Q15 C13: Tiếng lòng của chụy em :))

Triển Chiêu sờ sờ cằm, đưa tay nâng cằm Bạch Ngọc Đường hỏi Tương Nam, "Đẹp trai không?"

"Đẹp." Tương Nam gật đầu, "Thế nhưng mà... đẹp quá ..., không phải khẩu vị của tôi."

Triển Chiêu chỉ chỉ chính mình, "Tôi thì sao?"

Tương Nam trầm mặc một lúc lâu, "Rất đáng ghét!"

Triển Chiêu hết hồn, "Vì sao?"

Mọi người cũng giật mình.

Tương Nam mở miệng, "Tôi ghét người trắng hơn tôi, thon thả hơn tôi, đẹp hơn tôi, có bạn trai đẹp trai hơn bạn trai tôi!"

Một bên Mã Hân vỗ tay, "Tiếng lòng a!" Nói rồi, thuận tiện liếc ngang qua sếp Công Tôn một chút.

Công Tôn ăn xong sandwich, ực ực uống cà phê đá, trạng thái xa rời nhân thế

~~Triển Chiêu khóe miệng giật giật, thấy mọi người xung quanh đều đang nhịn cười, tiện thể lén kìm lại khóe miệng đang nhếch lên.

Triển Chiêu phục hồi một chút tâm lý bi thương, chỉ chỉ Bạch Cẩm Đường, "Anh ấy thì sao?"

[Tin tưởng]

..........

Triển Chiêu nói, "Không cần sợ, cố chống đỡ ba phút thôi, nãy giờ cũng được một phút rồi, rất nhanh sẽ có người đến."

"Ba phút? Thật không ạ?" Mã Hân thật sự an tâm hơn một chút.

"Không có chuyện Triệu Trinh trong vòng ba phút không phá được cơ quan, cũng không có chuyện Ngọc Đường trong vòng ba phút không tìm được anh." Triển Chiêu nói rất bình thản.

Mã Hân ôm ngực —— thật manly!.

........

Triển Chiêu và Mã Hân cảm thấy mặt đất dưới chân đang động đậy, bức tường bị một lực đẩy mạnh mẽ gạt qua một bên.

"Miêu Nhi!".

Bạch Ngọc Đường vọt vào, túm lấy Triển Chiêu, kiểm tra xem có bị thương hay không.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro