5
Chương 5: Hơi Ấm Dưới Tấm Chăn
11. Góc bếp lúc nửa đêm
Dù đã là những nghệ sĩ trưởng thành, nhưng cuộc sống tập thể trong nhà chung khiến Ryn Lee thường xuyên bỏ bữa hoặc không dám tự đi lấy đồ ăn khi phòng bếp đông người. Cậu sợ phải bắt chuyện, và luôn cảm thấy mình là người thừa thãi trong những cuộc vui náo nhiệt.
Một đêm, Ryn ngồi co ro ở hành lang tầng hai, cố gắng xem lại bản demo ca khúc mới. Dillan đi ngang qua, lướt mắt qua Ryn, rồi đi thẳng xuống bếp.
Vài phút sau, Dillan quay lại. Anh không mang theo một chai nước, mà là một tô mì gói nóng hổi, được chế biến đơn giản nhưng đầy đủ trứng và rau.
"Em làm cho ai đấy?" Ngô Kiến Huy hỏi bâng quơ khi đi ngang qua.
"À, làm em cho thằng em trong team. Nó bảo đói nhưng lười xuống bếp," Dillan trả lời dửng dưng, giữ gương mặt hoàn toàn không biểu cảm.
Anh bước tới, đặt tô mì xuống bệ cửa sổ ngay cạnh Ryn, rồi không nói thêm lời nào mà chỉ ngồi xuống cạnh bên, khoanh tay nhìn thẳng về phía trước.
"Ăn đi," Dillan ra lệnh.
Ryn hiểu ý, đây là mệnh lệnh của người cậu yêu .Cậu cầm đũa lên, cảm thấy ấm áp không chỉ từ tô mì mà còn từ sự chăm sóc thầm lặng này.
"Anh không ăn sao?" Ryn hỏi nhỏ.
"Anh ăn rồi. Anh ở đây để đảm bảo em ăn hết," Dillan nói.
Trong lúc Ryn ăn, một giọt nước nóng vô tình văng ra bám vào má cậu. Theo phản xạ, Ryn đưa tay quệt đi.
Dillan nhanh hơn. Anh đưa tay tới, dùng ngón cái gạt nhẹ giọt nước đi, rồi dùng ngón cái đó xoa nhẹ ngay điểm vừa chạm. Đó chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ, chỉ kéo dài chưa đầy một giây, nhưng đủ để Ryn cảm nhận được sự dịu dàng và sở hữu trong cái chạm.
"Ngủ ngon," Dillan nói, sau khi Ryn đã ăn xong, rồi đứng dậy bỏ đi.
Ryn nhìn theo bóng lưng anh, mỉm cười, cảm thấy mình được bảo vệ tuyệt đối ngay cả trong hành động đời thường nhất.
12. 2 giờ sáng: Hơi ấm dưới tấm chăn
Căn phòng ngủ lớn chứa bốn chiếc giường tầng đã chìm vào bóng tối và tiếng ngáy đều đều. Dillan nằm ở giường dưới, cố gắng lắng nghe nhịp thở của người đang nằm trên chiếc giường tầng bên cạnh – Ryn Lee.
Sau gần nửa giờ nghe ngóng, khi đã chắc chắn mọi người đã say giấc, Dillan mới nhẹ nhàng trườn ra khỏi giường. Anh di chuyển như một con mèo trong đêm, thuần thục lách qua các hành lang và đồ đạc.
Dillan không đến bên chiếc giường tầng của Ryn. Thay vào đó, anh trèo lên chiếc giường dưới ngay sát Ryn. Anh nằm ngửa, rồi thận trọng đưa tay về phía rèm che của Ryn, nhẹ nhàng kéo chiếc rèm ấy sang một bên.
Ryn, người luôn ngủ không sâu vì lo lắng, đã tỉnh giấc. Cậu mở mắt, nhìn thấy gương mặt điển trai và mạnh mẽ của Dillan ẩn hiện trong bóng tối. Cậu không ngạc nhiên, mà là sự mong chờ thầm kín đã được đáp ứng.
Dillan không nói gì. Anh chỉ luồn tay qua khoảng trống nhỏ giữa hai chiếc giường, chạm vào bàn tay Ryn đang nằm buông lỏng trên nệm.
Ryn nắm chặt tay Dillan, như một đứa trẻ bám vào món đồ chơi yêu thích. Sự căng thẳng tích tụ cả ngày của cậu tan biến ngay lập tức khi cảm nhận được nhiệt độ và sức mạnh quen thuộc từ bàn tay ấy.
Dillan khẽ di chuyển ngón tay, kiểm tra xem tay Ryn có lạnh không. Anh biết, đây là cách duy nhất Ryn có thể dựa dẫm vào anh một cách tuyệt đối mà không bị ai bắt gặp.
Sau đó, Dillan nhẹ nhàng kéo tấm chăn của Ryn lên cao hơn một chút, che kín vai cậu. Hành động đơn giản này là lời khẳng định quyền kiểm soát và chăm sóc của anh. Ryn không cần phải hỏi, không cần phải nói. Cậu chỉ cần yên tâm rằng có một người đang thức, đang bao bọc và giữ gìn cho giấc ngủ của cậu.
Ryn đưa tay kia lên, xoa nhẹ mu bàn tay Dillan đang nắm chặt tay mình, đó là lời cảm ơn và sự phục tùng thầm lặng nhất. Chỉ khi nằm cạnh nhau trong bóng tối thế này, Ryn mới hoàn toàn chấp nhận mình là người nằm dưới, người cần được bảo vệ và chăm sóc.
Dillan nằm yên đó gần mười lăm phút, chỉ để đảm bảo Ryn ngủ lại. Sau khi nghe thấy hơi thở Ryn đều hơn, anh mới rút tay về, ánh mắt vẫn trìu mến nhìn qua khe hở của rèm giường.
Sự bí mật này không phải là một gánh nặng, mà là một thứ ràng buộc thiêng liêng và riêng tư, khiến cho mối quan hệ của họ càng thêm sâu sắc và cần thiết
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro