Chap 37. Sự Thật

Chaeyoung đứng cũng không ổn mà ngồi cũng không yên, cứ bước tới bước lui, chốc chốc lại ngó xung quanh, dè chừng xem có ai không, rồi lại nhìn về phía Dahyun và Momo đang đứng trong góc khuất của công viên.

Nhanh nào Kim Dahyun 11 giờ rưỡi rồi đấy Chaeyoung ngẫm một hồi, liền lén lút tiến lại gần, gắng vểnh tai lên, cùng nghe cuộc nói chuyện.

- Tôi không cần biết tại sao chị lại làm như vậy, cởi chiếc vòng này ra. - Giọng nói Dahyun vang lên, khiến Chaeyoung cũng phải sững sờ trong giây lát, chính xác là từ trước đến nay, Chaeyoung chưa bao giờ được nghe thấy ngữ khí lạnh lùng đến vậy của cậu ấy. Nín thở, Chaeyoung lại tiếp tục công cuộc nghe lén.

- Em giận đến mức thay đổi luôn cả cách xưng hô với chị sao? - Momo cắn cắn môi nhìn Dahyun, trong lòng càng thấy tức giận hơn, đáp - Không tháo được. Em đừng có cố gắng vô ích.

- Chị đã lừa tôi. Chị có biết mình đang làm gì không hả? - Dahyun cao giọng hơn, ánh mắt rực lửa, quyết không buông tha cho Momo.

- Phải, chị lừa em. Vậy thì sao? Chị làm vậy vì chị yêu em, và muốn em quay trở về với chị. - Momo giọng nhỏ dần, bước gần hơn tới Dahyun một chút, rồi đưa tay lên định chạm vào má người đối diện. Nhưng Dahyun chỉ lạnh lùng hất mặt ra, gằn từng chữ:

- Không được phép đụng vào người tôi...

- Dahyun... - Khóe mắt Momo bắt đầu ươn ướt, nàng dịu giọng - Dahyun, chẳng lẽ em thật sự không còn chút tình cảm nào với chị? Em biết mình dù thế nào cũng sẽ phải rời xa cô ta, vậy sao không chọn chị? Sana và em không hợp nhau đâu, chỉ có chị và em, chúng ta mới môn đăng hộ đối, mới có thể hạnh phúc lâu dài...

- Chị im đi. - Dahyun khó khăn nói, dù trong lòng một mảnh tức giận, nhưng không phủ nhận, mình cũng không nỡ khi nhìn thấy người mà mình từng yêu quý như chị ruột lại khóc ở ngay trước mặt. Dahyun cũng là con người, không phải sắt đá, không nỡ chà đạp lên tình cảm mà người khác dành cho mình, cho dù thứ tình cảm ấy đã trở nên mù quáng và biến thành mối đe dọa cho chính mình và Sana. Dahyun hít một hơi dài, nói tiếp :

- Tháo chiếc vòng này ra, và hủy ngay hôn ước. Tôi sẽ coi như không có chuyện gì, và bỏ qua tất cả.

Sắc mặt Momo càng tệ hơn, gương mặt tối sầm lại, nàng cố nén đau thương, lạnh lẽo đáp:

- Không.

- Coi như...tôi xin chị... - Lần này là đến lượt Dahyun khẩn khiết van xin, giờ đây, trong suy nghĩ của Dahyun, có duy nhất một ý nghĩ: Ở bên Sana. - Chỉ có chị, Momo , chỉ có chị mới có thể thay đổi chuyện này. Nhị vương gia làm vậy là vì thương yêu chị, hãy nói với người, rằng tôi không xứng đáng với chị....

Khóe môi Hirai Momo nhếch lên, nở một nụ cười cay đắng, nước mắt cũng đã tuôn ra. Nhưng nàng quyết không mềm lòng, hít một hơi, nàng dứt khoát nói:

- Em càng như vậy...Chị càng không thể để tuột mất em. Kim Dahyun, em đã đeo chiếc vòng ấy, thì em đã đồng ý cưới chị rồi. Chiếc vòng ấy chính là vật giao ước giữa Hoàng thượng và phụ thân, trừ khi một ngày chị tự nguyện cởi chiếc vòng của chị ra - Momo giơ cổ tay phải mình lên, chỉ cho Dahyun thấy một chiếc vòng y hệt cũng đang đeo ở cổ tay - Thì em chỉ có chặt tay đi mà thoát khỏi thôi ! Mọi người giờ đây cũng đều biết em đã đồng ý, và chuẩn bị cho lễ cưới ở Jojin rồi... Em nên từ biệt cô công chúa nhỏ của mình đi.

Dahyun không thể nói nên lời được nữa, chỉ biết đứng trơ ra như một bức tượng đá, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng trên tay Momo ánh mắt cũng trở nên đờ đẫn.

- Em định để cha mình rơi vào thảm cảnh Tam Đại Vương Gia quay lưng chống lại triều đình ư? Em biết....phụ thân của chị có sức ảnh hưởng như thế nào rồi chứ? - Momo vẫn tiếp tục dùng những lời lẽ công kích, giáng mạnh từng đòn vào trái tim đang thoi thóp của Dahyun, mím chặt môi, hai tay vặn lại thành nắm đấm, nhưng lại không nói một lời nào. Chaeyoung đứng ở đằng sau, cũng đang cố gắng kiềm chế để không xông ra và cho Hirai Momo một bài học. Son thiếu gia hối hận vô vô cùng tận, khi ngày xưa đã từng ngưỡng mộ sắc đẹp và đức tính của chị ta. Giờ đây trong mắt Chaeyoung, Hirai Momo chính là "con rắn độc" đang hủy hoại hạnh phúc bạn mình.

- Em sẽ đồng ý phải không, Dahyun? - Momo mỉm cười khi tưởng mình đã là người chiến thắng. Nhưng đáp lại chỉ là ba từ bật phát ra từ khóe miệng Kim Dahyun:

- Không....bao giờ.

- ......

- Cho dù có chết, tôi cũng sẽ không cưới chị....Trừ khi một ngày, Sana không cần đến tôi, chúng tôi không còn ở bên nhau nữa.

Nói hay lắm, Dahyun

Chaeyoung khẽ cười thầm, nhìn bờ vai Momo run lên.

- Vậy em hãy chờ đấy. Để chị xem em còn kháng cự được đến bao giờ.

--------------o.0------------

Sau khi rời khỏi chỗ nói chuyện với Momo, Chaeyoung không dám hỏi gì nhiều, chỉ bước đi bên cạnh Dahyun. May sao, cả hai nhanh chóng tìm lại được đám Sana và vẫn kịp xem pháo hoa, đón năm mới. Những tiếng pháo hoa nổ liên tiếp đầy hân hoan, tiếng hò reo của mọi người, đâu đó xung quanh, những lời nói cứ văng vẳng bên tai Kim Dahyun.

- Hyun à, nhìn kìa. - Sana cười tươi, kéo kéo tay Kim Dahyun và chỉ về phía những chùm pháo hoa đang bắn rực rỡ trên bầu trời. Dahyun nhìn nụ cười ấm áp của nàng, miễn cưỡng kéo khóe miệng lên, nói:

- Đẹp lắm..

Sana mải vui, không để ý đến biểu cảm trên gương mặt người yêu mình, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi. Nàng nhón một chân lên hôn nhẹ nhàng vào má Dahyun, hai gò má nàng ửng hồng, tựa đầu lên vai, nàng hỏi:

- Năm nào chúng ta cũng sẽ cùng nhau đi xem pháo hoa như thế này, được chứ?

- ....Được.

Một năm mới bắt đầu, và Kim Dahyun chỉ còn 25 ngày nữa.

Năm nào chúng ta cũng sẽ cùng nhau đi xem pháo hoa, được chứ?

Được

-----------o.0-----------

Ngày thứ 140

Gửi hoàng thân Kim Dahyun

Giờ có lẽ ta có thể xưng hô ta, con với người được rồi chứ?

Ta rất vui mừng khi nghe tin con đã được giảm bản án và sẽ trở lại Jojin vào cuối tháng này.

Ở đây hoàng thượng và ta cũng đã bàn bạc và chuẩn bị mọi thứ, sẵn sàng đợi con và ái nữ của ta trở về, làm lễ thành thân.

Ta cũng đã nghe qua về phản ứng của con, ta không lấy đó làm điều bận tâm, và cũng đã giúp con an ủi Hoàng thượng. Nhưng ta hy vọng, con hiểu rằng, những người cao quý như chúng ta, rất trọng chữ tín. Bội tín, con biết hai từ đó nghiêm trọng thế nào rồi chứ?

Và ta tin con cũng là một người như thế. Đừng để ta và Hoàng thượng phải thất vọng.

Hoàng thượng sẽ cử người đích thân đón con và Momo vào ngày đã hẹn.
Nhị vương gia

- Rõ ràng là một bức thư đe dọa chúng ta. Phụ Hoàng bị sao thế ? Sao lại có thể để ông ta làm vậy ? - Kim Jisoo không nhịn được mà đập bàn, gương mặt vô cùng khó coi.

- Chị đừng trách vội, chắc chắn phụ hoàng cũng đang rất khó xử. - Seulgi bình tĩnh phân tích - Em đoán, tình hình ở Jojin căng thẳng chẳng kém chỗ chúng ta là bao nhiêu. Hơn nữa, phụ hoàng không hề biết chuyện của Dahyun và...

- Thôi đi Seulgi. - Tzuyu vội lên tiếng nhắc nhở Gi, không muốn để Dahyun nghe thấy.

Kim Dahyun run rẩy nhìn những dòng chữ trên bức thư vừa được gửi đến. Trong căn phòng nhỏ, cả Jisoo, Seulgi, Jennie và Tzuyu không ai dám nói một lời nào nữa. Đột nhiên,Dahyun vùng dậy, lao vào phòng bếp rồi lục tung các ngăn như một kẻ điên, rút ra một con dao. Cả đám kinh hãi khi thấy cảnh Dahyun nhìn chằm chằm vào con dao trên tay, khẽ đưa bàn tay trái với chiếc vòng ra, như chuẩn bị tự chặt đứt tay mình. Seulgi liền hét lên, cùng Jisoo chạy tới và giữ lấy tay Dahyun:

- Em điên à Dahyun ?

- Bỏ em ra. - Dahyun nhếch môi cười, ánh mắt như ngây dại, từng giọt nước mắt chỉ trong giây lát đã thi nhau chảy ra, khiến cho người khác cũng phải rùng mình.

- Dừng lại đi, em định tự biến mình thành kẻ tàn phế sao? - Jisoo nói lớn, ôm lấy hai vai Dahyun trong khi Seulgi giật lấy con dao trên tay.

- Bỏ em ra! - Dahyun gầm lên - Đây là cách duy nhất....là cách duy nhất....

- Ai nói với em như vậy?! Ai nói với em đây là cách duy nhất chứ? Ngu xuẩn! - Seulgi hất cả người Dahyun mềm như sợi bún ngã vào lòng Jisoo, giận giữ quát em mình là vậy, nhưng đáy mắt cũng dần trở nên ướt át.

- Dahyun à.....Đừng như vậy, đừng làm chị sợ.... - Nini khóc không thành tiếng, nàng quỳ xuống, run run nắm lấy bàn tay lạnh toát của Dahyun.

- Chị ta đã nói...trừ khi em chặt tay...thì không tháo được, không có cách nào tháo được...

- Em có chặt tay, có tháo được vòng đi chăng nữa, thì Momo và nhị vương gia sẽ buông tha cho em sao? Bản hôn ước vẫn còn đấy, em làm vậy có nghĩ Sana sẽ đau lòng thế nào không?

Nhắc đến cái tên Sana, Kim Dahyun như thức tỉnh khỏi cơn ác mộng, dần lấy lại bình tĩnh, nhưng lại không làm thế nào để ngăn mình ngừng khóc. Dahyun ôm chặt lấy Jisoo, gục đầu vào bờ vai chị gái mình, vừa khóc vừa nức nở:

- Em...Em phải làm thế nào...Nói nhất định sẽ không rời xa cô ấy, chết cũng không rời xa...Nhưng thực tế em chẳng làm được gì cả... Em chẳng có cách nào cả...chẳng có cách nào cả....

Jisoo cắn chặt môi, một tay đỡ lấy Dahyun, một tay xoa lưng em ấy, tựa như có thể làm dịu bớt nỗi đau trong tim em mình, rồi nói:

- Nói với Sana đi, đừng chịu đựng một mình nữa. Dù có làm tổn thương, cũng hãy nói cho cậu ấy.... Dù có rời xa, cũng phải nói, ở lại, cũng phải nói. Em hiểu chứ?

- Chỉ còn 15 ngày nữa, làm sao Sana chịu được?

- Vậy nếu như chỉ còn ngày mai, cậu ấy vẫn không hay biết gì, thì em nghĩ cậu ấy có chịu được không? - Jisoo kéo Dahyun nhìn thẳng vào mắt mình, đôi mắt nâu buồn bã đến thê lương. - Dahyun, ngay hôm nay, hãy nói cho Sana.

- .......

- Bọn chị sẽ để em ở một mình, được chứ? - Seulgi lên tiếng, Dahyun khẽ gật đầu, chỉ có vậy, Jisoo Seulgi Jennie Tzuyu liền rời khỏi phòng bếp, để lại mình Dahyun trầm mặc, run run lấy điện thoại ra và soạn tin nhắn

-----------------o.0---------------

- Tiểu thư, cô có cần...

- Được rồi, đi ra đi. - Sana vừa cầm điện thoại, vừa ngồi xuống ghế của mình. Nàng chậm rãi đọc tin nhắn của Dahyun, tên ngốc đó sao bỗng dưng lại dở chứng, bảo có chuyện cần nói với nàng, dặn nàng về sớm. Sana tủm tỉm cười, không biết Hyunie của nàng lại bày trò gì đây? Nghĩ đến Kim Dahyun lòng nàng lại thấy ấm áp lạ thường, muốn khẩn trương trở về nhà, nàng liền ra lệnh cho người hầu:

- Bảo lái xe đến đón tôi, ngay bây giờ.

Người kia vâng vâng dạ dạ, rồi nhanh chóng liên lạc bằng micro. Nàng đứng dậy, bước thẳng ra ngoài cổng phim trường, vừa lúc chiếc xe li mô dừng lại. Cửa xe đã mở sẵn, chỉ đợi nàng lên xe, thì chợt có tiếng ai đó gọi:

- Sana.

Nàng ngẩng lên, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Chị ta làm cái gì ở đây?"

- Chúng ta nói chuyện một lúc được chứ? - Momo trong chiếc váy đen bó sát, khoác trên mình chiếc áo lông chồn trắng vô cùng quyến rũ và gợi cảm, đứng trước công chúa cũng chẳng kém là bao. Sana trong lòng muôn phần chán ghét, lạnh lùng đáp:

- Tôi không rảnh.

- Chỉ phí một vài phút để biết một số thứ mà tôi nghĩ cô nên biết, có đáng không? - Momo vẫn hướng vẻ mặt ngạo nghễ đến Sana. Nàng cố tỏ thái độ dửng dưng, dù trong lòng đã bắt đầu thấy bất an:

- Tôi không có gì để nói với chị hết. - Nói rồi toan bước thẳng lên xe, nhưng Momo lại công kích:

- Có thật không? Chuyện của Dahyun, cũng không liên quan đến cô sao?
Sana dừng toàn bộ motij hoạt động lại. Chuyện của Dahyun, phải rồi, ngoài những chuyện liên quan đến Hyunie, thì nàng và Momo có dính líu gì đến nhau đâu. Chị ta tìm nàng, chắc chắn là về Hyunie, nàng nửa muốn biết, nửa lại không muốn. Momo vốn luôn tìm cách cướp Hyunie của nàng, khiến nàng đường đường là một công chúa, chưa bao giờ nhường nhịn ai cái gì cũng phải lo sợ. Nay lại tìm nàng, mục đích xấu hay đẹp, nàng vẫn không biết.

- Chuyện gì? Nói luôn ở đây đi.

- Ở đây...có vẻ không tiện lắm. -Momo vừa mỉm cười, vừa nhìn xung quanh, có vài phóng viên đã bắt đầu tập trung sự chú ý vào hai người. - Không phải cô cần giữ hình ảnh cho mình sao?

- ........Vậy ở đâu?

- Tôi có thể đi nhờ xe được chứ?
Nàng im lặng một lúc, rồi gật đầu.

----------o.0-------------

Sana theo Momo bước xuống xe, địa điểm nói chuyện là cạnh một cái hồ lớn. Ngoài trời, gió thổi từng cơn giá buốt, lạnh lẽo đến ghê người, xung quanh cũng chẳng có mấy ai qua lại. Momo bước tới cạnh hồ, vẫn không nói gì, chỉ đứng quay lưng về phía nàng. Sana đứng im một lúc, mất bình tĩnh, liền lên tiếng:

- Có gì chị mau nói đi. Tôi không có nhiều thời gian.

- Cô có biết thân thế của Kim Dahyun chứ? - Momo chậm rãi hỏi.

- Có xem qua. - Nàng đáp.

- Như thế nào?

- Nếu chị gọi tôi đến đây chỉ để nói mấy thứ vô nghĩa này thì tôi....

- Cô tin những điều đấy là sự thật? - Momo đột ngột hỏi tiếp, chặn câu nói dang dở của nàng. Công chúa nhíu mày, thực sự vẫn chưa hiểu ý muốn của Momo là gì. Nàng ta quay người lại, mặt đối mặt với nàng, nói:

- Cô có biết Kim Dahyun, Kim Jisoo , Kang Seulgi , Jennie Kim và Chou Tzuyu thật sự là người như thế nào, từ đâu đến không?

- .....Ý chị là gì?

- Sana, cô nghĩ người yêu cô thật lòng toàn tâm toàn ý với cô sao? Cô nghĩ Kim Dahyun chân thật không giấu giếm cô chuyện gì? - Momo mỉm cười đến run sợ, đôi mắt đen nhìn chằm chằm, bám chặt lấy Sana. Nàng thực sự đã bị những lời của Momo làm dao động, những ngón tay của nàng lén lút bấu chặt vào chiếc áo khoác lông, khóe môi run run nói:

- Tôi...tin Hyunie.

- Sana bé nhỏ ngốc nghếch. - Momo bật cười, nhìn gương mặt đang biến sắc của công chúa, từ tốn nói :

- Xem ra Kim Dahyun chẳng hề nói cho cô biết một tí gì về chuyện đang xảy ra.... Vậy thì để tôi nói hộ em ấy. Tất cả chúng tôi, đều không thuộc về thế giới của cô, không thuộc về thời đại này.....

-----------o.0------------------

- Và tôi sẽ là người thành thân với Kim Dahyun. Kim Dahyun đã chọn tôi, chứ không phải cô. - Momo kết thúc câu chuyện dài của mình bằng một câu nói đầy đe dọa, thỏa mãn nhìn nàng công chúa càng lúc càng trở nên nhỏ bé, giống như một cô công chúa bị mụ phù thủy dùng những lời lẽ cay nghiệt để đánh bại trong các câu chuyện cổ tích. Nàng thấy tai mình ù đi, trái tim tựa như pha lê vỡ ra thành trăm mảnh.

Kim Dahyun là người của quá khứ, và em ấy đến đây đều vì miễn cưỡng, không hề tự nguyện.

Hết 227 ngày, Dahyun sẽ phải trở về thế giới của mình.

Nhưng nhờ cuộc hôn nhân với tôi, mà chỉ cần 15 ngày nữa, Dahyun sẽ trở lại làm hoàng thân của Jojin, không cần phải làm thuê cho cô nữa. Cô nghĩ Dahyun sẽ bỏ lỡ cơ hội được trở về sớm như thế này ư ?

Cha của Kim Dahyun, là một hoàng đế, và với thân phận đấy, cô nghĩ triều đình sẽ để Kim Dahyun ở lại đây với cô, làm đảo lộn trật tự tương lai và quá khứ sao ?

- Tôi biết cô sẽ nghĩ tôi bịa chuyện, nhưng hãy thử tin tôi một lần, và hỏi Kim Dahyun về những gì tôi đã nói. Tôi nghĩ cô nên tin tôi hơn là tin người mà cô toàn tâm toàn ý, nhưng lại giấu cô từ đầu đến cuối. - Momo còn định nói nữa, nhưng Sana đã lạnh lùng lên tiếng :

- Chị im đi được rồi. - Nàng ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh, toàn thân tỏa ra một thứ ngạo khí, lạnh như băng khiến cho người đối diện phải kiêng sợ, dè chừng. Momo cũng không phải ngoại lệ, nhưng nàng ta vẫn cố nói :

- Không có gì để nói sao ?

- ........

- Dahyun vẫn còn thương hại cô, nên mới chưa nói cho cô biết. Xem ra mấy ngày qua, em ấy chắc hẳn phải tự dằn vặt mình, không biết làm thế nào để dứt khoát với cô.

- TÔI NÓI CHỊ CÂM ĐI CƠ MÀ ! - Sana hét lên, hai tay nắm chặt lại thành nắm, nàng kiêu ngạo ngẩng lên, tuyệt đối không cho phép mình rơi nước mắt, từ cánh môi run run nói :

- Chị tự về

Momo không nói gì nữa, hoàn toàn bất động, nàng ta không nghĩ rằng, những lời lẽ của mình cay nghiệt, đau đớn đến như vậy, mà đối phương lại chẳng hề rơi lấy một giọt nước mắt. Momo thầm cười trong lòng, xem ra trên thế giới này, vẫn còn kẻ băng giá hơn cả nàng ư ?

- Tôi phục cô đấy Sana. - Momo khẽ lẩm bẩm trong miệng, nhìn bóng lưng vẫn kiêu ngạo như cũ, bước về phía chiếc xe sang trọng.

Nhưng Momo không biết mình đã hoàn toàn sai lầm.

Nếu như có một kẻ yếu đuối nhất trên thế giới này, thì đó chính là Minatozaki Sana.

Từng đợt gió Bắc buốt giá thổi sát bên tai, những bông tuyết đẹp đẽ mà lạnh giá chạm vào da thịt, khiến trái tim cũng trở nên lạnh lẽo theo.

Kể từ giây phút quay lưng lại với Momo, khóe mắt của nàng, một giọt lệ đã tuôn rơi. Hai giọt, ba giọt, tựa như đóng băng trên mi mắt. Nàng mím chặt môi, tự nhủ chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ trước chị ta nữa, và để mặc cho chúng tự do rơi xuống.

Khi đóng cửa xe lại, thì đã bật thành tiếng nức nở.

Kim Dahyun, chẳng lẽ chưa bao giờ chân thật với nàng ư ?

Chẳng lẽ ngay từ những giây phút đầu tiên, đã chỉ toàn giả dối ?

Sana, mẹ không còn ở đây nữa, chỉ còn ta, con và bà thôi.

Vì sao? Có phải mẹ đã mất rồi không ?

Là mẹ đã bỏ con ở lại, vì một vài lý do, mà có lẽ lớn lên con mới hiểu được. Và con không cần quan tâm đến điều đó.

Nói dối.

Mẹ chưa bao giờ bỏ nàng ở lại.

_________________

To be continued

Teaser chap 38

Hyun , hãy tin Sana, mọi chuyện không phải như vậy...

Không được phép đụng vào người tôi!

Aigoo chap sau hít drama hư phổi luôn nè. Tất cả chap mình đã edit xong bây giờ up 1 chap trước thôi nhé cho gây cấn kkk

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro