Chương 2: Tê liệt

Sẽ là nói dối nếu Phainon bảo rằng chuyện đó không làm anh khó chịu suốt cả tuần.

Việc anh và Mydei ngồi cạnh nhau, bàn làm việc chỉ cách nhau một vách ngăn giữa các ô càng khiến anh thêm bận tâm. Ngay cả khi không ở gần nhau về mặt thể chất, tính chất công việc của họ cũng đòi hỏi cả hai phải thường xuyên giao tiếp với nhau. Họ cùng thuộc một phòng ban, làm việc dưới sự chỉ đạo của cùng một trưởng nhóm, hỗ trợ lẫn nhau để đạt được cùng một mục tiêu.

Phải ghi nhận rằng, Phainon đã xua tan được bất kỳ sự ngượng ngùng nào mà Mydei có thể cảm thấy về chuyến đi thang máy chung của họ. Mặc dù họ không có cơ hội khác để ở riêng sau đó, Phainon đã đảm bảo không có gì thay đổi trong cách anh đối xử với Mydei.

Mang cho Mydei một tách cà phê đen mỗi sáng? Xong. Kể cho hắn và Castorice nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo trong giờ ăn trưa? Xong. Chào tạm biệt hắn vào cuối mỗi ca làm việc? Xong.

Phainon có thể không biết nhiều về Mydei (hoặc có thể là chẳng biết gì khi xét đến việc Mydei kín tiếng như thế nào). Nhưng Mydei cũng không đối xử khác với Phainon sau đó; hắn vẫn từ chối trả lời khi bị hỏi về chuyện cá nhân và vẫn lắc đầu mỗi khi những câu đùa của Phainon không gây được tiếng cười. Nói chung, đó là một chiến thắng.

Nhưng ý nghĩ rằng Mydei có thể đang hẹn hò với ai đó ám ảnh Phainon.

Không phải là giữa anh và Mydei có gì để khiến anh cảm thấy như vậy. Đó chỉ là một cơn say nắng đơn phương mà Phainon chưa bao giờ bận tâm đến việc thực hiện một cách nghiêm túc nên Mydei thậm chí còn chẳng hay biết gì về cảm xúc của anh.

"Cậu đang bĩu môi."

Phainon rời mắt khỏi màn hình máy tính mà anh đã vô thức nhìn chằm chằm nãy giờ. Bên cạnh, Mydei đã lăn ghế của mình ra phía sau nên hắn hoàn toàn có thể nhìn thấy Phainon từ phía sau vách ngăn giữa hai người. Hắn đang nhìn chằm chằm vào Phainon với vẻ mặt trung lập gần như cau có.

Nhưng có điều gì đó mềm mại hơn một chút so với những đường nét cứng rắn trên khóe miệng. Nếu Phainon không biết rõ hơn, anh đã nghĩ Mydei đang nhìn mình gần như trìu mến.

Phainon làm điệu bộ hờn dỗi, lông mày nhíu lại khi bĩu môi dưới. "Có à?"

Mydei đảo mắt, phá tan bất kỳ ảo ảnh nào mà Phainon đã dựng lên về mình. Hắn chỉ vào điện thoại. "Aglaea mời chúng ta họp nhóm tối nay trong bữa tối," hắn nói. "Cô ấy yêu cầu chúng ta trả lời cô ấy trong nhóm chat. Castorice và tôi đã xác nhận rồi. Chúng tôi chỉ đợi ý kiến của cậu thôi."

"Tối nay?" Vẻ mặt hờn dỗi của Phainon biến mất. Anh vung điện thoại của mình lên và giả vờ xem lịch như thể anh không biết hôm nay là thứ mấy. Dù sao thì cũng chỉ có hai ngày anh để ý, và hôm nay là một trong số đó. "Cũng được thôi, miễn là cuộc họp không kết thúc quá muộn."

"Nói với cô ấy đi," Mydei khăng khăng. "Nếu cả hai chúng ta cùng yêu cầu một cuộc họp ngắn gọn, thì cô ấy sẽ không cảm thấy cần thiết phải kéo dài nó thêm nữa."

"Cả anh nữa à?" Phainon mở nhóm chat, đọc những tin nhắn anh đã bỏ lỡ. Aglaea, trưởng nhóm của họ, đang lấy ý kiến của mọi người về việc liệu một bữa tối lúc bảy giờ có khả thi hay không. Castorice đã trả lời rằng cô ấy sẽ có mặt; Mydei cũng trả lời rằng hắn cũng vậy với điều kiện là họ không kết thúc quá muộn. "Bình thường anh đâu có ngại làm thêm giờ."

"Tôi sẽ làm, nếu cần gấp."

Phainon liếc nhìn hắn. Không, anh không muốn làm, anh muốn nói. Mydei thường không bao giờ bận tâm đến việc làm thêm giờ, đó là sự thật. Nhưng vào những dịp hiếm hoi hắn từ chối, luôn là vì hắn có một số xung đột với lịch trình của mình. Ngay cả trước khi Phainon bắt đầu chú ý đến hắn nhiều hơn, anh đã biết điều đó.

Thay vào đó, anh quay lại gõ tin nhắn trên điện thoại, gửi một tin nhắn phản hồi theo đúng ý kiến của Mydei. "Anh đã có kế hoạch riêng rồi sao?" anh hỏi một cách thản nhiên.

Mydei không trả lời. Phainon ngước lên nhìn hắn lần nữa, chớp hàng mi một cách ngây thơ. "Mydei?"

"Việc tôi có hay không thì không liên quan đến cậu," Mydei đáp lại.

Phainon thở dài. "Đôi khi nói chuyện với anh chẳng khác gì nói chuyện với bức tường."

"Chúng ta nên biết ít về nhau thôi."

"Ban đầu tôi đã biết rất ít về anh rồi!"

Bất kể Mydei định nói gì, thì đều bị tiếng thông báo đồng thời trên điện thoại của họ cướp lời. Phainon đọc tin nhắn trả lời của Aglaea, xác nhận tất cả có mặt và quyết định cuộc họp sẽ diễn ra. Cô ấy hứa với họ cuộc họp sẽ kết thúc không muộn hơn mười giờ.

Phainon cân nhắc. Anh thường bắt đầu phát sóng vào lúc mười một giờ. Một tiếng để về nhà, chuẩn bị và sắp xếp mọi thứ cần thiết cho tối nay hơi gấp, nhưng anh cho là mình có thể thu xếp được. Dù sao thì anh cũng không sống quá xa đây.

Anh liếc nhìn người tóc vàng ngồi cạnh. Mydei cũng đang cau mày, chắc chắn là đang tính toán điều gì đó giống như Phainon cho kế hoạch tối nay của mình. Khi Mydei bắt gặp ánh mắt của Phainon, nếp nhăn giữa lông mày hắn càng sâu hơn. "Chuyện gì?"

"Một cuộc họp đến mười giờ có đủ cho anh không?" anh đáp lại một cách trôi chảy. "Nếu không, tôi có thể yêu cầu rút ngắn thời gian cuộc họp."

"Với cậu thì có đủ không?" Mydei hỏi lại.

"Đủ."

"Thế thì tôi cũng không vấn đề gì. Aglaea đã nói đó là giờ muộn nhất có thể rồi. Có khi sẽ kết thúc sớm hơn."

Và thế là xong. Mydei lăn ghế và trở lại góc làm việc của mình, không cả đợi Phainon trả lời.

Xa khỏi những ánh mắt tò mò, Phainon thực sự đã bĩu môi khi quay trở lại công việc. Lẽ ra anh nên cảm thấy đắc thắng; giữa những lời nói, anh đã nhận được câu trả lời từ Mydei.

Tiếc thay, đó không phải là câu trả lời mà Phainon muốn nghe.

Hóa ra Aglaea là một người phụ nữ giữ lời. Họ đã không kết thúc muộn hơn mười giờ, mọi công việc và chi tiết dự án đều được hoàn thành trong ba tiếng họ dùng bữa tối. Tuy nhiên, cô đã đảm bảo họ tận dụng từng phút cuối cùng một cách hiệu quả và cái kết sớm hơn mà Phainon và Mydei hy vọng sẽ đến đã không bao giờ xảy ra.

Việc Mydei liên tục xem đồng hồ càng thêm muối vào vết thương. Phainon có lẽ đã không nhận thấy điều đó nếu anh không ngồi đối diện với hắn. Cả bốn người đều mải mê với công việc của mình, những chiếc máy tính bảng riêng của họ mở sẵn để ghi chép và lưu lại những gợi ý trao đổi. Đối diện với Phainon, Mydei đặt cả hai tay lên bàn, các ngón tay gõ liên tục để ghi lại biên bản cuộc họp. Và thỉnh thoảng, hắn lại khéo léo nghiêng cổ tay, vừa đủ để có thể nhìn thấy thời gian trôi qua.

Không có kế hoạch á, cái rắm ấy. Phainon thở hắt ra khi nghĩ khiến những người khác ở bàn ăn đều nhìn anh với vẻ mặt dò hỏi. Anh xua tay, đổ lỗi cho sự căng thẳng vì dự án sắp tới của họ.

Không phải là Phainon không căng thẳng với thời gian. Mydei không phải là người duy nhất muốn rời đi sớm hơn, và Phainon đã tự thấy hối hận vì quyết định làm mọi việc quá sát giờ. Đến khi Aglaea cho tất cả bọn họ nghỉ, anh đã thu dọn xong hết đồ đạc. Anh biết mình đang thể hiện quá rõ ràng nhưng anh gần như đã bay ra khỏi cửa nhà hàng sau khi cảm ơn và chào tạm biệt mọi người.

Để Mydei nghĩ gì thì nghĩ.

Miễn là hắn còn nghĩ đến Phainon.

Nhưng mọi ý nghĩ về đồng nghiệp của anh đều tan biến khi anh thấy mình đứng trước máy quay. Anh điều chỉnh góc máy, đảm bảo nó che khuất khuôn mặt khỏi tầm nhìn. Bên cạnh giá ba chân là chiếc máy tính xách tay của anh, phản hồi của buổi phát trực tiếp đã hiển thị trước mắt. Mặc dù anh vẫn chưa phát trực tiếp nhưng khung chat đã mở, khán giả của anh đang háo hức chờ đợi chương trình bắt đầu.

Sự vội vã rời khỏi nhà xứng đáng với lòng tự trọng bị tổn thương của anh. Anh vẫn còn năm phút, và anh đã sử dụng thời gian còn lại để xem lại hình ảnh phản chiếu của mình trong gương lần cuối. Trước đó, anh mặc trang phục làm việc gồm áo polo và quần dài; bây giờ, anh mặc một bộ vest bó sát, một bộ tuxedo đã trở nên hơi chật so với anh cho những dịp công khai. Tuy nhiên, nó lại hoàn hảo cho dịp này. Chiếc quần làm nổi bật sự vạm vỡ của cơ bắp ở đùi và háng của anh, chiếc áo khoác ôm lấy thân hình để nhấn mạnh hình dáng rộng của vai. Tay anh được bao phủ bởi đôi găng tay da màu đen tuyền để phù hợp với trang phục.

Anh vuốt hết phần tóc còn lại ra phía sau, đội chiếc mũ quen thuộc vẫn đội khi phát sóng rồi cẩn thận chỉnh lại mặt nạ đã đeo che nửa dưới khuôn mặt. Mặc dù một phần trong hình tượng Merlin của anh là không bao giờ để lộ bất cứ thứ gì trên cổ, anh vẫn luôn phải đề phòng. Suy cho cùng, chỉ có một vài người sở hữu mái tóc bạc và đôi mắt xanh lam ngọc giống anh. Chỉ cần thay đổi góc camera một chút là danh tính của anh có thể bị bại lộ.

Điện thoại của anh báo giờ, lời nhắc cuối cùng báo hiệu chỉ còn một phút nữa là mười một giờ. Phainon ngồi vào vị trí bên cạnh ghế sofa, khẽ rên vì bộ quần áo bó sát. Anh kéo chiếc bàn cà phê phía trước lại gần hơn một chút, chỉnh lại camera lần cuối và đảm bảo mọi thứ cần thiết đều nằm trong tầm tay.

Và khi đồng hồ điểm mười một giờ, anh bắt đầu phát trực tiếp.

Phainon ngả người ra phía sau, ngay lập tức thay đổi vai diễn. Từ lúc này cho đến hết đêm nay, anh là Merlin.

"Chào buổi tối," anh chào máy quay. Ngay cả giọng nói của anh cũng thay đổi âm sắc, trầm hơn nhiều so với giọng điệu thường dùng ở chỗ làm. Từ máy tính xách tay, anh thoáng thấy khung chat trực tiếp đang chạy rất nhanh khi mọi người bày tỏ sự vui mừng khi được nhìn thấy Phainon-hay đúng hơn là, Merlin-ăn vận bảnh bao như vậy.

Anh liếc nhìn vào luồng phát trực tiếp, nơi anh có thể thấy cơ thể mình phản chiếu lại. Ngay cả Phainon cũng phải thừa nhận rằng anh trông rất đẹp. Anh vốn đã có một vóc dáng cơ bắp, và với bộ đồ bó sát người càng khiến anh trông vạm vỡ hơn.

"Tự hỏi tại sao tôi lại ăn mặc như vậy à?" Phainon chỉnh lại cổ tay áo, nhấn mạnh vào độ sáng bóng của đôi găng tay da. "Tôi muốn chơi một trò chơi với các bạn tối nay."

Anh nghiêng người tới trước, lấy món đồ đầu tiên từ trên bàn. Anh đưa tay ra, để khán giả của mình xem xét kỹ lưỡng con xúc xắc trong lòng bàn tay.

"Trên các mặt của con xúc xắc này có hai hình tròn, hai hình vuông và hai chữ X," anh giải thích. Anh lăn nó giữa những ngón tay đeo găng cho mọi người thấy tất cả các mặt của nó. "Vào đầu mỗi vòng, tôi sẽ tung xúc xắc trong khi các bạn bỏ phiếu cho một ký hiệu."

Phainon ném viên xúc xắc lên bàn. Nó nằm khuất khỏi tầm nhìn khán giả nhưng anh nhặt nó lên và tiết lộ kết quả: một hình tròn.

"Hình tròn thắng chữ X. Chữ X thắng hình vuông. Hình vuông thắng hình tròn. Hãy coi như đây là một trò chơi oẳn tù tì được đơn giản hóa. Vì vậy, nếu các bạn muốn thắng lượt đổ xúc xắc này của tôi, phần lớn phiếu bầu nên là hình vuông. Nếu tôi muốn thắng, tôi nên hy vọng các bạn đã bỏ phiếu cho chữ X. Nếu các bạn bỏ phiếu cho hình tròn, cả hai chúng ta đều sẽ đổ lại cho đến khi có người chiến thắng rõ ràng."

Phainon để xúc xắc lăn giữa các ngón tay. "Nếu các bạn thắng," anh bắt đầu, vẫn tiếp tục giải thích, "Tôi sẽ cởi một món đồ trên người."

Anh cởi cúc áo trên cùng làm ví dụ.

"Nhưng nếu tôi thắng, sẽ chẳng có gì xảy ra cả." Anh cài cúc trở lại và mỉm cười. "Bất kể kết quả sau mỗi vòng thế nào, trò chơi cũng sẽ kết thúc sau mười vòng."

Như anh đã dự đoán, phần chat trực tiếp đang sôi động với những suy nghĩ và lời hoan hô đầy phấn khích. Phainon đã biết trước những gì họ sắp chỉ ra, và anh lên tiếng sau khi thấy khán giả của mình đi đến cùng một kết luận.

"Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi thắng mọi vòng ư?" anh lặp lại. Anh tặc lưỡi, lắc ngón tay về phía camera. "Thật tham lam. Xác suất xảy ra điều đó là vô cùng nhỏ, các bạn biết đấy."

Phainon với tay lấy món đồ thứ hai trên bàn. "Nhưng các bạn rất may mắn vì tôi đã nghĩ đến một phương án dự phòng cho việc đó rồi."

Anh giơ chiếc máy rung lên trước camera, một món đồ chơi hình vòng vừa vặn với kích thước dương vật của Phainon. Anh cởi nhanh thắt lưng và điều chỉnh tư thế để có thể kéo khóa quần mà không sợ bị rách.

"Nếu tôi thắng," anh bắt đầu, giọng trầm hẳn xuống khi kéo hoàn toàn dương vật ra trước mắt khán giả. Anh đã hơi cương cứng. "Bất kỳ khoản quyên góp nào cũng có thể điều khiển cài đặt của máy rung này trong ba mươi giây. Sau đó, tôi sẽ khóa và bắt đầu vòng tiếp theo với bất kỳ cài đặt nào đã được thiết lập."

Phainon từ từ trượt chiếc vòng qua dương vật, rít lên qua kẽ răng khi chỉ riêng việc đó đã khiến anh cương cứng. Anh vuốt nhẹ một, hai, ba cái trước khi kéo quần lót trở lại.

Mẹ kiếp, Phainon thầm nghĩ khi thoáng chốc thoát khỏi vai diễn trong tâm trí lúc vật lộn để kéo quần lên. Có lẽ mình đã không suy nghĩ thấu đáo phần này.

Nhưng chẳng mấy chốc anh cũng nhét dương vật trở lại vào quần và kéo khóa. Anh thắt lại dây lưng trong lúc đọc tin nhắn.

"Đủ công bằng rồi chứ?" Anh nghiêng người tới, đảm bảo đã hiển thị phần thăm dò của đoạn chat và sẵn sàng điều khiển chế độ rung. "Vậy hãy bắt đầu vòng đầu tiên."

Phainon tung xúc xắc, được một chữ X. Anh chờ một lát để mọi người trong phần chat bỏ phiếu trước khi đóng phần thăm dò.

"Ồ? Có vẻ như các bạn đã bỏ phiếu cho hình tròn." Phainon thích thú quan sát khi một vài tin nhắn phàn nàn về kết quả. Phainon cười, giọng anh trầm thấp và quyến rũ. "Các bạn đang khó chịu vì điều gì? Các bạn thắng mà."

Phainon giơ con xúc xắc lên ánh sáng, để lộ chữ X. Bằng tay còn lại, anh kéo chiếc cà vạt quanh cổ, từ từ nới lỏng nó.

"Tất cả các bạn nên ngoan ngoãn và hợp tác cùng nhau," anh khích bác, để mặc dải lụa cà vạt rơi xuống đùi. "Giờ các bạn đã tiến thêm một bước đến việc được thấy toàn bộ tôi rồi."

Anh để con xúc xắc nảy trên tay khi mở một cuộc thăm dò mới. "Hãy xem liệu các bạn có thể duy trì được chuỗi thắng này cho vòng hai không."

Phainon tung xúc xắc. Mọi người trong phần chat bỏ phiếu. Kết quả lần trước là hình tròn, trong khi lần này là chữ X.

"Tôi thắng rồi," Phainon nói ngọt ngào. Anh cầm một chiếc điều khiển nhỏ, dựa lưng vào ghế và dạng chân ra. "Các bạn có ba mươi giây để tùy thích làm gì với tôi."

Ngay khi Phainon bấm chiếc điều khiển, nó tự động ghi nhận số tiền quyên góp và điều chỉnh cài đặt của máy rung dựa trên số tiền đó. Phainon lập tức há hốc, gập người lại vì vòng rung quanh dương vật của anh bắt đầu rung quá mạnh.

"Chết tiệt," anh chửi thề. Số tiền dao động khiến cường độ của máy rung tăng giảm, và Phainon đã biết đây sẽ là một buổi phát sóng dài đối với mình. "Ôi, mẹ kiếp."

Phainon thậm chí không nhận ra mình đã nắm chặt chiếc điều khiển đến mức nào. Anh chỉ biết ba mươi giây đã hết khi máy rung ổn định và chuyển sang một cài đặt may mắn là thấp. Anh phải ép các ngón tay mình thôi nắm chặt lấy cái vật bằng nhựa đáng thương đó.

"Tạ ơn chúa," anh thở phào nhẹ nhõm. Dù những rung động vẫn còn, lần quyên góp cuối chắc hẳn là một khoản nhỏ nên cường độ đã dễ chịu hơn nhiều. "Các bạn sẽ giết chết tôi mất."

Phần chat trực tiếp của anh không bao giờ thỏa mãn. Giờ mọi người đều phân vân giữa việc muốn Phainon trần truồng và muốn anh quằn quại dưới lòng thương xót của họ. Phainon đã thở không ra hơi và bắt đầu cân nhắc lại xem đây có phải là một ý tưởng hay hay không thì anh nhìn thấy tin nhắn.

ChrysosHeir06 đã gửi cho bạn $xx: Tôi không còn chắc liệu mình muốn thắng hay thua trò này nữa.

"Ha," Phainon cười toe toét. Anh lắc lắc xúc xắc trong tay. "Hãy xem vòng ba thế nào."

Lần này, Phainon lại đổ ra hình tròn trong khi khán giả của anh bỏ phiếu cho hình vuông. Phainon gần như cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy mình thua, mặc dù phần chat của anh vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều.

"Đừng quá thất vọng," anh động viên họ, vừa nói vừa từ từ cởi chiếc áo khoác đen của bộ vest. Anh vắt nó lên ghế và lại ngồi dạng chân. "Nếu có gì, thì tôi mới là người chịu thiệt trong trò này."

Phainon cũng lắc phải ký hiệu thua cuộc ở vòng thứ tư, và anh cười khúc khích khi bắt đầu cởi cúc áo trên cùng.

"Đây chỉ là trò chơi cởi đồ mà thôi," anh trêu chọc khán giả. Mỗi cúc áo được mở lại hé lộ làn da bên dưới cho đến khi anh cởi xong chiếc áo polo. Anh từ từ nhún vai để thoát khỏi nó, để khán giả chiêm ngưỡng những cơ bắp gợn sóng theo chuyển động của mình. "Đừng có hư hỏng và coi kia là điều hiển nhiên."

Anh ném chiếc áo polo sang một bên. Lớp mồ hôi đã lấp lánh trên ngực, bắp tay và cơ bụng của Phainon. Nó bắt lấy ánh sáng yếu ớt trong phòng, phản chiếu lại vào camera một cách đầy quyến rũ. Bên dưới hông anh, chiếc máy rung vẫn tiếp tục kêu, một âm thanh mà Phainon thậm chí không thể cố gắng phớt lờ.

"Tiếp theo," anh tiếp tục. Và ngay cả trước khi lắc lần này, anh đã có linh cảm mình sẽ có một ván thắng.

"X," anh tuyên bố, tay đã cầm sẵn điều khiển, "thắng hình vuông của các bạn."

Anh không cho khán giả thời gian để suy nghĩ. Anh bấm điều khiển, bắt đầu đếm ngược ba mươi giây ngay cả trước khi một số người trong họ có thể chuẩn bị khoản quyên góp của mình.

Phainon đã chuẩn bị kỹ hơn lần này. Anh chống đỡ bản thân trước sự dồn dập về tốc độ và cường độ của món đồ chơi, tay nắm chặt lấy tấm bọc sofa khi anh rên rỉ vì khoái cảm. Anh có thể cảm thấy mình cuộn người lại theo thời gian, giật mình mỗi khi máy rung thay đổi nhịp độ, nhưng anh đã cố gắng hết sức để giữ cho hai chân mở rộng trong suốt thời gian đó.

Khi ba mươi giây kết thúc, có một vết ướt nơi đầu dương vật của anh căng ra trên quần.

"Chết tiệt," anh thở dốc, gần như không thở nổi. Độ rung của cái máy quá mạnh và cao, và anh thấy các ngón tay mình run rẩy khi chạm vào chỗ phồng lên trong quần. "Các bạn đang làm tôi rối tung cả lên."

Anh phải dùng một sự tự chủ đáng kể mới kéo tay mình ra được. Tất cả những gì anh muốn lúc này là tự thỏa mãn, hông và dương vật thúc mạnh vào bàn tay đeo găng. Nhưng đó không phải là trò chơi, và dù là chủ trò, anh phải tôn trọng luật chơi của chính mình.

Chỉ là sự tôn trọng ấy ngày càng khó duy trì. Trong cả vòng thứ sáu và thứ bảy, Phainon đều lắc được ký hiệu chiến thắng. Trong cả hai lần, anh đều phải chịu đựng sự tấn công không thương tiếc của máy rung và chống lại cám dỗ buông thả bản thân và xuất tinh ngay lập tức.

"Các bạn thật tàn nhẫn," anh trách khán giả của mình qua kẽ răng, lưng cong lên khi những rung động dội mạnh vào dương vật. "Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt."

Đến vòng thứ tám, tâm trí anh đã chìm trong một đám mây mờ của dục vọng và sự thiếu kiên nhẫn. Anh đang xoa tay lên hạ bộ qua lớp quần áo, mặc kệ sự chính trực và liêm chính khi cố gắng tìm kiếm khoái cảm của riêng mình. Anh nhặt những con xúc xắc bằng đôi tay run rẩy, run đến nỗi làm rơi chúng xuống sàn trải thảm.

"Mẹ kiếp," anh chửi thề. Anh suýt cúi xuống nhặt nó, suýt chút nữa đã liều lĩnh để lộ đầu mình trước camera. Anh đã nghiêng người xuống vì nó.

Nhưng mắt anh bắt gặp chiếc camera, đèn đỏ của nó nhấp nháy báo hiệu anh vẫn đang ghi hình. Mắt anh liếc nhìn luồng phát trực tiếp và thở phào nhẹ nhõm khi thấy khuôn mặt mình vẫn còn khuất xa tầm nhìn.

Anh cho phép mình có được khoảnh khắc tỉnh táo đó, khoảnh khắc đầu tiên của anh sau vài phút.

"Tôi làm rơi xúc xắc," anh nói, giọng khàn khàn. Anh ngả người ra phía sau, vẫn chạm vào bản thân khi nhìn chằm chằm vào hình vuông trên sàn. "Đó là một hình vuông."

Anh nhìn vào phiếu bầu, nuốt khan khi đọc to biểu tượng được họ chọn. "Thua chữ X của các bạn."

Đến lúc này, ngay cả Phainon cũng không chắc liệu mình muốn thắng hay thua. Nhưng anh thực sự cảm kích khi được giải thoát khỏi những thăng trầm của máy rung, đặc biệt là khi anh suýt chút nữa đã mạo hiểm danh tính của mình để nhặt một con xúc xắc chết tiệt.

Với bàn tay đang chạm vào bản thân, anh trượt lên một chút cho đến khi cởi được thắt lưng. Đó là một việc vụng về, những ngón tay vốn tự tin của anh lóng ngóng để móc lấy khóa cài và dây da ra khỏi vòng đai quần.

"Tôi gần bắn rồi," anh thú nhận với khán giả. "Rất, rất gần rồi, và tất cả là tại các bạn."

Khán giả của anh chẳng quan tâm. Tất cả những gì họ muốn là thấy anh gục ngã. Phainon biết điều đó, và anh cũng biết mình còn hai vòng nữa.

Vậy nên anh cứ kệ .

"Vòng thứ chín." Anh chờ đợi phần chat của mình bỏ phiếu, vẫn vuốt ve bản thân trên quần theo nhịp điệu với món đồ chơi rung quanh dương vật. Anh nhìn họ bỏ phiếu cho một chữ X khác và mỉm cười. "Hình vuông của tôi đấu với chữ X của các bạn một lần nữa."

Phainon bắt đầu kéo khóa quần. Anh đứng dậy trên đôi đầu gối run rẩy và bắt đầu cởi chiếc quần dài của mình một cách chậm rãi. Mắt anh vẫn dán vào khung chat trực tiếp, và anh mỉm cười khi cuối cùng họ cũng nhận ra.

"Tôi đã lắc xúc xắc chưa à?" Anh nhún vai và để mặc đôi tay đầy mời gọi trượt xuống chân mình. "Tôi nói rồi, tôi đã làm rơi nó. Nó vẫn là hình vuông trong vòng thứ chín."

Phainon ngồi thụp xuống, giờ chỉ còn độc chiếc quần lót và đôi găng tay. Thoát khỏi hết những bộ quần áo bó sát, anh bắt đầu tự kích thích bản thân thoải mái hơn. Anh chẳng quan tâm mình trông như một tên đĩ điếm thế nào trước ống kính, quần lót ướt sũng bao nhiêu vì những giọt tinh dịch rỉ ra liên tục.

Anh chỉ muốn được xuất tinh.

"Vòng thứ mười," anh kéo dài giọng một cách lười biếng, diễn nốt màn kịch cuối cùng của mình. Anh gõ vào điều khiển, ám chỉ với đám người đang chat về cái kết mà tất cả bọn họ đều mong muốn. "Đừng làm tôi thất vọng."

Phainon nhắm mắt lại một lúc, để mặc những cơn sóng khoái cảm nhấn chìm anh. Khi mở mắt ra lần nữa để đọc kết quả cuối cùng, anh mỉm cười.

"Hình vuông của tôi đấu với hình tròn của các bạn." Anh giơ cao chiếc điều khiển từ xa. "Hãy cố gắng hết sức."

Rồi anh bấm nút và ném toàn bộ thứ đó sang một bên khỏi tầm với.

Phainon nhận đúng những gì anh đáng phải nhận. Khán giả đã tận dụng tối đa từng mili giây cuối cùng trong ba mươi giây của họ, điều khiển máy rung cho đến khi Phainon trở thành một mớ hỗn độn quằn quại. Bản thân Phainon một tay che mắt, tay còn lại luồn xuống dưới quần lót chạm vào chính mình khi anh co giật vì tất cả những điều đó. Anh biết mình trông hoàn toàn suy đồi, rên rỉ và nhô người lên trong không trung khi anh để mặc những giây phút trôi qua.

Anh chỉ liếc nhìn màn hình chat một lần. Và trong tất cả những lần có thể, anh đã liếc đúng lúc.

ChrysosHeir06 đã gửi cho bạn $xxx: Đừng kìm lén bản thân nữa. Bắn đi.

Hai tin nhắn từ ChrysosHeir06 trong một lần phát sóng? Đúng là chuyện lạ.

Nhưng giữa tất cả những điều đó, anh nhớ đến Mydei. Những suy nghĩ của Phainon phản bội anh và hướng về người kia, anh cho phép mình thoải mái với ý nghĩ rằng Mydei đang nói với anh điều đó.

Và mặc dù khán giả sẽ không bao giờ biết, Phainon đã nhìn thẳng vào máy quay, giả vờ như đang nhìn một người khác.

"Bắn cùng tôi."

Đó là điều cuối cùng Phainon cố gắng thốt ra trước khi tìm thấy sự giải thoát của mình, dòng tinh dịch của anh bắn ra từng đợt khoái cảm chưa từng có.

Và ngay cả khi ba mươi giây của anh đã hết, ngay cả khi máy rung của anh cuối cùng đã im lặng, ngay cả khi trò chơi và tất cả mười vòng của nó đã kết thúc, Phainon vẫn tiếp tục xuất tinh.

Hết đợt này đến đợt khác.

----------

Lần này Mydei đã cố gắng cẩn thận hơn.

Chuyện đó không cần phải nói ra. Nhưng Mydei đã hơi bất cẩn trong cách hắn tự thỏa mãn vào tối Chủ Nhật tuần trước khiến hắn đau nhức bất thường vào sáng thứ Hai. Vì vậy, khi Phainon chào trong thang máy bằng một cái vỗ nhẹ vào lưng, chỉ cử chỉ nhẹ đó thôi cũng đủ khiến hắn loạng choạng.

Và nó đủ để Phainon nhìn thấu hắn.

Mydei biết. Hắn biết Phainon quý mến tất cả mọi người nhưng có phần ưu ái hắn và Castorice hơn một chút bởi cả ba luôn làm việc cùng nhau. Hắn biết Phainon quan tâm đến mình nhiều hơn, được thể hiện qua những hành động nhỏ nhặt như luôn mua đồ uống và đồ ăn vặt mà hắn thích. Hắn biết Phainon biết hắn đã làm gì tối hôm trước ngay khi ánh mắt anh chạm phải cách Mydei theo bản năng xoa xoa lưng mình.

Đối với một người đã cố gắng hết sức để giữ cho mình không bị chú ý, sai sót trong nhận định đó đã ám ảnh hắn.

Trên hết, thật là xấu hổ. Mydei không ưa phần lớn mọi người nhưng hắn lại khá thích sự hiện diện của Phainon. Trong công việc, anh là một đối tác hiệu quả, một nhà lãnh đạo tài năng và một đồng nghiệp lành nghề. Trong những lần tương tác hạn chế, anh là một người trò chuyện thú vị, một người kể chuyện cười tệ hại và một người quen thân thiện. Mặc dù Phainon có thể tò mò, anh rất giỏi trong việc tôn trọng ranh giới của người khác. Anh không bao giờ khiến ai cảm thấy như mình đang vượt quá giới hạn nhưng anh khiến mọi người cảm thấy được tham gia và thoải mái. Và với tính cách khó chịu của Mydei, đó là điều mà hắn thầm trân trọng.

Vì vậy, điều cuối cùng hắn muốn là Phainon nghĩ khác về mình khi phát hiện ra những gì hắn đã làm hai lần một tuần. Xem nội dung khiêu dâm để thỏa mãn là một chuyện; xem nó và liên tục boa cho người đứng sau màn hình lại là chuyện khác.

Đặc biệt là với buổi phát trực tiếp tối qua. Ngay cả Mydei cũng không thể cưỡng lại mà gửi hai khoản quyên góp, hai món quà đáng giá khi Merlin dường như đã trả lời hắn.

Bắn cùng tôi.

Và Mydei là ai, nếu không phải là người tuân lệnh Merlin?

"Chào buổi sáng, Mydei!"

Mydei liếc nhìn qua vai. Từ lối vào phòng để thức ăn của văn phòng họ, Phainon bước vào với khay cà phê quen thuộc. Anh trông vẫn như mọi khi vào mỗi buổi sáng: tươi tắn và thảnh thơi, như thể anh luôn thức dậy với tâm trạng vui vẻ, tích cực mỗi lần. Hôm nay, anh mặc một chiếc áo polo tay dài màu trắng đóng thùng trong một chiếc quần dài màu đen, cả hai đều được làm nổi bật bởi một chiếc thắt lưng và chiếc áo khoác dài tối màu.

Không hiểu vì sao, vẻ lịch lãm của bộ trang phục lại khiến Mydei nhớ đến Merlin và những gì anh ta đã mặc tối qua. Hay đúng hơn, là những gì anh ta đã mặc rồi cởi.

Mydei chớp mắt. Rồi ngay lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó.

Kiểm soát cmn bản thân đi, hắn tự quở trách mình. Thật là biến thái khi lại nghĩ đến Merlin trước mặt đồng nghiệp chứ đừng nói là so sánh họ.

"Hửm?" Phainon đến đứng cạnh Mydei và đặt đồ uống của họ xuống quầy. "Có gì trên mặt tôi à?"

"Không có gì." Mydei mở cửa tủ lạnh chung, cúi xuống đặt hộp cơm trưa của mình vào trong. "Chào buổi sáng."

Phainon đã cầm cốc cà phê trong tay. Anh khuấy nhẹ đồ uống bên trong trước khi nhấp một ngụm. "Hy vọng tối qua anh không về nhà quá muộn."

"Tôi không." Mydei nhét hộp của mình vào chỗ trống trên kệ trên cùng. Rồi hắn đứng thẳng dậy và đóng cửa tủ lạnh, nghĩ lại về việc Phainon gần như biến mất sau cuộc họp của họ. "Tôi hy vọng cậu cũng không."

"Không. Tôi đúng giờ mà."

Mydei cau mày. Đôi khi Phainon nói những điều rất kỳ lạ. "Cho việc gì?"

"Cho giờ đi ngủ." Đến lượt Phainon cau mày. "Chứ còn gì?"

Mydei muốn xoa thái dương. Làm sao mà hắn cứ bị lôi vào những kiểu trò chuyện thế này?

"Anh có không?" Phainon bật nắp cốc của mình. Anh lấy một gói đường đã đóng gói sẵn và bắt đầu đổ nó vào ly latte.

"Tôi có cái gì?" Mydei hỏi. Hắn cảm thấy bức tường phòng thủ của mình dựng lên.

"Đúng giờ. Cho bất cứ điều gì anh đã mong đợi." Phainon vò nát vỏ và ném vào thùng rác. Anh khuấy đồ uống của mình và tiếp tục, "Anh đã xem đồng hồ cả tối. Aglaea và Castorice có thể không để ý vì tâm trí họ đang bị che mờ bởi tất cả các chi tiết dự án của chúng ta."

Mydei nheo mắt. "Còn cậu thì có?"

"Anh ngồi ngay trước mặt tôi! Thật khó để không để ý."

Mydei quan sát anh uống, mắt dõi theo yết hầu nhấp nhô. Rồi hắn nhìn đi chỗ khác, tự hỏi tại sao mình lại nhìn chằm chằm như vậy. "Tôi chỉ xem giờ thôi." Hắn khoanh tay trước ngực. "Tôi đã nói với cậu rồi; tôi có việc. Tôi muốn chắc chắn Aglaea giữ đúng lời hứa bằng cách giữ cho buổi họp của chúng ta ngắn gọn."

Phainon dừng lại, mắt anh chạm mắt Mydei qua vành cốc. Rồi anh từ từ rời chiếc cốc khỏi môi trước khi đặt nó xuống mặt bàn. "Thực ra, anh chưa bao giờ nói với tôi là anh có việc. Anh đã nói với tôi là không liên quan đến tôi."

Mydei cứng đờ, tê liệt vì chính hành động của mình. Chết tiệt. Cẩn thận cũng chả được ích gì.

Hắn hít một hơi thật sâu trước khi từ từ thở ra. Giờ thì chẳng ích gì khi thay đổi sự thật. Hắn chỉ có thể lảng tránh và cố gắng xử lý mọi chuyện tốt nhất trong khả năng. "Tôi đã làm thế à?" hắn nói, giọng gần như đều đều.

"Awww," Phainon ngân nga. "Cục cưng Mydei của tôi quá bận nghĩ đến ai đó nên quên mất lời nói dối của mình sao?" Anh nghiêng người lại gần, như thể để thì thầm. "Anh có thể nói với tôi mà, anh biết đấy. Tôi sẽ không nói với ai đâu."

Tôi không có là điều Mydei nên nói. Hắn suýt thì đã nói ra nếu như không kịp ngăn mình lại. Phủ nhận giả thiết hắn đang gặp ai đó có lẽ sẽ tạm thời xoa dịu được sự tò mò của Phainon. Nhưng Phainon sẽ sớm nhận ra nếu thật sự không có ai, vậy thì điều gì khác có thể khiến Mydei trằn trọc cả tối?

Đó là một ý nghĩ sẽ nảy sinh nhiều câu hỏi hơn câu trả lời, và đó là điều hắn không muốn Phainon tìm hiểu.

Hơn nữa, câu hỏi của Phainon là liệu Mydei có đang nghĩ đến ai không. Và tối qua hắn chắc chắn đã nghĩ về Merlin và việc hắn không thể bỏ lỡ buổi phát trực tiếp.

Vì vậy, thay vì nói sự thật, Mydei chọn cách nói mơ hồ. "Vậy nếu tôi nói đúng thế thì sao?"

Vẻ ngạc nhiên chân thật thoáng qua nét mặt Phainon. Sau đó, anh điều chỉnh biểu cảm thành một cái gì đó khoa trương hơn, vỗ tay một cái đầy đắc thắng. "Tôi biết mà! Vậy là anh đã lỡ buổi hẹn."

Mydei không có lý do gì để nói dối. "Không."

"Không á?" Phainon khẽ ngâm nga suy nghĩ. "Để nàng thơ của anh nổi cơn thịnh nộ vì thay đổi kế hoạch đột ngột sao?"

Mydei cũng chẳng cần phải đính chính những giả định khác của anh. "Không."

"Anh định cứ trả lời câu hỏi của tôi bằng 'ừ' hoặc 'không' à?"

"Ừ." Mydei biết mình đang nhăn mặt, giữa vẻ phán xét và bực bội. "Đúng là không thể chịu đựng nổi cậu."

Phainon dựa lưng vào quầy. Đôi mắt xanh của anh sáng lên đầy ngờ vực. "Nhưng anh vẫn cứ chiều theo tôi."

"Thật không may." Mydei rời khỏi quầy, chuẩn bị quay trở lại bàn làm việc của mình.

Nhưng Phainon với tay chạm vào hắn, những ngón tay sượt qua phía trong cổ tay. Nó lướt trên làn da non mềm gần như quá nhẹ nhàng, giống như một cái vuốt ve hơn là một cái chạm. Mydei lập tức cứng đờ người, và Phainon hẳn đã cảm nhận được phản ứng của hắn bởi vì anh buông tay ra cũng nhanh như vậy.

"Cà phê của anh," Phainon nói, như để giải thích. Anh cầm lấy ly đồ uống của Mydei và đưa cho hắn. "Anh suýt quên nó rồi."

Mydei nhìn chằm chằm vào Phainon. Hắn nhận lấy nó từ anh mà không rời mắt đi, cẩn thận tránh để ngón tay mình chạm vào ngón tay người kia. "Cảm ơn."

"Không có gì." Phainon nhấp một ngụm cà phê rồi mỉm cười. Anh cũng không rời mắt khỏi Mydei. "Vậy gặp lại anh ở bàn làm việc nhé!"

Mydei gật đầu đáp lại. "Được." Rồi cuối cùng hắn cũng quay đi, phó mặc cơ thể làm điều mà tâm trí không thể. Chỉ khi đã ở xa khỏi phòng để thức ăn, khuất khỏi tầm nhìn của Phainon và trở lại chỗ ngồi riêng của mình, hắn mới dám để những ngón tay lướt nhẹ lên chỗ cổ tay nơi Phainon đã chạm vào.

Chuyện quái quỷ gì vậy? hắn tự hỏi. Vừa rồi là sao?

Mydei cho phép mình thêm vài giây nữa đắm mình trong cơn mơ màng bối rối. Sau đó hắn ép những ngón tay rời khỏi cổ tay, uống một ngụm lớn cà phê và quay trở lại làm việc. Dù sao thì, hắn không được trả đủ lương để suy nghĩ về những chuyện này trong giờ làm việc.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro