CHƯƠNG 23: CƠN GIẬN CỦA ANH

Bị cơ thể nặng nề của con báo đè nặng, Thẩm Tòng Thiện thốt lên một tiếng kêu đau đớn, nhưng một giây sau, sức nặng trên người đột nhiên nhẹ đi, xác của con báo bị ném sang một bên.

Có được không gian thở, cô lập tức há hốc miệng, cố hít thở, mỗi một hơi không khí được hít vào trong phổi, đều mang đến đau nhức như dao cắt.

"Đứng lên." Người đàn ông cao lớn thẳng đứng, hai mắt âm trầm chăm chú nhìn vết máu khắp người cô, môi mỏng mím chặt, anh chìa tay ra, nói một lần nữa. Mất máu cộng thêm đầu choáng váng, trong lúc nhất thời, cô không nhìn ra người đàn ông trên đỉnh đầu.

Theo bản năng, cô duỗi tay về phía anh, anh nắm chặt, kéo cô lên.

"Ôi!" Động đến vết thương trên cánh tay, cô nhịn không được thốt lên một tiếng kêu đau.

"Cô làm sao vậy?" Sắc mặt Hàn Dập Hạo tái mét, ánh mắt rơi vào trên cánh tay bị móng báo cào rách của cô, trầm giọng hỏi.

"Không sao." Lúc này, cô mới nhìn rõ, cứu cô chính là Hàn Dập Hạo.

Nhưng mới vừa đi được hai bước, người cô đột nhiên quỵ xuống.

Anh nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cô, thấp giọng hỏi lần nữa: "Cô xác định cô không có sao chứ?"

Cô cậy mạnh cắn chặt răng, lắc đầu.

Tuy nhiên, vì đau đớn và kiệt sức hai chân đã sớm bị run rẩy từ lâu.

Anh nhìn khuôn mặt trắng bệch không một chút máu của cô, đột nhiên không nói hai lời, bế cô lên.

"Này, thả tôi xuống." Cô hơi có chút yếu ớt kêu lên, mặc dù cô bị thương, nhưng vẫn không có nghiêm trọng đến mức không đi được, huống chi, người bế cô lại là Hàn Dập Hạo.

"Im miệng!" Anh quát nhẹ, nhíu chặt mày.

Cô hơi cau mày, nhìn bộ mặt tức giận của người đàn ông, thật sự không hiểu anh đang tức giận cái gì, nhưng lực chú ý của cô lập tức đã bị vết thương kéo đau mà dời đi.

Quên đi, bây giờ cô không còn sức lực để tranh cãi với anh nữa.

Bế cô lên xe, lấy hộp cứu thương ra tiến hành băng bó đơn giản cho cô, cả quá trình, Hàn Dập Hạo không có nói câu nào.

"Đau." Cách làm của anh hơi có chút thô bạo khiến cô nhịn không được khẽ kêu thành tiếng.

"Đây đều là tự cô chuốc lấy." Anh hừ lạnh một tiếng, lực tay lại nhẹ đi rất nhiều.

"Cảm ơn." Nhìn vẻ mặt chuyên chú của anh, cô đột nhiên mở miệng, nhẹ giọng nói cảm ơn.

"Hừm." Thế nhưng anh lại hừ mũi phát ra một âm tiết, xem như trả lời.

Anh còn nhớ rõ khi anh chạy tới thì thấy cô bị một con thú dữ tấn công cắn xé ở trên mặt đất, trái tim của anh đột nhiên nhảy vọt lên cổ họng, anh nhanh chóng rút súng ra bắn, khi thân thể con báo ngã xuống thì anh vội vàng đến gần xem tình hình của cô, khi thấy cô bình an vô sự thì hoảng loạn trong lòng của anh mới hồi phục lại một chút.

Đương nhiên, Thẩm Tòng Thiện không biết tâm trạng của anh, ngay cả chính anh cũng không hiểu tại sao cảm xúc hoảng hốt sợ hãi vừa rồi lại đến mãnh liệt như vậy, giống như sông băng sụp đổ vậy, trong nháy mắt đã nện trúng trái tim của anh, nặng nề đến mức hít thở của anh cũng có chút ngưng trệ, cho tới bây giờ, trái tim của anh vẫn còn hơi có chút loạn nhịp.

Vừa nghĩ tới, nếu như vừa rồi lúc xe của Tề Danh Dương bị hỏng, anh không có ở gần đó, không có nghe được yêu cầu viện trợ, hoặc là anh không có kịp thời chạy tới, có lẽ bây giờ cô đã biến thành một thi thể rách nát, anh không khỏi nghĩ mà sợ.

Thẩm Tòng Thiện len lén liếc nhìn Hàn Dập Hạo, cô nhìn ra được tâm tình của Hàn Dập Hạo không được tốt lắm, mặc dù không biết nguyên nhân, nhưng cô thức thời vẫn duy trì sự im lặng.

Rất nhanh, vết thương trên tay trái đã được băng bó xong, tay của anh dời về phía chân của cô, cô vội vàng mở miệng nói: "Sếp, còn lại tôi tự mình làm là được rồi".

Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt ám chìm sâu không thấy đáy. Cô cho rằng anh không có nghe rõ, muốn nói lại lần nữa.

Anh đột nhiên có chút buồn bực ném cái hộp thuốc cho cô, đứng dậy xuống xe.

"Sếp." Cô đột nhiên gọi anh lại, "Trong rừng cây còn có một người da đen trẻ tuổi bị thương, xin anh cũng đưa anh ta lên xe".

Nghe vậy, anh nghiêng đầu, trầm giọng hỏi: "Vừa rồi cô chính là vì bảo vệ hắn?"

Thẩm Tòng Thiện không hiểu sao anh lại hỏi cái vấn đề này, cô gật đầu, nói: "Đúng vậy."

Anh đột nhiên xoay người, ánh mắt sắc bén dừng ở trên mặt của cô, tức giận vô cớ: "Cô vì một người xa lạ vốn không quen biết, có thể khiến mình rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như thế ư. Thẩm Tòng Thiện, cô có đầu óc hay không vậy?"

Vừa rồi ở trong rừng cây, nhìn thấy xác của con báo bị cô bắn chết, lại nhìn thấy người đàn ông trên mặt đất khắp người đầy vết máu, trong lòng anh đã hiểu đại khái.

Trong tay cô có súng, thú dữ không dám tùy tiện tấn công cô, nếu không phải cô khăng khăng ở lại bảo vệ người thiếu niên kia, một màn muôn phần nguy hiểm vừa rồi vốn không có trình diễn.

Nghĩ tới đây, anh đã cảm thấy cô gái này quả thực ngốc không chịu nổi.

Chẳng biết tại sao bị anh mắng một trận, Thẩm Tòng Thiện cũng có chút tức giận, "Chẳng lẽ chính mình chạy trối chết, bỏ mặc anh ta để cho anh ta bị con báo ăn thịt sao?"

"Khi cô không có khả năng bảo vệ người khác thì việc này chính là sự lựa chọn sáng suốt nhất." Anh trả lời chắc như đinh đóng cột.

"Chẳng phải bây giờ cũng không có chuyện gì sao." Cô không phục nói.

"Nếu như không ai tới cứu cô, cô cũng chỉ có giữ lại trái tim đồng cảm tự cho là đúng đó cùng với tinh thần trọng nghĩa mà xuống dưới nói cho Diêm Vương nghe mà thôi"! Thấy cô phản đối, anh tức giận gầm nhẹ nói.

"Tôi là cảnh sát, bảo vệ an toàn tính mệnh của dân chúng là thiên chức của tôi!" Cô cũng hét trở lại.

"Bây giờ cô là lính của tôi." Anh tức giận muốn bóp chết người phụ nữ cứng đầu này, "Phục tùng mệnh lệnh mới là thiên chức của cô!"

"Anh!" Bị chọc tức, khiến cô nhịn không được hơi choáng váng.

Cô cố giữ bình tĩnh, bước xuống xe, chẳng thèm tranh cãi với anh.

"Cô đi đâu vậy." Anh nhíu mày hỏi.

"Anh đã không chịu giúp một tay, vậy tôi sẽ tự mình đi." Thẩm Tòng Thiện vòng qua người anh, chậm trễ thêm một giây, người thiếu niên kia càng nguy hiểm.

Anh nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, thấy cô hơi tập tễnh nhưng lại rất kiên trì bước đi, càng nhíu chặt mày hơn.

Anh là một người lính, chức trách của anh là bảo vệ lãnh thổ và nhân dân của quốc gia mình, đối với đám người dị tộc không phải đồng bào của tổ quốc, từ trước tới nay anh không có nhiều lòng nhân từ, huống chi người thiếu niên kia còn hại Thẩm Tòng Thiện thiếu chút nữa mất mạng.

Tuy nhiên, đột nhiên cô bị vấp một cái, thiếu chút nữa ngã xuống.

Anh mím chặt môi mỏng, cuối cùng sải bước đi tới.

Thẩm Tòng Thiện kinh ngạc nhìn anh lướt qua cô, nhấc người thiếu niên lên.

Anh ôm lấy người thiếu niên đi đến xe, đi qua bên người cô, nhìn cũng không nhìn cô một cái.

Cô cũng không nói gì, đi theo.

"Pằng!" Đột nhiên, một tiếng súng vang lên, một viên đạn sượt qua cánh tay của Hàn Dập Hạo, trúng vào trên kính chống đạn của chiếc xe quân sự.

CHƯƠNG 24: BỊ TRÓI MỘT PHÒNG

Sắc mặt hai người cùng biến đổi, nhanh chóng xoay người, một đám đàn ông cầm súng lao nhanh tới, bao vây bọn họ.

Người đến đều mặc trang phục bộ lạc bản xứ, họng súng đen ngòm nhắm ngay hai người trong vòng vây, vẻ mặt dữ tợn.

Người đàn ông da đen cầm đầu cầm súng lục, chỉa vào Hàn Dập Hạo, hung thần ác sát hét to.

Thẩm Tòng Thiện khẽ nhíu mày, người đàn ông kia nói hẳn là tiếng bản xứ, cô nghe không hiểu anh ta nói cái gì, nhưng từ giọng điệu cũng cảm giác được, tình cảnh hiện tại của bọn họ không ổn.

Hàn Dập Hạo lại bình tĩnh mà nhìn đối phương, miệng nói ngôn ngữ gì đó Thẩm Tòng Thiện nghe không hiểu.

Cô hơi có chút kinh ngạc, cô không biết Hàn Dập Hạo còn biết tiếng bản xứ của Châu Phi, nhưng chắc chắn rất hữu ích.

Đột nhiên, Hàn Dập Hạo giao người thiếu niên trong tay cho đối phương.

Thẩm Tòng Thiện vươn tay muốn ngăn cản, Hàn Dập Hạo lại nhanh chóng kéo tay của cô lại, thấp giọng nói: "Bọn họ và người thiếu niên này đến từ cùng một bộ lạc, chính là ra ngoài tìm anh ta."

"Bọn họ nói vậy?" Cô hỏi.

Hàn Dập Hạo gật đầu: "Bọn họ nói vậy anh sẽ tin?"

Trong lòng Thẩm Tòng Thiện còn có cảnh giác, nhìn sắc mặt của đám người kia trông không có ý tốt, nếu thật sự là có ý định xấu, giao người thiếu niên kia cho bọn họ chẳng khác nào chỉ còn một con đường chết.

"Cô nhìn vật tổ trên người bọn họ xem, giống hệt với hình vẽ trên cánh tay của người thiếu niên này." Hàn Dập Hạo giải thích.

Thẩm Tòng Thiện thuận theo nhìn sang, mới chú ý tới chỗ tay áo được xăn lên đúng là có một hình vẽ, chẳng qua là bị máu tươi và bùn đất che lấp hơn phân nửa, mà vừa rồi cô chỉ chú ý đến vết thương của anh ta, mới bỏ quên.

Tuy nhiên, đột nhiên tùy tiện giao một người bị thương không hề có sức chống cự cho một đám người lạ đột nhiên xuất hiện, Thẩm Tòng Thiện vẫn là có chút không yên lòng.

Đối phương cũng đã không nhịn được, người đàn ông cầm đầu mở miệng mắng mỏ gì đó, giơ súng trong tay lên chỉa vào Thẩm Tòng Thiện.

Trong nháy mắt, bàn tay kia lại bị tay của anh ngăn lại ở giữa không trung.

Hàn Dập Hạo híp đôi mắt ưng lại, một tay nâng lấy người thiếu niên, một tay nắm chặt bàn tay muốn gây bạo lực của đối phương, vẻ mặt lạnh lùng.

Người chung quanh thấy thế, đồng loạt nhắm ngay Hàn Dập Hạo, người cầm đầu lại càng tức giận hơn, nhưng Hàn Dập Hạo lại nhanh chóng mở miệng, lớn tiếng trách mắng đối phương.

Sắc mặt Thẩm Tòng Thiện có chút tái nhợt, mặc dù cô không biết tại sao Hàn Dập Hạo lại làm như vậy, nhưng nhìn ra được đối phương đã bị chọc giận.

Chuyện tới như thế, không có cách nào khác, Thẩm Tòng Thiện đang chuẩn bị đánh đòn phủ đầu bắt người cầm đầu của đối phương thì lại thấy người đàn ông da đen từ từ thu súng về.

Mà Hàn Dập Hạo cũng giao người thiếu niên cho đối phương.

"Bọn họ..." Thẩm Tòng Thiện còn muốn nói điều gì đó, nhưng Hàn Dập Hạo nhìn ra được cô lo lắng, ngắt lời nói, "Bọn họ sẽ không hại anh ta. Vừa rồi tôi nói cho bọn họ biết là cô đã cứu chàng trai này, đối phương nghe xong mới để súng xuống, nếu bọn họ nói không phải là sự thật, rất có thể chúng ta đều bị giết."

"Vậy anh nói cho bọn họ biết, bây giờ anh ta cần truyền máu gấp, hỏi bọn họ có đồng ý cho chúng ta đưa người thiếu niên này tới doanh trại để tiếp tục cứu chữa hay không." Thẩm Tòng Thiện vội vàng nói.

Điều kiện chữa bệnh ở Châu Phi quá kém, không biết ở chỗ bộ lạc của người thiếu niên này có điều kiện truyền máu cho anh ta hay không, để cho an toàn, hãy để cho bọn họ đưa người thiếu niên này về doanh trại ổn thỏa, dù sao cô cũng đã cứu anh ta thoát khỏi miệng báo, không hy vọng cuối cùng anh ta chết vì cứu chữa chậm trễ.

"Cô có thể yên tâm, bọn họ càng khẩn trương cho thương thế của anh ta hơn." Anh thản nhiên nói, "Hơn nữa, thay vì lo lắng cho anh ta, không bằng lo lắng cho tình cảnh hiện tại của chúng ta".

Quả nhiên, anh vừa dứt lời, súng vừa được để xuống lại giơ lên, người cầm đầu nói một tràng xì xào gì đó, Hàn Dập Hạo bình tĩnh đáp trả lại.

Trên mặt của đối phương chần chờ chốc lát, nhưng lập tức đã khôi phục lại vẻ hung dữ, anh ta vung tay lên, những người khác lập tức tiến lên, trói chặt hai tay của Hàn Dập Hạo và Thẩm Tòng Thiện.

Thẩm Tòng Thiện nhìn Hàn Dập Hạo, hoàn toàn không rõ tình hình.

Hàn Dập Hạo ra hiệu cô chớ phản kháng: "Cô cứu gã thiếu niên này, bọn họ gọi anh ta là thiếu gia, bây giờ anh ta bị trọng thương, vẫn còn hôn mê bất tỉnh, chúng ta nói như thế chỉ là lời nói một phía, cho nên bọn họ muốn đưa chúng ta về bộ lạc, chờ anh ta tỉnh rồi quyết định xử chúng ta như thế nào."

"Nếu như không tin chúng ta, có thể cùng chúng ta đi đến doanh trại mà." Thẩm Tòng Thiện hơi phát cáu, không nghĩ tới cứu người, lại bị đối phương đối đãi giống như tội phạm.

Hàn Dập Hạo lại lên tiếng cảnh cáo nói: "Đừng đề cập đến doanh trại ở trước mặt bọn họ."

"Tại sao?" Bị súng chỉa vào, Thẩm Tòng Thiện chỉ có thể kìm chế sự tức giận trong bụng đi theo đám người kia, may mà đối phương khách khí hơn vừa rồi, cũng không có vì động tác chậm chạp của cô mà nổi giận.

"Đối với quốc gia này tôi hiểu rất rõ, bộ lạc có súng ống cũng sẽ không quá bế tắc, bọn họ không thể không nhìn ra được chúng ta là thuộc về bộ đội gìn giữ hòa bình, nhưng bọn họ dường như cũng không kiêng dè thân phận của chúng ta, cho nên ở dưới tình huống bọn họ chưa biết rõ rốt cuộc thuộc về thế lực phương nào, tốt nhất đừng tiết lộ thân phận." Hàn Dập Hạo giải thích.

Thẩm Tòng Thiện im lặng gật đầu, thân phận của cô không sao, nhưng Hàn Dập Hạo là sĩ quan cao cấp, nếu như đối phương thật sự thuộc về quân vũ trang phản chính phủ, vậy phiền phức sẽ rất lớn.

Đi qua rừng cây này, rồi đi một đoạn đường, đột nhiên hai người bị bịt mắt lại, bị đưa lên một chiếc xe, sau khi đến nơi, bọn họ bị nhốt vào một căn nhà tranh.

Có lẽ lính canh cảm thấy hai người bị trói, bên trên lại không dặn dò bọn họ phải trông coi nghiêm ngặt, vì vậy rất nhanh đã đi ra ngoài.

Trong bóng tối, Thẩm Tòng Thiện lắng nghe ồn ào bên ngoài, do dự một lát, mở miệng nói: "Hàn Dập Hạo, xin lỗi anh."

Mặc dù cô đối với chuyện Hàn Dập Hạo đã từng làm vẫn còn có chút canh cánh trong lòng, nhưng hại anh cùng bị trói, trong lòng cô cũng rất áy náy.

Hàn Dập Hạo lại không có trả lời, anh đột nhiên đứng lên, đi về phía của Thẩm Tòng Thiện.

Mặc dù cô không nhìn thấy, nhưng có thể nghe thấy động tĩnh, cô nghe được tiếng động anh đến gần, đang muốn đặt câu hỏi, thế nhưng anh lại ngồi xổm xuống, sau đó giọng nói từ tính vang lên: "Dựa qua đây."

"Sao vậy." Cô khó hiểu.

"Trước tiên phải cởi miếng vải trên mặt ra." Anh trầm giọng đáp.

"Làm sao cởi?" Cô vô thức bật thốt lên.

"Dùng miệng."Giọng nam thản nhiên nói, bình tĩnh không chút gợn sóng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro