Chương 1

Philza đang bay vòng quanh. Thu thập tài nguyên, thu thập những món trang sức nhỏ, làm những việc mà ông có thể cần hoặc không và sửa chữa những thứ trong khu vực nhà mình. Đến lúc này chắc ông sẽ phải tạo ra một hoạt động mới nào đấy chỉ để có việc mà làm trong cuộc sống già cả nhàm chán này của mình mất.

Việc ông vô tình, không biết gì, hoàn toàn không cố ý mang về nhà quá nhiều thú cưng có lẽ là một dấu hiệu. Và ông cũng bị vợ mình mắng mỏ một trận ra trò rồi.

Nhưng lần này...

Lần này, mang về nhà một con nữa cũng không tệ lắm phải không?


Bên trong những đường cong, những lỗ hổng và không gian khá thuận tiện dưới một gốc cây to lớn là một con vật nằm bất động trên một tấm vải nhung. Từ khoảng cách an toàn, Phil không khỏi lo lắng hơn khi con vật dường như đang mang một vết thương đang chảy máu. Không biết tấm vải có thật sự mang màu đỏ ngay từ đầu không nữa?

Con vật—một giống loài heo nào đó, đang thở yếu ớt và run rẩy. Thậm chí còn nghiêm trọng hơn khi Philza bẻ gãy một cành cây để thử lại gần nó một cách chậm rãi. Ông nghe thấy một âm thanh như tiếng chuột kêu, nhưng giúp đỡ vật nhỏ đó là ưu tiên hàng đầu.

Ông chuẩn bị ôm vật nhỏ đó lên với một tấm vải khi một tiếng gầm gừ phát ra từ một chỗ phồng lên của tấm vải.


Một... con blob.


Đó là một con blob—cao khoảng 5-7 inch, nhưng ông cũng không chắc chắn lắm vì nó hơi khom người, với đôi mắt như hạt đỗ đen và một cái miệng dường như là một nụ cười cố định, đang gầm gừ với ông. Hơi the thé một tí nhưng vẫn là một tiếng gầm gừ.

Như thể nó không muốn Philza đến gần hơn nữa... Tất nhiên rồi! nhưng không phải cho chính nó, mà là dành cho người bạn nhỏ của nó. Nó đang cố gắng bảo vệ người bạn của mình bằng cơ thể nhỏ bé của mình. Tuy nhiên, khi nhìn vào chú blob nhỏ, vị người chim càng kiên định với ý nghĩ mang cả hai đứa về nhà. Vật nhỏ này trông cũng chẳng khá hơn chút nào so với người bạn đang bất tỉnh của nó - run lẩy bẩy và gần như không thể đứng vững. Cơ thể của nó bị biến dạng một cách khủng khiếp, như thể đang bị tan chảy và một con mắt của nó nhắm lại, có lẽ là do cơn đau mà nó đang cố gắng kìm nén.

Phil bước tới một bước và con blob càng gầm gừ to hơn và có phần tái nhợt. Cơ thể nó căng cứng, sẵn sàng thực hiện bất cứ đòn tấn công nào mà một con blob có thể thực hiện, nhưng Philza ngày càng lo lắng hơn khi biết rằng sự căng thẳng đó không hề tốt cho vết thương của nó chút nào.


"B-bình tĩnh... bình tĩnh đi cậu bạn nhỏ," Ông nhẹ nhàng nói. "Tao sẽ không hại mấy đứa... Tao biết mày và bạn mày bị thương... bình tĩnh nào. Hãy tin tưởng tao và để tao giúp mày được không nào."

Vị người chim hy vọng con blob hoang dã này bằng cách nào đó có thể nghe hiểu lời ông nói. Càng nhanh càng tốt, đối với cả hai sinh vật.

"Bạn của mày đã bất tỉnh và mất rất nhiều máu... Tao sẽ để hai đứa đi một khi chắc chắn hai đứa đã khỏe mạnh trở lại." Ông nhẹ nhàng nói thêm.


Philza thực sự muốn thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy một kiểu thừa nhận nào đó từ con blob nhỏ ngay khi ông nhắc đến người bạn của nó. Đứa nhỏ nhìn con heo rồi lại nhìn ông. Không lâu sau, nó gầm gừ thêm một tiếng với ông rồi tránh ra một bên như một lời xác nhận cho phép Phil đến gần.

Và ông đã làm như vậy.

Thật cẩn thận.


Khi bế được chú heo nhỏ lên với tấm vải, ông nhìn lại và thấy con blob đang run lên một cách dữ dội, choáng váng và càng cúi mình thấp hơn. Không có dấu hiệu nào cho thấy nó đang di chuyển về phía Phil hoặc về phía tấm vải.

"Này..." con blob phát ra một tiếng kêu hốt hoảng. "Tao sẽ không bỏ mày lại một mình đâu. Lại gần đây để tao có thể đưa mày đi cùng với bạn mày nào."

Với một chút do dự, con blob tiến lại gần và ngay khi chạm vào lớp vải, nó gục xuống. Sau đó, vị người chim đứng dậy, nhẹ nhàng ôm cả hai vào ngực rồi bay về phía tổ ấm của mình.




Tạ ơn trời sở thích ngắn ngủi một thời của ông là bào chế các loại thuốc khác nhau đã trở nên có ích! Phil không dám chắc nếu hai đứa nhỏ này - đặc biệt là chú heo, có thể qua khỏi nếu ông sử dụng biện pháp chữa lành thông thường/truyền thống hay không nữa. Cho dù đã dùng thuốc, ông vẫn cần tự tay khử trùng và băng bó cho chúng. Bây giờ khi cả hai đã ngủ, ông bắt đầu quan sát bề ngoài của chúng. Nếu ông có thể xác nhận được chủng loài của chúng, việc chữa lành có khả năng sẽ dể dàng hơn nhiều.

Và khi ông nghĩ rằng con blob hơi bị biến dạng một tí, nhưng ông không ngờ nó lại khủng khiếp đến thế! Con blob trước đó trông giống như một củ khoai tây có hình dáng gớm ghiếc, khi ổn định lại sẽ thành một chú blob hình bầu dục. Tuy nhiên, điều đó không xảy ra, vì ông có thể thấy rõ nó đã trở nên khác biệt như thế nào—với cái đầu tròn ủm dễ thương và cái thân hình nón.

Đứa nhỏ trông giống như con heo con này chắc chắn không phải là một con heo bình thường. Tuy nhiên, Philza dường như không thể so sánh nó với bất kỳ loài nào khác liên quan đến heo. Hoglins và Piglins là kết quả gần đúng nhất. Từ những vết chai và vết hằn trên tứ chi của con heo, có thể chắc chắn rằng nó đứng bằng bốn chân giống như một con Hoglin. Tuy nhiên, nó không có thân hình và đôi răng nanh khổng lồ, do đó các đặc điểm của nó phù hợp với một Piglin hơn. Nhưng, Piglins là loài đi bằng hai chân!!!


Đúng là một cặp bạn bè kỳ lạ.


Thế là thành ra, vị người chim không thể kết luận được bất cứ điều gì từ chuyện này. Thật trớ trêu khi ông thấy mình ngồi yên, nhìn hai đứa ngủ một cách yên bình bên cạnh nhau trên chiếc ổ tạm bợ được làm từ những tấm chăn bông êm ái nhất của mình. Ông mủi lòng khi thấy tai con heo giật giật theo tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ mà con blob nhỏ tạo ra và vô thức rúc vào người bạn nhỏ của mình. Từ hành động nhỏ bé đó và tình huống họ gặp phải sáng nay, Phil có thể thấy làm thế nào - mặc dù là hai loài hoàn toàn khác nhau - nhưng chúng lại có mối liên hệ với nhau như thế. Cả hai đều có bản năng bảo vệ lẫn nhau.


Hoặc có thể đó chỉ là một ông già đang phân tích mọi thứ bằng bản năng làm cha mẹ của mình.

Hoặc chỉ là mềm lòng với những loài dễ thương.


Ai muốn nói gì thì nói, hai sinh vật này thật là đáng yêu khi ở chung với nhau!!


Prime ơi! Ông không thể làm thế vào lúc này được chứ...


"Tuổi già và cái tính dễ xúc động chết tiệt..." Ông sụt sịt. "Giờ thì tao lại cần chuẩn bị một bữa ăn cho ba người."


Ông lau nước mắt rồi đi về phía nhà bếp. Nghĩ rằng có lẽ mình nên làm món gì đó đặc biệt, ông không dám chắc lần cuối cùng hai đứa nó ăn uống là khi nào hoặc chúng nó có thể ăn cái gì. Nhưng có thể ông sẽ nghĩ ra cái gì đó. Thật không may, khi ông xem qua các nguyên liệu và vật dụng có trong bếp, ông nhận ra một điều.


"Mình không có than và mình đã cmn bỏ đống than vừa thu thập được ở chỗ cái cây khổng lồ đó mất rồi."


Ông thở dài. Không sao cả, ông chỉ cần xẹt ngang bầu trời là có thể đến kịp trước khi hai đứa nhỏ thức dậy.

"Tao phải đi lấy đống than của mình đã. Đừng thức dậy trước khi tao quay lại nhé. Nếu hai đứa dậy... hy vọng hai đứa sẽ không hoảng sợ." Ông vừa nói vừa nhìn đôi bạn đang ngủ say. "Đặc biệt là chú blob nhỏ hoang dã này đấy..." ông già tự mình cười khúc khích và đi ra ngoài.




Không tốn quá nhiều thời gian để tìm được đống than. Ông có thể đã gặp phải những thứ khiến ông bị phân tâm một tí nhưng ông không mất đến từng ấy thời gian...

Là những gì ông nghĩ sau vài chuyện.

Khi ông quay lại – chuẩn bị mở cửa, ông nghe thấy một tiếng đập mạnh. Philza không thực sự bận tâm đến việc hai đứa nhỏ đã tỉnh. Tuy nhiên khi mở cửa ra nhìn thì ông như chết lặng.


Hai cậu thanh niên.


Hai—nếu như không có cái chăn, cậu thanh niên rất là trần trụi đang túm hai đầu của cái chăn như thể sắp đánh nhau đến nơi.

Hai cặp mắt nhìn chằm chằm vào ông.


"Ch—"


Philza đóng cửa lại.


Ông nghĩ mình đã nghe thấy một giọng nói, nhưng có lẽ khi ông bước vào lần nữa thì rõ ràng đó chỉ là một ảo giác ngớ ngẩn nào đó mà thôi.

Và ông đã làm như vậy. Ông thở dài khi khi thấy con heo và con blob đang nghiêng đầu nhìn ông. Primes ơi! Khi tỉnh dậy trông chúng còn đang yêu hơn!

Không lâu sau đó một tiếng kêu líu lo thu hút sự chú ý của ông. Lại là con blob nhỏ. Nó định nhảy về phía ông nhưng Phil đã ngăn nó lại. Dù sao đi nữa, có vẻ như con blob có điều gì đó muốn nói. Nó phát ra một loạt tiếng kêu khác nhau và thỉnh thoảng dùng miệng kéo áo choàng của ông hoặc ra hiệu về phía tấm vải. Tuy nhiên, Philza không hoàn toàn nắm bắt được hành động của con blob và đứa nhỏ trông có vẻ bực mình!

Vị người chim không thể làm gì khác ngoài cười khúc khích đầy xin lỗi rồi quay sang người bạn khác của nó, người đang kêu khụt khịt đáp lại. Sau đó, chú heo kéo một cuốn sách hoặc tạp chí nào đó, mở nó ra để chỉ vào mấy bức hình trên đó.

"...Q-quần áo?" Ông già ngập ngừng hỏi.


Cả hai đều gật đầu trong khi con blob trông vẫn có vẻ tức giận. Những sinh vật này thông minh đến mức nào cơ chứ?! Dù sao đi nữa, ông cũng đưa cho hai đứa những bộ quần áo khác nhau mà mình tìm thấy và hai đứa bình tĩnh— trên thực tế là khá vui vẻ, kéo quần áo đến một cánh cửa phòng ngủ đang mở. Có lẽ chúng thích một cái ổ bằng quần áo và trong một khu vực kín đáo.


Dù thế nào đi nữa, mọi thứ đều trở nên kỳ lạ sau ảo giác kỳ quái đó.


Sau đó cánh cửa phòng ngủ lại mở ra.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro