Sáng
Sáng mở mắt đã là trang vở
Đầu ngẫm vài câu thơ
Đi học đầu thẩn thờ vì sánh vở
Rạng sáng trời trở lạnh thấm vào người
Sao bằng tương lai tối tâm dặn người phải giỏi
Hỏi sao hôm trăng rằm ôm trong lòng câu hỏi ?
Em gửi lên mình những dòng thơ
Hoa mười giờ đúng mười giờ nó nở
Em chưa tới giờ nên chưa nở phải không?
Người bận suy về tri thức nhân loại
Người nằm đối thoại thâu đêm
Năm sau em tròn mười tám
Sắp bước mình ra thế giới nhám
Đầy bụi và hoa
Hoa trong đầu là hoa duy nhất
Hoa cho người là hoa tôi thức canh thâu
Hoa này không hái , không trôm đâu
mà là hoa đơm trái tôi trồng mỗi đêm
Tặng ba, tặng mẹ đầu tiên
Cho Tròn chữ hiếu mới tròn đạo con
Sáng con đi học trên trường
Ba cũng đi học
Cơ là trường đời chớ là trường công
Sáng con thức dậy lang man
Mẹ cũng dậy mà chẳng than một lời
end
[Sáng]
Ngô Bảo Ngọc
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro