Q19. Triển Chiêu làm ta nhớ đến Công Tôn aaa, hảo ôn nhu
...
Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, "Người mặc đồ đen kia rất nguy hiểm, G càng nguy hiểm hơn, đi bắt bọn họ như thế rất phiêu lưu, sẽ chết rất nhiều người."
"Hắn nói gì với cậu?" Triển Chiêu vừa hỏi vừa ôm lấy mặt Bạch Ngọc Đường tỉ mỉ kiểm tra, "Có làm chuyện gì kỳ quái với cậu không! Đã dặn bao nhiêu lần là không được nói chuyện với người lạ rồi!"
Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ nhìn anh, kể lại chuyện vừa nói với G.
....
[Một chút về Bạch Đại ca]
...
Một nơi khác, Bạch Cẩm Đường sau khi cúp điện thoại thì ấn mỗi dãy số khác.
Điện thoại được tiếp, bên kia truyền đến giọng của bạch duẫn văn, "Ba còn tưởng con cả đời này không thèm gọi điện cho ba nữa."
Bạch Cẩm Đường không đáp lại, chỉ nói, "Ngọc đường có thể đã nhớ tới một chuyện."
Bạch Duẫn Văn hơi sửng sốt, "Nó đâu có bị mất trí nhớ, vẫn thù dai lắm mà."
Bạch Cẩm Đường trầm mặc một lát, mở miệng, giọng nói lạnh thêm vài phần, "Chuyện trước đây tôi không truy cứu, nhưng nếu ba làm bất cứ chuyện gì gây hại em trai tôi, mặc kệ ba là ai, tôi sẽ không bỏ qua."
Nói xong, cúp máy.
Bạch Duẫn Văn nghe tiếng "tút tút" từ bên kia truyền lại, bất đắc dĩ nhìn điện thoại của mình, tức càng hông, "Thằng nhóc chết tiệt!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro