Lê Thốc nằm trong lều, lều này làm bằng chất liệu bông không gian(*), kéo khoá xong là cái lạnh bên ngoài hầu như chẳng ảnh hưởng gì đến bên trong được nữa.
Quân nhân tham gia vào lần khảo sát này đều nghỉ trong trại lớn, thành viên đội khảo sát chia ra ở trong các lều nhỏ, cứ hai người ở cùng một cái, như vậy cũng có thể giữ chút riêng tư, nghỉ ngơi cũng tốt hơn ở tập thể.
Lê Thốc cùng ở một lều trại với Vương Minh, sau khi đi vào, Lê Thốc cùng Vương Minh hai người ngồi trên túi ngủ mà nhìn nhau chằm chằm, cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Trong lòng Lê Thốc tính toán, lúc đầu là hắn đánh lén Lương Loan, sau đó Lương Loan đánh ngất hắn. Mặc dù khi đó mình cũng có mặt, nhưng mà chuyện này dù sao cũng là ân oán giữa hắn và Lương Loan, hắn chắc không đến mức trả thù lên mình chứ. Hơn nữa tính cách của Vương Minh cũng rất kỳ quái, từ biểu hiện của hắn cũng không thấy có bệnh gì về thần kinh, nhưng cả người hắn lại để lộ ra một không khí cực kỳ không bình thường.
Đây là một loại cảm giác khó miêu tả, mặc dù trong khoảng thời gian này qua gặp gỡ tiếp xúc có thể cảm giác được hắn tuyệt đối không đần, hiệu suất làm việc cũng không thấp, thế nhưng Lê Thốc lúc nào cũng cảm thấy Vương Minh nhiều lúc có vẻ chậm nửa nhịp so với người bình thường.
Vương Minh thấy Lê Thốc nhìn hắn, cũng không có phản ứng gì, nhìn Lê Thốc với cái vẻ mặt đặc biệt khiến cho người ta không nói nổi lời nào, làm cho người ta muốn một cước đạp văng hắn đi.
Hắn không có động tác dư thừa. Lê Thốc bỗng nhiên hiểu ra.
Một người, bất kể là nghiêm chỉnh huấn luyện cỡ nào, trong trạng thái nghỉ ngơi hay không có mục đích cụ thể, luôn sẽ có một số động tác nhỏ theo thói quen khi lơ đãng. Những động tác nhỏ đó sẽ nối liền nhau để tạo thành một động tác lớn, làm cho người ta có vẻ luôn linh động.
Nhưng Vương Minh lại không như vậy, khi hắn không có việc gì làm, hầu như không có động tác nào, điều này gây cho người khác có cảm giác hắn rất đờ đẫn.
"Anh..." Lê Thốc muốn biết vì sao người này lại như vậy, muốn tìm một đề tài để nói chuyện với hắn.
"Tôi chỉ là người làm thuê, sống tạm mà thôi. Mong cậu không lấy làm phiền lòng." Vương Minh nói.
Lê Thốc biết Vương Minh đang nói chuyện đánh lén nó, cười nói: "Không sao, người trong giang hồ, thân bất..."
Nó còn chưa nói xong, Vương Minh đã xoay người tắt đèn bên hắn, sau đó nằm xuống túi ngủ.
"...do kỷ." Lê Thốc bất đắc dĩ nói xong, trong lòng cười thầm: Quái nhân, đều là quái nhân, con mẹ nó đều là quái nhân.
"Nếu như ông chủ của cậu luôn luôn vắng mặt, từ khi mở cửa đến khi đóng cửa chỉ có một người, có lúc cả năm cũng không có người đi vào cửa hàng hỏi người bán, cậu cũng sẽ học được thời gian không có việc buôn bán, tắt nguồn điện của chính mình, biến thành quái nhân, như vậy cậu mới có thể vượt qua những ngày tháng đằng đẵng như thế." Vương Minh từ trong túi ngủ, nói.
"Anh đã từng ở trong một cái cửa hàng như vậy sao?"
"Trước sau tổng cộng mười mấy năm, thời gian tồi tệ nhất, tôi ngồi ở sau quầy, thậm chí ngay cả trò chơi quét mìn trong máy vi tính cũng không muốn chơi nữa. Tôi cứ ngồi như vậy, sau đó, cứ như vậy mà ngủ mất. Lúc tỉnh lại, phát hiện đã là buổi trưa ngày hôm sau. Vì vậy tôi lại không làm gì, tiếp tục ngồi bất động."
"Hả? Vậy anh không nảy mầm, hay có lẽ một ngày nào đó phát hiện chân của mình mọc rễ sao?
"Tôi đã từng mơ thấy điều đó." Vương Minh nói.
Trong nháy mắt Lê Thốc đã muốn cười to, nhưng liều mạng nhịn được, nó cố gắng để làm cho mình không bật cười, lúc bình tĩnh trở lại, nó tiếp tục hỏi: "Sau đó thì sao?"
Vương Minh không trả lời nữa, mấy phút sau, phía Vương Minh đã truyền đến hàng loạt tiếng ngáy.
Lê Thốc nghĩ thầm tố chất tâm lý của Vương Minh rèn luyện thật là tốt, nếu là mình, trải qua những ngày như vậy, tuyệt đối không thể gối dính đầu là ngủ.
Nó nằm trong túi ngủ lấy tay ôm đầu, nhìn lên nóc lều, cảm thấy mình không ngủ được, vì vậy đem tất cả mọi chuyện đã xảy ra đem sắp xếp lại một chút.
Cái người gọi là ông chủ Ngô Tà, là một kẻ trộm mộ ngầm thời hiện đại, ngoại trừ trộm mộ ra hắn còn là nhiếp ảnh gia và nhà báo tự do với một cái tên khác. Vì những thân phận này, hắn biết một cô gái tên là Lam Đình, cô gái này nói cho hắn biết, Cổ Đồng Kinh có một loại lực lượng thần bí, có thể làm cho người ta không thể chụp được vào ảnh, mà từ những bức ảnh Lam Đình đưa cho hắn, hắn phát hiện một di tích cổ mộ.
Vì vậy Ngô Tà liền bắt đầu điều tra chuyện này, đồng thời phát hiện chuyện này cùng với một sự việc khác hắn từng trải qua có liên quan, mà kết quả điều tra của hắn hiện tại đang khắc vào trên lưng mình.
Mình vì ngẫu nhiên đi ngang qua chỗ đó cho nên đã dính vào chuyện này, hơn nữa còn là người cực kỳ vô tội bị dính dáng vào chuyện này mà ở đây.
Không, những thông tin quan trọng thì nó cũng không biết. Nó thở dài, nghĩ thầm, chắc chắn Ngô Tà chỉ nói một số chuyện bề ngoài, những phần quan trọng thực sự cũng không cho nó biết.
"Không có lời giải vẫn tốt hơn là có." Hình như Ngô Tà đã nói với nó những lời này. Chẳng lẽ là ám chỉ nó, biết như vậy là đủ rồi, đừng tiếp tục tìm hiểu?
Nó thèm vào muốn biết.
Lê Thốc cầm lấy máy ảnh của mình, nghĩ đến lúc trước chụp phong cảnh, có vẻ đã chụp được cái gì kỳ lạ. Qúa buồn chán, nó bắt đầu xem lại ảnh mình chụp.
Xem lại ảnh trong máy một hồi, Lê Thốc nhanh chóng mệt rã rời. Xem qua ống ngắm nhỏ xíu, nhìn cái gì cũng mơ hồ. Nó vừa trở mình vừa nhìn, cuối cùng tới vài tấm đó. Nó xem chậm lại, nhìn tỉ mỉ, nó cảm giác thứ có vấn đề đó, hẳn là sẽ ở trong mấy tấm hình này.
Bỗng nhiên, nó ngồi dậy, nó cuối cùng cũng xem tới tấm ảnh có vấn đề.
Đúng là đã chụp phải cái gì đó, ở gần cồn cát, tuy chỉ trong nháy mắt đó nhưng cảm thấy không phải là ảo giác. Lê Thốc thấy ở trong tấm hình kia, xuất hiện một cái bóng trên cồn cát.
Đây không phải là ảo giác của ánh sáng, mà thật sự là cũng khó mà nói được cái bóng trên cồn cát đó là hiện tượng gì.
Đúng, đó là một cái bóng.
Lê Thốc phóng to ảnh liên tục, cho đến khi toàn bộ cái bóng phủ kín ống ngắm, sau đó nhìn chằm chằm vào cái bóng kia một hồi lâu, mới phát hiện ra đó là đường viền bóng dáng của một người.
Lê Thốc hít một hơi khí lạnh, cẩn thận nhìn lần thứ hai, cuối cùng cũng có kết luận.
Từ chi tiết của đường viền cái bóng mà phán đoán, đây hẳn là một phụ nữ, đang nhoài lên khỏi cồn cát. Người phụ nữ này xuất hiện trong nháy mắt nó chụp ảnh hướng đó, không biết là nguyên nhân gì, máy ảnh không thể chụp lại hình dáng thật của người đó, chỉ có một đường viền mơ hồ. Thế nhưng nó nhớ rõ ràng khi nó hạ máy xuống nhìn bằng mắt thường về chỗ đó, căn bản không có gì cả.
Toàn bộ quá trình tối đa nửa giây, nó không nhìn thấy bất kỳ trận cát bay nào, cũng không thấy bên kia cồn cát có bất kỳ dấu vết nào của người vừa di động, nó chỉ thấy một cồn cát cực kỳ tĩnh lặng mà thôi.
Bỗng Lê Thốc cảm thấy một cơn lạnh toát từ trong xương cốt lan ra, giống như nhiệt độ lành lẽo ngoài trời xuyên vào trong lều.
Nó nhanh chóng mặc thêm áo, chạy đến lều của Ngô Tà. Đó là một phát hiện quá lớn, nó không biết cái này có nghĩa gì, nhưng mà nó chắc chắn phải đưa cho người đàn ông này xem.
Ngô Tà vẫn còn đang đọc sách trong lều. Lều của hắn là lều đơn, rất sạch sẽ, chất lượng cũng tương đối tốt. Dường như là đãi ngộ dành cho VIP. Lê Thốc chụp khoá kéo, kêu to: "Ông chủ, ông chủ."
Ngô Tà giật lại khóa kéo, nhíu mày: "Không đi ngủ đi còn gọi làm gì?"
Lê Thốc lập tức đem ảnh cho hắn nhìn, lúc đầu Ngô Tà còn không hiểu là chuyện gì, nheo mắt lại cẩn thận nhìn một lúc, lập tức vẫy Lê Thốc vào: "Vào đây."
Lê Thốc cúi xuống đi vào trong lều, Ngô Tà lập tức lấy laptop ra, đem tấm hình kia đưa vào máy, sau đó phóng lớn.
Một bóng người mơ hồ trở nên vô cùng rõ ràng, mặc dù không có chi tiết, rất mơ hồ, thế nhưng cuối cùng cũng vẫn có thể thấy một ít chi tiết về mặt mũi và quần áo.
Ngô Tà rõ ràng hít một hơi khí lạnh: "Là cô ấy..."
"Ông biết cô ấy?" Lê Thốc kinh ngạc nói, lòng nói: Mẹ nó, ngươi rốt cuộc là cái gì, ta tuỳ tiện chụp phải một bóng quỷ trong sa mạc mà ngươi cũng biết.
Ngô Tà khoác thêm áo, nói với nó: "Đi, đưa tôi đến nơi cậu chụp tấm ảnh này."
Bọn họ vội vàng đi ra ngoài, đi tới cồn cát Lê Thốc chụp ảnh lúc trước. Lê Thốc chỉ hướng đó cho Ngô Tà nhìn, Ngô Tà đi mấy vòng ở chỗ đó nhưng không có thu hoạch gì. Sa mạc ban đêm rất lạnh, bọn họ đành phải trở về.
"Chúng ta đang tìm nữ quỷ này sao?" Lê Thốc hỏi.
Ngô Tà lắc đầu, ra hiệu đi về, nói với Lê Thốc: "Chuyện này cậu không nên nói với bất kỳ ai khác."
Lê Thốc phát hiện cảm giác lo lắng của nó càng thêm rõ ràng.
(*) bông không gian-tạm dịch, nguyên văn 太 空 面 料 – vũ trụ diện liêu (QT) không rõ tên tiếng Anh của nó là gì, search baidu với chữ trên thì có kết quả tạm dịch như thế này:
Space bông là một cấu trúc tế bào mở, với nhiệt độ được giảm đặc tính áp suất, có thể sản xuất tất cả các loại quần áo, mặc đặc biệt, giày dép, mũ, bộ đồ giường, lều và rèm cửa. Ngoài ra, các nhà khoa học NASA vàng gần đây đã giới thiệu hạt nano bông không gian và chính xác, nó không phải là một chất liệu cotton không gian nano-vàng, nhưng một đại diện của công nghệ mới nhất của thế giới, công nghệ chế biến nguyên liệu bông cao nhất, lần đầu tiên được sử dụng trong năm 2012, NASA Z series phi hành. Công nghệ Space Nano Vàng là 100 phần trăm cotton cây bông trong đơn vị (trên thực tế, chỉ có 0,736 nm, tức là 736 angstrom) nhỏ hơn 1 nm phân hủy và sau đó kết hợp lại thành các đơn vị nhỏ nhất của dây chuyền sản xuất trong vòng một tàu áp lực cụ thể. Bông Nanogold nghệ bông không gian sản xuất có "ánh sáng, mỏng, mềm, đẹp, nhanh chóng, ấm áp" đặc điểm, ban đầu áp dụng cho của NASA Z-1 phù hợp (Buzz Lightyear hành không gian) trong lớp lót, thay thế kim loại ban đầu, bông, làm giảm môi trường bức xạ không gian dẫn đến một làn da khô phi hành gia, nứt và ngứa, trích dẫn rộng rãi hơn Nhật Bản, Thụy Điển, Áo và các nước khác thiết kế hành không gian. Nó là một siêu nhẹ, siêu mỏng, vật liệu cách nhiệt hiệu quả cao, về hiệu suất lạnh, cách nhiệt, nhiệt và cho đến nay hơn bông truyền thống, len, lông vũ, lông thú, lụa và các vật liệu khác, tính thấm, thoải mái cũng là tương đối cồng kềnh
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro