Q1 C20: Đừng rời xa, một bước cũng không cho
Xúc cảm vừa nóng vừa mềm mại truyền từ môi tới tứ chi làm người phải giật mình, cả hai đều cùng sửng sốt......
Triển Chiêu ngạc nhiên mở to mắt.
Bạch Ngọc Đường cũng không phải lần đầu tiên hôn anh, từ nhỏ đến lớn, người nọ tựa như luôn có rất nhiều tiếp xúc thân thể với mình, không phải sờ sờ thì cũng là cọ cọ, sau khi lớn lên, càng thương xuyên hôn nhẹ, ôm một cái. Có lẽ là bởi vì từ lúc nhỏ cho đến lúc lớn đều ở cạnh nhau, vì thế Triển Chiêu thường ghét nhất là cùng người khác tiếp xúc gần gũi, đối với đụng chạm của Bạch Ngọc Đường đã tập thành quen thuộc, chỉ là lần này — không giống những trò đùa giỡn hay trêu cợt trong quá khứ, động tác của Bạch Ngọc Đường có một tia hung hãn, hai tay siết chặt lấy thắt lưng mình, chuyên chế bá đạo kéo Triển Chiêu về phía anh, tựa như sợ mình sẽ chạy trốn, hơi thở nóng bỏng trôi lượn lờ giữa hai người, cứ như đang phải chịu đựng cái gì đấy. Triển Chiêu bối rối, tâm hoảng ý loạn, đáng tiếc phía sau là bức tường, trước mặt người lại ép sát, không có chỗ chạy trốn.
Bạch Ngọc Đường cũng bị động tác của chính mình dọa cho giật nảy.
Vừa rồi trong nháy mắt, ý thức được Triển Chiêu thiếu chút nữa bị người bắt đi, bộ não từ trước đến nay luôn bình tĩnh đột nhiên xuất hiện một khoảng trống. Thấy hắn bình yên vô sự, tự nhiên lại có một cơn tức giận nảy lên, thân thể cử động trước cả suy nghĩ — đến lúc tỉnh táo lại thì đã gần gũi giao hòa. Thân thể cứ như không khống chế được, càng ra lệnh cho chính mình dừng lại, thì càng khao khát được nhiều hơn.
Kỳ thật Bạch Ngọc Đường đã sớm phát hiện, chính mình tựa hồ có một loại khát vọng muốn đụng chạm vào Triển Chiêu, tiếp xúc thân thể làm anh an tâm, có lúc anh thậm chí nghĩ bản thân không bình thường, vì loại dục niệm ít người nghĩ đến này, có lẽ đang chậm rãi nảy mầm trong ngực anh. Quan hệ quá thân thiết và quá phận này làm Bạch Ngọc Đường cố gắng lảng tránh phần rung động kia, mỗi lần anh đều thành công quên nó đi, thế nhưng, cảm giác này càng lúc càng rõ ràng, mạnh mẽ! Anh có thể chạm đến sự mềm mại của người nọ, gần gũi hôn môi như nếm món tráng miệng ngọt, hương vị của làn da trắng, chiếc cổ cao, tay chân dài và mảnh khảnh... Tựa như hiện tại, cảm giác trong lòng không thể nào thỏa mãn, chết tiệt, muốn hắn!
Có một số việc bắt buộc, dù trước đó đã chuẩn bị sẵn tâm lý tiếp nhận, nhưng thế nào cũng không thể chuẩn bị hoàn hảo.
Xa xa truyền đến tiếng chân mất trật tự, Triển Chiêu đẩy mạnh Bạch Ngọc Đường ra.
Thối lui vài bước, Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu tựa trên vách tường, vẻ mặt rối loạn nhìn anh, hai mắt trợn tròn, môi vì vừa hôn mà vẫn còn ươn ướt và bóng, mặt lại đỏ... Thật đáng yêu.
.........
Lúc này, Bạch Ngọc Đường đột nhiên nở nụ cười, liếm môi mình một cách bất minh. Triển Chiêu đứng đối diện nhìn động tác của anh, mặt càng lúc càng hồng, xoay người rời đi, đi được hai bước thì dừng lại, nghiêng đầu như đang suy nghĩ gì đó, sau đó mạnh mẽ xoay người lại đi trở về. Bạch Ngọc Đường nhìn hành động của anh thì trong mắt lóe lên một tia hy vọng.
Triển Chiêu đi tới trước mặt anh, đứng thẳng, hít một hơi sâu... Tay mạnh mẽ nắm lại, tống thẳng một đấm vào mũi Bạch Ngọc Đường.
"A... Mèo chết... Đau!" Bạch Ngọc Đường bưng mũi lui về phía sau vài bước, mũi đau quá nha.
Triển Chiêu có lẽ đã bớt giận một chút, hung tợn nói: "Chuột bạch! Cậu còn dám trêu tôi nữa, tôi sẽ làm thịt cậu!" Nói xong căm giận xoay người đi, vì đi quá nhanh nên tất cả mọi người đều không thấy được chút hoảng loạn và mê muội trong mắt anh.
Bạch Ngọc Đường nhìn bóng lưng vội vàng rời đi, cười khổ lắc đầu — Miêu Nhi, tôi không có trêu cậu, tôi là thích cậu.
Xoa cái mũi hồng hồng, Bạch Ngọc Đường cảm thấy may mắn, con mèo là một con mọt sách chính cống, nếu không một đấm kia, dám mũi mình đã gẫy rồi.
..........
Bạch Ngọc Đường trở về hiện trường, thấy Triển Chiêu đang ngồi thất thần ở ghế phụ trong chiếc Spyker C8 màu bạc của mình, con mèo ngốc này.
"Tiểu Bạch!"
Quay đầu lại, thấy Lư Phương ôm Tiểu Lư Trân đứng ở phía sau anh.
"Thực sự cám ơn các cậu!" Lư Phương cảm kích nói.
"Cám ơn cậu nhỏ này mới đúng!" Bạch Ngọc Đường xoa xoa đầu tiểu Lư Trân, "Cậu nhóc sau này lớn lên chắc chắn vượt trội!"
Lư Trân lấy từ trong túi ra hai hộp sữa trẻ em, đưa Bạch Ngọc Đường, "Mời chú, còn cả chú xinh đẹp kia nữa."
Vừa cười vừa nhận sữa, Bạch Ngọc Đường nhéo nhéo hai má Lư Trân, sau đó nói lời tạm biệt rồi xoay người vào xe.
Ngồi lên xe, Bạch Ngọc Đường đưa hộp sữa cho Triển Chiêu còn đang đờ ra.
"Sữa trẻ em?" Triển Chiêu ngạc nhiên nhìn Bạch Ngọc Đường.
"Tiểu Lư Trân mời."
"A... Cậu nhóc là một đứa bé rất giỏi!"
"Đúng vậy! Tương lai chắc chắn là một nhân vật giỏi!"
"..."
"Miêu Nhi."
"Gì?"
Bạch Ngọc Đường khởi động xe: "Từ giờ trở đi, đừng rời xa khỏi người tôi, đến tận lúc bắt được tên biến thái!"
Triển Chiêu uống sữa, cười: "Cái đó à? Không phải chuyện kia sao?"
"Đồ mèo gian!" Bạch Ngọc Đường nhấn ga, "Có nghe không, từ giờ trở đi, một bước cũng không cho đi!"
......
"Ừ." Tiếp tục uống sữa, uống hết cái sụp, "Hộp kia cũng đưa tôi luôn đi!" Với tay qua lấy.
"Này! Mèo, không được lấy! Mỗi người một hộp!"
"Keo kiệt!"
"Mèo tham ăn!"
......
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro