3
Vì Tiêu Chiến đột ngột công khai tin kết hôn, Weibo lập tức bị tê liệt.
Sau khi trắng toát hơn nửa tiếng, cư dân mạng mới mở lại, hot search cũng dần leo lên trên, chỉ chốc lát đã treo theo chữ "Bạo" đỏ thẫm đứng đầu bảng hot search.
Các Tiểu Phi Hiệp fans của Tiêu Chiến đối mặt với tin tức đột ngột này hoàn toàn choáng váng nhưng Tiêu Chiến sắp ba mươi rồi, chuyện thế này dường như lại nằm trong dự tính, cho nên ngoại trừ một số ít thoát fan, phần lớn đều nghiêm túc khống chế bình luận rồi chúc phúc, nhân tiện tìm thông tin liên quan đến Vương Nhất Bác.
Không biết thì không sao, một khi biết rồi thì cảm thấy ngỡ ngàng và may mắn đan xen.
Ngỡ ngàng là Vương Nhất Bác là một diễn viên, nhưng không có tác phẩm lấy ra xem được, thuần túy là người trong suốt, nếu bàn về thân phận thì thật sự không xứng với Tiêu Chiến. May mắn là Vương Nhất Bác không hề có một lịch sử đen nào, bối cảnh sạch sẽ, yên ắng bình thản cũng không gây chuyện, diễn xuất không tệ lại còn chịu khó.
Không lâu sau, bài viết có liên quan đến Vương Nhất Bác đồng loạt nhảy ra trên các diễn đàn lớn.
#Soi kĩ người yêu bí mật Vương Nhất Bác của ảnh đế#
#Ai khiến ảnh đế quyết đoán vì yêu mà công khai#
#Cùng xem nguồn gốc quen biết của đôi chồng chồng ảnh đế#
...
Bên này cư dân mạng ai cũng muốn làm Sherlock Holmes, bên kia giới truyền thông gần như gọi cháy máy phòng làm việc của Tiêu Chiến và người đại diện của cả hai, hai vị đương sự thì lại êm ấm ở trong nhà Vương Nhất Bác.
...
Vì đã nhận được giấy chứng nhận, việc đầu tiên phải làm là dọn đến ở chung để tránh bị phóng viên chụp ảnh lên bài.
Nhà Vương Nhất Bác là nhà thuê, chủ nhà là một bà cụ bảy mươi rất dễ nói chuyện, ở căn hộ đối diện, không lên mạng nên cũng không biết khách thuê của mình là một diễn viên nhỏ, còn trở thành chồng chồng với ảnh đế quốc dân.
Bà chỉ biết cậu khách thuê xinh xẻo này rất giữ gìn căn nhà, còn vô cùng lễ phép, cho nên vừa nghe Vương Nhất Bác muốn hủy hợp đồng trước một quý thì cũng vui vẻ đồng ý.
Vương Nhất Bác cảm thấy vội vàng hủy hợp đồng thì không hay cho lắm, vẫn nộp tiền thuê nhà quý cuối đã để dành sẵn trong thẻ, xem như là cho bà cụ thời gian nghỉ để tìm khách thuê sau.
Trong lúc đợi Vương Nhất Bác về, Tiêu Chiến đứng trong căn hộ thuê nho nhỏ quan sát mọi nơi.
Căn hộ nhỏ hơn ba mươi mét vuông quay về hướng Nam, liếc mắt một cái là có thể thấy hết, nhưng có cửa sổ lớn ở bốn phía nên lấy ánh sáng rất tốt, hiện giờ cả căn hộ được phủ trong ánh nắng vàng rực.
Đồ trong nhà không nhiều lắm, được chủ nhân sắp xếp ngay ngắn gọn gàng, trên chiếc bàn cơm nhỏ màu trắng có cắm một bó hoa baby trong bình hoa màu vàng. Còn có ba hàng sách có liên quan đến phim ảnh trên kệ sách giản dị nhìn khá bắt mắt, từ vết ở gáy sách có thể thấy số lần chúng được lật xem là không ít.
Trên giá treo áo trong nhà có một chiếc áo khoác màu xám đậm, đúng là chiếc áo anh đưa cho Vương Nhất Bác khi hai người gặp nhau hôm qua.
Cuối cùng tầm mắt của anh dừng lại trên tấm ảnh chụp ở tủ đầu giường, Vương Nhất Bác mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng đang cười vui vẻ, đứng bên cạnh là một cô gái mặc chiếc váy màu xanh da trời cũng cười tươi rói.
Sắc mặt Tiêu Chiến hơi đanh lại, tiếng mở cửa khiến anh lập tức dời tầm mắt về hướng đó, mỉm cười lần nữa.
Vương Nhất Bác vừa đối mắt với anh đã ngại ngùng cúi đầu: "Xin lỗi ngài*, chỗ này hơi nhỏ, ngài chờ em một lát, em xếp ít hành lý, nhanh lắm ạ."
*Đoạn này em bé xưng 'ngài' vốn rất muốn đổi nhưng nếu đổi thì đoạn dưới sẽ không liên kết được với câu nói của Tiêu Chiến.
"Không cần gấp đâu," Tiêu Chiến an ủi: "Anh phụ em."
"Không cần ạ, ngài ngồi đó được rồi, tự em..." Vương Nhất Bác còn chưa nói xong thì Tiêu Chiến đã đứng trước mặt cậu, khoảng cách giữa hai người bỗng nhiên được kéo gần khiến cậu im bặt.
"Có phải nên đổi xưng hô không?" Tiêu Chiến hỏi.
"... Sao ạ?" Khuôn mặt đẹp trai của Tiêu Chiến ở khoảng cách gần khiến não Vương Nhất Bác bị chập mạch.
"Bây giờ chúng ta là chồng chồng hợp pháp, gọi "ngài" không hợp lắm." Tiêu Chiến khẽ cười một tiếng: "Có phải nên đổi xưng hô không?"
Vương Nhất Bác bị bốn chữ "chồng chồng hợp pháp" đánh không kịp trở tay, cậu vẫn chưa thể thích ứng với sự thay đổi quan hệ này, bây giờ vì thẹn mà mặt đỏ bừng. Nhưng lại nhận ra đối phương chỉ đang suy nghĩ trên góc độ hợp đồng, cậu nhanh chóng bắt mình bình tĩnh lại, giao quyền chủ động cho Tiêu Chiến: "Vậy, ngài quyết định là được ạ."
Tiêu Chiến để ý thấy nét đỏ ửng trên mặt Vương Nhất Bác nhanh chóng biến mất, trong mắt dâng lên cảm xúc tối tăm không rõ: "Gọi anh đi, anh lớn hơn em sáu tuổi, gọi anh vừa khéo."
"Vâng." Vương Nhất Bác khẽ đồng ý.
Một lúc lâu sau, Tiêu Chiến nghe được cậu vùi đầu lầm bầm gọi một tiếng "anh", có lẽ do không quen, âm cuối kéo hơi dài, mang đến cảm giác ngứa ngáy khó nói.
"Ừm." Cổ họng Tiêu Chiến khẽ động đậy, đưa ra lời đáp lại.
...
Vương Nhất Bác nhanh chóng xếp đồ xong, tổng cộng hai cái vali, Tiêu Chiến dọn vào cốp xe cho cậu.
Bốn mươi phút sau, chiếc xe được lái vào khu Tây Giao của Vũ Thành, băng qua bóng cây rậm rạp, khung cảnh trước mắt rộng mở.
Cuối vườn lan quân tử là một căn nhà kiểu Tây thuần trắng, rực rỡ lấp lánh dưới ánh nắng, mắt Vương Nhất Bác sáng rực, cậu rất thích nơi này.
Tiêu Chiến nghiêng đầu sang nhìn cậu một cái, anh đỗ xe xong, vừa kéo vali dẫn người vào nhà vừa giới thiệu: "Đây là nhà của mẹ anh, bao gồm cả khu vực bên ngoài cũng là di sản cá nhân của mẹ anh, sẽ không có phóng viên tới."
Vương Nhất Bác nghe hai chữ "di sản", môi mím lại, khẽ gật đầu.
Trong bách khoa ngôi sao có ghi lại, mẹ của Tiêu Chiến là con lai quý tộc sinh ra ở một nước nhỏ, sau khi gả xa xứ cho ba của Tiêu Chiến không lâu thì mất vì bệnh.
Trong nhà có người đến quét dọn cố định cho nên rất sạch sẽ.
Tiêu Chiến dẫn Vương Nhất Bác đến căn phòng dành cho khách lớn nhất: "Sau này em ở đây, lát nữa sắp xếp xong thì xuống dưới ăn cơm."
"Vâng." Biết không phải ở chung phòng với Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác nhẹ nhàng thở ra.
Vì đồ đạc không nhiều, Vương Nhất Bác dọn rất nhanh, cuối cùng lấy chiếc áo khoác màu xám đậm của Tiêu Chiến ra treo lên, tổng cộng không đến hai mươi phút.
Cậu đi xuống lầu, thấy trên bàn cơm đã có hai bát mì thịt bò nóng hầm hập, bên cạnh còn có một dĩa rau muống xào.
Vương Nhất Bác đang định vào phòng bếp phụ thì thấy Tiêu Chiến bưng mẻ cánh gà mới ra lò đi ra.
"Đồ trong tủ lạnh không nhiều lắm, làm đơn giản thôi." Tiêu Chiến đặt cánh gà xuống: "Lại đây ngồi."
Vương Nhất Bác không ngờ Tiêu Chiến sẽ đích thân xuống bếp, cậu được thương mà sợ đi đến ngồi, chờ Tiêu Chiến động đũa trước mới nghiêm trang vùi đầu dùng bữa.
"Mùi vị thế nào?" Tiêu Chiến hỏi.
"Ngon lắm ạ." Vương Nhất Bác khen không tiếc lời, tay nghề nấu nướng của Tiêu Chiến được công nhận, anh từng vì đóng vai một đầu bếp mà đặc biệt đến trường học nấu ăn nửa năm, dựa vào tài nấu ăn ngon mà hút không ít fans.
"Tối em muốn ăn gì?" Tiêu Chiến lại hỏi.
Vương Nhất Bác cho là mình nghe nhầm, ngơ ngác không lên tiếng.
Tiêu Chiến đang định mở miệng hỏi lần nữa thì cuộc gọi điện thoại đánh vỡ kế hoạch của anh.
Điện thoại được kết nối, Vương Nhất Bác cũng lấy lại tinh thần, gắp một đũa rau muống trộn vào mì thịt bò.
"A lô, chị Kiều."
"Em và Vương Nhất Bác đang ở đâu? Không về Hoa viên Tử Đằng à?"
"Không, ở Tây Giao." Hoa viên Tử Đằng là bất động sản mà Tiêu Chiến thường ở, nó nằm trong khu nhà giàu ở khá gần trung tâm thành phố, vì giao thông thuận tiện nên Tiêu Chiến thường sống ở đó khi xong việc, nhưng tình hình hôm nay đương nhiên không thể đến đó, dù an ninh khu nhà giàu có tốt thế nào cũng không ngăn được đám phóng viên buôn chuyện có ở khắp mọi nơi.
"Vậy là được rồi." Kiều Nhất nhẹ nhàng thở ra: "Thời gian tới các em đừng về đó, đám phóng viên kia ít nhất phải ngồi xổm ở đó cả tháng."
"Ừm." Tiêu Chiến nhìn lướt qua Vương Nhất Bác, phát hiện hình như tốc độ ăn của cậu càng lúc càng chậm, như là sợ làm phiền mình nghe điện thoại, vô cùng dè dặt.
Kiều Nhất không biết Tiêu Chiến đang không tập trung, dựa lưng vào ghế làm việc nói: "Đã lãnh giấy chứng nhận kết hôn xong, dựa theo sắp xếp ban đầu, công việc gì đó có thể lên chương trình rồi. Nhân lúc việc kết hôn còn đang nóng, bên đây vừa hay có chương trình tình nhân hợp với các em, em cũng biết đạo diễn tổ chương trình, chính là Lục Minh."
"Khi nào bắt đầu quay?" Tiêu Chiến hỏi.
"Mười bảy tháng một."
Chỉ còn khoảng mười ngày, Tiêu Chiến suy nghĩ một lát, nhìn về phía Vương Nhất Bác: "Em muốn quay chương trình giải trí không?"
Vương Nhất Bác ngơ ngác chỉ vào mình: "Em hả?"
"Anh và em."
Vương Nhất Bác một lòng một dạ chỉ nghĩ đến đóng phim nuốt lời từ chối về, chọn lọc từ ngữ lại lần nữa: "Được hết ạ, anh sắp xếp là được ạ."
Tiêu Chiến ừm một tiếng, áp điện thoại lên tai: "Được."
"Vậy chị sẽ nói với Lục Minh một tiếng, kí hợp đồng..."
"Chị Kiều chị làm thay bọn em là được." Tiêu Chiến cười ngắt lời Kiều Nhất: "Em muốn dẫn Vương Nhất Bác đi du lịch tân hôn."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro