Chương 106 - 110
☆Chương 106: Mới tới ven hồ Lam Liên
Edit: Chiryu Vũ
Liễu Tường Phong lập tức đánh trống lảng sang chuyện khác: "Hôn sự của Nguyệt Nhi liền định sau khi nghi thức thí nghiệm kết thúc. Hoàng thượng nói, sau khi Nguyệt Nhi gả vào hoàng thất, nàng sẽ là người hoàng thất, chẳng sợ Nguyệt Nhi không có tu vi gì, cũng không cần thiết rời khỏi Liễu gia."
Liễu Tường Phong lấy điều kiện giữ nữ nhi giữ ở bên người, đáp ứng Phượng Hạo Quân tự mình xử phạt Nạp Lan gia.
Kỳ thực, để Liễu Tường Phong xử phạt Nạp Lan gia là đắc tội với người sống, Phượng Hạo Quân vốn định bản thân tự mình ra tay, nhưng lại ngại vì thế mà hoàng thất sẽ xung đột với Nạp Lan gia, cho nên liền đem chuyện này giao cho quốc sư Liễu Tường Phong hắn.
Hơn nữa, Phượng Hạo Quân kèm theo một điều kiện để Liễu Tường Phong tâm phục khẩu phục thay hắn làm việc.
Mà Liễu Hồ Nguyệt chính là nhược điểm của Liễu Tường Phong, Phượng Hạo Quân biết dùng nhược điểm người khác như vậy là chuyện không phúc hậu, nhưng ở nơi này có mấy người thành thật như vậy giống Liễu Tường Phong.
Liễu Hồ Nguyệt khóe miệng có rút một chút mới nhớ tới bản thân còn cùng kia ngốc vương có ước định, phút chốc đứng dậy, nói: "Tổ mẫu, cha, ta mệt mỏi, muốn về phòng nghỉ ngơi trước."
"Đi thôi." Liễu lão phu nhân vẫy tay.
Liễu Hồ Nguyệt thỉnh an xong, liền dục thối lui. Nàng còn một bước, Liễu Tường Phong đột nhiên đứng lên nói: "Nguyệt Nhi, ngươi hôm nay... Không có chuyện gì đi?"
Liễu Hồ Nguyệt quay đầu nhìn Liễu Tường Phong cười: "Cha, nữ nhi liệu sẽ có chuyện gì?"
"Lời nói của tam tỷ ngươi, ngươi đừng để ở trong lòng, nương ngươi... Nương ngươi là một nữ nhân tốt." Đề cập đến mẫu thân của Liễu Hồ Nguyệt, trong lòng Liễu Tường Phong như bị nhéo một cái, trên mặt cũng rõ ràng có thể thấy được thống khổ.
Cho dù trôi qua mười hai năm, Liễu Tường Phong vẫn như cũ không cách nào giải thoát cảm tính đối với Bạch Linh.
Bạch Linh, ngày nghĩ đêm mơ, hắn luôn luôn chờ...
Hắn tin tưởng sẽ có ngày nàng còn có thể trở về , nhất định còn có thể.
Liễu Hồ Nguyệt chớp mắt, vẻ mặt bộ hồn nhiên cười nói: "Cha, ta biết, nương ta nhất định là nữ nhân tốt."
"Ôi." Liễu Tường Phong thấy trên mặt nàng thật sự không có một chút khổ sở nào cho nên gật đầu, nhẹ nhàng vẫy: "Vậy ngươi về trước nghỉ ngơi đi."
"Dạ." Liễu Hồ Nguyệt gật đầu, sau đó xoay người, bước chân không nhanh không chậm, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng. Sau khi ra khỏi phòng, bước nhanh rời khỏi Liễu gia.
Hồ Lam Liên là một con sông màu lam rất lớn. Đến ban đêm, nước sông nổi lên ánh sáng màu lam chói mắt giống như ánh sao trên trời, đẹp mắt làm cho người ta lưu luyến quên phản ứng, tên gọi như ý nghĩa: Hồ Lam Liên!
Nó đặt trên núi cao nhất ở Liên Vân Thành,là Mạc sơn.
Lúc này ban đêm, trong hồ Lam Liên phát ra lam quang (ánh sáng màu lam) khác thường, đem con đường bốn phía chiếu tỏ, có thể thấy được rõ ràng.
Thân ảnh phấn nộn bé bỏng ở trong rừng xuyên qua, chỉ thấy một vệt ánh sáng từ nơi đó, trong chớp mắt liền đi tới ven hồ Lam Liên.
Lúc này, lại một đạo lam quang từ một hướng khác trong rừng xuyên qua mà tới. Đạo lam quang kia so với tiểu thân ảnh phấn nộn tiểu chạy còn nhanh hơn. Khi tiểu thân ảnh phấn nộn nhanh đến hồ Lam Liên, lam quang bỗng dưng nhằm phía thân ảnh phấn nộn hình thành một đạo cơn gió lớn đập vào mặt, đánh úp về phía kia đạo tiểu thân ảnh phấn nộn.
Tiểu thân ảnh phấn nộn di chuyển cực nhanh, tránh thoát trận gió kia, đạo phong đánh xuống hồ, phát ra tiếng vang vĩ đại: "Oanh —— "
Tâm Liễu Hồ Nguyệt nhảy dựng lên, nhìn cột vạn trượng trên mặt hồ ngang với sóng triều, phải có năng lực thế nào mới có thể tạo thành như vậy?
"Tiểu gia hỏa, đừng phân tâm, phía sau..." Tử Diễm bỗng dưng mở miệng nói.
Cầu thanks, cầu share, cầu cmt~
☆Chương 107: Yêu nghiệt kinh diễm dữ dội
Edit: Chir yu Vũ
Mũi chân Liễu Hồ Nguyệt hướng về phía, thân mình đột nhiên lui về phía sau, mà chỗ nàng đứng vừa rồi đã bị một kích tia chớp hung hăng đâm xuống, mặt đất xuất hiện một hố sâu lớn.
Thân ảnh màu lam kia tựa hồ còn chưa tính toán dừng lại, lúc này, tia chớp cùng gió xoáy hung mãnh đánh úp tới.
Rõ ràng tiến công hung hăng như vậy nhưng Liễu Hồ Nguyệt lại hoàn toàn không cảm nhận được chút sát ý nào.
Nếu đối phương đã muốn cùng nàng liều mạng như vậy, nếu như nàng còn không đem hết toàn lực ra đấu thì chẳng phải thật xin lỗi người nọ rồi.
Hỏa nguyên tố màu đỏ bỗng dưng quanh quẩn quanh thân Liễu Hồ Nguyệt, hóa hình thành một đoàn cầu lửa. Hỏa cầu mạnh mẽ xuyên qua tia chớp cùng gió xoáy, tiến thẳng.
"Phanh ——" Ba đạo nguyên tố va chạm, nổ vỡ, hóa thành ánh sáng huyễn lệ. Thân ảnh màu lam cũng dừng tiến công, đưa lưng về phía Liễu Hồ Nguyệt đứng ở chỗ xa xa.
Liễu Hồ Nguyệt cũng thu thế, trên tay nhỏ bé còn ẩn ẩn một luồng lửa nóng, nhưng ngọn lửa ấy cũng nhu hòa dần đi, bên trong nhu hòa lại mang theo một cỗ lực lượng cường đại bí ẩn.
Hắc mâu sáng ngời híp lại, ánh mắt nàng dừng ở nam tử lam trang cách đó không xa. Vừa rồi hắn sử dụng ma pháp nhưng nàng không chút nào cảm giác được thực lực của hắn ở giai đoạn nào.
Kỳ thực trước đó, nàng đã chuẩn bị hết thảy tốt lắm, cho dù nàng đoán được Phượng vương có khả năng rất cường đại, nhưng không nghĩ tới thời điểm đối diện thật sự với hắn, nàng vẫn bị rung động.
"Ngươi..." Liễu Hồ Nguyệt hơi hơi ngửa đầu: "Chính là Phượng Dật Hiên?"
Áo lam nam tử bất động, trong tay thưởng thức "Yên tĩnh, trống không" nguyên tố lực vô sắc, cũng không có nghĩ sẽ lập tức mở miệng.
Tử Diễm là có chút kinh ngạc hô nhỏ: "Đồ nhi, hắn có được tam hệ, vô hệ, lôi hệ, băng hệ..."
"Băng hệ? Không có khả năng, rõ ràng ta vừa mới cảm nhận được luồng cổ phong kia... Rất quái dị, chẳng lẽ không phải phong nguyên tố." Ánh mắt sáng quắc của Liễu Hồ Nguyệt nhìn phía nam tử kia, nâng lên năm ngón tay thon dài, năm ngón tay ấy nhẹ nhàng chu toàn, rõ ràng không có vật thể, nhưng hắn lại thưởng thức rất có phong vị.
Liễu Hồ Nguyệt cảm thấy đau thật sâu. Nếu đó không phải là phong nguyên tố, như vậy, tốc độ của hắn tất nhiên là ở phía trên nàng, vừa rồi hắn công kích liên tiếp đối với nàng cũng cũng chỉ là tí xíu trong mười thành lực lượng, khổ thân nàng còn dùng hết toàn lực mới đánh tan tia chớp công kích vừa rồi của hắn.
Tử Diễm: "Thương Lan đại lục từ cổ chí kim, chỉ có duy nhân một thiên tài tam hệ, cũng chỉ có danh Thần Nguyệt tông tông sư cuối cùng ở hải ngoại, Phong Trần!"
Đồng tử Liễu Hồ Nguyệt co rút lại, hai mắt trừng vô cùng lớn nhìn bóng lưng nam tử ngạo nghễ, tim của nàng đập càng nhanh.
Nàng đến cùng vẫn là chọc phải một yêu nghiệt!!!
"Nhưng là, nhưng là tổ mẫu rõ ràng nói thực lực của hắn chỉ có bát cấp, hay là, thực lực triệu hồi sư hắn không được, chỉ có thực lực ma pháp sư mới lợi hại?" Trong lòng Liễu Hồ Nguyệt nổi lên nghi hoặc.
Nhưng là, hiện tại nàng càng muốn xác định thân phận chân chính của nam nhân trước mắt, nguyên lai hắn có phải hay không chính là Phượng Dật Hiên.
Tử Diễm nói: "Thực lực Triệu hồi sư Bát cấp, vi sư thấy cũng không phải."
Nghe được lời Tử Diễm nói, Liễu Hồ Nguyệt càng thêm dè dặt cẩn trọng đứng lên, tay nắm chặt thành quyền đem tiểu hỏa diễm trong tay thu hồi.
Bởi vì nàng biết, nếu như hắn muốn giết nàng, căn bản sẽ không lưu cho nàng một điểm phản kích.
Lúc này, nam nhân xê dịch bước chân, xoay người, nghiêng đầu nhìn nàng, phong tình vạn chủng trong con ngươi đen sẫm phát ra ánh sáng diễm lệ.
Tóc dài theo gió tung bay, thân hình hắn vốn thon dài nay càng thêm cao lớn...
Cầu thanks, cầu share, cầu cmt~
☆Chương 108: Nam nhân này rất nguy hiểm
Edit: Chiryu Vũ
Hắn lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt bên trong hàm chứa một chút ý cười nhàn nhạt. Thật lâu sau, hắn nâng tay hướng Liễu Hồ Nguyệt, đột nhiên trong lúc đó, lòng bàn tay tản mát ra một loại nguyên tố lực vô sắc.
Nguyên tố đúng là vô nguyên tố người người hâm mộ, có được năng lực khôi phục.
Khi lòng bàn tay hắn hướng tới nàng, Liễu Hồ Nguyệt cảm thấy một luồng lực lượng hấp dẫn nàng đi tới đó. Nàng bực tức dậm chân, mong muốn để cho mình đứng vững một chút, nhưng mà luồng lực lượng kia rất bá đạo, làm nàng như thế nào cũng không giữ vững được bản thân, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân thân mình chậm rãi dịch chuyển về phía trước.
Nháy mắt...
Liền đi tới nam tử trước mặt.
Nam tử thân thủ chụp tới, đem thân hình bé bỏng của nàng giữ lại, gắt gao ôm ở trong lòng, cúi đầu, ngửi ngửi khuôn mặt nàng, nhàn nhạt nhẹ thở: "Ngươi thật mẫn cảm, ta thật thích!"
Nửa ngày trôi qua, thế nhưng lại cho nàng một đáp án như vậy, Liễu Hồ Nguyệt nội thương vô cùng nghiêm trọng.
Hai tay nàng để ở trên ngực hắn, không có chống cự, không có giãy dụa, càng thêm không có ý tứ e ngại, đối mặt với kẻ lợi hại hơn mình, định lực giống như thế này, điều đó mới làm người ta sợ hãi.
Vật nhỏ này... Quả nhiên tuyệt đối không sợ hãi hắn.
Đã thật lâu rồi hắn không có tìm được cảm giác kích động lòng người như thế này.
Nàng theo dõi khuôn mặt hắn, ngũ quan của hắn cùng diện mạo Phượng Dật Hiên kém quá xa. Hắn không có tính trẻ con ngây ngốc mà hắn có được hơi thở khí phách cùng ngũ quan hoàn mĩ (*), lại mang theo sự xinh đẹp kinh diễm, làm cho người ta liếc mắt một cái đã bị hắn hấp dẫn mãnh liệt.
(*) Ryu thấy ở bản convert là ngũ quan xinh xắn, nhưng mà thấy không hợp lắm nên mạn phép sửa lại.
Hắn đẹp thì đẹp, nhưng không có sự nhu nhược của nữ tử, vô hình tràn ra cỗ hơi thở bá đaọ bên trong, bàn tay để bên hông nàng ôm càng khít khao.
Đối mặt nam tử xinh đẹp như thế, ánh mắt nàng cũng không tránh nổi giật một chút, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi là Phượng Dật Hiên, cũng là Phong Trần công tử trong truyền thuyết?"
"..." Nam tử thâm tình chân thành nhìn nàng.
Nàng nhướng mày: "Chẳng lẽ ngươi là kẻ câm điếc."
Nam tử nhướng môi cười: "Ta là ai, không quan trọng. Quan trọng là, sau đó không lâu hai người chúng ta sẽ thành thân, đến khi đó ngươi phải gọi ta một tiếng phu quân."
Xem như thừa nhận bản thân là ai.
Liễu Hồ Nguyệt lập tức đẩy ra hắn, hắn lại nâng tay kia lên đem đầu của nàng chế trụ, làm cho nàng ngay cả cơ hội đẩy hắn ra cũng không có.
"Ngươi, buông tay." Nàng cũng bá đạo ra lệnh.
Hắn cười: "Đột nhiên không biết buông ra thế nào."
"Đem ta của ngươi buông lỏng ra." Liễu Hồ Nguyệt giãy dụa hai tay của mình, nhưng hai tay của nàng bị hắn gắt gao trói buộc, căn bản ngay cả chuyển động cũng không thể.
Đúng lúc này, cánh môi của nàng đột nhiên bị hắn ngăn chặn, hơi thở cực nóng phun ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng. Nàng cảm nhận được môi chính mình bị hắn hung hăng mút, hô hấp của nàng cũng bị hắn ngăn chặn, hô hấp thế nào cũng không được.
Nam nhân sung sướng thưởng thức hai cánh môi của nàng, bàn tay to ác liệt giữ lấy đầu nàng.
Hành động của hắn thực sự đã chọc giận nàng.
Nàng trừng lớn hai mắt, nhấc chân dùng sức đã vào phần bộ hạ của hắn một chút, gần chính là một chút, toàn bộ thân mình nam nhân đều cứng ngắc.
Nàng đắc ý cười, tay hắn theo tiền thức nối lỏng, nàng tránh thoát vòng tay ôm ấp của hắn, trốn hắn trốn rất xa.
Nam nhân này rất nguy hiểm, nàng tuyệt đối không muốn thành thân cùng hắn.
"Muốn cưới ta, đừng nằm mơ, ta sẽ không gả cho ngươi ." Liễu Hồ Nguyệt hung hăng nói một câu, liền xoay người, đi một con đường khác.
Phượng Dật Hiên cũng không nhanh không chậm nói: "Ta có thể cho ngươi, ngươi muốn tự do."
Cầu thanks, cầu share, cầu cmt~
☆Chương 109: Kích hoạt nguyên tố lực khác
Edit: Chiryu Vũ
Tự do! Nàng đúng là rất cần tự do. Phụ thân của nàng hẳn sẽ không để nàng dễ dàng rời khỏi Liễu gia.
Mà nam nhân trước mắt lại có thể cho nàng tự do nàng muốn. Hắn thật sự có thể tin?
Lông mày Liễu Hồ Nguyệt nhíu lại thật chặt, không chút nào có ý tứ dừng lại, ngược lại, nàng liền biến mất ở ngay trước mắt hắn.
Hắn cúi đầu, môi mỏng khẽ mở, nhàn nhạt nhẹ thở: "Ngươi nhất định sẽ tìm đến ta."
Liễu Hồ Nguyệt về tới phòng của mình, cẩn thận hồi tưởng lại lời nói nguy hiểm nam nhân từng nói với nàng.
Nàng dù thế nào cũng phải rời đi...
Bằng không, nàng vĩnh viễn chính là một con chim non, lớn lên nhưng không thể đứng dậy.
Nhục cầu đột nhiên nhảy lên ngực của nàng, ở trước mặt nàng giật giật, miệng phát ra thanh âm cô lỗ cô lỗ. (Ryu: đói bụng??)
Tay Liễu Hồ Nguyệt nhấc nhục cầu lên, thanh âm Tử Diễm vang lên ở bên tai nàng: "Đồ nhi..."
"Dạ, sư phụ." Liễu Hồ Nguyệt hô hắn một tiếng.
"Dựa theo tâm ý của ngươi mà làm. Đừng sợ, chỉ có dũng cảm bước ra, tài năng của ngươi mới được đưa ra bầu trời rộng lớn ngoài kia." Tử Diễm nói.
Liễu Hồ Nguyệt phút chốc ngồi dậy: "Chẳng lẽ sư phụ cũng đồng ý ta gả cho nam nhân nguy hiểm kia?"
"Này... Còn phải do chính ngươi tự mình quyết định. Nếu hắn có biện pháp tốt để cho ngươi thoải mái rời đi Liễu gia, đi ra ngoài lịch lãm một phen, tin tưởng đó cũng là một phương pháp tốt." Tử Diễm nói.
Liễu Hồ Nguyệt thở dài một hơi, đem nhục cầu quăng sang một bên, nói: "Cách nghi thức thí nghiệm còn có mười ngày, đồ nhi tạm thời không nghĩ sẽ suy nghĩ vấn đề này." Ngữ điệu vừa chuyển, nàng hỏi: "Sư phụ, kế tiếp ta nên làm cái gì?"
Nàng đã khế ước đến huyễn thú cho mình, chương trình tu luyện kế tiếp hẳn là có điều thay đổi.
Tử Diễm nghiêm túc nói: "Kích hoạt nguyên tố khác."
Hỏa nguyên tố của nàng chiếm được biến dị, mà trước mắt các nguyên tố khác mà nói vẫn là một trạng thái lúc đầu, muốn đem những nguyên tố chuyển hóa để tu luyện, nàng nhất định phải hiểu được các nguyên tố lực khác. Người có được nhiều hệ nguyên tố lực tuy rằng làm người ta hâm mộ, nhưng dưới tình huống tinh thần lực hữu hạn, nhiều hệ nguyên tố lực ngược lại lại trở thành gánh nặng.
Đối với tinh thần lực hữu hạn của ma pháp sư mà nói, bọn họ chỉ có thể chọn lựa ra một loại nguyên tố lực đến tu luyện, bằng không, nhiều nguyên tố lực mà mỗi một loại ma pháp đều tu luyện dở dang, đến lúc đó sẽ chết rất thảm hại.
Liễu Hồ Nguyệt thì không giống như thế, nàng có tinh thần lực vô hạn, có thể lựa chọn kích hoạt một đám.
"Cái gọi là kích hoạt nguyên tố, cũng có thể là có được một loại nguyên tố quả bất kỳ, ăn vào, nguyên tố lự đóc sẽ được tiến hóa. Do đó muốn kích hoạt, có thể làm như thế, tỷ như, biến dị hỏa long quả kia." Tử Diễm bình tĩnh nói: "Nhưng mà không phải mỗi một vị ma pháp sư đều có được may mắn có nguyên tố quả, tình huống không có nguyên tố quả, chỉ có tìm được địa phương nào đó nồng đậm nguyên tố lực để tu luyện, nhưng là..."
Lại một cái nhưng là, làm lông mày Liễu Hồ Nguyệt nhíu một chút.
Tử Diễm nói tiếp: "Có được địa phương nồng đậm nguyên tố lực để tu luyện cũng không phải dễ tìm như vậy."
"Nói như vậy, việc ta kích hoạt nguyên tố lực khác có chút khó khăn." Liễu Hồ Nguyệt nói.
Tử Diễm lắc đầu nói: "Phải dựa vào cơ duyên, phòng luyện đan của tổ mẫu ngươi nơi có mộc nguyên tố, thổ nguyên tố, thủy nguyên tố, đương nhiên, cũng chứa đựng hỏa nguyên tố."
Đan lô luyện đan lô đó là đồ sứ, đồ sứ đều là dùng bùn đất mà làm thành, mà luyện đan còn cần mộc than, quanh năm suốt tháng trải qua, mộc nguyên tố liền tích góp từng tí từng tí càng ngày càng nhiều, về phần bên trong thủy nguyên tố, kia đó là luyện đan sư chưng cất tạo thành hơi nước .
Cầu thanks, cầu share, cầu cmt~
[size=150][b][color=#0000FF]☆Chương 110: Mở ra đại môn tầng thứ nhất của Long tháp
[/color]
Edit: Chiryu Vũ[/b]
Tuy rằng nguyên tố lực rất nhiều nhưng dù sao phòng luyện đan cũng là địa phương trọng yếu, hơn nữa, phòng luyện đan của Liễu lão phu nhân trừ bỏ được đồng ở ngoài, người khác không thể đi vào.
Tử Diễm hiểu nàng kiêng kị điều gì, cười nhẹ, nói: "Ngươi còn sợ tổ mẫu ngươi không cho ngươi vào phòng luyện đan sao?"
Mầm cây tốt như vậy, nếu là hắn, hắn còn hận không thể đem những thứ tốt nhất đồ đệ nàng.
Lúc này, Tử Diễm lại nghĩ đến Long tháp, chớp chớp hai mắt sáng ngời nói: "Đồ nhi, ngươi đã tới lục cấp, có thể thử luyện tầng thứ nhất của Long tháp, nhìn thử tầng thứ nhất có cái gì. Biết đâu vận khí của ngươi tốt hơn so với vi sư, tìm được bảo bối nào đó cũng không chừng. Hơn nữa trong Long tháp còn có một cái hồ chứa mười nguyên tố a."
"Hồ chứa mười nguyên tố?" Liễu Hồ Nguyệt hơi hơi mím môi: "Cái hồ chứa mười nguyên tố kia hẳn cũng không dễ tìm như vậy, hơn nữa, càng không thể có ở ngay tầng thứ nhất."
"Không cần giận dỗi, đồ vật đựng trong mười tầng của Long tháp hằng năm đều sẽ thay đổi một lần. Năm đó, cái hồ chứa mười nguyên ở thứ mười tầng, biết đâu hiện tại sẽ ở tầng thứ nhất?" Tử Diễm cổ vũ nàng.
Liễu Hồ Nguyệt dài thở ra một hơi: "Nguyên lai còn có kiểu như thế này....."
"Ngươi nhắm mắt lại, vi sư chỉ cho ngươi." Tử Diễm đối với các tầng lầu trong Long tháp tuyệt không xa lạ, năm đó nếu không phải tại nhân loại đáng giận kia, hắn cũng sẽ không thể bị nhốt ở chỗ này không rời đi được.
Tuy rằng trôi qua mấy trăm năm, Tử Diễm cũng chưa từng có buông tha cho việc rời đi, mà Long tháp không hiểu vì lý do gì mà tiến vào thân thể Liễu Hồ Nguyệt, càng làm cho Tử Diễm dấy lên hi vọng trong lòng. Hắn luôn luôn chờ, luôn luôn chờ, rốt cục cũng chờ được vật nhỏ kia, nàng chẳng những là một tu luyện giả có được không gian hệ, còn là một tu luyện giả cực tuyệt thế thiên tài kỳ yêu nghiệt.
Nàng hai chân bàn thả lỏng, nhắm hai mắt lại, nghe theo lời Tử Diễm mà làm.
Để linh hồn tiến vào Long tháp, tới tầng thứ nhất, đem tinh thần lực bao phủ lấy tầng thứ nhất.
Nàng rõ ràng cảm nhận được một luồng lực lượng ở tầng thứ nhất ngăn nàng, muốn ngăn trở nàng ở ngoài cửa lớn, không đồng ý mở ra dễ dàng.
Tử Diễm nói: "Ngươi dùng bốn thành lực lượng mở ra cửa lớn tầng thứ nhất là có thể nhìn đến thông đạo."
"Bốn thành, không có khả năng." Nàng hiện tại hay dùng hai thành lực lượng đi thăm dò, chỉ là nhẹ nhàng huých của lớn một chút, bám vào lực lượng ở cửa lớn lập tức công kích.
Tử Diễm giải thích nói: "Thời điểm giai đoạn trước, không thể dùng lực lượng quá mạnh, bằng không, lên những tầng sau càng khó mở ra. Tầng thứ nhất dùng bốn thành lực lượng, sau này tuy rằng ngươi vẫn thăng cấp, nhưng nhất định là ngươi thăng cấp mới có thể mở ra tầng cao hơn. Vi sư cho ngươi dùng bốn thành, là để ngày sau mở ra các tầng trên, đến tầng thứ hai, cũng chỉ cần có thể dùng bốn năm thành lực lượng, từ đó tiếp tục suy diễn thêm. Mà tự ngươi sử dụng lực lượng, có thể lấy được tư cách để tiến vào tu luyện."
Tử Diễm vừa nói như thế, Liễu Hồ Nguyệt lập tức hiểu rõ.
Liễu Hồ Nguyệt gật gật đầu nói: "Ta đã hiểu."
Bốn thành lực lượng chính là mở ra cửa đầu tiên, thực lực còn lại là dùng để luyện hóa thông đạo.
Tinh thần lực của nàng không dùng bốn thành chậm rãi đi tới, chỗ kết giới của cửa lớn lập tức chống lại tinh thần lực của nàng.
Một luồng lực lượng đập tới đối kháng cùng lực lượng của Liễu Hồ Nguyệt.
Một tiếng trống làm tinh thần Liễu Hồ Nguyệt hăng hái thêm, nhắm lại hai mắt, hết sức chăm chú cùng luồng kia giằng co.
Ngược lại trong nháy mắt, chợt nghe cửa "Phanh" một tiếng.
[/size]
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro