chap 1: Giải cứu ông chủ

Vô số trận đột kích vào sào huyệt của bọn buôn ma túy, Kim Taehyung đều nhanh chóng hoàn thành vụ buôn của mình, tuy nhiên lần này lại gặp phải trắc trở lớn. Bên phía chủ đầu tư rút vốn bỏ của chạy lấy người để lại một đống tàn cuộc cho đám sâu bọ cắn xé nhau. Lần này Kim Taehyung đích thân đến để thương lượng về khoản tỉ suất tiền lãi, nhất định phải chia 3:1, công lao hắn lấy đương nhiên phải có phần nhỉnh hơn. Có điều tỉ suất ấy quá chênh lệch khiến bọn chúng không chấp nhận được, còn chưa kịp suy nghĩ thêm đã rút súng ra bắn người. 

Trong đám đó có một tay buôn người lẫn buôn vũ khí cho tổ chức tên Huyn Won, cũng hùa theo nhưng thế quái nào lại về phe với Kim Taehyung. Còn chưa kịp nói mấy lời, đám nhốn nháo kia đã tung chưởng lên đánh, cỡ khoảng 8 đứa cùng lúc xông lên. Huyn Won sợ quá chui xuống gầm bàn mặc cho Kim Taehyung tự thân đối phó. 

Do xuất thân từ quân nhân, nên mấy tên quèn này không phải đối thủ của Kim Taehyung, chỉ phút sau hắn đã hạ gục 7/8 người, còn duy nhất sót một đứa đang lên cơn phê thuốc, hắn không nhắm đến Kim Taehyung mà lại lao qua đè tên Huyn Won lại, không biết móc đâu ra một cây kim tiêm, ít nhiều cũng chứa thuốc phiện hạng nặng trong đó, không chần chừ mà chích cho tên đó một phát khiến Kim Taehyung không kịp trở tay, chỉ kịp đạp cho hắn lăn vào góc tường. 

Chỉ ít phút sau Huyn Won bắt đầu có những biểu hiện lạ, e rằng hắn ta bắt đầu lên cơn phê thuốc, ngứa ngáy toàn thân. Ánh mắt của hắn trầm xuống, nhổ kim ra quăng xuống đất, còn chưa kịp mở miệng chỉ cảm thấy trong cơ thể nóng hừng hực, lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ánh mắt Huyn Won nóng rực, hô hấp dồn dập, giống như người bị tiêm thuốc kích dục, hắn vội vàng cởi dây thắt lưng, bon miệng kêu: "Cưng à, chơi tao."

Kim Taehyung: "..."

Kim Taehyung điên hết cả tiết, thấy Huyn Won nhào đầu về phía mình thì không suy nghĩ nhiều đạp hắn bay qua một bên. Huyn Won nhanh chóng bò dậy, càng thêm phấn khích. Lúc này giữa không trung bỗng nhiên vang lên nhiều tiếng nổ khác, Kim Taehyung biết quân đồng minh đã đến, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, hắn cũng không muốn đánh nhau với tên điên này nữa, vì thế liền đưa tay móc súng ra.

Huyn Won đã sớm âm thầm đề phòng, thấy thế liền vội vàng dùng sức nhào tới. Sức bật của Huyn Won rất mạnh, Kim Taehyung chưa kịp đề phòng đã bị ấn ngã xuống đất, súng trong tay rớt ra. Huyn Won thở dốc mấy hơi, dược tính đang bắt đầu phát huy tác dụng. Ngay lập tức, đưa tay kéo khóa quần của Kim Taehyung xuống.

Hô hấp của Kim Taehyung trở nên gấp gáp, thấy tên này cúi đầu kéo khóa quần của mình để làm chuyện đó, đầu nhất thời nhức nhức, vừa định nổi điên thì nghe 'rầm', cửa phòng bị đá văng. Người tới mặc bộ đồ đen bó sát người, đi giày boot cao, trên vai khiêng một khẩu súng xông đến, gấp gáp gọi hắn: "Ông chủ, tôi tới cứu ông đây!"

Kim Taehyung: "..."

Kim Taehyung cúi đầu, sao người này có thể dùng chân phá cửa, trùng hợp lại chứng kiến cảnh tượng cả mặt tên Huyn Won đang vùi vào đũng quần hắn, hình ảnh rất kích thích. Ngay lập tức, lấy lại thần trí, Kim Taehyung lại đạp cho Huyn Won vài phát, hất văng hắn ra xa. 

Jimin thấy Huyn Won nằm bất động, cặp mắt đảo như bi nhìn tứ phía, từ từ rút chân về, lấy tay chùi mồ hôi trên trán, trong mắt tràn đầy chân thành: "Tôi xin lỗi, quấy rầy hai người rồi,"

Kim Taehyung: "..."

Thật không biết có chỗ nào không để hắn chui xuống, vậy là một đời trai coi như bỏ, liền trợn mắt nhìn Jimin.

Đã thế còn bồi thêm vài câu sắc đá: " Hai người nhớ làm nhanh nhanh lên ấy, biết thế không phá hỏng không khí hai người rồi"

Kim Taehyung: "..." 

Trong lúc tình thế tiến thoái lưỡng nan, thì trong góc tên Huyn Won phát điên kiểu gì, liền rút chíp nổ ra ném về phía bọn họ. 

Jimin quyết định rất nhanh, lập tức kéo Kim Taehyung chạy ra ngoài. Vừa bước ra khỏi cửa nửa bước, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, mặt đất rung chuyển, hai người bị sức ép của vụ nổ thổi bay ra ngoài, ngã xuống mặt đất nóng rát, trong miệng toàn là đất cát.

Cũng may thoát chết trong gang tấc, Jimin phủi bụi, đỡ Kim Taehyung đứng dậy.

Kim Taehyung: "Tên kia phê thuốc đến mất trí à!"

Jimin: "Chắc người yêu bé nhỏ của anh ghen khi tôi đến chăng, phá hỏng chuyện tốt của hai người, liền uất ức không chịu được muốn chết chùm?"

Kim Taehyung: "..."

Tên này có trí tưởng tượng rất phong phú. 

Bỗng Jimin chỉ tay về hướng lòng đất, nhìn kĩ ra mới phát hiện. Vụ nổ kia thế quái nào để lộ ra một cái đường hầm phía bên dưới. 

"Lúc chúng ta bỏ chạy, tên Huyn Won đã mở cửa hầm này rồi chui vào, chắc chắn hắn ta vẫn còn sống." Kim Taehyung phân tích.

Jimin vui vẻ đồng tình, xoa cằm: "Chỗ này bí mật hơn rất nhiều, sao ban nãy hắn không kéo anh vào đây làm chuyện đó? Chẳng lẽ vừa làm vừa nghe tiếng súng ở phía trên mới kích thích hơn hả?"

Kim Taehyung gằn giọng: "Im miệng"

Jimin cảm giác được tầm mắt của Kim Taehyung muốn khoét một lỗ to đùng trên mặt cậu, vội ho một tiếng, lấy đèn pin trong balô ra: "Thử vào trong xem sao ha!"

Kim Taehyung cau mày, nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng, hắn gần như đã dùng hết toàn bộ ý chí mới có thể khống chế bản thân không làm chuyện bậy bạ. Chẳng biết khi nãy, tên xảo quyệt Huyn Won dùng chiêu thức gì mà lại có thể đâm cho hắn một chích, không sớm thì muộn cơn kích dục cũng sẽ xâm chiếm hắn. Hít sâu một hơi, hắn cố gắng nghĩ tới chuyện khác. 

Hơn nữa, cái bọn họ không ngờ tới cửa hầm lại thông vào trong rừng, đi thêm vài mét là tới một con sông nhỏ. Jimin lập tức mở bộ đàm trong tay: "Tôi thoát rồi, ừ, ông chủ đang ở bên cạnh, các cậu cứ đến nơi tập hợp trước, bọn tôi sẽ lập tức qua đó." Hắn tắt máy, ngồi chồm hổm xuống phát hiện, có vết máu trên mặt đất, phấn khích nói:

"Ông chủ, người yêu nhỏ của anh đi hướng này, anh có muốn đuổi theo không?"

Kim Taehyung không trả lời, chỉ đứng dậy, cuộc chạy trốn ban nãy đã làm cho dược tính trong người hắn càng lan rộng hơn. Vừa rồi khi chạy không cảm giác được, nhưng bây giờ dừng lại thì có thể cảm giác được máu trong người đang sôi trào, giống như mỗi tế bào trong cơ thể đều kêu gào ầm ĩ buộc hắn phải phát tiết, bây giờ lý trí giống như một dây cung đã bị kéo căng tới cực hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt.

Jimin ngẩng đầu nhìn hắn: "Ông chủ?"

Kim Taehyung cúi đầu, vừa nhìn thấy cái cổ trắng nõn của đối phương, trong lòng liền chấn động. Hắn vội vàng dời tầm mắt, với thân phận này của hắn cũng không thiếu chuyện gặp dịp thì chơi, dĩ nhiên biết phải làm thế nào để đạt được khoái cảm khi làm tình với đàn ông. Kim Taehyung nắm chặt tay, cố dẹp bỏ hết suy nghĩ trong đầu, tròng mắt bỗng nhiên sáng lên, hắn nhấc chân đi tới con sông kia.

Jimin vội vàng đưa tay kéo hắn lại: "Ông chủ, anh định làm gì? Anh đừng có mà nghĩ dại đấy nha!"

Có vẻ thuốc đã ngấm sâu, Kim Taehyung thở hổn hển mấy hơi, chậm rãi áp chế ý định xuống sông ngâm nước lạnh. Hắn cau mày, sự khô nóng trong cơ thể không ngừng hành hạ hắn, hắn biết có nhiều loại thuốc kích dục nếu không giải được sẽ mất mạng, không biết tên điên kia đã tiêm cho mình loại thuốc nào.

Jimin đứng phía sau nhìn hắn, rối rít gọi hắn: "Ông chủ? Anh sao thế?"

Kim Taehyung cảm giác được xúc cảm trên cánh tay, dục vọng liền lập tức dâng lên. Hắn vội vàng né qua, thầm nghĩ vẻ mặt của mình bây giờ chắc chắn rất khủng bố, hắn cúi đầu xuống: "Tôi không sao, đi thôi, chỗ tập trung ở hướng nào?"

Tất nhiên Jimin không tin lời hắn, nhiệm vụ của mình là bảo vệ người này, lỡ đột nhiên xảy ra chuyện không xử lí kịp thì chết. Jimin đứng cản phía trước, không thấy rõ ánh mắt của Kim Taehyung, vì vậy không chút do dự áp sát vào: "Này."

Khoảng cách giữa hai người rất gần, Kim Taehyung thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở như có như không của ai kia, dây cung trong đầu hắn lập tức đứt cái rụp, hắn đưa tay ghìm chặt eo Jimin, hung tợn nói: "Tôi đã cho cậu cơ hội!"

Mắt của hắn đầy tơ máu, giống như dã thú bị thả rông. Jimin cảm thấy cả người ớn lạnh, vừa rồi cứ tưởng do thời tiết nên không để ý lắm, lúc này mới cảm thấy nhiệt độ cơ thể của Kim Taehyung cao hơn mình rất nhiều, một ý nghĩ mơ hồ hiện lên trong đầu hắn: "Không lẽ anh bị bỏ thuốc. . . . . Má nó!"

Jimin còn chưa nói hết câu, thân thể đã bị nhấc lên đẩy vào cái cây to ở bên cạnh. Đôi tay đang ôm eo hắn bắt đầu vòng qua tháo dây thắt lưng của cậu, tai hắn cũng bị vô số nụ hôn nóng bỏng quấy nhiễu. Nụ hôn này rất dùng sức làm cậu giật cả mình, thậm chí còn tưởng rằng mình sắp bị ăn thịt.

Đầu óc Jimin vô cùng hỗn loạn, vội vàng giãy dụa muốn tránh né, thế nhưng khí lực của người này rất lớn, hắn không thoát ra được. Kim Taehyung đã bị dục vọng thiêu đốt, không phát tiết được khiến hắn gầm nhẹ một tiếng, cắn lên cổ Jimin để trừng phạt đối phương. 

Hai người ngày một dán sát vào nhau, xúc cảm mềm mại này có thể gợi lên nhiệt huyết toàn thân. Jimin có thể cảm giác rõ ràng người này cương rồi, vật nóng hổi kia đang cạ vào người hắn, càng ngày càng cứng. Cả hai đều là đàn ông, bây giờ càng giãy dụa chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa, vì vậy Jimin ráng nhịn không nhúc nhích.

Jimin biết bây giờ Kim Taehyung đã không còn lý trí, trong đầu nhanh chóng hiện lên hai suy nghĩ: Một, đánh hắn bất tỉnh rồi mang đi, nhưng để thực hiện được điều này, trước tiên phải thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, rồi phải vật lộn thêm một phen, quan trọng nhất là không biết thuốc kích dục này có gây nguy hiểm gì đến tính mạng của hắn không nữa? Jimin nhớ rõ cấp trên đã nhấn mạnh nhiều lần rằng phải bảo vệ người này toàn mạng. Hai là không phản kháng, đợi Kim Taehyung làm đến bất tỉnh rồi dùng thân thể bị thương của mình cõng hắn đi, cái này có thể đảm bảo được mạng của hắn.

Jimin đứng im so sánh lợi ích cá nhân và tầm quan trọng của nhiệm vụ, tức giận chửi 'fuck' một tiếng, sau đó không chống cự nữa. Còn chưa kịp suy tính thêm, Kim Taehyung lại đột kích hôn xuống, ngay khi cậu vừa mới hé miệng, Kim Taehyung vội vàng đẩy lưỡi tiến sâu vào, đảo lưỡi liên tục bên trong, cứ tí tí lại mút chùn chụt khuôn miệng nhỏ của cậu, làm cho bầu không khí xung quanh cũng dần dần nóng lên, hơi thở của cả hai đều nặng nề. 

Đến khi Jimin cảm thấy sắp chết nghẹt Kim Taehyung mới chịu buông ra. Kế đó cậu liền vội vàng né ra một chút, thò tay vào túi quần lấy ra một cái bao cao su, đây là thứ cậu chuẩn bị để đi chơi với mấy cô em chân dài sau vụ này, ai ngờ lại phải dùng ở đây. Thật khóc không ra nước mắt mà.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #18#vmin