Chương 02: Khởi hành

Thư Thụy tuyệt sẽ không gả vào Ngô gia.

Y thấy quá nhiều kẻ phong lưu bạc nghĩa, càng yêu càng phụ, ngay cả người đọc sách đầy bụng và thành thật giữ lễ kia, bên ngoài cũng có một vị hồng nhan tri kỷ cùng thư từ qua lại.

Y hiểu rõ, kiểu nam nhân một lòng một dạ, không vì những ngày tháng tẻ nhạt vụn vặt mà phai nhạt tình ý, phần nhiều chỉ còn tồn tại trong mấy tuồng kịch loại ba.

Tuy y không trông mong bản thân một ngày nào đó có thể gặp được một vị lang quân như ý, nhưng cũng quyết không nhảy vào hố lửa kia.

Cữu mẫu muốn dùng ân tình dưỡng dục của cữu cữu để ép y, nếu y thật sự là kẻ mềm yếu không chủ kiến, vì nhớ ơn mà gật đầu, rất có thể đã sớm đồng ý mối hôn sự này rồi.

Nhưng y tự biết mình thiếu Bạch gia một ân tình lớn, lại không thể dùng cả nửa đời sau của bản thân để trả.

Năm đó cha của y làm quan ở phủ Triều Tịch, tuy quan chức nhỏ không vào hàng, nhưng cũng tích góp được chút của cải. Năm 7 tuổi cha nương cùng qua đời, cữu cữu đón y về Bạch gia nuôi dưỡng, số của cải mà cha nương để lại cũng mang theo đến.

Thuở trước gia cảnh của Bạch gia nghèo mỏng, tư thục của cữu cữu cũng là dùng bạc của cha nương mà dựng lên.

Những năm qua Bạch gia che chở y, để y được bình an lớn đến 18, nhưng chi tiêu để nuôi y khôn lớn, kỳ thực đều là từ tiền bạc của cha nương.

Nói một câu khó nghe, Bạch gia tuy có lòng tốt nhận nuôi, nhưng nếu không có số bạc do cha nương để lại mà xoay xở, e rằng Bạch gia cũng khó có được cảnh sống nhà rộng cửa thoáng, lại thêm ba đến năm người hầu hạ ngày như hôm nay.

Nay y đã trưởng thành, khoản tiền của cha nương để lại cũng đã bị cữu mẫu ba lần bốn lượt vơ vét hết sạch.

Không còn bạc để kiếm chác, lại còn muốn đánh chủ ý lên người khác, quả thật là quá tham.

Thư Thụy ở trong phòng suốt cả một ngày, không hề bước ra ngoài nửa bước. Đến tối, y đóng chặt cửa sổ, cẩn thận từ dưới ván giường lấy ra một cái hộp dài dày bằng bàn tay, rồi mở nắp ra.

Nằm lặng lẽ trong đó là một tờ khế ước cửa tiệm, cùng vài xâu đồng tiền, tổng cộng là 12 quan.

Từ sau khi số tiền của cha nương để lại bị cữu mẫu ba lần năm lượt lấy gần hết, Thư Thuỵ dần lớn và hiểu chuyện hơn, biết rõ cữu mẫu là loại người thế nào.

Từ đó y mới sinh lòng cảnh giác, cố gắng tích cóp từng chút một.

Còn tờ khế ước kia, là một gian cửa tiệm ở phủ Triều Tịch, cũng là di vật duy nhất của cha nương vẫn còn ở lại bên Thư Thuỵ cho đến ngày hôm nay.

Đêm lúc trước khi nương qua đời, bà đặt vật này vào tay y, nói là hồi môn chuẩn bị cho y sau này. Tờ khế ước cửa tiệm này, y vẫn luôn cẩn thận cất giữ, đến cả cữu cữu cũng không hay biết.

Thư Thụy nhặt tờ khế ước lên, nghĩ lại thuở nhỏ tuy thuần lương ngây dại, cữu mẫu thừa lúc cữu cữu không có ở nhà mà kéo y vào một góc khóc nghèo kể khổ, nói rằng ngày tháng không dễ dàng, vậy mà y vẫn không đem tờ khế này giao ra.

Đêm đó y còn trằn trọc trên giường mãi không ngủ được, tự thấy mình ích kỷ. Nhưng hiện tại ngẫm lại, nếu khi đó không sinh chút tư tâm ấy, rơi vào hoàn cảnh bây giờ, y thật sự không còn đường nào để đi.

Nếu y không muốn nghe theo sắp đặt của cữu mẫu mà gả sang Ngô gia làm kế thất, vậy thì cửa tiệm này chính là nơi duy nhất y có thể nương vào.

Thư Thụy siết chặt tờ khế ước trong tay, y biết con đường trước mặt tuyệt không phải lối đi êm thấm, một thiếu niên ca nhi như y muốn rời Bạch gia để tự mình buôn bán mưu sinh, nói còn dễ hơn làm.

Mà chút tiền tích góp này, thực sự khó mà làm nên chuyện.

Nhưng nếu cứ ở lại đây thì sao?

Dù có khổ tâm sắp xếp một phen, may mắn tránh được trận gả vào Ngô gia lần này, thì lần sau sẽ là cảnh ngộ thế nào? Trong mắt người ta, y chẳng qua chỉ là một món hàng muốn bán được giá, bất cứ lúc nào cũng chỉ có kết cục bị đem ra lợi dụng.

Ngọn đèn dầu trong phòng phản chiếu một vệt sáng trong đáy mắt trong trẻo của Thư Thụy, khiến ánh nhìn ấy chợt trở nên kiên định, so hai đường, y thà chọn con đường thứ nhất.

Đêm đó, Thư Thụy hạ quyết tâm muốn tới phủ Triều Tịch tính toán tương lai, liền âm thầm bắt tay chuẩn bị.

Việc này hoàn toàn không phải bốc đồng, cũng không phải nói đi là đi được, phủ Triều Tịch đường sá xa xôi, mà nơi y sống hôm nay là phủ Ký Châu đã là hai địa giới.

Nếu không tính toán kỹ càng, cứ tùy tiện cõng tay nải mà rời nhà, e rằng còn chưa ra khỏi huyện đã bị bắt trở lại.

Một mặt đối phó Bạch gia, một mặt âm thầm lo liệu.........

Đầu tháng 4, vào một ngày nắng đẹp, Ngô gia bên kia vội vàng mang sính lễ đến.

Mấy rương sính lễ được người khiêng vào Bạch gia, không trống không kèn, không ầm ĩ huyên náo, cứ yên lặng như thế mà đến, không có chút phô trương.

Thư Thụy âm thầm dõi nhìn, biết Tưởng thị vốn là người thích náo nhiệt, ưa bày vẽ, thế mà mối hôn sự vốn dễ làm rộn nhà cửa lại dè dặt kín đáo, chắc cũng vì tự thấy kết thân với Ngô gia không lấy gì làm vẻ vang, cho nên không muốn để người ngoài bàn tán.

Nói là sính lễ cưới Thư Thuỵ, một loạt sính lễ đưa tới, vậy mà y còn chưa được nhìn qua dù chỉ một lần. Người Ngô gia vừa đi, toàn bộ đồ đạc liền bị chuyển vào nhà kho của cữu mẫu, ngay cả tờ danh sách sính lễ cũng không đưa cho y xem qua lấy một cái.

Dáng vẻ như thế, thử hỏi nơi nào có nửa phần tôn trọng y.

Thư Thụy đã không có ý gả sang Ngô gia, tự nhiên cũng không màng đến số sính lễ ấy, chỉ là bộ dạng tham lam của cữu mẫu... quả thực khó mà nhìn cho xuôi mắt.

Những năm qua, cữu mẫu luôn khóc nghèo kể khổ, lừa y còn nhỏ dễ dỗ, lấy của y không ít tiền bạc vật dụng, giờ tay y túng thiếu, cũng đành tìm cách moi lại chút ít từ cữu mẫu mà dùng.

Tròng mắt của Thư Thụy xoay chuyển, đến tối liền đi sang nhà chính.

"Trời bắt đầu ấm rồi, đến tháng hè dùng khăn, dùng túi càng nhiều. Hiện tại cháu còn đang ở nhà, ngày tháng rảnh rỗi không thiếu, cháu muốn mua mấy thước vải để làm thêm vài cái."

Thư Thụy đứng trước mặt Tưởng thị, hơi cúi đầu: "...... Tới khi ấy bỏ thêm vào trong rương hồi môn, rồi gả sang bên kia cũng có chút thể diện...... Nghe nói năm nay giá đay lại tăng......"

Tưởng thị nghe xong, liền hiểu Thư Thụy muốn xin bạc từ tay mình.

Bà ta vốn không phải người rộng rãi, theo bản năng liếc Thời Thụy một cái đầy dò xét.

"Mấy thứ như khăn với túi ấy, làm nhiều cũng vô dụng. Đến lúc gả đi, của hồi môn đều đã chuẩn bị sẵn."

Thư Thụy thấy thế, lại mềm giọng nói: "Cháu cũng muốn may cho cữu mẫu cùng đại ca và nhị ca nữa. Sau này sang bên đó, tuy lòng vẫn nhớ cữu mẫu cùng các ca ca, nhưng cũng không dễ gặp như lúc còn trong nhà. Nay còn chút thời gian nhàn rỗi, cháu muốn làm tròn hiếu tâm, cũng để huynh đệ mỗi người giữ được chút kỷ niệm."

Tưởng thị nghe Thư Thụy nói vậy, tuy trong lòng không có bao nhiêu cảm động, nhưng sống chung dưới một mái nhà, mặt mũi vẫn phải giữ, cũng không tiện nói thẳng là không cho y mua vải.

Dù trong nhà có thể lấy cho Thư Thụy hai tấm vải đủ dùng, nhưng Tưởng thị biết, Thư Thụy mượn cớ làm khăn làm túi, tám phần là muốn xin ít bạc.

Bà ta tự nhiên không muốn để Thư Thụy được như ý, thế nhưng hôm nay vừa thu sính lễ của Ngô gia, tâm tình vốn đang tốt, liền nghĩ thêm một lượt, nếu vào thời điểm này mà để Thư Thụy sinh lòng oán hận, rồi nổi lên chuyện không yên, e cũng không phải là chuyện hay.

Bỏ ra chút tiền để đuổi người, nhưng thật ra lại là chuyện nhẹ nhàng đôi bên.

"Khó cho ngươi còn biết nghĩ cho trong nhà, ca nhi làm chút việc may vá là chuyện tốt. Sau này ngươi gả sang Ngô gia, tuy không thiếu người hầu hạ, nhưng mấy thứ này tự tay làm vẫn khác hơn. Nhân lúc còn ở nhà vẫn là ca nhi, cứ chuẩn bị trước đi, đợi thành thân rồi làm phu lang, sẽ không còn được nhiều thời gian rảnh như bây giờ."

Giọng điệu của Tưởng thị nhàn nhạt: "Ngày lành cũng không còn xa, ba tháng nữa nháy mắt là đến. Tuy trong nhà đã chuẩn bị đủ hết cho ngươi của hồi môn, nhưng tổng thể vẫn sẽ thiếu chỗ này chỗ kia. Nếu ngươi thấy mình thiếu thứ gì, thì tự bỏ chút tâm tư mà bổ sung."

Nói xong, bà ta bảo Lý ma ma mang bao tiền đến.

Thư Thụy liếc qua túi vải thô bọc bạc, ước chừng từ 10 đến 20 lượng.

Đôi mắt của y hơi nheo lại, cữu mẫu chịu đưa ra từng ấy bạc quả là hiếm hoi, xem ra sính lễ Ngô gia đưa tới quả nhiên dày.

Nhưng cơ hội moi bạc từ tay cữu mẫu có lẽ chỉ có lần này, Thư Thụy liền nghĩ phải tranh thủ thêm chút nữa cho đủ vốn.

Y chậm rãi nhận bạc, không mở miệng cảm tạ, cũng không rời đi mà nhìn thẳng Tưởng thị, nhẹ giọng hỏi: "Cữu mẫu, hôm nay bên ấy có phải mang sính lễ tới không?"

Tưởng thị nghe Thư Thụy hỏi vậy, liền ngẩng lên liếc y một cái, sắc mặt đã bắt đầu không vui.

Bà ta cố đè nén cảm giác khó chịu khi tiền bạc mình bị người nhòm ngó: "Những thứ ấy ta giữ cho ngươi trước, đến lúc tự nhiên sẽ cho vào của hồi môn."

Thư Thụy cầm bạc trong tay, khẽ cúi đầu, nói: "Không biết là những thứ gì, thấy qua một chút cũng tốt."

Tưởng thị mày nhíu thật chặt, đã sắp không nhịn được, nhưng cuối cùng vẫn cố đè nén xuống: "Ta sẽ giục người dưới mau chóng kiểm kê sính lễ, đến lúc đó cùng ngươi đối chiếu danh mục quà tặng."

Thư Thụy khẽ đáp một tiếng, rồi lại hơi ngập ngừng khó mở lời: "Trước kia khi cháu còn nhỏ, cữu mẫu nói sẽ giữ giùm di vật của cha nương để lại, chờ cháu xuất giá thì dùng... không biết của hồi môn của cháu..."

Sắc mặt của Tưởng thị thoáng chốc trở nên khó coi, nhưng chỉ thoáng qua một chớp mắt, bà ta cố nặn ra một nụ cười, nói: "Tất nhiên đã sớm an bài thỏa đáng cho ngươi, nhìn đứa nhỏ ngươi kìa, còn sợ cữu mẫu nuốt mất của ngươi hay sao."

"Là cháu lỡ lời, cữu mẫu ngàn vạn đừng hiểu lầm. Chỉ là trước kia cháu không hiểu chuyện quản tiền quản bạc, sau này ắt hẳn phải học, cho nên mới nhiều miệng như vậy."

Tưởng thị lại làm ra vẻ hiền từ: "Ngươi nghĩ như vậy là tốt. Ngô gia đại phú đại quý, về sau không tránh khỏi cần ngươi xử lý, giờ học dần cũng vì sau này. Để ngày mai ta bảo người ở phòng thu chi trong nhà dạy ngươi tính sổ."

Nói dứt lời, bà ta liếc mắt ra hiệu cho Lý ma ma, không bao lâu sau, Lý ma ma mang thêm túi bạc 10 lượng nữa đến.

"Ngươi cầm trước số này đi, tiêu dùng cho quen, không cần tiết kiệm. Đợi sính lễ và của hồi môn đều thu xếp ổn thỏa, ta sẽ gọi ngươi tới xem qua."

Thư Thụy nhận bạc, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ không thật tình nguyện, y khẽ cúi đầu, khóe môi hơi mím lại, sau đó mới rời khỏi phòng.

"Nương tử đã đưa Thụy ca nhi 10 lượng, sao còn cho thêm 10 lượng nữa?"

Lý ma ma cũng lấy làm kinh ngạc, dựa theo tính tình của Tưởng thị, bình thường chỉ với đại lang quân mới rộng rãi như vậy, đối với Bạch nhị ca nhi thì khó mà xuất ra nhiều thế này.

Trong lòng Tưởng thị sớm đã một bụng tức, nói: "Ngươi không thấy nó cầm 10 lượng mà còn ra bộ dạng khó chịu sao? Đông thì hỏi sính lễ, tây lại hỏi của hồi môn, chẳng phải chỉ muốn tiền? Không cho nó chút bạc, sợ là còn không biết sẽ làm mình mẩy quấn quýt đến mức nào!"

Lý ma ma nghe vậy, liền ngậm miệng.

Bà quá hiểu Tưởng thị, sính lễ mà Ngô gia đưa tới, nhất định là Tưởng thị muốn giữ trọn, còn của hồi môn cho Thư Thụy, tám phần mười là không có bao nhiêu ra dáng.

Nếu không, cũng đã chẳng bỏ bạc ra dỗ Thư Thụy trước.

Tưởng thị tức đến phát hỏa: "Cái đứa ca nhi này đúng là lắm tâm tư. Tưởng bám được cành cao rồi, liền dám ở trước mặt ta mà mắt chẳng ra mắt, mũi chẳng ra mũi."

Lý ma ma nghĩ thầm: sính lễ đưa đến cho người ta, ai mà chẳng muốn nhìn qua? Ấy vậy mà Tưởng thị lại giữ hết, còn bảo người ta không được xem, tính tình tốt đến đâu cũng chịu không nổi.

Bà là suy bụng ta ra bụng người, nghĩ đến sau này mình phải đưa sinh lễ cho con dâu tương lai, mà bị trưởng bối bên kia thu sạch, để nàng tay không bước vào cửa, nghĩ thôi đã thấy không vui cho nổi.

Nhưng những lời ấy nào dám nói ra, chỉ dám cẩn thận thưa: "Nương tử còn chịu đưa bạc cho Thụy ca nhi tiêu dùng, thật là hiếm có."

Tưởng thị lạnh giọng: "Ngươi xem đó..."

"Đại nhi tử đọc sách tốn bạc, ta làm nương mà chỉ có thể góp được ít bạc may cho mỗi đứa con một bộ xuân y để ra ngoài du xuân, thế mà lúc nãy lại hào phóng cho người không liên quan đến 20 lượng bạc"

Lời còn chưa dứt, một ca nhi lớn hơn Thư Thụy vài tuổi liền vén rèm từ gian trong bước ra.

Tưởng thị thấy người liền trách: "Thiếu ai cũng không thiếu phần con, một bộ y phục mới mà con lải nhải cả nửa tháng?"

Bạch nhị ca nhi ngồi xuống trước mặt Tưởng thị, môi bẹp lại, sắc mặt đầy bất mãn.

Tưởng thị nói: "Vậy ta đưa thêm cho con vài quan tiền để làm thêm một bộ nữa là được."

Nhị ca nhi kia vẫn không chịu: "Nương cho nó tận 20 lượng, còn con thì bớt đi bao nhiêu. Ngô gia đưa đến biết bao nhiêu sính lễ, còn phải đưa bạc cho nó làm gì?"

"Sính lễ đó đã vào Bạch gia, thì không phải của nó.."

Tưởng thị sắc bén nói: "Mấy năm nay nó ở Bạch gia, ăn mặc chi tiêu đều tốn kém, thế mà còn có mặt mũi nhớ thương sính lễ? Sính lễ từ trước đến nay là lễ nhà tân lang kính cho trưởng bối hai bên, không phải để một ca nhi như nó nhúng tay vào."

"Đến lúc đại ca con thành thân, con thành thân, còn phải tiêu bao nhiêu là bạc. May sao Ngô gia đưa đến mấy rương toàn là vật tốt, chọn ra hai món làm của hồi môn cho nó cũng dư dả, bằng không, nương thật sự không biết phải lo cho hai đứa các con thế nào."

Nhị ca nhi hừ nhẹ một tiếng: "Ai thèm dùng sính lễ của nó."

Nhưng lời này chỉ mạnh miệng, trong lòng hắn vẫn có ba phần lưu luyến, dù gì nương hắn cũng bảo đó đều là vật tốt, miệng nói không cần, chẳng qua là không muốn thấy Thư Thụy được lợi mà thôi.

"Chỉ nói toàn lời trẻ con."

Tưởng thị dỗ vài câu, nhị ca nhi mới vui vẻ trở về phòng.

Chờ hắn đi rồi, vẻ nhân từ trên mặt Tưởng thị liền thu sạch, quay sang căn dặn với Lý ma ma về chuyện vừa bị nhị ca nhi chen ngang: "Trông chừng Thụy ca nhi cho kỹ, tiểu tử này nhìn thì ngoan ngoãn, nhưng bụng dạ lại đen tối. Đừng để đến trước ngày thành thân lại sinh ra chuyện gì."

Lý ma ma liền vâng một tiếng.

Còn lúc này, Thư Thụy đã ôm bạc trở về phòng, đôi mắt sáng hẳn lên.

Y hiểu rõ cữu mẫu đã thu trọn sính lễ lớn lao của Ngô gia, trong lòng đương nhiên dễ chịu, nhưng cũng không khỏi bất mãn vì y moi tiền từ tay bà ta.

Lúc trước y còn kiêng kỵ thân phận ăn nhờ ở đậu, không dám trái ý nửa câu, nhưng mấy hôm nay, y đã không ngại khiến cữu mẫu chướng mắt.

Qua ngày hôm sau, Thư Thụy nhân cớ được Tưởng thị cho bạc, liền ra ngoài mua sắm, ba ngày hai bữa đều chạy lên trấn.

Ban đầu trong nhà còn có người kiếm cớ theo sau, nhưng thấy Thư Thụy không ghé cửa hàng gấm vóc may mặc, lại chỉ đi tiệm phấn son, liền len lén đem chuyện bẩm với Tưởng thị.

Nhị ca nhi nghe nói Thư Thụy suốt ngày đi mua vật dụng, trong lòng càng khó chịu, bèn sang phòng y xem thử.

Thấy phấn son y mua mang về đều là hàng cũ lỗi, bôi lên mặt còn không bằng lúc chưa đụng đến. Nhị ca nhi liền chê bai từ trong tối ra ngoài sáng, chê xong trong lòng mới thấy hả dạ, rồi mặc kệ Thư Thụy.

Tưởng thị nghe người báo lại, thấy cũng chỉ là chuyện nhỏ, cũng không sai ai đi theo nhìn chằm chằm y nữa.

Trong khoảng thời gian ấy, đại nhi tử của nhà họ Bạch đang đọc sách trên trấn, được nghỉ một buổi liền về nhà một chuyến, gã nổi giận đùng đùng, xông đến trước mặt Thư Thụy mắng y một trận nên thân.

"Loại thương hộ kia, sao lại gả tới? Thụy ca nhi, ngươi tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, xem người hời hợt, chỉ biết hướng về bạc tiền. Gả ra ngoài sao chỉ có thể nhìn vào bạc tiền của cải? Nhà chúng ta dù gì cũng thuộc hàng thư hương môn đệ, Ngô gia kia làm thương nhân thì cũng thôi đi, nhưng ông ta lại lớn tuổi, còn là kẻ góa vợ. Người ngoài nghe được, họ sẽ nói ngươi thành cái gì?"

Thư Thụy nghe biểu ca nói một tràng, thật sự cảm thấy buồn cười.

Y nhìn thẳng đại biểu ca, nói: "Thư Thụy chỉ là tiểu ca nhi, mọi việc đều phải trông vào cữu mẫu làm chủ. Đệ tuổi nhỏ suy nghĩ không thấu, chỉ biết mối hôn sự này là do cữu mẫu và đệ cùng định đoạt, về Ngô gia thế nào, đệ cũng không rõ. Nếu biểu ca nghe nói có chỗ nào không trong sạch, không ngại thay đệ đi hỏi cữu mẫu một tiếng?"

Đại biểu ca nghe thế, im lặng chốc lát rồi nói: "Tóm lại ngươi đừng vì phú quý mà đáp ứng. Bề ngoài họ nhìn có vẻ nghiêm chỉnh, nhưng bên trong tất có chỗ dơ bẩn. Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ, biểu ca cũng là vì ngươi. Ngươi theo cha học thơ mấy năm, hẳn phải biết phân biệt thị phi đúng sai."

Nói xong, gã liền phất tay áo rời đi.

Thư Thụy vốn lười tranh cãi, gã rõ ràng là kẻ hưởng lợi lớn nhất từ mối hôn sự này, vậy mà còn đứng đây nói toàn những lời đạo mạo đường hoàng, khiến y thật thấy buồn nôn.

Đây chẳng phải bộ mặt thư sinh nho nhã ai ai nhìn cũng khen hay sao.

Trong lòng y thầm cười lạnh một tiếng, cứ chờ xem đến lúc y thật sự không thuận theo mối hôn sự này, cả nhà bọn họ sẽ gà bay chó sủa ra sao.

Thư Thụy không để những lời ấy vào lòng, mắt thấy Dương thị kia đã không còn theo dõi sát sao, y liền âm thầm đi tìm một xe phu đáng tin, mua quyển Phủ Chí của phủ Triều Tịch để đọc ban đêm, lại đem toàn bộ số bạc giữ trên người đổi thành ngân phiếu để tiện mang theo...

Y còn ghé các thương đội qua trấn mà hỏi thăm tuyến đường, trạm dịch cùng nhiều chuyện khác, ngày ngày đi sớm về muộn.

Người trong nhà thấy Thư Thụy mỗi lần về đều mang theo đồ, trước nay chưa từng thấy y cần cù như vậy, liền thì thầm sau lưng rằng y ham phú quý, gả cho nửa lão nhân làm kế thất mà còn vui vẻ đến thế.

Nhưng ngoài mặt thì ai nấy đều đến chúc mừng, còn nói sau này gả vào Ngô gia được sung túc, nhớ đừng có quên bọn họ.

Cuối tháng 4, hôm ấy Thư Thụy từ huyện thành trở về, ở trên trấn y mua của ngư dân mới lên bờ mấy con cá thịt dày ít xương,  mang theo ý cười trên mặt nói với đám hạ nhân: "Đa tạ các ngươi chúc mừng, ngày sau ra sao, phải sống mới biết. Tuy ta không dám hứa gì, nhưng cũng nhớ đến lòng tốt của các ngươi. Hôm nay ta mang về mấy con cá béo, buổi chiều sẽ nhào cá viên nấu canh, tối mọi người cùng ăn cho vui."

Có cá viên để ăn, tự nhiên ai cũng hoan hỉ. Khi Bạch lão gia còn sống, bếp núc trong nhà còn phong phú, từ ngày Tưởng thị nắm quyền, bữa nào cũng rau nhút với củ cải, ăn đến độ ruột dạ bị mắng đến teo tóp.

Hơn nữa, hạ nhân Bạch gia đều biết tay nghề của Thư Thụy rất giỏi.

Vì thế, bọn họ liền vui mừng vây quanh cảm tạ.

Trong phòng, Tưởng thị nghe nói Thư Thụy mời hạ nhân ăn cá viên, liền khịt mũi: "Cũng bày đặt rộng rãi, tưởng Ngô gia là nơi phúc địa thần tiên chắc?"

Nhưng miệng tuy chê, thấy Thư Thụy mấy ngày nay chỉ lo chuẩn bị thêm đồ dùng, không gây phiền, không làm mình mẩy, ngược lại biết yên tĩnh chờ gả, bà ta càng thêm kiên định.

Trong tâm bà ta tính toán: Chờ Thụy ca nhi gả đi, trong nhà từ đây bớt đi một nỗi lo.

Thế nhưng, đúng vào ngày cuối cùng của tháng 4, đêm ấy trăng treo cao, sao thưa lác đác.

Gã gác cổng của Bạch gia ăn một bát lớn canh cá viên nóng hổi, no nê đến mức ngồi trên thạch đôn ngoài cửa mà liên tục ngáp, chỉ cảm thấy hôm nay ăn sao mà ngon lạ thường.

Hắn nào biết trong canh cá có hòa chút thuốc khiến ngủ sâu, ngay cả lúc bản thân gục xuống từ bao giờ cũng không hay, đầu tựa vào lan can cửa mà ngáy như sấm.

Đúng lúc đó, một thân ảnh mặc áo màu nhạt, trên vai đeo tay nải, tay mang theo một cái hòm nhỏ, lặng lẽ lướt ra khỏi cổng Bạch gia, rồi lập tức hòa vào bóng đêm.

Gió đêm chậm rãi, Thư Thụy ngồi trên chiếc xe lừa đã chuẩn bị sẵn từ sớm, không định dừng lại ở trấn, mà chạy thẳng về hướng huyện thành.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro