Q6 C21: Vẫn là Tiểu Bạch hoàn mỹ nhất nhưng...
Bạch Ngọc Đường ngồi trên sofa đã cười no nê, quay sang Triển Chiêu vẫn còn ngẩn ngơ trước mặt Dương Dương, cười cười, "Miêu Nhi... Hố rồi kìa..."
......
Bạch Ngọc Đường bước tới, bế bổng con mèo đang ngượng chín mặt kia, nói với Lạc Thiên, "Anh trông hai đứa nhỏ một chút, bọn tôi đi một lát quay lại ngay." Nói rồi bế Triển Chiêu, lúc này đã xấu hổ tới mức muốn chôn mặt vào áo, đi ra khỏi phòng bệnh, tới một góc cầu thang bệnh viện.
Bước tới góc trống yên lặng, Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng đặt Triển Chiêu lên một bậc thang, rồi ngồi xổm xuống trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt người đối diện, tay niết cằm người ta, "Sao vậy, Miêu Nhi? Giỏi thật đấy, tới nhóc Dương Dương cũng là fan của cậu, đúng là 'già không bỏ, nhỏ không tha' nha!"
"Dẹp cậu đi!" Triển Chiêu trừng mắt, liếc anh một cái, rồi lại cúi đầu yên lặng.
Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng nâng cằm Triển Chiêu lên, ngân nga, "Còn nữa, khi nãy cậu nói cái gì nhỉ? Gì mà gien của hai chúng ta đặc biệt ưu tú?"
Triển Chiêu gật gật đầu.
Bạch Ngọc Đường bật cười, "Cậu chạy còn chậm hơn rùa, ưu tú cái mốc xì."
Triển Chiêu giận, dùng chân không bị thương đạp Bạch Ngọc Đường một cái. Bạch Ngọc Đường tránh được, ngồi xuống bên anh, nhẹ nhàng hỏi, "Sao nào, tiến sỹ Triển, dạo này đang lo nghĩ gì à?"
"Cậu mới lo nghĩ ấy." Triển Chiêu dỗi, lại liếc Bạch Ngọc Đường một cái nữa.
"Miêu Nhi..." Bạch Ngọc Đường sờ sờ cằm, "Chính cậu cũng biết, cho dù gien của cậu có ưu tú tới đâu, nếu ngày trước không bỏ ra bao nhiêu nỗ lực, chắc chắn sẽ không đạt được những thành tựu hôm nay."
Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn Bạch Ngọc Đường.
"Hơn nữa..." Bạch Ngọc Đường lại nói tiếp, "Trên đời này, người có gien tốt cũng chẳng ít... Đâu có nghĩa là họ sẽ thành công?"
Triển Chiêu gật gù.
"Cậu đang sợ hãi." Bạch Ngọc Đường cười, nhẹ giọng, "Cậu sợ mình có quan hệ với Triệu Tước... Từ lần đầu tiên gặp Triệu Tước, cậu luôn tỏ ra vô cùng nhạy cảm với chuyện liên quan tới ông ta."
Triển Chiêu nghĩ một hồi, lại gật đầu, nhìn Bạch Ngọc Đường, "Cái này nói lên điều gì?"
"Có nghĩa là... Ông ta và cậu rất giống nhau, đều là người rất có sức ảnh hưởng tới người khác." Bạch Ngọc Đường trả lời.
"Cậu cảm thấy... người như chúng tôi không có vấn đề?"
Bạch Ngọc Đường sờ cằm, "Có vấn đề thì sao? Trên thế giới này, ai mà chẳng có vấn đề?"
Triển Chiêu nghe xong, đăm chiêu một hồi; chỉ một lát sau, vẻ lo lắng trên gương mặt dần dần biến mất, anh nhỏ giọng lẩm bẩm, "Đồ chuột chết, coi như cậu giỏi."
"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao." Bạch Ngọc Đường đắc ý, "Cậu là chuyên gia nghiên cứu người, tôi là chuyên gia nghiên cứu cậu."
.......
Triển Chiêu lắc đầu cười, quay sang, nhẹ nhàng chạm lên hai má Bạch Ngọc Đường, khẽ thầm thì, "Tiểu Bạch, cậu biết không, nếu nói về gien... Tôi, anh hai, Bạch Trì, bọn tôi đều chỉ ưu tú về một phương diện... Chỉ mình cậu, mình cậu là hoàn mỹ nhất."
Bạch Ngọc Đường nắm lấy bàn tay Triển Chiêu, vươn người hôn lên môi anh, "Có ưu tú tới đâu, chẳng phải đều bị cậu nắm giữ toàn bộ rồi sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro