Chương 45

 
Chớp mắt một tháng trôi qua, quay chụp 《Dung Phi Truyện》 đã hoàn thành hai phần ba.

Thời tiết ngày càng lạnh, tình hình diễn ngoài trời cực kỳ gian khổ, nhưng cũng may các diễn viên đều đã tiến vào trạng thái.

Là nữ 3, phần diễn vai Lệ phi của Chipu đã quay xong hết.

Trịnh Bảo Thụy rất hài lòng với biểu hiện của nàng, hôm đó còn đặc biệt tổ chức lễ mừng đóng máy nho nhỏ cho nàng.

"Nào, mọi người chúc mừng Chipu đóng máy, thời gian qua vất vả rồi!"

Trịnh Bảo Thụy và những người khác đứng trước bánh gateaux cùng vỗ tay.

"Cảm ơn đạo diễn, cảm ơn mọi người."

Chipu nói lời cảm ơn, chia bánh gateaux cho mọi người.

Chia từng miếng qua, lúc đến trước mặt Nhã Sắt, nàng cười nói: "Cảm ơn thời gian qua cô Sắt đã chăm sóc em."

Trước mặt người khác, nàng chỉ có thể nói vài lời xã giao.

Nhưng từ sau khi làm hòa, Nhã Sắt thật sự âm thầm chỉ đạo nàng chuyên nghiệp không ít, cho nàng được rất nhiều lợi.

"Cảm ơn, tôi không thích đồ ngọt."

Nhã Sắt mặc long bào nhìn bánh gateaux trong tay nàng, mỉm cười lạnh lùng mà khách sáo.

Ảnh hậu chính là ảnh hậu, rõ ràng mười mấy tiếng trước còn quấn lấy nàng muốn lần nữa lần nữa, ban ngày lại là dáng vẻ không thân quen.

Chipu âm thầm lườm cô một cái, tiếp tục mỉm cười: "Vậy không làm phiền chị nữa." Nói xong muốn đi chỗ khác.

"Chờ chút đã."

"Chị còn có việc gì ạ?"

"Em không còn cách thức cảm ơn nào ngoài bánh gateaux à?" Cô ghé sát lại, hạ giọng hỏi nàng.

Chipu sợ tới mức lùi về sau vài bước, giương mắt quét bốn phía, chỉ thấy mọi người đều đang ăn bánh gateaux hoặc bận rộn, không ai nhìn về phía này, lúc này mới nhỏ giọng hỏi cô: "Chị muốn gì?"

"Buổi tối em sẽ biết." Cô quơ quơ điện thoại.

Kết thúc đóng máy, Chipu và Tuệ Tuệ sửa sang lại hành lý về nội thành.

Thuận lợi hủy bỏ hợp đồng với công ty quản lý, cũng không biết Nhã Sắt làm thế nào, tóm lại nàng không bị công ty cũ lên mạng tung tin bôi đen trả thù, cũng thành công đưa Tuệ Tuệ ra ngoài.

Sau đó còn hơn hai tháng là Tết, phòng làm việc tạm thời không sắp xếp công việc mới cho nàng, nói là bà chủ dặn dò phải chọn kịch bản thật tốt, chế tác phim cho nàng.

Về phần bà chủ Sắt còn mục đích nào không thể để ai biết hay không thì cũng chịu.

Còn Chipu bắt đầu khui chuyển phát nhanh.

Vừa mở hết đồ ra, Nhã Sắt liền gọi video Wechat đến.

"Vợ, em thích quà chị tặng không?"

Gương mặt Nhã Sắt trong màn hình đẹp trai đến không tưởng.

Chipu không lên tiếng, nhưng tai lại đỏ lên.

Thật lâu sau nàng mới nghẹn một câu: "Lưu manh."

Nhã Sắt nhướng mày: "Lúc trước em nói những bộ đồ này đẹp lắm mà."

"Trước là trước, giờ em đã già rồi."

"Ai nói? Vợ chị mãi mãi tuổi 18."

Tuy cảm thấy cô hơi mặt dày nhưng Chipu vẫn không nhịn được cười.

"Hôm nay chị quay gì?"

"Thì là dẹp sạch bọn quan tham nhũng trong triều."

"Cùng Tô Nhược à?"

"Em ghen?"

"Đâu có."

Lại còn chối, dáng vẻ rõ là quan tâm nhưng không thừa nhận, Nhã Sắt nhìn là hiểu ngay, nhưng cũng không trêu nàng.

"Chỉ quay cảnh đó cùng Tô thị thôi, không có động tác nào quá thân mật." Trong phim thì gọi A Nhược, trước mặt vợ thì gọi Tô thị luôn.

"Vâng."

Hoàn toàn chính xác, hiện giờ phim truyền hình kiểm duyệt nghiêm ngặt, bộ phim của bọn họ lại đi trên con đường tác phẩm IP lớn chất lượng cao, sau này muốn quảng bá trên ngôi sao, không thể có cảnh quá ướŧ áŧ.

Hơn nữa cô đã sớm nói với nàng, để nhanh chóng nhập vai, mỗi lần diễn cảnh tình cảm, cô đều tưởng tượng gương mặt đối phương thành nàng.

Mắt thấy cảm xúc nàng vẫn không tốt, Nhã Sắt cười nói: "Lấy hết quần áo ra chưa? Mặc cho chị xem chút."

"Không muốn."

Xấu hổ chết đi chứ.

"Bảo bối ngoan, nghe lời."

Cô luôn biết làm thế nào để nàng ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

Hết cách, chỉ riêng gương mặt kia là nàng không có sức chống cự rồi, càng miễn bàn cô còn dùng giọng nói hết sức dịu dàng để dỗ dành nàng.

Vì thế Chipu đặt điện thoại xuống, bắt đầu cởϊ qυầи áo.

Quà của Nhã Sắt là một vài bộ đồ cosplay tình thú.

Có các loại đồng phục y tá, quần áo học sinh, thủy thủ, tiếp viên hàng không, hầu gái, trước kia hai người đi ngang qua cửa hàng đồ dùng tình thú, Chipu hơi kích động, thế nhưng lúc ấy da mặt mỏng nên không dám đi vào.

Thay xong một bộ đồ y tá, nàng cầm điện thoại tiếp tục gọi video với cô.

"Hisss..." Nàng nghe thấy rõ một tiếng hít hà đầu kia.

"Đẹp không chị?"

"Đẹp lắm, gậy thịt cứng lên rồi này."

Chipu hơi thẹn thùng, nhưng lại âm thầm đắc ý trước phản ứng của cô.

"Vợ, em nghe tiếng tim em đập đi."

Cái gọi là trang phục tình thú đương nhiên sẽ khác đồ y tá bình thường.

Bộ quần áo này thuần màu trắng, có mũ y tá, ống nghe, quần áo liền, bên trên là cổ áo chữ V xẻ sâu, một phần ba bầu ngực sữa lộ ra ngoài, độ dài bên dưới cũng chỉ đến bẹn đùi, khó khăn che đi qυầи ɭóŧ nhỏ.

Chipu mắc cỡ đỏ mặt, vạch áo trước ngực mình ra, dán ống nghe lạnh lẽo lên bầu vú tuyết trắng của mình.

"Nghe được cái gì?"

"Không có gì."

"Chị nghe thấy tim em đang nói, vú ngứa quá, huyệt dâm rất ngứa, muốn gậy thịt lớn của chồng."

"Ừm..."

Bị cô nói, Chipu cũng chầm chậm có cảm giác, dưới thân tuôn trào nhiệt, ướŧ áŧ.

Nàng vô thức liếm môi, đòi hỏi người phụ nữ phía bên kia màn hình: "Chồng ơi, em muốn..."

Cô là nam chính, suất diễn đến tận khi cả phim kết thúc, một tháng sau còn phải ở đoàn phim ấy.

Chia lìa năm năm, mới gần gũi hơn hai tháng đã phải chịu xa cách, mới ngày đầu tiên Chipu đã cảm thấy gian nan.

"Bảo bối ngoan." Giọng Nhã Sắt trầm thấp, rõ ràng cũng nhẫn nhịn dục vọng, "Trận này em chơi những món đồ chơi trước đó chị mua cho em đi."

Cô nói là ngoài những bộ quần áo này còn có đồ chơi tình thú như gậy rung, máy trứng rung vân vân.

 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro