Chương 19: Từ hôn (1)
Trong đại điện, các đại thần đều im lặng cúi đầu. Bọn họ thật sự sợ cuộc chiến giữa hai tòa thái sơn này sẽ liên lụy đến bọn họ.
Bây giờ sắc mặt Mộ Hành Cừu chẳng khác nào ăn phải phân, đã khó coi đến cực điểm. Đôi mắt hung ác của ông nhìn chằm chằm vảo Vân Lạc. Nếu không phải bản thân ông không đánh lại lão già này, nhất định ông đã đánh một quyền lên cái gương mặt già vô sĩ kia rồi.
"Vân Lạc, ngươi có còn biết xấu hổ là gì không? Cả nhà ngươi đều không biết liêm sĩ như vậy hay sao? Cháu gái người bây giờ vẫn còn bình an ở đó, không tổn hại gì. Ngược lại bây giờ cháu trai của ta vẫn còn đang bất tỉnh. Rốt cuộc ai đúng ai sai, ta tin bệ hạ nhất định tự có phán quyết."
Vân Lạc cười nhạo một tiếng, từ trên mặt đất đứng dậy, đôi mắt ông sắc bén mà khí phách, y như một thanh trường kiếm.
"Cháu gái ta hiện tại bình an vô sự, đó là do hộ vệ Vân gia làm việc đắc lực, nếu không, sợ là ta đã mất đi người thân duy nhất còn lại rồi. Nhưng cho dù cháu gai ta tránh thoát được một kiếp thì cũng vẫn bị hành vi của cháu trai ngươi dọa cho hoảng sợ không nhẹ. Nếu hôm nay ngươi không cho bồn tướng quân một công đạo, nhất định sẽ ta hạ lệnh cho tướng sĩ Vân gia đi san bằng phủ đệ của ngươi."
Mộ Hành Cừu tức giận đến mức cả người phát run. Ông ta hít một hơi thật sâu, đè nén lửa giận trong lòng xuống, quay mặt về phía hoàng đế Cao Đồ, không thèm nhìn đến lão gia hỏa này nữa, nếu không sợ rằng ông ta sẽ tức chết mất.
Nữ nhi của mình là sủng phi của Hoàng đế, cháu gái Mộ Vô Song cùng thái tử lại tình đầu ý hợp. Nếu không phải Vân Lạc Phong luôn ở giữa ngăn cản thì Vô Song sớm đã là thái tử phi rồi.
Nhưng mà chuyện Vô Song trở thành Thái tử phi chỉ là việc sớm muộn. Loại phế vật như Vân Lạc Phong làm sao đảm đương nổi bốn chữ mẫu nghi thiên hạ chứ!
"Cái này..." Cao Đồ nhíu chặt mày, hắn nhìn hai lão thần tử đang luân phiên chỉ trích nhau ở dưới, cuối cùng vẫn là thở dài một tiếng: "Quả thật việc này là Mộ thân sai. Vân gia cũng chỉ phòng vệ chính đáng. Ngươi để cho Mộ Thân đến Vân gia xin lỗi đi."
Cao Đồ không phải không muốn thiên vị Mộ thừa tướng. Nhưng mà Vân Lạc vì Long Nguyên Quốc xa nha mười năm. Nếu giờ phút này hắn thiên vị Mộ thừa tướng thì nhất định sẽ làm cho lòng người nguội lạnh.
Hơn nữa cho dù là cha mẹ Vân Lạc Phong hay là đệ nhất thiên tài Vân gia Vân Thanh Nhã, đều cũng là do hắn thiên vị Mộ gia mà tạo thành kết cục như vậy. Hiện giờ Vân gia chỉ còn lại một hậu nhân duy nhất là Vân Lạc Phong. Nếu thật sự lại xảy ra sai lầm gì, sợ là lão già này sẽ phát điên lên mất.
"Bệ hạ!"
"Được rồi!" Mắt thấy Mộ Hành Cừu lại muốn nói gì đó. Cao Đồ phất phất tay, ngăn lại lời nói của ông ta. Sau đó quay về phía Vân Lạc, uy nghiêm nói: "Chuyện này dừng lại ở đây, Mộ Thân đùa giỡn Vân Lạc Phong cũng đã chịu báo ứng rồi. Chuyện bồi thường, trẫm nghĩ bỏ qua đi! Rốt cuộc Vân Lạc Phong cũng không bị tổn thương gì. Trẫm không hy vọng có người nhắc lại chuyện này nữa."
Mộ Thân nói rõ là mình muốn cưỡng gian Vân Lạc Phong. Vậy mà đến miệng Cao Đồ lại biến thành đùa giỡn.
Ý nghĩa hai câu này, hoàn toàn là cách xa nhau vạn dậm.
Vân Lạc rũ mắt xuống, che giấu đi sự thất vọng. Lạnh nhạt nói: "Nếu bệ hạ đã có lệnh, lão thần tuân chỉ! Lão thần tuổi tác đã cao, sợ rằng sau này khó mà lãnh binh đánh giặc được, binh phù này xin trả lại cho bệ hạ!"
Dứt lời, ông lấy ra một khối binh phù từ trong tay áo, tiến về trước hai bước, đưa cho thái giám đứng ở một bên.
Thái giám nhận lấy binh phù, đi đến bên người Cao Đồ, cung kính dâng lên trước mặt Cao Đồ.
Cao Đồ còn đang lo lắng không biết làm sao thu hồi binh quyền trong tay Vân Lạc. Không nghĩ lão già này lại chủ động giao ra. Trong lòng hắn ta lập tức mừng như điên.
Tuy vậy, ngoài mặt hắn ta vẫn làm ra vẻ khó xử: "Vân tướng quân, ngươi không thể làm vậy, như vậy thật không hay. Binh phù này ngươi vẫn nên giữ lấy. Long Nguyên Quốc không thể không có ngươi."
Cáo già!
Vân Lạc thầm mắng một câu trong lòng. Đừng tưởng rằng ông không biết, trong lòng con cáo già này sớm đã mừng như nở hoa rồi.
"Bệ hạ, tuổi thần thật sự đã cao. Hiện tại lão thần chỉ muốn ở cạnh cháu gái, ở trong phủ an hưởng tuổi già, không muốn lao tâm lao lực vất vã nữa! "
"Được rồi!"
Cao Đồ ra vẻ rất khó xử: "Binh phù trẫm sẽ giữ lấy, chỉ là hiện tại chưa thể tìm được nhân tài thích hợp thay thế, nên chức vị tướng quân này vẫn là làm phiên Vân tướng quân vậy!"
Hắn chỉ cần binh phù thôi, còn cái chức vị tướng quân này cũng không phải là quan trọng lắm. Cho Vân Lạc giữ cái chức vị nhàn nhã này thí có làm sao? Miễn cho thiên hạ bá tánh nói hắn không màn nhân tình.
"Tạ bệ hạ!" Vân Lạc cười lạnh trong lòng, rồi lại cất cao giọng nói: "Lão thần vẫn còn hai việc muốn tấu. Một là thay cháu gái Vân Lạc Phong của thần từ hôn cùng thái tử Cao Lăng."
Cao Đồ sửng sốt, nhíu chặt mày: "Vân tướng quân! Ngươi có chắc là muốn từ hôn? Ngươi phải biết Vân Lạc Phong không thể tu luyện, là một phế vật. Nếu thật sự từ hôn với thái tử thì chẳng có ai chịu thành thân cùng nàng ta đâu!"
Ngụ ý rằng loại phế vật như vậy, ai mà chịu cưới về nhà chứ?
"Phong nhi là cháu gái của thần, chỉ cần thấn còn sống sẽ không để cho người nào dám khinh thường nó. Hơn nữa thái tử sớm đã có ý trung nhân, Phong nhi theo thai tử sẽ ủy khuất cho nó."
"Vân tướng quân, trẫm hy vọng ngươi vẫn nên suy nghĩ kĩ lại." Sắc mặt Cao Đồ hơi trầm xuống: "Đúng là dựa vào thực lực của Vân Lạc Phong thì không thể trở thành chính phi của thái tử. Nhưng nếu Vân Lạc Phong khăng khăng muốn ở bên thái tử, trẫm cũng có thể làm chủ cho nó, để nó trở thành trắc phi của thái tử."
Thân là thái tử phi, cần có tài mạo song toàn, thiên phú trác tuyệt. Mà hắn cũng đã sớm đồng ý với thừa tướng sẽ phong Mộ Vô Song thành thái tử phi.
Còn về hôn ước từ mười mấy năm trước......
Chẳng phải lúc đó Vân Lạc Phong chỉ vừa mới sinh ra sao? Bản thân hắn đâu ngờ rằng Vân Lạc Phong này là phế vật. Xét thấy hậu nhân Vân gia ai không phải là thiên tài nhất nhì, vì vậy mới có cái hôn ước từ nhỏ này. Hiện tại đã biết Vân Lạc Phong là gà không phải phụng, tất nhiên cũng không cần giữ hôn ước này.
Chẳng qua thực lực của Vân tướng quân quả thực xuất chúng. Hắn vẫn muốn liên hôn cùng Vân phủ, dù Vân Lạc đã giao lại binh quyền nhưng thực lực của ông ta vẫn còn sờ sờ ra đó.
Chỉ là một trắc phi, lại không phải chính phi. Đưa cho một phế vật cũng không tính là gì?
"Nữ nhi Vân gia ta tuyệt đối không làm thiếp cho bất cứ kẻ nào! "
Một lời này, vô cùng khí phách.
Nữ nhi Vân gia ông, tuyệt đối không làm thiếp cho bất cứ ai. Cho dù người đó là hoàng tôn phú tộc cũng không được.
"Ha! "
Mộ Hành Cừu vừa bị Vân Lạc làm cho nghẹn một bụng lửa giận đột nhiên cười lạnh một tiếng, châm biếm nói: "Chỉ dựa vào đứa cháu gái phế vật của ngươi, cho ả ta vị trí trắc phi đã là coi trọng rồi, chẳng lẽ còn muốn giành lấy vị trí chính phi hay sao? Ý nghĩ này của ngươi không phải quá kỳ lạ sao? Ngươi thử hỏi các vị đại thần ở đây xem, có ai đồng ý để con cháu của mình cưới cháu gái của ngươi hay không?"
Chúng đại thần không ngờ Mộ Hành Cừu lại dẫn dắt chủ đề câu chuyện lên đầu bọn họ, nên cúi đầu càng ngày càng thấp. Thật sự sợ Vân Lạc dưới cơn giận mà cưỡng ép con cháu bọn họ cưới phế vật của nhà ông ta về.
Dù rằng Vân Lạc Phong lớn lên vô cùng xinh đẹp nhưng không thể tu luyện, làm một phế vật thì xinh đẹp mấy cũng là lãng phí mỹ mạo. Chỉ có thể làm thiếp mà thôi. Chỉ cần là người có thân phận địa vị sẽ không ai đồng ý cưới nàng ta.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro