vọng, sau Ôn Hành Dã tham lam cắt xén quân lương, Mộ Dung Uyên trong lòng không vui, dần dà, cũng liền không cần tới hắn.
Bây giờ, hắn một lần nữa hồi triều, chư thần đều đoán không ra Mộ Dung Viêm đang có ý tứ gì.
Buổi lâm truyền sáng nay, Mộ Dung Viêm đã tuyên chỉ, năm đó chuyện Địch Liên Trung cắt xén quân lương chỉ là lời đồn, không có thực. Hiện giờ đã điều tra rõ chân tướng, triều đình một lần nữa phân công, phong chức Vệ tướng quân, kèm chức vị Thái Úy.
Lệnh này vừa ra, trong quân ai nấy đều khiếp sợ. Nhưng lúc này, cũng không ai dám lên tiếng. Tả Thương Lang ám hại vương hậu, mưu sát con vua, tội danh này vô luận là ai cũng không gánh nổi. Trước mắt, Mộ Dung Viêm không có giết nàng đã là may mắn. Hiện giờ nàng đang ở trong ngục, chẳng lẽ còn muốn Mộ Dung Viêm vì nàng mà giữ lại chức Thái Úy?
Nếu nàng đã không thể đảm nhiệm, Địch Liên Trung bất kể thâm niên hay quân trạng, đều hoàn toàn có thể được phong nhất phẩm võ quan.
Mọi người không ai có dị nghị, việc này cứ như vậy được định đoạt.
Địch Liên Trung nhận được đại ân lớn từ Khương Tán Nghi, đương nhiên cũng không thể chỉ là ngoài miệng nói cảm ơn. Hắn cực lực khen ngợi trưởng tử của Khương Tán Nghi là Khương Tề nhạy bén kiêu dũng, Khương Tán Nghi bèn cho Khương Tề bái ông ta làm nghĩa phụ. Trong thời gian ngắn Địch Liên Trung chưa thể giao trọng trách lớn cho Khương Tề, nhưng ngày ngày luôn mang theo bên người ra vào quân doanh.
Lão tướng trong quân đều biết hắn cùng Ôn thị có thù cũ, đám người Viên Hí đương nhiên là không phục hắn. Mà Địch Liên Trung rời khỏi quân doanh đã lâu, hắn đành phải chậm rãi bồi dưỡng tâm phúc của mình. Trong khoảng thời gian ngắn, trong quân lại có nhiều xáo trộn.
Ban đêm, Mộ Dung Viêm ở cạnh Khương Bích Lan, thật vất vả nàng mới đi vào giấc ngủ, Mộ Dung Viêm liền ra khỏi Tê Phượng Cung. Mấy ngày nay hắn đều không ngủ cùng Khương Bích Lan, nhưng ban đêm đều sẽ ở lại bên cạnh bồi nàng ngủ.
Vương Duẫn Chiêu đi theo phía sau Mộ Dung Viêm, nhẹ giọng nói: "Bệ hạ......"
Mộ Dung Viêm hừ lạnh, nói: "Ngươi ở bên cạnh ta nhiều năm như vậy, đương nhiên biết lời gì không nên nói." Ít nhất, lúc này hắn nên im lặng.
Vương Duẫn Chiêu ngưng bặt, nhưng sau đó vẫn nói: "Bệ hạ, lần trước tướng quân ở trong ngục, đã có người muốn dồn nàng vào chỗ chết." Mộ Dung Viêm không dao động, Vương Duẫn Chiêu lại nói: "Bệ hạ xin hãy suy nghĩ lại. Với tính tình Tả tướng quân, nếu không phải là đường cùng, sao có thể cầu cứu, quỳ xuống đất xin tha?"
Mộ Dung Viêm nói: "Ta còn tưởng rằng, nàng đã nghĩ thông suốt. Hóa ra lại chỉ là bất đắc dĩ? Như thế xem ra, thật là ủy khuất cho nàng."
Vương Duẫn Chiêu không đề phòng hắn sẽ nghĩ như vậy, lập tức nói: "Bệ hạ......"
Mộ Dung Viêm trầm giọng nói: "Câm miệng! Nếu nàng không tình nguyện như thế, ta cần gì phải miễn cưỡng." Vừa dứt lời, nhanh chóng rời đi. Vương Duẫn Chiêu chạy theo không kịp, còn định nói thêm, nhưng xem thần sắc của hắn, lại không dám mở miệng.
Ngày hôm sau, Mộ Dung Viêm phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng. Lần này Tả Thương Lang bị bỏ ngục, phản ứng của quần thần cũng không quá mãnh liệt. Có lẽ là bởi vì chuyện lần trước, cũng không ai nghĩ rằng hắn thật sự sẽ nghiêm trị Tả Thương Lang. Lần trước hắn cũng là mặt rồng giận dữ, nhưng rốt cuộc cũng chỉ nhốt một ngày một đêm liền thả ra.
Hơn nữa sau khi thả ra, ân sủng chỉ tăng không giảm. Lần này cả trong triều lẫn Ôn gia đều không có kinh hoảng, thất thố như lần trước nữa. Trong tấu chương, Địch Liên Trung thượng thư tố cáo Gia Cát Cẩm bất kính với bề trên. Hắn tuần tra trong quân, xa giá tới trước doanh, Gia Cát Cẩm không ra chào hỏi. Làm hắn ở ngoài doanh chờ một canh giờ.
Mộ Dung Viêm đem tấu chương phóng qua một bên, không đáp lại.
Thư phòng đang an tĩnh, đột nhiên có bóng dáng người xuất hiện, lặng yên không một tiếng động mà đứng ở trước mặt hắn. Các cung nhân hầu hạ trong thư phòng ai nấy đều chấn động, may mắn có Vương Duẫn Chiêu ở đó nên không ai dám gây ra động tĩnh. Mộ Dung Viêm liếc mắt một cái, nói: "Lãnh Phi Nhan, ta có truyền lệnh cho ngươi đến hay sao mà xuất hiện ở thư phòng của ta."
Lãnh Phi Nhan đứng mà không quỳ, nói: "Truyền lệnh? Lúc trước chủ thượng vẫn là nhị điện hạ, không có nguyên tắc này."
Tay cầm bút của Mộ Dung Viêm hơi dừng lại, trên tấu chương lưu lại một vết mực. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng Lãnh Phi Nhan. Lãnh Phi Nhan không chút nào lảng tránh: "Lần đầu A Tả vào ngục, là bởi vì ngươi muốn nâng đỡ Đoan Mộc gia. Lần là lại là vì cái gì?"
Mộ Dung Viêm sắc mặt dần dần âm trầm: "Ngươi muốn hỏi đến chuyện này?"
Lãnh Phi Nhan nói: "Ta ngẫu nhiên cũng muốn hỏi tới một chút. Lần này, nói nàng mưu hại con vua, không bằng nói ngươi đối với người cũ của Ôn Thế vẫn luôn có lòng kiêng kị. Vì thế ngươi liền tìm một cái cớ khiến mọi người đều á khẩu, làm nàng bị hạch tội phải vào ngục. Chỉ có như vậy, ngươi mới có thể danh chính ngôn thuận mà nâng đỡ một thế lực đối lập với Ôn thị, làm suy yếu tầm ảnh hưởng của Ôn thị ở trong quân. Bởi vì lúc trước, là ngươi bức tử Ôn Thế."
Mộ Dung Viêm chậm rãi gác bút, cầm miếng vải tơ lụa lau vết mực vương trên tay. Vương Duẫn Chiêu ở một bên sợ đến độ mồ hôi đầy đầu, nhưng vẫn cúi đầu không dám nói lời nào.
Mộ Dung Viêm nói: "Cho nên?"
Lãnh Phi Nhan nói: "Ngươi coi bọn ta như giao dịch, ngươi thu nhận, bọn ta báo đáp, vì thế mấy năm nay, bọn ta nâng đỡ ngươi, ngươi cho bọn ta quyền thế cùng địa vị. Cho dù là dưỡng một con chó, chẳng lẽ ngươi không niệm một chút tình xưa? Ta vốn không hiểu ngươi, nhưng ta hy vọng ngươi có thể biết được, nàng đối với ngươi không cần quan hệ giao dịch gì. Những thứ ngươi mang lại cho nàng chỉ là những thứ tầm thường. Nếu ngươi không tin tưởng nàng, trên đời này, ngươi còn có thể tín nhiệm ai?"
Mộ Dung Viêm nói: "Ngươi cùng ta nói chuyện này có ý nghĩa gì? Ngươi có thể rút kiếm, nếu ngươi muốn."
Lãnh Phi Nhan nói: "Ta hy vọng không có ngày đó." Dứt lời, xoay người rời đi. Thư phòng toàn bộ lặng im. Vương Duẫn Chiêu cũng không dám nói chuyện, cung nhân hầu hạ bên người toàn bộ quỳ xuống, run bần bật. Mộ Dung Viêm quét mắt trái phải, nhẹ giọng buông câu: "Những người này......"
Sau đó ngẩng đầu, nhìn Vương Duẫn Chiêu, chỉ bằng một ánh mắt, Vương Duẫn Chiêu đã ngầm hiểu —— những cung nhân hầu hạ trong thư phòng hôm nay không thể lưu lại.
Ngày hôm sau, Mộ Dung Viêm ra lệnh cho Địch Liên Trung động binh Tiểu Tuyền Sơn. Hiện giờ Tây Tĩnh tạm thời sẽ không tấn công Đại Yến, các nước nhỏ như Cô Trúc, Đồ Hà, Vô Chung đoán rằng Đại Yến vẫn chưa hồi phục được sinh lực, đã bắt đầu quấy rối ở biên giới.
Bọn họ đều biết, một khi Đại Yến thật sự khôi phục lại, bọn họ sẽ thập phần nguy hiểm. Trước kia quân thượng của Đại Yến là Mộ Dung Uyên, Mộ Dung Uyên sợ chiến tranh, luôn coi trọng hòa bình. Hiện giờ tác phong Mộ Dung Viêm cùng tiên đế đã cách biệt một trời một vực.
Trước kia, thời điểm Tây Tĩnh tiến công Đại Yến, bọn họ sống chết mặc bây. Hiện giờ Tây Tĩnh lui về phía tây Bạch Lang Hà, bọn họ ngược lại cảm nhận được nguy cơ.
Nhưng mà lúc chính bọn họ cũng không thể nghĩ đến, vào thời điểm này Mộ Dung Viêm dám hướng Cô Trúc mà xuất binh. Đêm đó, Mộ Dung Viêm triệu Địch Liên Trung vào cung, trải bản đồ Tiểu Tuyền Sơn ra, cùng hắn bàn tính đối sách cả một đêm. Địch Liên Trung đối với binh pháp cũng biết rất nhiều, hơn nữa hắn cũng cầu mong có một cơ hội, lập lại chiến công, vang danh uy vọng.
Hắn cực kỳ quý trọng cơ hội này, cùng Mộ Dung Viêm trao đổi rất thận trọng.
Ngày hôm sau, Địch Liên Trung tự mình làm chủ soái, ban Khương Tề làm phó soái, lãnh binh mười vạn, tiến đến Tiểu Tuyền Sơn.
Hết thảy đều kế hoạch đều phi thường hoàn hảo, bản đồ Tiểu Tuyền Sơn hắn đã cùng Khương Tề rõ như lòng bàn tay. Một trận chiến này, vốn sẽ lập nên công danh. Cũng để cho Đại Yến lập uy với các tiểu quốc lân cận. Nhưng mà lúc mười vạn đại quân tới ngoài Mã Ấp Thành, đang thời điểm hạ trại, trong quân lại nổi lên lời đồn bốn phía.
Có người nói kỳ thật Tả Thương Lang đã sớm bị hãm hại đến chết, nên Mộ Dung Viêm mới phải dùng Địch Liên Trung làm soái!
Tả Thương Lang ở trong quân uy vọng, Địch Liên Trung ngàn lần không thể so sánh. Những lời đồn lan ra trong tức khắc khiến quân tâm dao động. Địch Liên Trung giận dữ, xử trảm mấy chục binh sĩ tung tin đồn, điều này làm lời đồn càng ngày càng nghiêm trọng.
Đêm đó, có binh sĩ lặng lẽ chạy trốn, Địch Liên Trung càng giận dữ. Hắn tuy rằng cũng biết chiến công của Tả Thương Lang, nhưng kỳ thật trong lòng vẫn xem nàng là một thiếu niên. Vốn dĩ cũng chỉ là một tiểu nữ, lúc đầu vô danh, đột nhiên thành danh chỉ bằng một trận chiến. Nói không chừng phía sau nàng ta chính là Mộ Dung Viêm bày mưu tính kế.
Nếu không phải Mộ Dung Viêm dốc hết sức cất nhắc, một nữ nhân có thể có thành tích gì?
Cũng đáng để một hai binh sĩ đưa nàng lên tôn sùng sao?
Hắn cảm thấy hiện giờ quân tâm không xong, cũng đều do hắn đã lâu không xuất hiện. Cảm thấy càng kéo dài càng không ổn, hắn cùng Khương Tề thương lượng, đêm đó, bất ngờ đánh Tiểu Tuyền Sơn.
Nhưng mà lúc hắn lĩnh quân tới Tiểu Tuyền Sơn, lá cờ Tây Tĩnh của Nhậm Toàn soái đã treo trên núi Tiểu Tuyền Sơn. Địch Liên Trung ở dưới do dự, không dám tiến công —— Tiểu Tuyền Sơn đổi chủ khi nào hắn cũng không biết, làm sao dám mạo muội công thành?
Nghĩ tới nghĩ lui, đành phải lui binh. Binh sĩ ban đầu vốn đã không có khí thế, đã phát động công thành, giờ lại bất lực trở về, càng làm sĩ khí suy kiệt. Nhưng mà đúng lúc này, từ Tiểu Tuyền Sơn tràn ra một lượng lớn quân sĩ, tiến hành đuổi giết quân Đại Yến.
Địch Liên Trung lệnh cho binh sĩ phản công giết địch, nhưng mà lúc này trận hình đã loạn. Quân địch lại cuồn cuộn không ngừng đổ ra, sắc trời vẫn còn tối, Địch Liên Trung không nhận ra được bên kia có phải Tĩnh quân hay không, nhân số lại càng không biết, làm sao nghênh địch?
Trong lúc hắn hoảng loạn, quân đội đại loạn, đành phải rút về Mã Ấp Thành, thiệt hại binh sĩ hơn vạn người, ngựa, quân nhu nhiều không tính nổi.
Kỳ thật lúc này, nếu luận tổn thất, cũng không nghiêm trọng lắm. Lúc hắn lui binh vẫn còn kịp, chậm rãi mà lui, có điều phòng bị. Nhưng lúc toàn bộ quân hồi doanh, binh lính đa số nản chí, hoảng sợ đào binh.
Địch Liên Trung trong tức khắc tiến thoái lưỡng nan, nếu tiếp tục chiến, lấy lòng quân hiện tại, làm sao có thể đánh hạ Tiểu Tuyền Sơn? Nếu thật sự muốn đánh hạ, hắn liệu phải tổn thất bao nhiêu nhân mã?
Nếu rút lui, uy nghiêm của hắn ở trong quân chắc chắn sẽ bị quét sạch, chức vị Thái úy tất thành trò cười cho thiên hạ. Hắn há có thể thua một nữ tử?
Biện pháp tốt nhất lúc này đương nhiên là gửi thư thỉnh cầu Mộ Dung Viêm cho Tả Thương Lang ra mặt, lời đồn sẽ tự sụp đổ mới có thể chính đốn lại quân tâm. Hơn nữa, hắn cầu tình cho Tả Thương Lang, từ đó, không chỉ tự mình có thể tập hợp lại lòng quân mà, Ôn thị cũng sẽ không đối địch hắn.
Nhưng là hắn cầu tình cho Tả Thương Lang, Khương Tán Nghi sẽ cho phép sao? Hơn nữa Mộ Dung Viêm sẽ nghĩ như thế nào? Hoàng thượng nhất định sẽ cho rằng, hắn rốt cuộc vẫn là không bằng Tả Thương Lang.
Hắn tiến thoái lưỡng nan, không thể lui, chỉ có thể quyết tâm chiến đấu một trận.
Lần này, hắn tổ chức tấn công vào ban ngày, rất cẩn thận đứng ở dưới thành mà khiêu chiến. Nhưng Cô Trúc tướng quân Hạ Điển lại chỉ đứng ở trên thành nhìn hắn một cái, nói: "Ta còn tưởng là ai, hóa ra là người cắt xén quân lương Địch Liên Trung. Ngươi trở về đi, giết ngươi chỉ làm ô uế lưỡi đao của ta."
Địch Liên Trung giận dữ, hạ lệnh công thành. Hắn hết sức công thành từ cổng chính, không để ý binh sĩ Cô Trúc đi đường vòng phía sau Yến Quân, trong ngoài giáp công. Địch Liên Trung thấy tình thế không ổn, phải lại lần nữa hạ lệnh lui binh. Nhưng lần lui binh này, hai vạn quân tinh nhuệ tiên phong chết hết. Hắn mang theo sáu vạn quân còn lại lần nữa trở lại Mã Ấp Thành.
Hai trận chiến thất bại, hao tổn binh tướng, quân tâm mất hết.
Địch Liên Trung không có cách nào, chỉ có thể gửi thư hướng Mộ Dung Viêm thỉnh tội.
Mộ Dung Viêm nhận được thư báo, trầm mặc hồi lâu. Vương Duẫn Chiêu lúc này mới thật cẩn thận nói: "Bệ hạ, Tả tướng quân ở trong ngục đã lâu. Hay là...... lát nữa bệ hạ đến xem thử một chút? Rốt cuộc vẫn là người của bệ hạ, nào có thể giận lâu?"
Mộ Dung Viêm không có đáp lời, lại giơ tay ném thư báo xuống đất, nói câu: "Gỗ mục khó khắc." Nghĩ nghĩ rồi nói: "Đi thôi, tới nhìn nàng một chút."
Tất cả mọi người đều cho rằng, với quan hệ của hắn cùng Tả Thương Lang, bất quá cũng chỉ giam mấy ngày mà thôi.
Mộ Dung Viêm cảm thấy Khương Bích Lan sao có thể sử dụng thủ đoạn gì, quá lắm cũng chỉ là thời gian hành lễ lâu hơn một chút thôi.
Nhưng khi tới ngục rồi, ngay cả chính hắn cũng lắp bắp kinh hãi. Tả Thương Lang ngồi dựa vào góc tường, cách rơm rạ rất xa, tất cả đồ ăn đều chưa động. Ngục tốt mở cửa lao, Mộ Dung Viêm cùng Vương Duẫn Chiêu đi vào. Tả Thương Lang không cử động, Vương Duẫn Chiêu chạy nhanh tới kêu: "Tướng quân? Tướng quân? Bệ hạ tới xem ngài."
Hắn duỗi tay qua, nhưng khi đầu ngón tay vừa mới chạm được nàng, Tả Thương Lang giống như dã thú sợ hãi, dùng sức mà hất tay hắn ra, đầu ngón tay cào ở mu bàn tay hắn lập tức hiện ra vệt máu dài. Nàng lập tức thu mình vào góc tối.
Vương Duẫn Chiêu ngẩn ra, Mộ Dung Viêm chậm rãi tiến lên, cúi người nhìn nàng. Phía sau ngục tốt chạy nhanh tới nói: "Bệ hạ, phạm nhân gần đây nổi cơn điên cuồng, thỉnh bệ hạ cách xa một chút, tránh tổn thương long thể!"
Mộ Dung Viêm không để ý đến hắn, chậm rãi tới gần Tả Thương Lang, hỏi: "Làm sao vậy?" Hắn duỗi tay tới, trong bóng tối cảm thấy tay đau xót, nhưng không rút về, ngược lại gắt gao ôm lấy nàng. Móng tay nàng như đã bị cắn qua, sắc nhọn vô cùng, gần như cào xước da thịt hắn.
Phía sau ngục tốt sớm đã kinh hoảng, chạy nhanh lên dùng sức muốn kéo nàng ra . Bên tai hắn toàn là những thanh âm hỗn loạn, hắn tức khắc gầm lên một tiếng: "Dừng tay!"
Chung quanh mọi người ngẩn ra, đều lui lại. Hắn vẫn như cũ đem nàng ôm vào trong ngực, cầm lấy tay nàng, sau đó phát hiện đồng tử nàng đỏ như máu, gần như điên cuồng. Bất quá chỉ mới mấy ngày, vậy mà người trong ngực đã gầy ốm chỉ còn một nắm xương .
"A Tả." Hắn nhẹ giọng gọi nàng, duỗi tay vén mớ tóc rối trên trán, nàng giãy giụa một hồi, nhưng mấy ngày rồi không có ăn cơm nên đã sớm không còn sức lực.
Mộ Dung Viêm nói: "Không sao, an tĩnh một chút, ngoan, an tĩnh một chút." Nàng giống như mãnh thú rít gào, cuối cùng cắn lên tay hắn một cái. Mộ Dung Viêm nhíu mày, phía sau ngục tốt cầm một thanh đao tới gõ nàng bất tỉnh.
Cả người nàng gục trong lồng ngực hắn, Mộ Dung Viêm bế nàng lên, lại phát hiện cả người nhẹ bẫng không có trọng lượng.
Hắn quay đầu, thấy trước cửa lao vẫn còn cơm canh. Phía sau Vương Duẫn Chiêu nhẹ giọng nói: "Bệ hạ, tình huống của tướng quân, xem ra là không được tốt, hay là thỉnh thái y lại đây xem thử?"
Mộ Dung Viêm nhẹ nhàng vuốt ve tóc dài của nàng, toàn thân nàng đều là lạnh lẽo, tóc dài chưa khô , bên trong hơi ướt. Trời lạnh như vậy mà trên người chỉ có y phục mỏng. Hắn buông tay nàng ra, phát hiện đôi tay đã nứt nẻ, móng tay bén nhọn vô cùng.
Hắn chỉ dùng sức nắm chặt, vết nứt đã chảy máu cả bàn tay hắn.
Không biết tại sao, hắn đột nhiên cảm thấy có chút đáng thương. Loại cảm xúc này làm hắn cảm thấy vớ vẩn, Mộ Dung Viêm biết thương hại người khác sao?
Hắn hẳn là nên đẩy nàng ra, hẳn là nên mau chóng rửa bàn tay dính máu này, hẳn là cảm thấy dơ bẩn.
Nhưng hắn vẫn ôm nàng, quay đầu nói với Vương Duẫn Chiêu : "Ta rất muốn biết, chỉ mới mấy ngày, bọn họ sao có thể biến một mãnh tướng của ta trở nên như thế này. Ngươi có rảnh thì hỏi giúp ta một câu."
Vương Duẫn Chiêu đương nhiên biết lời này có ý tứ gì, lập tức nói: "Nô tài tuân mệnh."
Mộ Dung Viêm ôm Tả Thương Lang ra, chung quanh tất cả mọi người đều cúi đầu, nhưng những ánh mắt cố ý vẫn vô tình nhìn lại đây. Mộ Dung Viêm hoàn toàn không màng tới, ôm nàng trở lại xa giá, dùng tơ lụa, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên mặt nàng.
Ngay trong hôm đó, mọi chuyện đồn ra khắp hoàng cung, đương kim bệ hạ tự mình ôm Ôn phu nhân hồi cung.
Mộ Dung Viêm tựa hồ hoàn toàn mặc kệ những chuyện này, hắn tìm thái y lệnh Hải Uẩn tới chuẩn trị cho nàng.
Khi bắt mạch xong, Hải Uẩn cúi đầu nói: "Bệ hạ, tướng quân chỉ là quá tức giận, mấy ngày nay không ăn uống, lại bị chút phong hàn, không vấn đề gì. Uống hai thang thuốc liền khỏi."
Mộ Dung Viêm không nói lời nào, để cho hắn quỳ một hồi lâu rồi mới nói: "Thái y lệnh gần đây chiếu cố cho vương hậu, chắc là thập phần bận rộn. Chuyện ở Nam Thanh Cung, giao cho Thái y thừa đi." Ngay Bên cạnh thái y thừa Triệu Tử Ân nhanh chóng quỳ xuống lãnh chỉ.
Triệu Tử Ân lần thứ hai bắt mạch. Đến rửa mặt, chải đầu cũng không cho cung nữ hầu hạ. Thân thể nàng quá hư nhược, mấy ngày nay chưa có hạt cơm, cơ hồ chỉ dựa vào chút sức lực để chống đỡ. Mộ Dung Viêm chờ ở bên ngoài Nam Thanh Cung, Triệu Tử Ân cho nàng ăn chút cháo trắng rồi mới cho sắc thuốc.
Mộ Dung Viêm vẫn luôn ở bên ngoài, đột nhiên có người hô to: "Vương hậu nương nương giá lâm."
Mộ Dung Viêm quay đầu, liền thấy Khương Bích Lan đi vào. Nàng vận một bộ cung y vàng nhạt, không tô phấn son, khí sắc yếu ớt. Mộ Dung Viêm hỏi: "Vương hậu sao lại tới đây?"
Khương Bích Lan hướng hắn vén áo thi lễ, nói: "Nghe nói tướng quân bị bệnh, thần thiếp chạy tới xem sao. Chuyện hôm trước...... phỏng chừng tướng quân cũng chỉ là vô tình. Bị trách phạt nặng vậy, thần thiếp cũng thấy trong lòng bất an."
Mộ Dung Viêm gật đầu, nói: "Vương hậu có lòng."
Khương Bích Lan mỉm cười, nói: "Việc bệ hạ quan tâm, thần thiếp làm sao có thể không lo lắng? Nghe nói bệ hạ gấp đến độ một đường ôm tướng quân hồi cung, thần thiếp chỉ sợ có chuyện đại sự gì."
Mộ Dung Viêm ngồi vào đầu giường, chậm rãi nắm tay Tả Thương Lang , tiếp nhận thuốc mỡ Triệu Tử Ân điều phối, nhẹ nhàng bôi cho nàng. Khương Bích Lan giật mình, vội nở nụ cười gượng gạo đi tới, nói: "Những việc này để cho thần thiếp làm đi. Bệ hạ thân là nam nhi, nào có thể làm được? Chỉ sợ làm đau tướng quân."
Mộ Dung Viêm nhìn nàng một cái, mỉm cười như cũ, nói: "Trước kia ta ở trong cung, bên cạnh vẫn luôn ít người hầu hạ, có một số chuyện rất am hiểu."
Khương Bích Lan ngẩn ra, hắn không hề để ý tới nàng, dù chỉ là một chút, nhẹ nhàng mà đem thuốc mỡ bôi vào tay Tả Thương Lang.
Khương Bích Lan đứng ở một bên, cảm thấy trống rỗng.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro