Cái hành động "tự tiện thoát ly khỏi đội ngũ" này khiến cho radar của Gia Hân rung lên báo động.
"Vì sao Vương tổng và giám đốc Tiêu lại muốn hoạt động riêng rẽ với chúng ta?"
"Quan hệ của bọn họ tốt như vậy sao?"
"Rốt cuộc là có chuyện gì mà nhất định phải hành động riêng chứ?"
"Hai người bọn họ kì lạ như vậy, rốt cuộc là có quan hệ gì?"
......
Đủ loại suy đoán nảy sinh trong quá trình từ Chiang Mai bay đến Phuket.
Sự tò mò có thể giết chết con mèo không thì cô không biết, nhưng dù sao sự tò mò cũng sắp giết chết cô.
Cuối cùng, sau nhiều lần đấu tranh nội tâm, cô kéo lấy người có quan hệ tốt nhất với mình, lại làm ở 1ST hơn hai năm là tiểu Lê, hỏi, "Vương tổng của chúng ta, có đối tượng hay chưa?"
Đồng nghiệp cười như không cười nhìn cô một cái, trêu ghẹo, "Sao nào? Có ý định à?"
"Không không không, có trời đất chứng giám, tớ không có."
"Trêu cậu thôi, cho dù cậu có ý định cũng vô dụng, vì Vương tổng thích đàn ông."
"Hả?" Gia Hân ngạc nhiên đến mức đôi mắt một mí đều trừng cả lên, "Mẹ kiếp, ai nói vậy?"
"Cái gì mà ai nói, Vương tổng chưa từng công khai, nhưng cũng không phủ nhận. Đây là một chuyện rất bình thường, những nhân viên cũ đều biết, chỉ là không ai rảnh rỗi ngày nào cũng nhắc đến xu hướng giới tính của ông chủ mà thôi."
Gia Hân bừng tỉnh đại ngộ, tặc lưỡi vài cái, lẩm bẩm, "Thảo nào."
Thảo nào bầu không khí giữa ông chủ và giám đốc Tiêu ngọt ngào giống như kẹo mạch nha, không chỉ dính, mà dường như còn có bức tường ngăn cách với người ngoài.
Hai nhân vật chính sau khi hạ cánh xuống sân bay Phuket liền quang minh chính đại nắm tay nhau, thảo luận xem ra cổng nào để lấy xe.
Ngày đó Vương Nhất Bác ở Chiang Mai đã liên hệ với quản gia, nhờ ông ta giúp dọn dẹp phòng ốc, đây là bất động sản ở Phuket mà ba hắn mua cách đây vài năm. Mấy năm nay, có rất nhiều người ở trong nước muốn tới Thái Lan mua nhà, nhưng bỏ nhà trống không ở, cũng không cho thuê thì thật ra rất hiếm.
Trong số các bất động sản ở nước ngoài được ba Vương Nhất Bác, người đã lập nghiệp trong lĩnh vực địa ốc mua, bất động sản ở Phutket phải nói là không hề chớp mắt.
Tiêu Chiến ôm mặt phát ra tiếng cảm thán, nói Vương Nhất Bác quá giàu, lại còn ra vẻ suy tư lắm, "Bảo bảo, anh thật sự muốn nghỉ ngơi dưỡng lão!"
Tiện đà còn nói từ nhỏ mình đã có nguyện vọng, chính là mở một quầy bán quà vặt cho riêng mình, có thể ăn mãi không hết.
Nhưng mà ba mẹ anh luôn dỗ dành, ăn nhiều đồ ăn vặt sẽ dễ dàng bị sâu răng, khiến cho anh dễ dàng từ bỏ mộng tưởng mà vô số bạn nhỏ đều ngưỡng mộ.
Bọn họ đi đến địa điểm đã định, nhìn thấy quản gia đứng chờ ở cách đó không xa, đối phương đeo kính gọng tròn, mặc vest quy củ, khi nói chuyện sẽ nheo mắt lại giống như người Trung Quốc.
Ông ta đem chìa khóa xe giao cho Vương Nhất Bác, thuật lại một cách đơn giản rằng biệt thự và ô tô đều có bảo dưỡng định kỳ, sáng sớm hôm nay còn cố ý sai người đến biệt thự quét tước.
Quản gia này cũng không phải là dạng quản gia chuyên nghiệp ở các gia đình tổng tài trong tiểu thuyết, chỉ là cách gọi tắt của người quản lý nhà cửa.
Tiêu Chiến dựa vào cửa xe lẳng lặng lắng nghe, có lẽ cảm thấy nhàm chán nên một mình bỏ hành lý vào cốp xe, chờ đến khi bên kia có vẻ đã nói xong rồi, anh mới khách khí cười với đối phương một chút, cũng không hề nói gì nhiều.
Vương Nhất Bác lái xe, hai người ở trên xe câu được câu không trò chuyện.
"Này, căn nhà đó rất lớn sao?"
"Là một biệt thự độc lập."
"Oa, có đắt không?"
"Cũng tạm, giá cũng chỉ đủ mua căn hộ tầng 21 của chúng ta thôi."
"Tiện nghi như vậy, quả là giá nhà ở chỗ chúng ta quá cao."
"Sao nào? Có muốn không? Mua cho anh một căn nhé?"
"Không không không, anh không cần!" Tiêu Chiến vội vàng xua tay cự tuyệt, "Anh thật sự không phải là chim hoàng yến em nuôi, đưa nhà đưa xe làm gì chứ."
"Anh là công chúa."
"Thần kinh à! Em nói lại coi!"
"Lão bà ngoan."
Tiêu Chiến ừm ừm cho có lệ.
Con người đều là do không làm được, hoặc là không tin tưởng sẽ làm được mới lớn tiếng hô khẩu hiệu, nhưng trong ấn tượng của Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác chưa bao giờ hô khẩu hiệu với anh.
Hắn nói phải đưa cho Tiêu Chiến cái gì thì sẽ trực tiếp đưa đến; hắn nói dẫn Tiêu Chiến bỏ trốn thì thật sự sẽ chạy.
Khi xe tiến vào gara của căn biệt thự độc lập kia, Tiêu Chiến mới rõ ràng cảm nhận được, Vương Nhất Bác nói nhiều tiền, đại khái còn nhiều hơn so với tưởng tượng của anh.
"Mật mã là sinh nhật em, sáng nay mới cho người làm đến quét tước, anh vào trước nhìn xem, để em lấy hành lý."
Tiêu Chiến dường như không nghe thấy Vương Nhất Bác nói, trên mặt đầy tò mò, không hề do dự, chỉ trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt Vương Nhất Bác, chỉ để lại cánh cửa rộng mở chờ Vương Nhất Bác tự mình đi vào.
Biệt thự rất lớn, lớn đến mức Tiêu Chiến hoài nghi hai người ở đây sẽ rất vắng vẻ, nếu hai người ở tầng một và tầng hai mà muốn nói chuyện, chắc là phải sử dụng thiết bị liên lạc.
Tuy nói là quét tước định kỳ, thật sự rất sạch sẽ ngăn nắp, nhưng dù sao thì không có người ở, cho nên vẫn thiếu hơi thở cuộc sống.
Tiêu Chiến đứng bên dàn âm thanh nổi, suy nghĩ vài phút mới kết nối với điện thoại và phát nhạc, tâm trạng vui vẻ giống như cánh hải âu chao liệng trên mặt biển, uể oải đu đưa theo tiếng nhạc.
Vương Nhất Bác mang theo vali hành lý lên tầng hai, đặt vào phòng ngủ, lúc xuống nhà lại không tìm thấy Tiêu Chiến. Trong căn nhà rộng lớn vang lên tiếng nhạc rộn ràng, lúc hắn đi ra bể bơi ở sân sau thì mới tìm được Tiêu Chiến.
Nước trong bể bơi mới thay vào buổi sáng nên rất trong, Tiêu Chiến nằm dưới chiếc ô che nắng, chậm rãi ngâm nga một giai điệu, trong tay còn cầm một quả dừa tươi.
Tủ lạnh dưới tầng một đã được người quản gia hiền lành kia nhét đầy đủ các loại trái cây và đồ uống.
"Em tìm anh cả nửa ngày rồi đó."
"Em có muốn uống không? Lạnh, uống ngon lắm."
Tiêu Chiến khoanh chân ngồi dậy, giơ trái dừa đưa cho Vương Nhất Bác đang đứng trước mặt mình. Gương mặt anh bởi vì thời tiết nóng nực trở nên ửng hồng, môi sáng lấp lánh, khi nói chuyện lúc đóng lúc mở đều giống như thu hút sự chú ý của Vương Nhất Bác.
Lúc này đã là hơn 3 giờ chiều, đúng vào thời điểm nóng nhất.
Vương Nhất Bác khom lưng uống một ngụm nước dừa mát lạnh mà Tiêu Chiến đang giơ lên kia, sau đó đặt trái dừa sang một bên, cúi người hôn Tiêu Chiến.
Bị đánh lén, người kia hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh đã đáp lại, ngửa đầu khiến nụ hôn sâu hơn.
Bọn họ cũng chỉ làm vào buổi chiều hôm đến Chiang Mai, sau đó thì chỉ hôn thoáng qua, thứ nhất là sợ làm quá mạnh sẽ ảnh hưởng tới chuyến đi, thứ hai là sợ đồng nghiệp nhìn ra có gì đó không thích hợp.
Làm gì có hai người đàn ông đi du lịch mà cả ngày đều rúc trong khách sạn.
Nụ hôn càng lúc càng sâu, lại thêm thời tiết nóng nực khiến cả hai người càng nôn nóng. Tiêu Chiến không biết mình bị Vương Nhất Bác đè lên ghế dài từ lúc nào.
Ánh nắng mặt trời chói chang bị chiếc ô ngăn trở, nhưng vẫn có chút chói mắt.
Hô hấp của Vương Nhất Bác trở nên dồn dập, đồ vật dưới quần cứng đến mức đẩy đũng quần lên thành một ngọn đồi nhỏ. Tiêu Chiến vặn vẹo eo tìm tư thế thoải mái, đầu gối không cẩn thận cọ vào chỗ đó, lại phì cười, cắn vào môi dưới Vương Nhất Bác hỏi có thích không.
"Ừm."
"Ở đây luôn sao?"
"Ừm." Vương Nhất Bác thoạt nhìn thật sự không nhịn được.
Có lẽ ánh nắng mặt trời và bóng râm làm cho người ta thoảng thốt, Vương Nhất Bác cảm thấy môi của Tiêu Chiến còn ngọt hơn cả trái dừa ướp lạnh kia, làm người ta tham lam muốn xâm nhập vào mút lấy.
Quần áo trên người bị cởi ra một cách thô lỗ, sau đó ném đi, là là bay xuống bể bơi trong vắt, Tiêu Chiến không nhịn được vặn vẹo eo, đầu vú xinh xắn bị cái lưỡi ấm áp liếm qua, kích thích đến mức rên rỉ như mèo nhỏ.
Hạt đậu nhỏ bị Vương Nhất Bác đùa bỡn đến mức lớn lên một vòng, trở nên cứng ngắc, ửng hồng quyến rũ, nhắc nhở bọn họ đang tuyên dâm giữa ban ngày.
Tiêu Chiến cách lớp quần, dùng tay xoa xoa lên đồ vật phồng lên của Vương Nhất Bác.
Bên tai chỉ còn lại tiếng thở dốc của nhau và tiếng chim hót véo von.
Thời gian như lùi lại, trở về cái đêm mưa bão quay cuồng, Tiêu Chiến cố chấp cho rằng việc phóng túng lên giường cùng Vương Nhất Bác là đem chính mình đặt vào một lãnh địa an toàn, tìm một khe hở để thở giữa cuộc sống đầy áp lực.
Từng giây từng phút lại từng ngày, rốt cuộc bây giờ, Vương Nhất Bác đã hoàn toàn vì anh mà chế tạo một thành lũy phòng thủ kiên cố.
"Bảo bảo, anh nhớ ra, a...." Tiêu Chiến vừa mới mở miệng nói chuyện, đã bị cắn nhẹ vào đầu vú.
Vương Nhất Bác hậm hực trách anh phân tâm. Anh lại sờ sờ mặt Vương Nhất Bác, bảo hắn ngẩng đầu lên, "Anh nhớ ra một chuyện."
"Chuyện gì?" Vương Nhất Bác vừa hỏi vừa vỗ vỗ vào mông Tiêu Chiến, ý bảo Tiêu Chiến đứng lên.
Hai người đổi vị trí, Tiêu Chiến tùy tiện cởi khóa quần rồi ngồi lên người Vương Nhất Bác, giống như mèo nhỏ lấy lòng, cọ cọ vào mặt Vương Nhất Bác.
"Vì sao lần đầu tiên anh lên tầng 21, em lại không lên giường với anh?"
"Hả? Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"
"Rốt cuộc là vì sao chứ?"
"Không có bao cao su, cũng không có dịch bôi trơn. Ừm.... chỉ, chỉ là như vậy."
"A?"
Tiêu Chiến ngừng động tác cọ xát eo vào đũng quần của Vương Nhất Bác ngừng, sau đó cười to, cười đến mức vai cũng run lên.
Có loại cảm giác bị sự đáng yêu của Vương Nhất Bác làm cho không biết nên nói cái gì mới tốt, vì thế chỉ có thể ôm mặt Vương Nhất Bác lại hôn.
Người trước mắt cực kỳ đáng yêu, đây là điều mà Tiêu Chiến tự nhận ra, cho dù Vương Nhất Bác có xụ mặt hay nghiêm trang nói chuyện, đều khiến Tiêu Chiến cảm thấy buồn cười, bởi vì hắn quá đứng đắn.
Vương Nhất Bác có sự ngoan cố chấp nhất giống như trẻ con trong rất nhiều chuyện.
Mà bản thân hắn lại không chịu thừa nhận, còn cố chấp nói mình là một người đàn ông trưởng thành, không được khen đáng yêu.
Tiêu Chiến nói được, vậy thì em là người đàn ông trưởng thành.
"Em bị thần kinh à." Tiêu Chiến cười đủ rồi, thấy Vương Nhất Bác đen mặt thì nói tiếp, "Ngày đó lúc làm tình ở nhà anh, em còn vốc một đống kem dưỡng da trị giá mấy ngàn tệ, vậy mà ở nhà em không có bôi trơn thì không chạm vào anh, giỏi lắm a Vương tổng, định lực của em tốt thật đấy."
"Nhà của chúng ta." Vương Nhất Bác bất mãn sửa lại cách dùng từ của Tiêu Chiến.
"Hả?"
"Tầng 21, nhà của chúng ta."
"Ồ." Tiêu Chiến liếm môi dưới, chớp chớp mắt, khí thế giảm đi, có chút ngượng ngùng mà vùi đầu vào ngực Vương Nhất Bác, cằm gác lên hõm vai Vương Nhất Bác, hơi thở nóng bỏng phun vào sau tai Vương Nhất Bác, khiến hắn cảm thấy tê tê dại dại.
Tiêu Chiến ngồi quỳ trên nền gạch của bể bơi mà liếm cho Vương Nhất Bác, anh rất hiếm khi dùng miệng làm Vương Nhất Bác bắn ra, việc này khiến miệng anh căng ra rất khó chịu, bởi vì thứ đó của Vương Nhất Bác quá lớn, luôn khiến khoang miệng của anh chật cứng đến mức gần như không có khe hở.
Khoang miệng mềm mại ấm áp hút đến mức bụng dưới ủa Vương Nhất Bác căng lên, mọi tri giác đều hội tụ vào phần dương vật đang nằm trong miệng Tiêu Chiến, đầu nấm đỉnh vào trong cổ họng Tiêu Chiến, khiến cho phần thịt nhỏ càng trở nên mẫn cảm, nôn khan mấy lần.
Thoắt một cái, hốc mắt của Tiêu Chiến đã ươn ướt, dính trên lông mi giống như sương sớm, ướt dầm dề. Anh thoáng nhổ ra một chút, ngửa đầu giương mắt, bộ dạng vô cùng ngây thơ, phảng phất không biết tiếp theo nên làm như thế nào.
"Tiếp tục đi."
Tay Vương Nhất Bác ấn lên gáy Tiêu Chiến, căn bản cũng không sử dụng sức lực, nhưng mà lửa dục đã bốc lên, cả khuôn mặt đều tràn đầy ẩn nhẫn.
Tiêu Chiến theo bản năng không dám phản kháng, dùng hai tay đỡ lấy phần dương vật không đi vào được, cứ như vậy nhìn Vương Nhất Bác, gian nan ngậm sâu vào.
Bộ dạng này khiến Vương Nhất Bác không nhịn được cúi đầu nhìn thẳng vào anh, cứ như vậy giằng co qua lại. Nhận thấy dương vật của Vương Nhất Bác ở trong khoang miệng mình giật giật vài cái, Tiêu Chiến rên lên, nước mắt theo đuôi mắt chảy xuống gò má, dùng sống lưỡi mút mạnh vài cái.
Vương Nhất Bác không nhịn được rên rỉ, hô hấp trở nên dồn dập, nhéo cằm Tiêu Chiến kéo ra, dương vật giật giật mấy cái, một luồng tinh dịch đậm đặc cứ như vậy bắn lên mặt Tiêu Chiến, khiến Tiêu Chiến hốt hoảng, rụt bả vai, hai mắt cũng nhắm tịt lại.
"Đau miệng quá...." Anh từ từ mở mắt, hành vi trở nên trì độn, chỉ vào miệng mình mà phàn nàn, giây tiếp theo, khóe miệng trễ xuống, ủy khuất đến mức không chịu được, nước mắt liền rơi xuống.
Cứ thế khóc, khóc đến mức Vương Nhất Bác hoang mang lo sợ, luống cuống chân tay lấy khăn giấy lau tinh dịch trên mặt Tiêu Chiến, sau đó ngồi quỳ xuống mặt đất, kéo người ta ngồi lên đùi mình mà hứa hẹn.
Hắn thấp giọng dỗ dành, bàn tay vuốt ve từ trên xuống dưới cái sống lưng mảnh khảnh của Tiêu Chiến, giống như dỗ dành trẻ nhỏ, hoàn toàn không còn khí thế lúc vừa rồi.
"Em sai rồi, em sai rồi, sau này sẽ không bao giờ bắt anh làm loại chuyện này nữa."
"Đừng khóc, em sai rồi mà....."
Tiêu Chiến khóc đủ rồi, lại lắc mạnh đầu cho nước mắt rơi xuống, hít hít mũi, khàn khàn nói, "Lớn quá."
"Tại em, là tại em."
"Nóng quá...." Tiêu Chiến hồi phục tinh thần, dán vào người Vương Nhất Bác, bắt đầu giở trò, "Không muốn làm, anh không muốn làm nữa."
Thế nhưng anh lại gian lận, nửa thân trên kề sát vào ngực Vương Nhất Bác, tay lại lặng lẽo kéo cổ tay Vương Nhất Bác, bịt tai trộm chuông, ấn tay Vương Nhất Bác lên dương vật vẫn còn hơi đứng thẳng của mình, dùng biên độ rất nhỏ mà bắt Vương Nhất Bác tuốt cho anh.
Vương Nhất Bác vừa tức lại vừa buồn cười, dùng bàn tay không bị Tiêu Chiến nắm nhéo vào bả vai Tiêu Chiến, bất đắc dĩ hỏi, "Anh đang làm gì vậy?"
"Không cho em nhìn anh!"
Nhận ra Vương Nhất Bác đang cười mình, Tiêu Chiến cau mày, tức giận giơ tay lên che mắt Vương Nhất Bác, bắt Vương Nhất Bác tự mình tuốt cho cả hai, mình thì ở một bên xoắn mông phối hợp, càng lúc càng nhanh, thở hổn hển, lúc bắn ra thì toàn thân đều xụi lơ, run rẩy, mềm nhũn ngã vào người Vương Nhất Bác.
Hai người cũng không làm đến cùng, quá nóng, nóng đến mức Tiêu Chiến chảy mồ hôi, cuối cùng phải dùng tay giải quyết cho nhau một phát. Tiêu Chiến nhặt quần lên liền giống như quân giặc chạy vào phòng tắm tắm rửa, đến khi thoải mái ra ngoài, lại tràn đầy sinh lực dùng điện thoại mà chụp tới chụp lui.
Vương Nhất Bác giận đến mức trợn trắng mắt, lửa bốc không thể diệt, chỉ có thể dùng tay.
Tiêu Chiến chuyển màn hình điện thoại qua khuôn mặt u ám của hắn, tự quyết định.
"Giới thiệu với mọi người một chút, đây là bảo bảo của tôi, tâm tình của em ấy không tốt lắm. Sao lại có người xụ mặt mà vẫn còn đẹp trai như vậy chứ, trời ơi, thật sự là rất tuấn tú đúng không? Quay mặt lại đây nào, để tôi phỏng vấn vị tiên sinh này một chút, xem tại sao mà tâm tình không tốt?"
"Xin chào tiên sinh, xin hỏi vì sao mà tâm tình của ngài lại không tốt như vậy?"
Vương Nhất Bác vươn tay muốn cướp điện thoại của anh, nhưng Tiêu Chiến cười hi hi ha ha né tránh, nửa người lảo đảo ngã vào người Vương Nhất Bác, màn hình bị phóng đại đến mức chiếu thẳng vào khuôn mặt điển trai của Vương Nhất Bác.
"Vị tiên sinh này xấu hổ rồi, không sao, tôi có thể giải đáp cho mọi người." Bên ngoài màn hình vang lên ba tiếng vang dội, sau đó tiếng Tiêu Chiến tiếp tục vang lên, "Chúng tôi hiện đang ở đảo Phuket, chỗ này quá nóng, em ấy tức giận là vì vừa rồi tôi không chịu làm tình với em ấy, quá nhỏ mọn, tôi chỉ là thật sự quá nóng, không muốn vận động mà thôi."
Vương Nhất Bác nghẹn cười, thản nhiên nhìn Tiêu Chiến tự biên tự diễn.
Màn hình của Tiêu Chiến lắc lư một chút, anh bò lên trên, màn hình lại ngắm thẳng vào mặt Vương Nhất Bác.
"Anh đã nghĩ ra một biện pháp tốt để giải quyết, bảo bảo, em có muốn nghe không?"
Vương Nhất Bác nhướng mày, không biết Tiêu Chiến lại nghĩ ra trò chơi gì mới.
"Anh mua cho em một cái cốc tự sướng có được không? Mua cái nào thích hợp với kích cỡ của em ấy, như vậy lúc nào anh không muốn thì em vẫn có cái để dùng. Anh như vậy có phải rất hiểu lý lẽ, rất chu đáo hay không? Hả? Bảo bảo, em nói có đúng không?"
Đôi khi Vương Nhất Bác thật sự rất muốn biết Tiêu Chiến rốt cuộc là còn có bao nhiêu ý tưởng linh tinh cổ quái nữa.
"Ừm."
"Lạnh nhạt thật đấy, bảo bảo, em nhìn xem khóe miệng của anh có bị trầy xước không, anh cảm thấy hơi đau."
Màn hình lắc lư, hình ảnh lại biến thành tối đen, cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ còn tiếng hai người đùa giỡn, một lát sau lại vang lên tiếng tấm tắc hôn môi.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro