Chương 4: Song song

Phainon mất thêm một ngày nữa để hoàn toàn trở lại đúng hướng. Chuyến thăm bất ngờ của Mydei đã mang đến cho anh động lực quá đủ để khỏe lại nhanh nhất có thể, và anh dành trọn ngày Thứ Ba để ăn uống và uống thuốc đúng giờ. Đến sáng Thứ Tư, anh đã hồi phục toàn bộ năng lượng đã mất và sẵn sàng gặp lại mọi người.

Nếu anh nghĩ mình đã vui vẻ vào những buổi sáng trước đây, thì lần này anh còn vui hơn.

"Chào buổi sáng, Cas thân yêu!" anh chào khi nhìn thấy đồng nghiệp đầu tiên trong ngày.

Castorice đang quay lưng về phía anh khi cô tiến vào nơi làm việc của họ, vừa mới bắt đầu xoay người đáp lại lời chào. Nhưng Phainon đã nhanh hơn, anh ôm cô bằng một cái ôm ngang, một tay khoác qua vai cô trong khi tay kia cầm khay cà phê quen thuộc với đồ uống của cô.

"Chào buổi sáng. Anh nói cứ như đã đi xa hàng năm trời vậy," cô đáp. Cô mỉm cười nhìn anh khi nhận lấy đồ uống. "Anh cảm thấy thế nào rồi?"

"Tôi thấy chán ngấy ở nhà. Cứ như thể hàng năm trời ấy." Phainon nhấn nút thang máy và chờ chuyến của họ đến. "Nhưng giờ tôi ổn rồi. Thật ra, tôi chưa bao giờ thấy khỏe hơn thế này!"

"Hừm." Castorice nhấp một ngụm cà phê pha lạnh. Cửa thang máy mở ra, cả hai bước vào trong. "Là vì Mydei đến thăm anh à?"

Phainon nhướn mày. "Suỵt. Nhỏ tiếng thôi."

Cô nhìn anh chằm chằm. Họ là những người duy nhất trong không gian nhỏ hẹp này. "Nhưng đó là sự thật mà."

Castorice đã tinh thông nghệ thuật rèn giũa nét mặt thành vẻ ngây thơ. Với phần lớn mọi người, cô chỉ đơn thuần hiện diện, khiêm tốn và vô hại. Nhưng cô với Phainon đã quen biết nhau từ lâu, từng làm việc cạnh nhau ngay cả trước khi Mydei xuất hiện. Anh biết khi nào cô đang trêu chọc và khi nào cô thực sự mắt nai ngơ ngác.

Ngay lúc này, chắc chắn cô đang ở trường hợp đầu tiên. Đặc biệt là khi cô là một trong số rất ít người mà Phainon tâm sự về cảm xúc của mình.

"Đúng vậy," Phainon khẳng định, "nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cần ảnh nghe lỏm chúng ta bàn tán về ảnh."

"Tôi khá chắc anh ấy đã biết chúng ta làm thế rồi."

"Dù là vậy." Phainon nhìn chằm chằm vào những con số thay đổi trên màn hình thang máy khi nó đi lên. "Làm sao cô biết được điều đó? Ảnh nói với cô à?"

"Không." Castorice nhấp thêm một ngụm cà phê, ánh sáng trong mắt cô rạng rỡ khi cô hoàn toàn tỉnh táo. "Nhưng hôm qua khi tôi hỏi anh ấy liệu anh có đến không. Anh ấy nói khó có khả năng vì anh vẫn trông như đống sh*t."

Phainon nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa thang máy. "Đúng là vậy," anh nói một cách u ám. "Tôi không thể tin ảnh đã phải nhìn thấy tôi trong tình trạng đó."

"Tôi không nghĩ anh ấy bận tâm. Anh ấy không có vẻ khó chịu như ngày hôm trước. Tôi chắc anh ấy chỉ vui khi thấy anh vẫn còn sống."

"Đừng làm tôi hy vọng như thế, Cas à."

"Tôi chỉ đang nói sự thật thôi."

Thang máy cuối cùng cũng dừng lại ở tầng của họ. Khi cửa mở, cả hai lập tức đối diện với đối tượng cuộc trò chuyện của mình.

"Cục cưng Mydei của tôi!" Phainon gần như lao vào ôm hắn, dù vẫn cẩn thận không làm đổ đồ uống trên tay. "Chào buổi sáng!"

Mydei lập tức đẩy anh ra dù lực ít hơn thường lệ. "Cậu trở lại rồi."

"Ít nhất hãy cố tỏ ra nhiệt tình hơn một chút về chuyện đó đi mà," Phainon rên rỉ. "À mà anh định đi đâu đấy?"

"Mydei là một quý ông," Castorice kích động, khéo léo đẩy cả hai để họ không cản đường. "Anh ấy là người đi lấy cà phê trong lúc anh vắng mặt."

"Ồ. Thật chu đáo." Phainon cười toe toét. Anh đưa đồ uống của Mydei cho hắn. "Nhưng tôi còn chu đáo hơn anh."

Mydei nhìn Castorice. "Tôi hơi nhớ yên tĩnh."

Cô gật đầu một cách nghiêm túc. "Tôi cũng vậy."

"Gì?" Phainon bước theo họ khi trở về bàn làm việc. Có thể nhìn ra họ đều làm việc dưới sự chỉ đạo của Aglaea, bàn liền kề nhau trong cùng một góc phòng. "Tôi vắng mặt hai ngày, và cả hai người đã có những trò đùa riêng rồi?"

Castorice nghiêng đầu về phía Mydei. "Anh có nghe thấy gì không?"

Mydei nhắm mắt lại. "Thỉnh thoảng tôi vẫn còn nghe thấy giọng của cậu ta."

Phainon há hốc miệng nhìn họ. "Không thể tin được." Anh đặt một tay lên ngực. "Điều an ủi duy nhất của tôi là giờ tôi biết cả hai người đã nói về tôi khi tôi vắng mặt."

Bộ ba trở về chỗ ngồi bên bàn làm việc. Khi Phainon vừa ổn định chỗ, Castorice quay sang anh. "Tuy nhiên, tôi nên báo trước cho anh. Chúng tôi thật sự nhớ anh, theo nghĩa chúng tôi đã có quá nhiều việc với dự án mới này."

"Vài tuần tới sẽ hơi khó khăn," Mydei thêm vào. "Cố gắng đừng để bản thân lại bị ốm."

Phainon ổn định chỗ ngồi, đã khởi động màn hình. "Thư giãn đi. Có tôi ở đây, mọi thứ sẽ khởi sắc cho cả ba chúng ta."

Castorice và Mydei trao nhau một ánh nhìn khác. "Tôi đoán một tuần nữa anh ta sẽ bắt đầu than vãn," cô thì thầm.

"Hào phóng thế. Ba ngày là cùng," Mydei đáp lời.

"Tôi vẫn ở đây đấy," Phainon nói giọng lạnh tanh.

Anh định phản đối thêm chút nữa, bác bỏ những lời họ nói và đảm bảo họ sẽ không nghe thấy một lời than phiền nào từ mình. Nhưng anh bắt gặp nụ cười nhỏ của Mydei ẩn sau vành cốc hắn đang uống khi sắp xếp các công việc phải hoàn thành trong ngày.

"Được rồi," anh dịu giọng nhượng bộ. Anh cho là việc trở thành đối tượng của trò đùa cũng ổn, miễn là điều đó khiến Mydei vui vẻ.

Castorice nhìn anh đầy vẻ hiểu biết. Khi cô mỉm cười, Phainon nghĩ ngay cả sự xảo quyệt của cô cũng trông vô cùng ngây thơ. "Chào mừng trở lại," cô nói lần nữa, mắt láo liên liếc sang Mydei trước khi nháy mắt.

Phainon chống cằm trên tay. Với một lời chào đón, anh không hề thấy phiền lòng chút nào.

Mất một ngày.

Phainon đã đánh giá thấp mức độ bận rộn trong thời gian anh vắng mặt. Đến cuối ngày Thứ Tư, anh chắc chắn mình sắp phát sốt lại vì căng thẳng. Đến cuối ngày Thứ Năm, anh tin cuộc đời mình đã bị định đoạt là một nô lệ cho tư bản.

Anh thậm chí còn viết thông báo tạm dừng hoạt động dưới danh nghĩa Merlin. Phần lớn khán giả của anh đã lo lắng, đặc biệt là khi anh cũng vắng mặt vào Chủ Nhật. Nhưng anh chỉ trấn an họ mình sẽ trở lại đúng lúc trước khi ngủ gục vì kiệt sức.

Ngoài ra, không hẳn là anh bỏ mặc khán giả của mình. Anh đã thu sẵn đủ nội dung để họ bận rộn trong vài tuần. Đó là những nội dung anh lên lịch đăng tải, xếp hàng thay cho buổi phát trực tiếp trong lúc anh giải quyết công việc.

Những ngày sau đó trôi qua vừa chậm vừa nhanh. Chậm vì mỗi giờ đều dành để hoàn thiện chi tiết và giải quyết những vấn đề dường như không bao giờ kết thúc. Nhanh vì anh nhận ra mình thức dậy đón ngày mới trước khi kịp xử lý ngày cũ.

Đương nhiên, điều đó làm mòn ý chí của anh. Nó gây tổn hại cho ba người họ, và đến tuần thứ hai, họ đều căng thẳng và dễ nổi nóng với những chuyện vặt vãnh nhất. Ngay cả Castorice, người luôn khoan dung nhất trong ba người họ, cũng khiển trách họ mỗi khi họ trả lời chậm vài phút so với thường lệ.

Đến tuần thứ ba, Phainon đã sẵn sàng thừa nhận và cầu xin Aglaea thương xót cho các hạn chót dự án của họ. Một buổi chiều, anh đang soạn thảo email, lông mày nhíu lại với sự tập trung cao độ thì Mydei nghiêng người qua bàn anh để nhìn.

"Này," người đàn ông tóc vàng lên tiếng.

"Cái gì?" Phainon gắt gỏng.

Mydei ngạc nhiên nhướn mày. Hắn trông như một con nai bị bắt gặp trong ánh đèn pha, như thể đây là lần đầu tiên Phainon nói chuyện với hắn một cách không mấy thân thiện.

Phainon cho là vậy.

Anh dừng toàn bộ công việc và ngả người tựa vào lưng ghế. Anh xoa xoa thái dương thở dài. "Xin lỗi," anh nói, lập tức mất hết vẻ sắc bén. "Tôi không định ác ý."

"Không sao," Mydei nói. "Tôi hiểu mà."

Phainon mím môi. Giờ anh cảm thấy vô cùng tệ. Rốt cuộc, họ đều cùng cảnh ngộ.

"Anh có cần gì không?" anh thử, điều chỉnh bản thân đủ để nghe dịu dàng hơn, để thực sự dịu dàng hơn. "Anh đã ăn chưa? Aglaea lại hối thúc anh à?"

Mydei phẩy tay xua tan những giả thuyết của anh. "Không phải vậy. Tôi chỉ định...."

Hắn chìm vào sự bất định. Phainon quan sát biểu cảm của hắn. "Mydei?" Anh cúi xuống, cố bắt lấy ánh mắt của Mydei. "Có chuyện gì à?"

"Không có gì." Mydei ngồi thẳng dậy và lặp lại, "Không có gì cả. Tôi chỉ đang suy nghĩ thôi."

"Về chuyện gì?"

"Ờm..." Mydei xoa tay lên gáy. Hắn vẫn nhìn khắp nơi trừ Phainon. Hắn quan sát khung cảnh bên ngoài cửa sổ văn phòng của họ, những tòa nhà lân cận và cách chúng phản chiếu ánh sáng cam của buổi chiều muộn.

Hắn liếc nhìn Phainon một lần nữa rồi lại quay đi. "Cậu có muốn đến quán cà phê chó không?"

Phainon đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất. Hoặc điều tốt đẹp nhất. Mydei hoặc là sẽ kể cho anh một bí mật khủng khiếp - điều gì đó khiến hắn phiền muộn đến mức phải dừng công việc của Phainon - hoặc là hắn sẽ nói với anh là hắn yêu anh. Hoặc cầu hôn. Hoặc gì gì đó.

Chắc chắn không phải là điều đang hỏi.

Anh chớp mắt nhìn Mydei, đầu óc vẫn đang cố gắng xử lý ý nghĩa thực sự của câu hỏi. "Hả?"

Mydei thở hắt ra. Hắn kéo mình trở lại bàn làm việc rồi gõ phím thoăn thoắt. "Đừng bận tâm. Quên những gì tôi đã hỏi đi."

"Khoan đã!" Phainon vươn tay nắm lấy cánh tay Mydei. "Ý tôi là, tất nhiên rồi! Tôi muốn đến quán cà phê chó! Cùng anh à?"

Mydei nhìn anh. Rồi hắn liếc nhìn Castorice, người đang quan sát toàn bộ diễn biến với vẻ mặt ngây thơ như thường lệ. "Tôi có thể đưa Castorice đi cùng."

"Không, cảm ơn," Castorice và Phainon đồng thanh đáp ngay lập tức.

"Được." Mydei gật đầu. "Hôm nay sau khi tan làm, nghe được không?

"Chúng ta có thể đi ngay bây giờ nếu anh nói vậy."

Hắn quay đi, tiếp tục công việc đang dang dở. "Sau khi tan làm."

Phainon nhìn chằm chằm hắn. Khi Mydei vẫn tiếp tục lờ anh đi, Phainon vội vàng quay lại điện thoại của mình chỉ để thấy bạn mình cũng đang gõ máy.

< Phainon ☀️🐾: tôi không nghe nhầm, đúng khôngggg[16:02]

>castorice 🦋: anh ấy vừa ngỏ lời mời anh đi chơi à [16:02]

< Phainon ☀️🐾: AGJBDAJGAHJGAKAK [16:02]

< Phainon ☀️🐾: cái quái gì vậy [16:02]

< Phainon ☀️🐾: đừng nói kiểu đó [16:02]

< Phainon ☀️🐾: tôi đang mơ à, cas[16:03]

> castorice 🦋: không đâu [16:03]

> castorice 🦋: tôi nghe rõ từng chữ một [16:03]

> castorice 🦋: đáng tiếc là vậy [16:03]

< Phainon ☀️🐾: nếu cô đồng ý khi anh ấy nói sẽ đưa đi cùng [16:04]

< Phainon ☀️🐾: tôi đã giết cô rồi [16:04]

> castorice 🦋: anh nghĩ tại sao tôi từ chối???? [16:04]

> castorice 🦋: tôi sẽ không bỏ lỡ cơ hội thấy những chú chó đâu [16:05]

"Hai người xong chưa?"

Cả Phainon và Castorice đều giật mình. Mydei vẫn dán mắt vào màn hình nhưng hắn tiếp tục ngay khi thu hút được sự chú ý của họ. "Ít nhất mấy người cũng nên để điện thoại ở chế độ im lặng. Tôi nghe rõ cả tiếng gõ phím nhanh thế nào của cả hai đấy."

"Anh cả gan cho là chúng tôi đang nói về anh à," Phainon nói, dù cũng đang chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Mydei liếc nhìn anh. "Vậy là đúng rồi."

"Im lặng." Phainon đặt ngón tay lên môi mình. "Tất cả chúng ta hãy quay lại làm việc thôi, được chứ?"

Mydei đảo mắt. "Thật phiền phức," hắn lẩm bẩm.

Nhưng Phainon chẳng bận tâm. Trong suốt thời gian làm việc còn lại, anh cảm thấy như đang lơ lửng trên chín tầng mây, mọi vấn đề đều tan biến. Thực tế, nỗi lo của anh dần vơi đi từng phút. Anh quyết tâm hoàn thành mọi việc cần làm đến nỗi thấy mình làm việc hiệu quả hơn.

Đến khi đồng hồ điểm năm giờ, anh đã thu dọn mọi thứ và để lại những việc chưa xong cho ngày mai. Anh xoay ghế, nhìn Mydei tắt màn hình và dọn dẹp mọi thứ trên bàn của mình.

"Bây giờ có phải lúc thích hợp để hỏi vì sao anh muốn đến quán cà phê chó không?" Phainon hỏi dồn.

Mydei không đáp lời anh. Khi hắn khoác túi lên vai, Phainon cũng làm theo. Khi hắn chào tạm biệt Castorice, Phainon cũng làm vậy. Và khi hắn ra khỏi tòa nhà, anh cũng rời khỏi.

"Tại sao lại là quán cà phê chó?" Mydei lặp lại khi họ đã ra ngoài và đứng trên vỉa hè. Một cơn gió nhẹ thổi tung bụi trên nền bê tông, và Mydei vùi tay vào chiếc áo khoác mỏng hắn đang mặc. "Tôi làm điều này vì cậu."

"Tôi?" Phainon nghiêng người lại gần. "Người tình bí mật của anh sẽ nghĩ gì về buổi hẹn hò này?"

Mydei cau mày. "Sao cậu vẫn còn bận tâm về chuyện đó? Và đây không phải là một buổi hẹn hò." Hắn chỉnh lại túi, nghịch ngợm với quai túi. "Cậu trông căng thẳng mấy tuần nay. Tôi nghĩ thay đổi cảnh quan sẽ giúp ích."

"Và suy nghĩ đầu tiên của anh là đến đó?"

"Đó là một trong những cân nhắc của tôi. Căn hộ của cậu có rất nhiều đồ trang trí hình cún con."

Một trong những cân nhắc của tôi. Vậy Mydei đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Trong khi Phainon vô cùng cảm động trước ý tưởng Mydei cố gắng hết sức để anh cảm thấy tốt hơn, anh nhận ra mình hẳn đã trông và hành động u sầu hơn mình tưởng.

Anh tự nhủ sẽ bù đắp cho hắn sau. Thật ra là cho cả hắn và Castorice.

Mydei ngập ngừng. "Tuy nhiên chúng ta không nhất thiết phải đến đó," hắn nói thêm, có lẽ nhầm lẫn sự im lặng của Phainon là không đồng tình.

"Không, anh hoàn toàn đúng. Tôi muốn đến một nơi." Phainon chỉ tay về phía con đường trước mặt. "Dẫn đường đi!"

Vai Mydei giãn ra. Rồi hắn vung điện thoại lên, bản đồ đã mở sẵn ngay khi mở khóa màn hình. "Không quá xa. Chúng ta có thể đi tàu điện ngầm rồi đi bộ tới đó."

Phainon rất sẵn lòng tuân theo. Anh sẽ đi theo Mydei ngay cả khi điểm đến của họ ở phía bên kia thế giới.

Nhưng lần này không cần đến những lối nói cường điệu. Chỉ trong nửa giờ, họ đã thấy mình đang bước lên quán cà phê. Nơi đó ẩn mình giữa một con hẻm nhỏ, nằm trên tầng hai của một không gian thương mại chứa nhiều cơ sở kinh doanh khác. Từ đường phố, không thể xác định có bao nhiêu chú chó bên trong. Trên thực tế Phainon thấy một con mèo mướp màu cam đang nhìn xuống họ, đôi mắt nó mở to quan sát khi họ di chuyển.

"Anh chắc đúng chỗ chứ?" Phainon hỏi lại. Anh không ghét mèo nhưng anh tự hỏi một con mèo đang làm gì bên trong quán cà phê chó.

"Ừ?" Mydei đáp. Hắn ngước lên nơi Phainon đang nhìn chằm chằm nhưng con mèo đã biến mất. "Có gì không ổn à?"

"Không. Chỉ là phấn khích thôi."

Cả hai cùng bước lên cầu thang tới chiếu nghỉ tầng hai. Ngay lập tức, họ được chào đón bởi khung cửa sổ kính tự hào phô bày nội thất bên trong. Ánh đèn ấm áp giăng ngang trần nhà, và những bức tường thạch cao dán đầy hình dấu chân và ảnh polaroid của khách ghé thăm trước đó. Phía trước quầy là vài chiếc đi văng, bàn và ghế bố trí xen kẽ để khách hàng thưởng thức bữa ăn.

Và sau quầy, được ngăn cách bởi hàng rào dựng tạm là những chú chó. Rất nhiều chó.

Phainon là ngọn hải đăng của hạnh phúc* khi Mydei mở cửa cho họ. Trên đầu, một chiếc chuông nhỏ vang lên báo hiệu sự xuất hiện của họ. Những chú chó vốn đang chơi đùa với khách hàng đã có mặt trong quán nhìn về hướng họ. Rồi vài con chạy đến, đuôi vẫy vẫy háo hức tranh giành sự chú ý.

[*]thường được dùng để miêu tả một người hoặc một điều gì đó là nguồn cảm hứng, niềm vui, hoặc hy vọng, mang lại hạnh phúc cho người khác, giống như một ngọn đèn dẫn đường trong bóng tối.

"A!" Phainon lập tức đến gần, nghiêng người qua hàng rào để vuốt ve vài con. Đủ loại giống chó tụ tập quanh anh, và anh thấy thật khó khăn để gãi tai từng con quá vài giây. "Chúng đáng yêu quá!"

Trong khi đó, Mydei bận rộn trò chuyện với nhân viên thu ngân qua quầy. Hắn gọi: "Phainon." "Gọi món gì đó trước khi chơi với chúng."

Phainon bĩu môi dù vẫn làm theo. "Vâng, thưa ngài."

Hai người nhanh chóng gọi món: một chồng bánh kếp vàng và một cốc sữa cho Mydei, một chiếc bánh ngọt trái cây nhỏ và một ly nước cam cho Phainon. Mydei vẫn đang thanh toán thì Phainon lờ hắn đi, quay lại vuốt ve lũ chó.

"Lũ chó có vẻ rất quý bạn trai của anh rồi," hắn nghe thấy nhân viên thu ngân nhận xét.

"Cậu ta không ph—" Anh nghe Mydei ngập ngừng rồi thở dài. "Chắc là vậy."

Phainon cảm thấy mặt mình đỏ ửng. Rồi anh vùi mặt vào cổ một con samoyed lớn, hy vọng không ai thấy anh bối rối thế nào.

Người thu ngân - hóa ra là chủ quán cà phê - cho phép Phainon vào khu vui chơi của chó sau khi xử lý xong đơn của họ. Phainon gần như lao mình vào trong, và anh quỳ xuống để lũ chó vây lấy mình. Anh cười thích thú, cảm nhận mọi gánh nặng trên vai tan biến nhờ số lượng chó vây quanh.

Anh quá mải mê xoa bụng lũ chó và yêu cầu chúng thực hiện vài trò (phần lớn chúng không làm được) thậm chí đến mức không để ý Mydei. Khi để ý tới, anh nhìn quanh cho đến khi thấy hắn ngồi ở phía bên kia hàng rào. Hắn đang tự nhiên như ở nhà tại một trong những chiếc bàn, sự chú ý dán chặt vào điện thoại khi ăn hết bánh kếp của mình. Bên cạnh hắn, cuộn tròn bên bệ cửa sổ là con mèo mướp cam mà Phainon đã thấy trước đó. Thỉnh thoảng, Mydei rời tay khỏi điện thoại để vuốt ve thân hình chú mèo trước khi tiếp tục lướt thiết bị của mình.

Phainon đứng dậy và bước tới chỗ hắn. Anh nghiêng người qua hàng rào, nhếch mép cười. "Cái gì thế."

Mydei ngước lên, má vẫn căng phồng thức ăn. Con mèo bên cạnh hắn vẫn nằm yên, mắt nhắm nghiền khi Mydei tiếp tục vuốt ve nó. "Chuyện gì?"

Một chú chó xù nhỏ đang cào chân Phainon mong được bế vào lòng. Phainon chiều theo, nhấc nó lên và ôm vào ngực. "Nếu anh muốn đến quán cà phê mèo, anh biết chúng ta có thể mà."

"Và tôi đã nói với cậu chúng ta đến đây vì cậu rồi." Mydei chỉ vào phần ăn của Phainon vẫn còn nguyên vẹn đối diện hắn. "Cậu không ăn à?"

"Một lát nữa." Phainon dụi mũi vào chú chó xù, và nó liếm má đáp lại anh một cách phấn khích. "Anh chụp cho tôi một bức ảnh trước được không? Dù sao tôi cũng muốn có hình nền mới cho điện thoại."

Mydei không nói một lời đứng dậy. Con mèo mở mắt, cảm nhận được sự hiện diện của hắn đã biến mất, và hắn vuốt ve nó thêm một lần nữa trước khi bước đến chỗ Phainon. "Điện thoại của cậu đâu."

"Dùng của anh rồi gửi qua cho tôi." Phainon trở lại giữa chuồng. Lũ chó lập tức ùa đến chỗ anh, và chú chó xù nhảy khỏi vòng tay anh để nhường cơ hội cho những con khác. "Nhớ chụp hết chúng nhé! Tôi không muốn con nào bị lọt khỏi khung hình."

"Vâng, thưa sếp," Mydei nói mỉa mai ngay cả khi hắn ngồi xổm xuống để chụp ảnh. Phainon tập hợp càng nhiều chó càng tốt, dẫn chúng vào bức ảnh bằng một cái ôm lớn nhất mà anh có thể gom lại.

Nụ cười của Phainon không hề lay chuyển khi Mydei chụp hết bức này đến bức khác. Trong sự hỗn loạn của tất cả những chú chó nhảy qua người anh, anh biết chắc chắn sẽ có ít nhất một bức ảnh đẹp.

"Sao không chụp cả hai người nhỉ?" chủ quán đề nghị khi Mydei chụp xong ảnh cho Phainon.

"À, không cần đâu," Mydei lịch sự từ chối. "Dù sao thì tôi cũng không phải người yêu thích chó lắm."

"Ý anh ấy là," Phainon chen ngang, đứng dậy và giật điện thoại của Mydei khỏi tay hắn, "cảm ơn nhiều!"

Mydei liếc nhìn anh khi Phainon đưa điện thoại của hắn cho chủ quán. "Khắp quần áo tôi sẽ bị dính đầy lông giống cậu cho mà xem."

"Tôi sẽ phủi ra cho anh," Phainon hứa, đã mở cửa chuồng. Anh kéo Mydei vào trong, và lũ chó lập tức vây lấy họ. "Chỉ một bức thôi!"

Mydei không đáp lại. Thay vào đó, hắn đi theo Phainon khi người kia dẫn cả hai trở lại trung tâm. Phainon vỗ vào chỗ bên cạnh, và Mydei ngồi xuống sàn ngay cạnh anh. Phainon quan sát một con Shibainu dụi vào hông Mydei trong khi vài con Shih Tzu nhảy lên đùi hắn với niềm vui cuồng nhiệt.

"Đáng yêu quá," Phainon mỉm cười nói.

"Cậu có mười giây trước khi tôi rời đi," Mydei cảnh báo ngay cả khi hắn đang vuốt ve lũ chó.

"Được rồi, được rồi!" Phainon quay về phía chủ quán, người đã hướng máy ảnh của Mydei về phía họ. Anh giơ hai ngón tay hình chữ V. "Cười lên, Mydei!"

Phainon tin là Mydei đã làm vậy. Dù chỉ một lần anh muốn chụp một bức hắn đang cười. Anh muốn chụp một bức cả hai người họ cùng nhau, một kỷ vật đẹp về một kỷ niệm đẹp không kém.

Nhưng ngay khi anh nghe thấy tiếng màn trập kêu tách, Phainon cảm thấy bản thân bị một đôi chân mạnh mẽ quật ngã ra sau. Phainon ngã xuống sàn, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào ánh nhìn sắc lẻm của một chú chó Golden phía trên mình. Chú chó sủa một tiếng, nước bọt bắn tung tóe khắp mặt Phainon trước khi nó liếm mũi anh.

"Này, anh bạn!" Phainon bật cười. Anh chống người ngồi dậy, vòng tay ôm lấy chú chó lớn. "Chúng tôi đang chụp hình!"

"Đồ phá đám," Mydei lên tiếng dù hắn trông như sắp bật cười đến nơi.

Phainon xoa má chú chó. "Đồ chó ngớ ngẩn," anh thì thầm, giọng nhỏ dần. Rồi anh quay sang chủ nhân chú chó một cách e dè. "Xin lỗi! Thêm một bức nữa được không?"

"Bao nhiêu tùy ý," cô nói, nụ cười cũng tươi rói. Cô chỉ vào chiếc máy ảnh polaroid treo quanh cổ mình. "Nhưng tôi có thể xin một tấm làm kỷ niệm cho quán cà phê của chúng tôi không?"

Sau vài lần chụp ảnh và nhiều nỗ lực để ngăn lũ chó chôn Phainon một lần nữa, anh và Mydei cuối cùng cũng đứng dậy. Phainon cảm ơn chủ quán đã chụp ảnh cho họ trước khi trở về bàn ngồi. Chú chó Golden theo chân họ, sau khi không chịu quay lại chuồng chơi đã được phép ở bên chân Phainon khi anh ăn bánh ngọt.

Trong khoảng một giờ tiếp theo, Phainon vừa nhấm nháp bánh ngọt vừa chơi với lũ chó. Thỉnh thoảng Mydei chụp thêm vài tấm ảnh, thỉnh thoảng hắn ở lại bàn với chú mèo mướp. Suốt thời gian đó, Phainon cảm nhận được sự chú ý của hắn chỉ tập trung vào mình, như thể chỉ chờ để đáp ứng mọi yêu cầu tiếp theo của Phainon.

Khi họ ăn xong (một việc khá chậm, vì Phainon cẩn thận ăn một miếng mỗi năm phút), Mydei kéo họ đi. Phainon ban đầu kháng cự, muốn dành thêm thời gian với lũ chó và chó con, nhưng rồi anh bị phân tâm bởi hàng móc khóa được trưng bày ngay cạnh quầy.

"Những thứ này có bán không?" anh hỏi, cầm lên chiếc móc khóa hình chó chihuahua.

"Có ạ!" chủ quán xác nhận. Cô chỉ vào vài hàng khác nhau. "Những cái này là acrylic. Những cái này là loại bông. Còn những cái này được gắn nam châm, để các anh có thể gắn hai chú chó lại với nhau."

Phainon chú ý đến lựa chọn cuối cùng nhất, mắt anh đảo qua chúng. Rồi mắt anh mở to khi rút ra một cặp, cặp duy nhất dường như khác biệt so với những cặp còn lại.

"Mydei, nhìn này!" Phainon giơ lên, cho thấy cặp đó là một chú chó săn lông trắng và mèo mướp cam dính liền. Anh tách chúng ra, cảm nhận lực hút nam châm chống cự lúc đầu trước khi chúng tách rời. Rồi anh ghép chúng lại. "Chúng ta lấy cái này nhé!"

"Chúng tôi đã làm một số sản phẩm về mèo của tôi," chủ quán giải thích, "dù anh có thể đoán được là nó không được ưa chuộng bằng chính những chú chó." cô vẫy tay. "Anh có thể lấy cặp cuối cùng đó với giá ưu đãi. Dù sao thì bạn trai anh dường như thích mèo hơn."

Phainon liếc nhìn Mydei, tự hỏi liệu hắn có định sửa lại lời cô không. Nhưng anh chỉ thấy Mydei mở ví, đếm những tờ tiền bên trong. "Chúng tôi sẽ lấy nó," hắn nói.

"Thật sao?" Phainon hỏi, miệng há hốc khi hắn đưa tiền để thanh toán.

"Nếu cậu không muốn..."

"Chúng ta sẽ lấy!" Phainon nhắc lại, nhấn mạnh sự xác nhận. "Cảm ơn nhiều!"

Phainon và Mydei nán lại thêm một lúc. Phainon vòng móc khóa hình chú chó quanh điện thoại của mình rồi cài móc khóa hình chú mèo vào của Mydei. Sau đó họ vẫy tay chào chủ quán, Phainon vội vã quay lại với những chú chó lần cuối để ôm chúng. Rồi họ cuối cùng rời khỏi quán cà phê, đôi chân đưa họ trở lại ga tàu điện ngầm sẽ chở họ về nhà.

Xuyên suốt lúc đó, Phainon không ngừng nhìn chằm chằm vào chú chó treo trên điện thoại của mình. Anh gần như đang nhảy chân sáo khi họ đi lại con đường cũ, niềm vui của anh lộ rõ cho đến khi họ cuối cùng ngồi xuống trong toa tàu. Anh vẫn đang nhún nhảy vì vui sướng khi tàu bắt đầu chuyển bánh.

"Cậu có vui không?" Mydei hỏi, dù câu trả lời đã quá rõ ràng.

"Anh hỏi tôi à?" Phainon giơ móc khóa hình chú chó trắng lên, vuốt ngón tay cái lên lớp lông xù của nó. Anh vẫn đang rạng rỡ khi đặt nó trở lại đùi, để đầu nam châm của nó dính vào móc khóa của Mydei. "Anh có vui không?"

Mydei đang nhìn vào chỗ hai móc khóa của họ gắn vào nhau. "Ừ." Hắn mỉm cười, một nụ cười nhỏ xíu mà hắn cố giấu bằng cách nghiêng đầu. "Tôi có."

Nụ cười ấy. Phainon cảm thấy mọi lớp phòng thủ của mình sụp đổ. Vai anh chạm vào vai Mydei. Ánh mắt họ tìm thấy nhau trong hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ đối diện. "Cảm ơn anh vì ngày hôm nay."

Toa tàu điện ngầm rung lên, xe chạy qua vài đường ray gập ghềnh. Khi Mydei giữ im lặng, Phainon trầm ngâm. "Hình như giờ tôi nợ anh hai lần rồi."

Mydei lại trở về vẻ trung lập quen thuộc. "Cậu có thể trả tôi bằng cách bớt cáu kỉnh hơn ở chỗ làm."

"Ơ, vậy anh được phép khó chịu còn tôi thì không?" Phainon nhìn hắn. "Sao mà công bằng được?"

"Chính cậu từng nói." Mydei vẫn nhìn về phía trước. Hắn chống khuỷu tay lên đùi và đỡ đầu bằng tay. "'Tôi thích nhìn anh cười.'"

Phainon cứng đờ.

Anh không thể rời mắt khỏi Mydei. "Gì cơ?" anh định nói. Hoặc, "Anh thực sự có ý đó à?" Hoặc có lẽ là, "Nói lại lần nữa đi."

Nhưng đoàn tàu cứ thế lăn bánh, và Phainon giữ im lặng cho đến khi loa thông báo điểm dừng của Mydei. Mydei đứng dậy cũng lặng lẽ như vậy, hai móc khóa của họ tách rời khỏi nhau bởi khoảng cách đột ngột.

Tàu giảm tốc cho đến khi dừng hẳn. Và ngay trước khi cửa mở, Phainon hắng giọng. "Mydei."

Mydei nhìn qua vai xuống nơi Phainon vẫn ngồi. "Chuyện gì?"

Phainon nhìn chằm chằm lên hắn. Có lẽ anh có thể nói ra điều duy nhất mà anh đã khao khát được nói với hắn bấy lâu nay.

Tôi thích anh.

Phainon nuốt khan.

Nhưng rồi cửa tàu mở ra, và dòng người bắt đầu lũ lượt ra khỏi toa trong một mớ tráo đổi hỗn độn.

"Về nhà cẩn thận." Phainon đẩy hắn, thúc giục mau rời đi trước khi cửa đóng lại. "Và hẹn mai gặp lại. Dù sao hôm nay vẫn còn là Thứ Năm."

Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt Mydei khi bước đi. "Thứ Năm," hắn lặp lại, dù nghe gần giống một câu hỏi.

"Ừ." Phainon vẫy tay chào tạm biệt. Sau một thoáng do dự và ngay trước khi cánh cửa che khuất hắn hoàn toàn khỏi tầm nhìn, Mydei vẫy tay đáp lại.

Phainon giờ chỉ còn lại một mình, anh tựa lưng vào ghế. Chuyến tàu dừng lại thêm vài giây trước khi bắt đầu di chuyển trở lại.

Thứ Năm. Dĩ nhiên Phainon biết nay là Thứ Năm. Đáng lẽ hôm nay là ngày anh phát sóng trực tiếp nếu anh không quá thiếu động lực và bận rộn với công việc.

Nhưng khi tàu đưa anh về nhà, khi anh rời khỏi tàu điện ngầm và bước lên vỉa hè, khi anh thấy mình đang tra chìa khóa vào căn hộ riêng, anh nghĩ hôm nay có lẽ anh có thể.

Và khi anh cởi quần áo trong phòng tắm, ánh mắt một lần nữa bắt gặp chiếc móc khóa anh đã mua cùng Mydei, anh nghĩ có lẽ hôm nay anh sẽ làm.

Phainon không mất nhiều thời gian để sắp xếp mọi thứ.

Anh quyết định đây sẽ là một buổi phát trực tiếp nhanh gọn. Không hoành tráng, không xa hoa, và không có gì mới mẻ. Anh đã hủy video quay sẵn định lên lịch và đăng tweet thông báo mình sẽ phát trực tiếp thay vào đó. Sự đột ngột của quyết định này khiến ngay cả Phainon cũng bất ngờ. Nhưng anh cảm thấy đủ ham muốn để làm điều gì đó và đủ thôi thúc để cho khán giả của mình biết anh vẫn còn ở đây.

Điểm khác biệt duy nhất là bối cảnh.

Phainon điều chỉnh điện thoại dựa vào bồn rửa tay. Anh không thể mạo hiểm mang toàn bộ thiết bị vào phòng tắm, biết rõ hơi nước và độ ẩm bên trong có thể làm hỏng các thiết bị. Vì vậy, anh chọn cách kẹp điện thoại lên giá đỡ và đảm bảo nó chỉ ghi lại những gì mình muốn.

Anh chưa từng làm điều này trước đây. À, anh đã từng quay bản thân trong phòng tắm trước đây nhưng phải chỉnh sửa quá nhiều phần vì hơi nước từ vòi sen khiến mọi thứ trở nên vô hình. Anh không chắc liệu nó sẽ diễn ra tốt đẹp đến đâu nếu anh phát trực tiếp.

Thôi kệ. Dù sao thì anh cũng không định phát trực tiếp dài dòng.

Phainon điều chỉnh camera điện thoại thêm vài lần. Rồi anh hướng nó xuống thấp hơn thường lệ một chút, biết là mình sẽ không có mũ và mặt nạ quen thuộc để giấu mặt nếu có chuyện không hay xảy ra.

"Được rồi," anh thở dài, cuối cùng cũng hài lòng với diện mạo khi lên sóng trực tiếp. Anh mỉm cười, tự mãn vì đã thực hiện những điều chỉnh này nhanh chóng như vậy. "Ổn cả rồi."

Khi anh di chuyển để bật vòi hoa sen và xả nước, anh lại nhìn thấy chiếc móc khóa. Nó treo ở góc điện thoại với đầy màu sắc, hoàn toàn tương phản với mọi việc anh đang làm và những gì sắp làm.

Nhưng cái vật trang trí chết tiệt đó chính là lý do anh làm tất cả những việc này ngay từ đầu. Và nó sẽ là động lực chính mà Phainon sử dụng cho tối nay.

Phainon bật vòi sen. Anh để nước ngấm qua người, cho hơi ấm chảy thành lớp mỏng trên da. Sau đó anh bước ra, đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng lần cuối và phát trực tiếp.

Dù ở trong buồng tắm, cửa kính vẫn đủ trong suốt để lộ toàn bộ anh cho khán giả. Hạt nước bắt đầu bám và hình thành trên kính, nhưng Phainon biết mình còn đủ thời gian để trình diễn tốt điều này trước khi kính mờ hẳn.

"Xin chào," anh bắt đầu nhập vai Merlin. Tay anh di chuyển xuống phía dưới tự kích thích chính mình. "Anh có nhớ tôi không?"

Từ phía bên kia tấm kính, anh chỉ vừa đủ nhìn thấy khung chat trực tiếp. Chắc họ đang đáp lại tình cảm của anh. Tiền quyên góp đã đổ vào khi khán giả bày tỏ sự phấn khích.

"Tôi nhớ anh." Phainon thở dài, vẫn tự chạm vào mình, vẫn đang vuốt ve đến khi hoàn toàn cương cứng. "Tôi xin lỗi vì đã vắng mặt một thời gian. Tối nay chúng ta có thể ở bên nhau không? Chỉ trần trụi như thế này. Chỉ có anh và tôi."

Bàn tay kia của anh vốn áp sát vào mặt kính, di chuyển để phủ lên ngực. Anh vân vê đầu vú giữa hai ngón tay, rên rỉ khi cảm giác nóng ran lan xuống phía dưới. Anh ngửa đầu ra sau, nghiến chặt quai hàm khi tưởng tượng đó là ngón tay của Mydei đang chạm vào mình.

"Anh cũng có thể vào tắm cùng tôi." Anh đã thở dốc. Ý nghĩ về đôi tay ấm áp của Mydei trên khắp cơ thể kích thích anh hơn bất cứ điều gì khác. "Anh có thể để tôi làm tình với anh ngay tại đây không."

Bàn tay Phainon dùng để chạm vào ngực di chuyển. Anh để nó chăm sóc tương tự với đầu vú kia, véo và bóp chính mình khi anh liên tục vuốt ve dương vật.

"Chuyện này sẽ nhanh thôi," anh hứa. Hoặc cảnh báo. Anh thật sự không phân biệt được. "Chúng ta đã xa nhau quá lâu. Tôi sẽ không thể kiềm chế được bản thân đâu."

Kính bắt đầu mờ sương. Dù vậy anh vẫn nhìn xuyên qua được rõ ràng, một lớp mỏng đục mờ đang ngăn cách Phainon khỏi máy quay. Anh buông tay khỏi ngực, đặt tay lên kính lần nữa, cơ thể khao khát sự ổn định khi anh bắt đầu đẩy hông về phía trước.

Anh tự cho phép mình tưởng tượng thay vì khoảng không vô định trước mặt, đó là Mydei. Thay vì bàn tay anh tự thỏa mãn bản thân, đó là khoảng trống giữa hai đùi Mydei. Thay vì máy quay trước mặt, anh đang nhìn vào mắt Mydei qua gương.

Mydei sẽ áp má vào bề mặt rắn chắc, mày nhíu sâu khi cảm nhận Phainon cọ xát dương vật giữa hai chân. "Phainon," có lẽ hắn sẽ thở dốc. Có lẽ hắn sẽ cố vươn tay ra sau, cố gắng cào móng tay vào anh. "Nhanh hơn."

"Anh muốn tôi nhanh hơn à?" Phainon lúc này nói. Anh bắt đầu di chuyển chống lại bản thân với tốc độ nhanh hơn.

Trong tưởng tượng của mình, điều đó đồng nghĩa với việc ma sát giữa anh và Mydei sẽ tăng lên. Mydei nghiến răng, mày nhíu lại khi chịu đựng sức nóng Phainon mang đến. Mydei sẽ cố kìm nén bản thân - Phainon luôn nghĩ hắn thuộc kiểu người đè nén tiếng của mình - nhưng Phainon sẽ nghiêng người và gặm nhấm tai hắn.

"Đừng kìm nén bản thân," Phainon sẽ nói - anh đã nói với khán giả của mình. "Tôi muốn nghe anh rên rỉ. Tôi muốn nghe anh gọi tên tôi."

Mydei sẽ cố chống cự trong một lúc. Nhưng Phainon sẽ tăng tốc mạnh bạo hơn, điều chỉnh góc độ sao cho hai dương vật của họ cọ xát vào nhau mãnh liệt hơn. Mydei sẽ đầu hàng và bắt đầu rên rỉ khi khoái lạc làm lu mờ mọi lý trí còn sót lại.

Phainon sẽ đan những ngón tay của mình qua tay Mydei trên mặt kính. Anh sẽ vòng tay qua người hắn cho đến khi cảm nhận được lồng ngực Mydei, các ngón tay nhảy múa trên núm vú hắn. Anh sẽ xoa, véo và xoắn chúng cho đến khi Mydei quằn quại vào người anh. Anh sẽ làm theo ý mình với hắn, hông không bao giờ thay đổi sức mạnh của những cú thúc, tay không bao giờ mệt mỏi với cách anh chơi đùa hắn như một cây đàn Lia.

"Tôi sắp bắn rồi," Mydei nói.

"Anh chưa được bắn đâu," Phainon đáp. Thực tế, hơi thở của anh bắt đầu làm mờ kính nhanh hơn, như thể hơi nước chưa đủ nhanh để che khuất cơ thể anh khỏi tầm nhìn. "Anh chưa được bắn cho đến khi tôi bắn hết vào trong anh."

Mydei sẽ phì phò bực bội. Hoặc ham muốn. Hoặc cả hai. Phainon đoán có lẽ hắn thích điều đó, và có lẽ hắn thích được lấp đầy như một tên điếm.

"Làm ơn," Mydei rên rỉ. "Làm ơn hãy chịch tôi ngay đi."

"'Làm ơn'?" Phainon thở dài. "Vì anh đã xin tôi tử tế đến thế."

Phainon sẽ ngả người ra sau. Anh sẽ phải dồn hết sức lực để làm vậy nhất là khi anh muốn áp sát vào Mydei cả ngày. Nhưng anh sẽ làm, và cuối cùng anh sẽ hướng đầu dương vật của mình vào lỗ của Mydei. Nó sẽ giật giật và hé mở, sẵn sàng bị chinh phục và sẵn sàng để được chịch.

Mydei có lẽ sẽ gục đầu xuống, thở dốc khi gom góp can đảm để đón nhận Phainon. Nhưng Phainon sẽ vòng tay qua người hắn, nắm lấy quai hàm hắn cho đến khi cả hai cùng nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.

"Nhìn tôi," Phainon gầm gừ, "khi tôi đâm vào trong anh."

Phainon sẽ tự đưa mình vào sâu, chậm rãi và đầy đau đớn. Mydei có lẽ sẽ kêu lên vì sự giãn nở. Có lẽ hắn sẽ rên rỉ nhiều hơn là thở hổn hển. Điều đó không quan trọng. Phainon sẽ vẫn từ từ tiến vào từng chút một cho đến khi chạm đáy. Rồi anh sẽ ở nguyên đó, ở bên trong Mydei, và để hắn cảm nhận toàn bộ chiều dài dày đặc của dương vật anh.

"Tôi sẽ chịch anh ngay bây giờ," Phainon hứa, "cho đến khi đầu gối anh khuỵu xuống. Cho đến khi anh nhuộm trắng phòng tắm của tôi bằng tinh dịch của anh. Cho đến khi tôi nhuộm lên anh bằng của tôi."

Sau đó, Phainon sẽ thiết lập một nhịp độ tàn bạo không còn kìm chế. Anh sẽ chịch Mydei đến mất hồn, đưa đẩy ra và vào, mỗi lần một mạnh hơn và nhanh hơn. Anh sẽ tiếp tục giữ khuôn mặt Mydei, đảm bảo hắn đang nhìn cách khuôn mặt mình méo mó vì khoái cảm tuyệt đối. Rồi Phainon sẽ ấn ngón tay vào môi Mydei, nhét vào miệng hắn cho đến khi hắn nghẹn ngào. Anh sẽ giữ nguyên như vậy, để nước dãi của Mydei hòa lẫn với nước từ vòi sen trên đầu khi phía sau hắn bị đâm thúc.

"Tôi gần bắn rồi," Phainon thì thầm. Thực tế là anh vẫn cô độc, vẫn tự thỏa mãn, vẫn ép mình vào tấm kính hòng tăng ma sát cho dương vật. Nhưng trong đầu, tưởng tượng của anh tiếp tục diễn ra, cảnh tượng nhòe đến mức anh gần như tin là thật. "Anh có vậy không?"

Phainon sẽ rút ngón tay khỏi miệng Mydei và đợi câu trả lời. Mydei có lẽ sẽ ho một, hai lần trước khi rên rỉ. "Cùng nhau," hắn van nài. "Tôi muốn chúng ta cùng xuất tinh."

Ồ, và Phainon là ai mà lại từ chối điều đó?

Phainon sẽ kéo Mydei lại gần. Hoặc ép hắn vào tấm kính. Hoặc cả hai. Anh sẽ làm bất cứ điều gì cho đến khi không còn khoảng trống giữa họ, cho đến khi anh mất hết kiểm soát trước hắn, cho đến khi anh để dương vật co giật và trút hết vào bên trong Mydei. Và Mydei sẽ ở ngay đó cùng anh, hai tay hắn nắm chặt tay Phainon như một sợi dây cứu sinh khi đạt cực khoái, dương vật hắn vẽ những dải trắng đục lên tấm kính cho mọi người và bất kỳ ai nhìn thấy.

Và rồi tất cả sẽ kết thúc.

Phainon thấy mình nhìn chằm chằm vào chân, đầu áp sát vào kính khi quan sát những giọt tinh dịch cuối cùng nhỏ xuống gạch. Anh vẫn đang tự vuốt ve bản thân dù nó đã bắt đầu mềm nhũn dưới chính cái chạm của anh.

Giờ anh đã trở lại hiện tại, và dù cả phòng tắm giờ ngập hơi nước, đầu óc anh chưa bao giờ tỉnh táo hơn.

Anh liếm môi. Để vòi sen rửa sạch những tàn dư tinh dịch trên tay, trên đùi. Rồi anh tắt vòi, chặn dòng nước và nhìn những giọt cuối cùng từ vòi sen rơi xuống.

Anh loạng choạng tiến đến máy quay, đôi chân anh run rẩy và yếu ớt.

"Cảm ơn đã chờ đợi tôi," anh rù rì với khán giả. Anh để họ nhìn ngắm cơ thể trần trụi của mình lần cuối, để họ chiêm ngưỡng anh lần cuối trước khi kết thúc buổi phát trực tiếp.

Và ngay trước khi anh làm vậy, anh thấy một khoản quyên góp hiện lên ngay cạnh phần trò chuyện trực tiếp.

ChrysosHeir06 đã gửi bạn xxx$: Chào mừng trở lại. Cảm ơn vì đã giúp tôi giải tỏa.

Ngày trước, Phainon hẳn đã vui mừng khôn xiết. Anh sẽ thấy thú vị khi ChrysosHeir06 và Mydei nghe giống nhau đến thế nào, và anh sẽ tưởng tượng chính Mydei đang nói với mình những điều này. Có lẽ anh vẫn sẽ thế một khi tất cả những cảm xúc này đã lắng xuống.

Nhưng tối nay, anh biết rõ ràng mình có thể tưởng tượng bao nhiêu tùy thích. Sau cùng thì hắn ta vẫn không phải là Mydei.

Và ngay lúc này, anh chỉ muốn thứ chân thật.

__________

Khi Mydei tắm xong đã quá nửa đêm.

Hắn vốn không định tắm lâu đến vậy. Thực tế, hắn đã kỳ cọ sạch sẽ khi Merlin tuyên bố sẽ phát sóng trực tiếp. Và khi anh làm vậy, anh đã khuyến khích khán giả tắm cùng với mình.

Và thế là.

Có lẽ do buổi phát sóng trực tiếp hôm nay trầm lặng khác thường. Có lẽ do sự kiệt sức cả ngày dồn xuống mình. Hoặc có lẽ là điều gì đó hoàn toàn khác. Nhưng Mydei mất nhiều thời gian hơn đáng kể để khơi dậy ham muốn, hắn đứng trong phòng tắm và không biết phải làm gì tiếp theo.

Cho đến khi hắn nghĩ về Phainon.

Nằm trên giường lúc này, Mydei ấn đầu ngón tay vào mắt. Đây là lần thứ hai hắn đạt khoái cảm khi nghĩ về người đó. Chuyện này vẫn còn hiếm hoi, hắn hoàn toàn có thể thỏa mãn lúc thủ dâm khi nghĩ đến Merlin mà không cần đến đồng nghiệp mắt xanh kia.

Nhưng việc đó lại xảy ra những hai lần?

Rồi có một sự thật đơn giản và hiển nhiên là hắn đã quên mất hôm nay là Thứ Năm. Nếu Phainon không nhắc, có lẽ hắn đã về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường, hắn đã bỏ lỡ buổi ghi hình trước theo lịch trình - hoặc trong trường hợp hôm nay, hắn đã bỏ lỡ buổi phát trực tiếp.

Mydei nhìn trần nhà. Rồi hắn với lấy điện thoại mở những bức ảnh từ cuộn camera ngày hôm nay.

Số lượng ảnh nhiều hơn dự kiến. Thời gian trôi qua quá nhanh khiến hắn không nhận ra mình đã chụp bao nhiêu ảnh cho đến lúc này. Hắn lướt và xem qua chúng một cách nhanh chóng. Phần lớn là những kiểu ảnh giống nhau với góc nhìn hơi khác: Phainon đang ngồi trong khu vui chơi của lũ chó của quán cà phê, được bao quanh bởi nhiều giống chó khác nhau đang tranh giành tình cảm của anh.

Và ở đó, trên những hàng ảnh cuối cùng và mới nhất trong cuộn camera của hắn là những bức ảnh của hắn và Phainon.

Mydei hài lòng khi không có ảnh riêng của mình. Hắn hoàn toàn ổn khi đứng ngoài ánh đèn sân khấu. Nhưng chủ quán cà phê đã khăng khăng đòi chụp ảnh cả hai bọn họ, và thế là xong. Có lẽ bản thân chủ quán cũng là một người chuyên nghiệp; những bức ảnh cô chụp là đẹp nhất trong số đó, được căn góc sao cho ánh sáng ở mức tốt nhất và khung hình hoàn hảo.

Mydei nhấp vào một bức. Đó là lúc chú chó Golden vừa nhảy qua Phainon, trước đó vùi anh trong một mớ lông và niềm vui của nó. Phainon đã ngồi dậy, hồi phục sau cú lao bất ngờ. Cả hai tay anh ôm lấy chú chó khi áp mặt vào cổ nó.

Trong bức ảnh đặc biệt này, Phainon đang nhìn Mydei. Khóe mắt anh nhăn lại, cả khuôn mặt bừng sáng với tiếng cười. Bên cạnh, Mydei nhìn đáp lại anh, miệng há ra trong một lời đáp trả chưa hoàn thiện. Hắn trông như một con người hoàn toàn khác khi nhìn Phainon dịu dàng như vậy.

Hắn ngưỡng mộ bức ảnh thêm một khoảnh khắc. Rồi lập tức đóng điện thoại và úp mặt nó xuống bàn cạnh giường. Sau đó hắn lại nhìn vào điện thoại, vào chiếc móc khóa hình mèo gắn trên đó.

Quán cà phê chó chết tiệt đó là lý do duy nhất khiến Mydei suýt bỏ lỡ buổi phát trực tiếp của Merlin tối nay.

Nhưng khi hắn chìm vào giấc ngủ, để những sự kiện trong ngày cuối cùng đưa mình vào quên lãng, hắn nghĩ hắn không bận tâm. Hắn sẽ bỏ lỡ mọi buổi phát trực tiếp của Merlin lần nữa nếu điều đó có nghĩa là được sống lại một ngày giống như hôm nay.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro