14: Samuel Fisher: Trách nhiệm

──────✧❅✦❅✧──────

"Hy vọng tôi có thể ở bên em với thân phận khác..Chứ không phải ở thân phận mang nặng trọng trách của quốc gia như thế này..."

──────✧❅✦❅✧──────

Trái đất của mấy nghìn năm sau đã dần cạn kiệt nguồn tài nguyên vốn có. Và cũng tại nó mà chiến tranh thế giới lại lần nữa nổ ra.

Một loạt các khoá đào tạo những lãnh đạo tài ba được thành lập. Những người có tiềm năng đều được thu nhận và giảng dạy tại đây, với mục đích lãnh đạo đất nước này.

Nơi ấy cũng là nơi bắt đầu một mối tình..

──────✧❅✦❅✧──────

"Samuel, tặng anh nè" Em đưa cho anh một mặt dây chuyền lá phong.

"Tặng tôi?" Anh cầm lấy nhìn em đang nhoẻn miệng cười. Anh cũng bất giác cười nhẹ rồi lấy trong túi áo một chiếc cái áo hình lá phong cài lên cà vạt em.

Em nhìn anh tai khẽ ửng đỏ..Có lẽ có điều gì đó vừa tác động lên sau thẳm trong lòng em chăng?

──────✧❅✦❅✧──────

"Samuel !" Em gọi tên anh, một người cùng khoá cuối có tiềm năng được bổ nhiệm làm tổng thống mới ngay sau khi tổng thống trước bị ám sát.

"Có việc gì sao?" Anh quay lại nhìn em trên tay là đống sách giấy tờ.

"Cần tôi giúp không" Em hỏi rồi bê lấy một nửa số sách trên tay anh.

Anh thở dài, dù có kêu không cần thì em vẫn giúp anh thôi chuyện này anh cũng đã quen rồi. Bởi mấy năm cùng em học hỏi tại đây đâu phải để trưng.

"Mang đến văn phòng của giáo viên chủ nhiệm ấy..." Anh nói rồi đi trước

Em lon ton chạy theo sau, cao chỉ bằng vai anh nên nhiều người nghĩ em chỉ đơn giản là đàn em khoá dưới của anh ta.

Nhưng phải từng nói chuyện với hai người mới biết em và Samuel là bạn thân..cơ mà có đôi bạn thân nào dùng ánh mắt như thế nhìn nhau không?

Do thế nên cũng không ít nhiều lời đồn hai người là người yêu của nhau, thú thật thì chẳng ai nghĩ em là đàn em của anh ấy đâu hai người nổi tiếng là đôi bạn thân từ hồi tắm ao cơ mà.

Đến văn phòng không thấy giáo viên ở đâu em bới anh để tạm trên bàn rồi rời đi. Nhưng em lại nhanh mắt để ý một tờ giấy với dòng chữ "Ứng cử viên dành cho chức tổng thống kế tiếp" với tên anh được xếp đầu tiên trong danh sách.

"Woa...Samuel nhìn nè!" Em kéo tay áo anh ta lại.

"Hả?" Anh nhìn sang phía em.

"Anh đứng đầu trong danh sách luôn nè!!" Em chỉ tay vào tên anh.

Anh chỉ im lặng nhìn vào tờ giấy...tim bỗng hẫng một nhịp có chút đau nhói.

"Ờ...ừ" Anh ậm ờ cho qua rồi cười trừ.

"Anh sao thế? Samuel" Em khẽ lay người anh

"Tôi không sao, đi thôi"

Anh mở cửa để em bước ra trước rồi khép cửa lại. Cùng em đi đến khu huấn luyện theo lịch trình ngày hôm nay. Nhưng vơi tâm trạng có chút thất thường thì buổi huấn luyện không mấy suôn sẻ.

"Hôm nay anh lạ lắm đấy, có việc gì à?" Em nhìn anh đang ngồi trầm ngâm ở phòng nghỉ

"..Tôi à..tâm trạng không được tốt mấy" Anh thở dài

"Việc gì thế? Kể tôi nghe nè" Em ngồi xuống cạnh anh

Im lặng trong giây lát anh nhìn vào ánh mắt em rồi lại né tránh, trong lòng anh có một cảm giác rung động với người con gái này..anh liền phủ nhận nó.

Anh lắc đầu.

──────✧❅✦❅✧──────

"Samuel?"

Lại là giọng em nhưng lần này anh không quay lại nhìn em cho đến khi em chạm vào vai anh.

"Y/n.."

"Mấy hôm nay anh lạ lắm đấy" Sắc mặt em hiện rõ vẻ lo lắng nhìn anh

Anh cũng chợt nhận ra bản thân mấy hôm nay đã cố né tránh em chỉ để phủ nhận sự rung động mỗi lần nhìn vào mắt em..Phủ nhận

"..À, tôi có hơi mệt"

"Vậy anh đi nghỉ ngơi đi"

──────✧❅✦❅✧──────

"Samuel..."

Em ngơ ngác nhìn anh, nhìn những con người đang bắt giữ cha mẹ em. Em không hiểu?

"Gì đây hả-? Anh đang làm cái quái gì vậy!?" Giọng em run rẩy chạy đến chỗ anh nhưng bị hất ra bởi vệ sĩ.

Anh quỳ một chân xuống nhìn em.

"...Xin lỗi nhưng đây là điều bắt buộc cho quốc gia"

Em không hiểu, em không biết tại sao người con trai trước mắt em lại làm thế với cha mẹ em. Ít nhất..làm ơn chỉ cần trục xuất họ là được mà.

"Đối với kẻ phản quốc không xứng đáng có sự thương hại"

Em tuyệt vọng nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của anh. Đến lúc mà cha mẹ em bị áp giải đi em cũng chỉ ngồi đó, mưa cũng trút xuống như vùi dập đi linh hồn em.

──────✧❅✦❅✧──────

Một loạt kí ức hồi còn là sinh viên được đào tạo bởi chính phủ xoẹt qua đầu anh, , khi được chính thức bổ nhiệm làm tổng thống.

Đôi mắt ấy, giọng nói ấy, sự rung động mà anh đã luôn chối bỏ. Tất cả những thứ mà anh vô cùng quý trọng đang ở ngay trước mắt anh...không, trước nòng súng anh là tội đồ phản quốc.

"Y/n..." Anh nhìn em tay khẽ run

"Không bắn sao?" Khuôn mặt em bình thản đến lạ, đến em cũng chẳng rõ sao bản thân đã trở thành kẻ phản quốc? Chẳng muốn nhớ lại chút nào

"...Tôi.." Anh muốn nói điều anh đang nghĩ nhưng anh không thể..

"Trước mặt anh là tội đồ phản quốc đấy"

Anh vẫn chĩa súng vào giữa trán em, một hạt mưa rơi xuống tay anh, rồi lại hạt nữa sau đó ào ào những hạt mưa rơi xuống..chỉ gần như làm lu mờ đi hình ảnh em trước mắt.

Liệu giờ trọng trách còn đáng không..?

"Y/n...Tôi ước giá mà bản thân mình không phủ nhận điều mà trái tim tôi đã chọn.."

"Từ tận đáy lòng...tôi rất yêu em..thật sự rất yêu em" Anh nhìn em, thốt ra chữ "yêu" nhưng nòng súng vẫn chĩa vào em.

Em nhìn anh..biết rõ con người của anh ra sao. Cũng chẳng thể trách được vì em cũng lỡ phải lòng anh ta từ bao giờ rồi...chỉ là nỗi đau đó đã sớm chà đạp đi tình cảm em dành cho anh.

"..Đủ rồi, kết thúc đi được không?"  Em gỡ chiếc cài trên cà vạt của em thả xuống đất.

──────✧❅✦❅✧──────

Máu em nhuộm đỏ nước mưa, giọt lệ của chàng trai đã chót đem lòng yêu em khẽ rơi xuống...trên tay là chiếc cái áo hình lá phong đỏ 🍁

──────✧❅✦❅✧──────

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro