Chương 958: Tâm tư của Hàn Y Nhân
Edit: Diệp Lưu Nhiên
"Khinh Ca, ở đây chính là Phong Vân Thành, là tòa thành thuộc Hàn gia quản lý. Ngươi tới Trung Cổ Giới được mấy năm rồi, hẳn là cũng biết trong tình huống bình thường, phàm là cổ tộc thì có thể độc lập chưởng quản một tòa thành, không cần như một số tòa thành bình thường khác bị các gia tộc kiềm chế thay phiên nhau." Hàn Thải Thải giới thiệu cho Mộ Khinh Ca.
Xuất phát từ Cửu Ương Thành được nửa tháng, bọn họ rốt cuộc tới Phong Vân Thành.
Mà từ Phong Vân Thành tới nơi Mộ Khinh Ca muốn đến phải mất thêm lộ trình một tháng nữa.
"Khinh Ca, nếu đã tới Phong Vân Thành thì ở tạm Hàn gia mấy ngày, nghỉ ngơi rồi lại đi." Hàn Thải Thải đề nghị.
Mộ Khinh Ca không trả lời ngay, mà nói với Mặc Dương: "Cách thời gian ước định còn bao lâu?"
Mặc Dương lập tức đáp: "Chưa đến một tháng rưỡi nữa."
Mộ Khinh Ca nhẹ gật đầu, lúc này mới nhìn sang Hàn Thải Thải: "Ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, thời gian gấp rút."
"Dù vậy thì cũng phải cần nghỉ ngơi. Ngươi nghỉ ngơi ở Phong Vân Thành hai ngày sẽ không làm chậm trễ công việc. Lần đầu ngươi tới địa bàn của ta, chẳng lẽ không thể cho ta cơ hội chiêu đãi ngươi? Trong hầm rượu ta vẫn còn chứa một vài vò ngon đặc biệt, vẫn luôn đang chờ ngươi." Hàn Thải Thải nói.
"Rượu ngon?" Mộ Khinh Ca nhướng mi, hơi nhúc nhích.
Tuy nàng không ham rượu, nhưng biết rượu ngon nhà Hàn Thải Thải toàn trân phẩm, rất nhiều loại đều cất vào hầm không bán ra. Nếu đã biết mà không nếm thử, đúng là khiến người ta tiếc nuối.
Kết quả, Mộ Khinh Ca gật đầu: "Cũng được, nghỉ ngơi ở Phong Vân Thành ba ngày."
Hàn Thải Thải vui vẻ: "Ta lập tức an bài người sắp xếp cho ngươi một biệt viện yên tĩnh."
Mộ Khinh Ca nhẹ nhàng gật đầu.
Hàn Thải Thải xoay người phân phó, lập tức có một gia nhân bước ra từ đội ngũ, đi vào phủ đệ Hàn tộc.
Chờ khi Hàn Thải Thải quay đầu lại, vừa lúc đối diện với cặp mắt nhìn chăm chú của Mộ Khinh Ca.
Hắn sửng sốt, kinh ngạc hỏi: "Sao vậy?"
Mộ Khinh Ca đột nhiên nói câu: "Kỳ thật ta rất hoài niệm quãng thời gian đấu trí với ngươi khi xưa. Cảm giác kỳ phùng địch thủ hiếm có. Nhưng vì sao ngươi lại bỏ gốc lấy ngọn, từ bỏ hiện có mà truy đuổi thứ không thuộc về ngươi?"
Dứt lời, nàng không nhiều lời nữa, thở dài thu hồi tầm mắt.
Hàn Thải Thải của bây giờ khiến nàng có chút xa lạ. Hắn ở trước mặt mình đã không còn tự tin cao ngạo, tranh vì một chút tiền. Mà lúc nào cũng rất cẩn thận lấy lòng, sợ chọc nàng giận.
Hàn Thải Thải như vậy, thiếu chút gì đó.
Nhưng chuyện tới hiện giờ, nàng có thể làm được gì? Chuyện duy nhất nàng có thể làm là chờ đợi Hàn Thải Thải buông bỏ, một lần nữa trở thành chính mình.
Mộ Khinh Ca nói khiến Hàn Thải Thải phức tạp.
Hắn mím môi trầm mặc, đôi mắt hẹp dài không ngừng biến hóa.
Sao hắn không biết Mộ Khinh Ca nói có ý gì? Chỉ là hắn không buông được, không bỏ được bóng hình màu đỏ yêu dã kia.
"Người nọ đột nhiên rời đi, là làm gì?" Hàn Y Nhân thấy gia nhân của Hàn Thải Thải rời đi, nên hỏi một người thuộc Hàn gia khác.
Người nọ quay đầu nhìn lại, nói: "Hình như thiếu chủ mời Mộ thành chủ tới Hàn gia làm khách."
Hàn Y Nhân giật mình, có chút tức giận. 'Cư nhiên ngênh ngang tới nhà ở, hắn đã quên tại sao đại ca mất đi vị trí thiếu chủ để hắn thượng vị sao?"
Nhưng nàng ta nhanh chóng nghĩ ra kế.
Hàn Y Nhân cười lạnh, giữa mày mang theo vài nét tương tự Hàn Thải Thải nhìn bóng lưng Mộ Khinh Ca. Thầm nói: 'Nếu tự ngươi đưa tới cửa, vậy chớ trách ta ra tay!'
Nàng ta chắc chắn phải để nhị ca chết tâm, nhân cơ hội chèn ép bên phía đại ca, ngăn hắn tro tàn lại cháy. Còn có... quan trọng nhất chính là nàng ta muốn Mộ Khinh Ca hoàn toàn cắt đứt.
Đúng rồi!
Gò má Hàn Y Nhân chợt phất lên một mạt thẹn thùng.
Nàng ta nhớ tới nam tử khiến nàng ta động tâm là xuất hiện bên cạnh Mộ Khinh Ca, sau đó lại không thấy nữa. Nàng ta nhiều lần trong tối ngoài sáng dò hỏi Hàn Thải Thải, nhưng vẫn không chiếm được đáp án.
Nghĩ vậy, nàng ta lại oán hận.
Nàng ta nhìn về phía Hàn Thải Thải, thầm nói: 'Nếu huynh không cho ta cùng người mình thương ở bên nhau, vậy vì sao ta phải để huynh được như nguyện? Huống chi ta làm vậy cũng là vì tốt cho huynh, là giúp huynh!'
Với cả... nếu nàng ta không lấy được tin tức liên quan đến nam tử kia từ Hàn Thải Thải, vậy thì đi tìm Mộ Khinh Ca!
Đôi mắt Hàn Y Nhân bắn ra ánh sáng, âm thầm thề, nhất định phải moi được từ miệng Mộ Khinh Ca, sau đó đi tìm người trong lòng.
Nàng ta tin tưởng với thân phận và mỹ mạo của mình, nhất định có thể khiến hắn vui vẻ, trở thành nữ tử quan trọng nhất bên cạnh hắn.
...
"Tới rồi, nơi này chính là phủ đệ Hàn tộc." Đội ngũ tới trước đại môn, Hàn Thải Thải giới thiệu cho Mộ Khinh Ca.
Mộ Khinh Ca nhìn lướt qua, kiến trúc Bắc châu so với Tây châu thì có hơi khác.
Nhưng kiểu nhà cổ xưa trên cơ bản đều na ná nhau.
Tới Hàn tộc rồi, Mộ Khinh Ca vẫn chưa nhìn thấy trưởng bối Hàn tộc đâu. Hàn Thải Thải giải thích đại đa số trưởng bối đều sống tại tộc địa, ở lại phủ đệ đều là người trẻ tuổi và phụ mẫu họ.
Còn về phụ mẫu, Hàn tộc đều phân nhà riêng, nếu không phải chuyện quan trọng gì thì phụ mẫu sẽ không ra mặt.
Mộ Khinh Ca nghe hiểu.
Hiểu đơn giản hơn chính là, tuy mọi người ở cùng trong một phủ đệ nhưng đều có viện riêng của mình, chỉ cần không phải đại sự toàn tộc thì đều tự mình sống riêng, không cần lúc nào cũng ở cùng nhau.
Hàn Thải Thải giới thiệu trong phủ đệ Hàn tộc có hơn vạn sân viện, đều là nơi ở của dòng chính Hàn tộc.
Cho thấy Hàn tộc hưng thịnh.
Hàn Thải Thải dẫn Mộ Khinh Ca tới một sân viện có hoàn cảnh yên tĩnh, nói: "Biết ngươi không thích phiền phức nên không mang ngươi đi giới thiệu từng chỗ. Nơi này là phạm vi sân viện thuộc về ta, ngươi yên tâm sẽ không có ai đến quấy rầy ngươi."
Hắn sắp xếp như vậy rất hợp với ý Mộ Khinh Ca.
Nàng gật gật đầu: "Ta chỉ ở tạm ba ngày, không cần để mọi người biết."
Hàn Thải Thải cười gật đầu: "Về phần phụ mẫu ta..." Hắn tạm dừng một chút, mới nói: "Mẫu thân ta mất sớm, phụ thân không ở cùng viện với ta, nên có thấy hay không đều giống nhau."
Mộ Khinh Ca gật đầu, nàng là khách nhân đương nhiên tùy theo chủ nhà.
"Vậy hiện tại ngươi nghỉ ngơi chút đi, lát nữa ta sẽ tới tìm ngươi." Hàn Thải Thải nói xong, không dây dưa mà xoay người rời đi.
Đợi hắn trở về viện mình, mới phát hiện Hàn Y Nhân ở trong phòng hắn.
"Ngươi ở đây làm gì?" Trong đôi mắt hẹp dài Hàn Thải Thải lóe tia sáng lạnh, nhìn Hàn Y Nhân.
Hàn Y Nhân thấy hắn trở về, đi tới chỗ hắn nói: "Nhị ca, huynh an bài Mộ thành chủ ở tại chỗ huynh sao?"
Hàn Thải Thải không đổi sắc mặt: "Hắn là bằng hữu của ta, đương nhiên an bài ở chỗ ta."
"Nhị ca!" Hàn Y Nhân không nhịn được kêu lên: "Chẳng lẽ huynh quên mất giáo huấn của đại ca? Nếu hắn không có bệnh kín kia, huynh cho rằng có thể dễ dàng ra tay cướp vị trí thiếu chủ sao? Nếu bị người của hắn biết được trong viện huynh cất giấu một nam nhân, bọn họ sẽ trả thù huynh thế nào?"
"Hàn Y Nhân, chuyện của ta ta sẽ tự mình xử lý. Ngươi quản tốt mình là được, không cần lo quá nhiều." Hàn Thải Thải cảnh cáo.
Thần sắc Hàn Y Nhân biến đổi, đau lòng nhìn Hàn Thải Thải: "Nhị ca, quả nhiên huynh thay đổi rồi! Huynh đều giống đại ca, đều bị nam tử mê hoặc thành ra vậy."
"Im miệng! Nếu không còn chuyện khác thì ngươi cút đi, trở về sân của ngươi. Ta cảnh cáo ngươi, Khinh Ca ở đây ba ngày, ngươi đừng có nháo ra chuyện gì. Bằng không, ngay cả ngươi là muội muội cùng phụ khác mẫu, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi." Thanh âm Hàn Thải Thải lạnh lẽo. Cặp mắt hắn lấp lóe hàn quang lạnh người.
Sắc mặt Hàn Y Nhân trắng bệch, khiếp sợ nhìn hắn.
Tựa hồ không thể tin được, hắn sẽ vì người ngoài mà mắng mình.
Dưới ánh mắt bức bách của Hàn Thải Thải, nàng ta kìm nén xoay người rời đi. Nhưng cảm giác không cam lòng lại gia tăng, càng chán ghét Mộ Khinh Ca.
Trở về viện mình, Hàn Y Nhân hung hăng hất vỡ đống đồ bài trí xuống đất.
Nàng ta vô cớ tức giận, khiến nô tỳ trong viện không dám tới gần.
Đợi nàng ta phát tiết xong mới dừng lại việc phá hư, hung hăng tự nói: "Nhị ca, nếu huynh chấp mê bất ngộ, vậy để ta giúp huynh ra tay. Ta là vì muốn tốt cho huynh, hiện giờ huynh u mê nên ta không trách huynh, sớm muộn có một ngày huynh sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ta!"
Hàn Y Nhân nói xong, đáy mắt tối tăm trở nên sắc lạnh.
Nàng ta vẫy tay gọi nô tỳ mình tín nhiệm, thì thầm nói nhỏ vài câu. Nô tỳ lặng yên lui ra.
Hàn Y Nhân cười lạnh: "Gom hết tất cả giải quyết một thể. Sau đó chỉ cần chờ hôn sự Hàn gia và Nguyễn gia được định, là xong hết mọi chuyện."
...
Mộ Khinh Ca khoanh chân ngồi trong viện, xung quanh yên tĩnh khiến nàng thấy rất thoải mái.
Nàng nhắm mắt, quanh thân hai màu kim quang luân phiên. Kim quang khi thì đậm màu, khi thì vàng ròng.
Đứng cách nàng không xa là Mặc Dương. Hắn vẫn giữ im lặng, ánh mắt có một tia chờ mong nhìn Mộ Khinh Ca.
Nơi xa, tỳ nữ Hàn Y Nhân mang theo một nam tử diện mạo tuấn mỹ, giữa mày lộ ra khí âm tà đang tới gần. Bọn họ bò lên đỉnh núi nhỏ, xuyên qua khe hở nhánh cây vừa lúc có thể nhìn đến tình cảnh trong viện.
Tỳ nữ kia sợ hãi: "Đại công tử, nô tỳ nhìn thấy vị hồng y công tử tư dung như tiên đó ở chỗ này, còn lại không biết gì cả. Cầu đại công tử thả ta đi."
Hàn Hỏa Hỏa chỉ liếc mắt đã thấy được Mộ Khinh Ca ngồi trong viện. Chỉ một ánh nhìn đã bị dung mạo của nàng mê đến thần hồn điên đảo. Trong lòng kinh diễm: 'Thế gian cư nhiên có nam tử mỹ mạo như vậy. So sánh với mấy đám lúc trước, đây mới chính là tuyệt sắc!'
Gã đắm chìm trong mỹ mạo Mộ Khinh Ca, nghe bên tai cứ có tiếng vo ve thì phiền nhiễu phất tay: "Lăn lăn lăn, ngươi ở đây chướng mắt. Ảnh hưởng bổn thiếu thưởng thức mỹ nhân!"
Nô tỳ như trút được gánh nặng, nhanh chóng xoay người rời đi.
Hàn Hỏa Hỏa ngồi xổm tại chỗ, tiếp tục nhìn trộm từ xa. Nhưng khoảng cách khá xa khiến gã tâm ngứa khó nhịn, nội tâm xao động không thôi.
Trong viện, kim quang bám trên làn da Mộ Khinh Ca dần thối lui. Nàng chậm rãi mở mắt, phun ra một ngụm trọc khí.
"Tiểu tước gia..." Mặc Dương kích động nói.
Mộ Khinh Ca lại bất đắc dĩ lắc đầu: "Vẫn chưa có đột phá." Nàng nhặt bình đan lên, tự giễu: "Nếu không phải đan dược Thần cấp phá cảnh này do ta tự luyện chế, thì ta thật hoài nghi đây có phải thuốc giả hay không."
"Tiểu tước gia, việc đột phá không thể vội." Mặc Dương an ủi.
Mộ Khinh Ca gật đầu: "Ta chỉ thấy kỳ lạ. Từ khi ta tu luyện dựa theo nội dung trong Thần Sách, mỗi lần tấn chức đều cần rất nhiều năng lượng. Lần này đột phá Kim cảnh ta đã tích lũy linh lực lâu như vậy, lại ăn thêm ba viên đan dược phá cảnh Thần cấp, vậy mà vẫn thiếu một chút nữa. Mới Kim cảnh đã thế, vậy đến các cảnh giới sau này, ta nên tu luyện kiểu gì?"
Mặc Dương mím môi đáp: "Thuộc hạ đã phái người đi theo Thực Linh thú, để nó tiếp tục đi tìm mạch khoáng linh thạch. Chỉ cần chúng ta không cạn linh thạch, Tiểu tước gia vẫn luôn có thể đột phá."
Mộ Khinh Ca yên lặng gật đầu, đôi mắt thanh thấu ánh lên sắc thái kiên định: "Vô luận thế nào, ta phải đột phá được Kim cảnh trước khi đến Thiên Bình Thành."
"Khinh Ca." Chợt, thanh âm Hàn Thải Thải vang lên.
Mộ Khinh Ca và Mặc Dương liếc nhau, thu lại suy nghĩ. Nàng cất bình rỗng về, đứng dậy khỏi tảng đá lớn đã được san bằng.
Mới vừa sửa sang góc áo thì Hàn Thải Thải bước vào.
Trên đỉnh núi nhỏ, Hàn Hỏa Hỏa thấy Hàn Thải Thải đi vào, con mắt chiết xạ nỗi hận ý. Kiều diễm nơi đáy mắt bị phá hư sạch sẽ. Gã càng ẩn thân kỹ hơn, âm thầm nhìn chằm chằm hai người.
"Nghỉ ngơi khỏe chưa? Ta dẫn ngươi đi xem hầm rượu của ta." Hàn Thải Thải nói với Mộ Khinh Ca.
Nghe thấy có rượu ngon, Mộ Khinh Ca nhướng mi. Đôi mắt thanh thấu sáng ngời, nàng gật đầu: "Được."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro