CHƯƠNG 10: Để em hầu hạ ngài
Dung Tầm gật đầu tỏ vẻ hiểu ý rồi quay người khởi động xe.
Nhưng rồi anh nghe thấy lời van nài của Dung Dục: "Chủ nhân, xin ngài giúp em đeo vào, rồi... xin người phạt em vì tội cởi ra mà không xin phép nhé?".
Dung Tầm quay lại, thấy một nô lệ mặc lễ phục, miệng ngậm vòng cổ, đang quỳ bên cạnh. Dung Tầm thở hổn hển, tay run rẩy gỡ vòng cổ ra khỏi môi Dung Dục rồi từ từ đeo trên cổ cậu.
"Cạch" một tiếng, móc kim loại trên cổ áo được cài lại một cách trơn tru. Bức tranh tinh xảo cuối cùng cũng tìm được mảnh ghép còn thiếu.
Dung Tầm nghe thấy giọng nói khàn khàn, cố gắng kìm nén của chính mình vang vọng trong xe với bốn chữ vô cùng mơ hồ:
"Về rồi nói sau." Tối hôm đó, hai người ra ngoài ăn. Vì Dung Tầm không thể nào quên được hình ảnh Dung Dục mặc lễ phục và vòng cổ, nên dù đã gần về đến nhà, Dung Tầm vẫn bốc đồng đổi hướng, đến tiệm may vest, đặt may cho Dung Dục vài bộ vest cùng một lúc. Hắn thậm chí còn nghĩ nếu sau này Dung Dục không chán trò chơi, hắn sẽ đích thân lột bỏ bộ đồ của Dung Dục, để lại dấu ấn của mình trên cơ thể ấy.
"Cởi đồ ra." Dung Tầm nhận thấy Dung Dục có một nỗi nhớ nhung đặc biệt với phòng dạy dỗ ( những đợt đợt trước mình dịch sai phòng dạy dỗ nên h mình sẽ đổi đổi thành phòng dạy dỗ nha). Buổi tối gần như đã trở thành thời gian huấn luyện đã thỏa thuận giữa chủ và nô, nên Dung Tầm sẽ rất tự giác đi vào sau khi tắm rửa. Mỗi lần Dung Tầm tắm xong, hắn lại không thấy Dung Dục đâu cả. Hôm nay, khi hắn đẩy cửa phòng dạy dỗ ra, Dung Dục đang quỳ gối ngay chính giữa. Ánh sáng dịu nhẹ của đèn sợi đốt bao phủ lấy hắn, Dung Tầm đứng ở cửa hồi lâu, không muốn phá vỡ sự im lặng.
"Hả?" Dung Dục sững sờ một lúc, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Dung Tầm, rồi nói: "A."
Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi đối mặt với thân thể trần trụi của Dung Dục lần nữa, Dung Tầm vẫn không khỏi hoảng hốt quay mặt đi, quay người ra lệnh cho nô lệ: "Nằm xuống giường mát-xa."
Giường mát-xa không hiểu sao lại chuyển từ mặt phẳng sang hình bậc thang. Dung Tầm chỉ ra lệnh cho Dung Dục nằm xuống, nhưng Dung Dục hoàn toàn mù tịt. Khi Dung Tầm cuối cùng cũng chọn được "đồ chơi" của mình và quay lại, hắn không khỏi bật cười khi thấy tư thế cực kỳ khó xử của nô lệ.
Dung Tầm ngượng ngùng phồng má lên, giống như một chú cá nóc con với những chiếc lông dựng đứng. Tuy nhiên, chú cá nóc con này lại ngoan ngoãn nhất với Dung Tầm. Khi Dung Tầm đến gần, những chiếc lông của nó lập tức biến mất, và nó ngoan ngoãn để lộ cái bụng phình ra cho Dung Tầm chạm vào. Nhưng má nó vẫn phồng lên, khiến đầu ngón tay Dung Tầm ngứa ngáy, và hắn thực sự muốn chọc vào chúng.
Dung Tầm điều chỉnh tư thế của Dung Dục cho nó trông dễ chịu hơn nhiều.
Phần thân trên của cậu được đặt trên mặt giường phía trên, đầu gối chống lên mép giường, và tứ chi buông thõng tự nhiên xuống mép giường. Phần thân dưới của cậu, vốn muốn khẳng định sự hiện diện của mình vì đang bị Dung Tầm nhìn thẳng, bị ép chặt vào chỗ giao nhau giữa tầng trên và tầng dưới của giường mát-xa, như thể nó đã trở thành một vật thừa thãi. ( tui cx hông hiểu nữa)
"Ta sẽ trói em bằng dây thừng. Đừng vùng vẫy, nếu không em sẽ làm trầy xước cổ tay đấy," Dung Tầm giải thích như thường lệ trước khi buổi huấn luyện chính thức bắt đầu. "Em còn nhớ những lời dặn dò an toàn không?"
"Chủ nhân, em nhớ rồi," Dung Dục ngoan ngoãn đáp.
Dung Dục gật đầu, lấy năm sợi dây gai dầu màu tự nhiên từ trên kệ xuống. Anh ta buộc chặt chúng vào cái vòng ở mép giường mát-xa, rồi luồn chúng qua cổ, bả vai, lưng dưới, mu bàn chân và mắt cá chân của Dung Dục, trước khi quấn chúng quanh người, trói chặt hai tay Dung Dục lại với nhau, rồi cuối cùng quấn chúng lại về cùng một bên, thắt nút lại.
Dung Tầm không trói quá chặt, chỉ vừa đủ để trói chặt Dung Dục và giường mát-xa mà không cho cậu thoát ra.
Dung Dục không hiểu ý đồ của Dung Tầm, lại nằm đó chán ngắt, cậu chỉ đơn giản là dõi theo động tác của Dung Tầm. Dù Dung Tầm đứng bên nào, cậu cũng quay đầu về phía đó.Bởi vì với tư thế hiện tại, cậu thực sự không thể cử động gì ngoài cổ và chân.
Dung Tầm cuối cùng cũng trói xong hắn. Dung Dục giờ đây hoàn toàn nằm trong tay hắn, như con cá trên thớt, vậy mà hắn vẫn chần chừ không dám cắn. Dung Dục giật gấu áo, lấy ra "đồ chơi" hắn lấy được cùng với sợi dây: một thiết bị cầm tay bằng kim loại. Chính là thứ ban đầu khiến Dung Dục bối rối, tự hỏi tại sao những chiếc gai sắc nhọn của nó lại không hề đau khi chúng đâm vào da thịt cậu.
"Nô lệ, ta sẽ hỏi em vài câu. Em phải thành thật trả lời," Dung Tầm nói. "Nếu ta phát hiện em nói dối... em tự hiểu hậu quả."
"Đã rõ, chủ nhân. Xin hãy bắt đầu." Ở tư thế hiện tại của Dung Dục, cậu chỉ có thể nhìn thấy eo và bụng của Dung Tầm, cùng với chiếc áo choàng lụa đỏ rượu mà hắn đang mặc. Thỉnh thoảng, làn da thoáng hiện qua khe hở của chiếc áo choàng, khơi dậy ham muốn hôn lên nó của Dung Dục.
Khoảnh khắc món đồ ép vào gáy Dung Dục, Dung Tầm thốt lên câu hỏi đầu tiên: "Em là ai?".
Việc bắt nô lệ lặp đi lặp lại thân phận thật nhàm chán và máy móc, nhưng đó là cách hiệu quả nhất để nô lệ nhận ra vị trí của mình và nhập vai. Là một nô lệ, Dung Dục đã trao toàn bộ quyền lợi của mình cho Dung Tầm. Tất cả những gì anh cần làm là tuân lệnh và thỏa mãn ham muốn của Dung Tầm hết mức có thể.
"Em là nô lệ của chủ nhân... ừm."
Sau khi chạm gáy Dung Dục, nó không nằm yên một chỗ. Thay vào đó, nó từ từ trườn xuống sống lưng, qua những sợi dây thừng, và chạm đến phần lưng dưới của anh - điểm nhạy cảm nhất của Dung Dục.
Như Dung Dục đã nói, mặc dù nó sắc nhọn, nhưng nó không hề đau khi lăn trên da anh. Điều thực sự khiến Dung Dục khó chịu ở "món đồ chơi" hình thù kỳ lạ này chính là cảm giác ngứa ngáy.
Những chiếc gai sắc nhọn như chân của một loài giáp xác, khiến Dung Dục rên rỉ không tự chủ được.
Dung Dục cố gắng cuộn tròn người lại để tránh những "chân" đang giẫm đạp mình, nhưng cậu bị dây thừng khống chế, không thể thoát ra. Cậu chỉ có thể chịu đựng cơn ngứa ngáy kỳ lạ dần lan ra khắp cơ thể.
"Haha... ngứa... ha..."
Trong suy nghĩ của cậu, bánh răng đã lăn đến lòng bàn chân của Dung Dục. Cơn ngứa bất thường càng lúc càng dữ dội, các ngón chân của Dung Dục co lại khi cậu hơi vùng vẫy. Tuy nhiên, Dung Tầm lại càng hung hăng hơn, bánh răng lưu lại trên lòng bàn chân cậu lâu hơn gấp nhiều lần so với những vùng khác.
"Nhiệm vụ của em là gì?" Dung Dục hỏi, di chuyển nó đến bộ phận sinh dục đang cương cứng của Dung Dục, đang ép vào mép giường mát-xa. Lúc này, những chiếc răng sắc nhọn không còn giống như chân côn trùng nữa, mà giống như những chiếc chày cùn - việc Dung Dục cảm thấy đau đớn hay khoái cảm hoàn toàn phụ thuộc vào sức mạnh của Dung Dục.
"Hừm... Phục tùng chủ nhân, phục vụ chủ nhân, làm hài lòng chủ nhân... Hừm... Chủ nhân, đau quá..."
"Làm sao để làm hài lòng chủ nhân?" Dung Tầm tiếp tục hỏi. Bánh răng dường như đã yêu thích điểm này; đau đớn luôn theo sau khoái cảm, đến bất ngờ. Bộ phận sinh dục của Dung Dục bị giày vò từ nửa cương cứng đến cương cứng hoàn toàn, chất lỏng đục ngầu, sền sệt từ từ trượt xuống mép giường mát-xa, để lại những vệt nước lấp lánh trên da.
Toàn thân Dung Dục phủ một lớp hồng hào nồng nàn, hắn trả lời câu hỏi của Dung Tầm bằng hơi thở trầm thấp: "Dùng thân thể của em... ừm... Chủ nhân muốn dùng thế nào cũng được... Em không chịu nổi nữa... Chủ nhân... Em sắp xuất..."
Dung Dục chưa từng trải qua cực khoái nào như vậy. Không có chút động chạm nào của Dung Tầm, từ đầu đến cuối câu chỉ cảm thấy ngứa ngáy và đau đớn khi bánh răng bò trên người, cùng với những câu hỏi liên tiếp của Dung Tầm. Những vệt nước lấp lánh ban đầu giờ đã bị bao phủ bởi chất lỏng trắng đục. Đầu óc Dung Dục trống rỗng một lúc, khi hắn tỉnh táo lại, Dung Tầm đã cởi trói cho hắn.
Hắn ôm chặt lấy cậu, nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau mồ hôi và nước bọt tiết ra trong lúc huấn luyện."Em thích dây thừng không?" Dung Tầm nhẹ nhàng hỏi, "Hay em thích nhột?"
Dung Dục vùi mặt vào cổ anh trai, nhìn đường quai hàm sắc nhọn của Dung Tầm, khẽ lẩm bẩm: "Em thích anh."
Dù là đau hay ngứa, chỉ cần anh cho em, em đều thích.
Dung Tầm không nói gì. Anh dừng lại, ném khăn sang một bên, đỡ Dung Dục đã nhũng chân vào phòng. Nhìn Dung Dục nằm xuống, anh đáp lại lời thổ lộ trước đó của Dung Dục: "Nô lệ, em không cần thích anh. Em chỉ cần nghe lời anh là được." Đêm đó, Dung Dục trằn trọc không ngủ được. Hắn trằn trọc mãi cho đến khi trời sáng hẳn, nhưng vẫn không tài nào ngủ được. Trong đầu hắn chỉ toàn là câu nói "Anh thích em" của Dung Dục, cùng với cái cách hắn bỏ chạy thảm hại sau khi tàn nhẫn từ chối Dung Dục.
Cuối cùng, Dung Tầm không chịu đựng được nữa, hắn lăn xuống giường, khó nhọc bước về phòng Dung Dục.
Nô lệ của hắn đã ngủ say, đôi môi hồng hơi hé mở, làn da khô ráp vì mất nước khi chạm vào thật thô ráp, nhưng cái chạm của đôi môi lại khiến trái tim Dung Tầm ngứa ngáy khó chịu.
Đôi môi của họ nấn ná một lúc lâu trong khi Dung Dục ngủ say trước khi Dung Dục thức dậy hắn miễn cưỡng rút lui. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve môi Dung Dục, thừa nhận thất bại: "Tiểu Dục, anh xin lỗi, anh trai nói dối."
"Anh trai nhớ em quá, anh phát điên vì nhớ nhung."
Những ngày tháng trôi qua không hề báo trước, và đã là cuối tháng Sáu - ngày công bố kết quả thi đại học.
Dung Dục đã có một khoảng thời gian vô cùng viên mãn.
Suốt cả ngày, cậu theo Dung Tầm đến công ty, phụ giúp hắn. Bỏ qua sự vụng về ban đầu, Dung Dục ngày càng thành thạo, làm mọi việc với độ chính xác đáng kinh ngạc; người ta sẽ nghĩ cậu là một chuyên gia được trả lương cao.
Đôi khi, khi Dung Tầm phấn chấn, hắn sẽ để Dung Dục cuộn tròn bên cạnh mình như một cái kệ hoặc chỗ để tay, phục vụ hắn. Nếu cậu làm tốt, hắn sẽ được thưởng bằng một cơn cực khoái; Nếu không, hắn sẽ đánh đòn trên đùi Dung Dục.
Bàn tay ấy dịu dàng hơn nhiều so với những "món đồ chơi" trên kệ trong phòng dạy dỗ ở nhà, nhưng đối với Dung Dục, đó vẫn là một hình phạt. Dù cho sự tiếp xúc thân thể ngọt ngào với Dung Tầm đang lơ lửng trước mặt, nó vẫn không thể khiến cậu quên đi cảm giác tự trách và tội lỗi khi làm nô lệ vì đã phạm sai lầm và chọc giận chủ nhân. Khi hình phạt kết thúc, Dung Dục thậm chí còn chẳng buồn quan tâm đến cặp mông đỏ ửng vì dấu tay hay chiếc quần dài đang tụt xuống đầu gối một cách vụng về. Phản ứng đầu tiên của cậu là rời khỏi đùi Dung Tầm, co rúm lại, quỳ xuống chân Dung Tầm, vùi đầu vào giày Dung Tầm, nhẹ nhàng dùng mũi huých vào chân Dung Tầm, van xin tha thiết: "Chủ nhân, em biết em sai rồi. Chủ nhân, xin đừng giận nữa, xin hãy tha thứ cho em, được không?". Đôi mắt Dung Dục đỏ hoe vì nước mắt, hai chiếc răng nanh nhỏ sắc nhọn nhô ra, cắn chặt đôi môi đỏ ửng vì đau. Ánh mắt cậu ươn ướt không chỉ thể hiện sự bất bình mà còn thể hiện tình cảm sâu sắc dành cho Dung Tầm.
Dung Tầm bỗng thấy nghẹn họng. Anh cúi xuống vuốt ve bộ lông màu hạt dẻ nhạt của Dung Dục, nói: "Ngoan lắm, chủ nhân không còn giận nữa."
Cả lớp vốn im lặng như không tồn tại giờ lại bùng nổ phấn khích vì thông báo trên trang web tra cứu kết quả. Ai nấy đều háo hức chờ đợi khoảnh khắc trang web mở ra, nhưng không hiểu sao máy tính, điện thoại, máy tính bảng đều bị đơ. Dù nhập mã số thi bao nhiêu lần hay tải lại trang bao nhiêu lần, họ vẫn không thể tìm thấy điểm số.
Cả lớp, kể cả giáo viên chủ nhiệm và các giáo viên bộ môn, đều trở nên cuống cuồng. Chỉ có Dung Dục, mặc cho điện thoại liên tục bị thông báo nhóm, vẫn tắt máy, gối đầu lên đùi Dung Tầm, cọ đầu vào eo bụng chủ nhân, trêu chọc chủ nhân đến mức không thể tập trung đọc một chữ nào.
"Chậc." Dung Tầm dùng sức ngăn tên nô lệ dưới chân mình lại, nhẹ nhàng vuốt ve sau tai Dung Dục, hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
"Chủ nhân." Dung Dục ngẩng đầu nhìn Dung Dục, hai tay nắm chặt đùi chủ nhân, đôi mắt đen láy như chứa đầy sao, vô tình hay cố ý liếc về phía giữa hai chân chủ nhân. "Để em hầu hạ ngài, được không?"
Tiểu nô lệ, vốn đã nhiều lần thử thách lòng tự chủ của Dung Tầm, thậm chí còn có vẻ lo lắng chủ nhân sẽ không hiểu "hầu hạ" là gì. Nói xong, hắn cố ý thè đầu lưỡi ra liếm môi.
Dung Dục không phải người mù. Tuy rằng đầu óc cậu luôn trống rỗng vì bị Dung Tầm thao túng, nhưng cậu luôn nhìn thấy rõ ràng những phản ứng thể xác của Dung Tầm. Trong lòng cậu biết, chủ nhân cũng giống như cậu, có dục vọng với cậu.
Mà là nô lệ, cậu có nghĩa vụ phải thỏa mãn dục vọng của chủ nhân.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro