Chương 116

第116章 英雄救美,两次
  季语乔蹲在地上抽泣,一把黑色的雨伞落在她的头顶,为她挡住了所有的雨滴。

  萧煜的面容冷毅,一声不吭,看着她清冷的眸子里有一丝不解,像是不明白她蹲在这里做什么。

  季语乔急忙抹了抹脸上的泪水,站起来,神色尴尬,"我,我迷路了......"

  萧煜点了点下巴,"公交车站?"

  季语乔胡乱地点头,只想着快点结束这个被人发现偷哭的尴尬场面。

  "走吧。"萧煜抬腿,示意季语乔跟上。

  季语乔沉默地跟在他身边。

  突然。

  身边人的步伐停下。

  季语乔疑惑地看过去。

  只见萧煜从衣兜里掏出一张创口贴,递到她的面前。

  她不明所以地眨了眨眼睛。

  "你的伤口。"萧煜眼睛落到她渗出鲜血的指尖上。

  他竟然注意到了她的伤。

  季语乔脸颊倏然泛红,心脏仿佛漏了一拍,拿过创口贴,结结巴巴地跟他说了一句"谢谢"。

  之后两人一路沉默地走到公交车站,分别。

  季语乔本以为这只是匆匆过客,毕竟省城这么大,两个陌生人再次相遇的概率基本为零。

  然而她没想到,在她刚入大学不久之后,会再次与他见面。

  上体育课的时候。

  季语乔气喘吁吁地跑着800米测试,每一个从她身边经过的同学,都带着一股微妙的异样目光望着她。

  在身边经过一个女同学时,季语乔问了她一句,"怎么大家都看着我?"

  "你裤子脏了。"女同学犹犹豫豫,最后告诉了她真相。

  季语乔侧身,扭头看了一眼裤子,才发现屁股处的裤子染上了鲜红的血迹。

  她霎时停下步子,无措地站在原地。

  耳边隐隐约约还能听到那些男同学恶俗声音的调侃,一股羞耻感骤然蔓延至全身,令她无地自容。

  就在她下意识想要寻找一个地洞钻进去的时候,一件外套突然落在她的身上。

  季语乔抬头看去,只见萧煜犹如骑士般,逆着阳光出现在她身边,无比耀眼。

  "拿去盖一下。"他说。

  他的嗓音低沉动听,仿佛拥有魔力似的,季语乔的心脏伴随着他的声音怦然跳动。

  仿佛春风拂过湖面,激起阵阵涟漪。

  英雄救美般的桥段,还是两次,她就这么的心动了。

  "谢谢......"季语乔脸颊烫得通红,将他的外套系在腰间。

  她还没来得及问他的名字和联系方式,萧煜就转身离开了。

  在季语乔还没有学会如何喜欢一个人的时候,就先遇到了那个令她心动的人。

  但是家里有两个活生生的例子,追求一个人应该不难,于是她学着季廷阳和季泽秋的方法。

  她从同学那里打听到了萧煜的名字、专业和班级,每天跑到他的面前刷存在感。

  先是像季泽秋给温梨送礼物一样,每天买着各种高档珠宝送给萧煜。

  然后又像季廷阳把温梨囚禁在别墅一样,递给萧煜一张银行卡,让他以后不要去兼职了,下课后就留在自己身边。

  但是不知道为什么,她和萧煜的关系越来越僵,到最后萧煜变得完全不待见她了。

  想到这里,季语乔就叹了一口气。  

  "还好有你在身边帮我,不然我现在连靠近他十米内,都会被冷眼相对。"她庆幸着对林絮说道。
  "......"林絮哑口无言。

  她这么个追求法,关系不僵才怪呢。

  "喜欢一个人就要倾尽所有,这是网上说的,所以我出钱给他投资,也很正确吧?"季语乔越说越觉得对,坚定地攥住拳头。

  "网上的毒鸡汤少看些。"林絮无奈抚额。

  季语乔撇了撇嘴。

  "既然你之前送了那么多贵重礼物给他,他也不愿意收下,那就说明他不是个见钱眼开的人。就算你想要投资,他也不会同意吧。这件事还是不要这么冲动吧,至少要和你的家里人商量过后。"林絮说。

  "......好吧。"季语乔不情不愿地点了下头。

  林絮又对她千叮咛万嘱咐,许久之后才挂了电话。

  她才把手机收起来,才发现不知道什么时候坐在旁边目光幽怨的季廷阳。

  "你在和谁打电话呀?"季廷阳瞥了眼她的手机,抿直了唇线,心中的醋意如潮水般翻涌。

  从他过来的时候就看见林絮一直在打电话,就连他在身边坐下也没有发现。

  算算时间,这电话都快打了一个小时了。

  他还没有跟母亲打过这么长时间的电话呢。

  难道是季泽秋那家伙?
  "是一个朋友。"林絮笑了笑,像是忽然想起什么,又急忙问道,"之前那个鉴定结果出来了吗?"

  知道她问的是和谢长宴的亲子鉴定。

  季廷阳摇头,"还没有。"

  "上次一天就出来了,这次怎么那么久?"林絮数了数,都快三四天了。

  季廷阳抿唇不语。

  母亲和谢长宴哪有可比性。

  谢长宴才没有资格让他加急鉴定呢。

  "要不然打电话去问一下吧?"林絮心里一直牵挂着这件事,着急道。

  "......"

  "怎么了?"林絮注意到他阴沉的脸色,捏了下他的脸。

  季廷阳抓过她的手,漆黑的眼眸微垂,闷声说道:"如果他真的是父亲,你会不会又要离开我?"

  就像母亲找到季泽秋一样,抛下自己,放着大别墅不住,跑去跟那家伙挤一个那么小的公寓。

  这次会不会又要抛下他,跑去找谢长宴?
  想到这里,他的情绪便变得有些烦躁,紧锁的眉头中透着一丝心烦,就连呼吸也急促起来。

  "说什么傻话呢,我们都是一家人,我怎么可能会抛下你呢?"林絮知道他心里不安,反握住他的手掌,轻声安抚。

  季廷阳闷闷地点了下脑袋,心里还是有些焦躁不安。

  这时。

  他的手机铃声响起。

  季廷阳虽然不满和林絮相处的时间被打断,但还是接听起来,"什么事?"

  在听完对面的说话后,他冰冷的眼神倏然激动而又喜悦。

  看得林絮莫名其妙。

  直到他挂了电话,才开口询问:"怎么了?"

  季廷阳:"医生说,亲子鉴定的结果出来了。"

  看到大家反馈的错别字,才发现自己原来匆忙中打错了那么多。

  谢谢大家的抓虫!!
  Ji Yuqiao ngồi xổm trên mặt đất và khóc nức nở. Một chiếc ô màu đen rơi xuống đầu cô, chặn hết những hạt mưa cho cô.

  Tiêu Ngữ sắc mặt lạnh lùng kiên quyết, hắn vẫn im lặng trong đôi mắt lạnh lùng nhìn nàng, tựa hồ không hiểu nàng đang ngồi xổm ở chỗ này.

  Kỷ Ngọc Kiều vội vàng lau nước mắt trên mặt, đứng dậy, vẻ mặt xấu hổ: "Tôi, tôi lạc đường..."

  Tiêu Ngữ gõ cằm: "Trạm xe buýt?"

  Quý Ngọc Kiều tùy ý gật đầu, chỉ muốn kết thúc cảnh tượng bị bắt quả tang đang khóc xấu hổ này.

  "Đi thôi." Tiêu Ngữ giơ chân ra hiệu Quý Ngọc Kiều đi theo.

  Quý Ngọc Kiều im lặng đi theo anh.

  Đột ngột.

  Nhịp độ của những người xung quanh tôi dừng lại.

  Kỷ Ngọc Kiều nghi hoặc nhìn qua.

  Tiêu Ngữ lấy từ trong túi ra một chiếc băng cứu thương và đưa cho cô.

  Cô chớp mắt bối rối.

  "Vết thương của ngươi." Tiêu Ngữ ánh mắt rơi vào đầu ngón tay rỉ máu.

  Anh thực sự đã nhận thấy vết thương của cô.

  Má của Ji Yuqiao đột nhiên đỏ bừng, tim anh như đập mạnh. Anh nhận lấy miếng băng và lắp bắp nói "cảm ơn" với anh.

  Sau đó, cả hai im lặng đi đến bến xe buýt rồi chia tay.

  Ji Yuqiao vốn tưởng rằng đây chỉ là một vị khách đi ngang qua, tỉnh lỵ lớn đến mức xác suất hai người xa lạ gặp lại nhau về cơ bản là bằng không.

  Tuy nhiên, cô không ngờ rằng mình sẽ gặp lại anh không lâu sau khi vào đại học.

  Trong giờ học thể dục.

  Ji Yuqiao chạy hết sức để chạy bài kiểm tra 800 mét. Mọi bạn cùng lớp đi ngang qua cô đều nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

  Khi đi ngang qua một bạn nữ cùng lớp, Ji Yuqiao hỏi cô ấy: "Tại sao mọi người lại nhìn tôi?"

  "Quần của cậu bẩn rồi." Bạn nữ cùng lớp do dự một chút, cuối cùng cũng nói cho cô biết sự thật.

  Kỷ Ngọc Kiều nghiêng người nhìn về phía quần của mình, mới phát hiện trên mông quần đã dính đầy máu đỏ tươi.

  Cô dừng lại ngay lập tức và đứng đó bất lực.

  Cô vẫn mơ hồ nghe thấy giọng nói thô tục của các bạn nam trêu chọc mình, cảm giác xấu hổ đột nhiên lan khắp cơ thể, khiến cô cảm thấy xấu hổ.

  Ngay lúc cô đang vô thức tìm cái lỗ để chui vào thì một chiếc áo khoác đột nhiên rơi xuống người cô.

  Ji Yuqiao ngước lên và thấy Xiao Yu, giống như một hiệp sĩ, xuất hiện bên cạnh cô dưới ánh mặt trời, vô cùng chói lóa.

  "Hãy lấy nó và che nó lại," anh nói.

  Giọng nói của anh trầm và đẹp, như có sức mạnh ma thuật khiến trái tim Ji Yuqiao đập theo giọng nói của anh.

  Tựa như gió xuân thổi qua mặt hồ, tạo thành gợn sóng.

  Cảnh anh hùng cứu mỹ nhân xảy ra hai lần khiến cô rất xúc động.

  "Cám ơn..." Quý Dư Kiều hai má đỏ bừng, hắn buộc áo khoác quanh eo.

  Trước khi cô kịp hỏi tên và thông tin liên lạc của anh, Xiao Yu đã quay người bỏ đi.

  Trước khi Ji Yuqiao học cách thích một ai đó, lần đầu tiên cô gặp được người khiến trái tim cô rung động.

  Nhưng có hai tấm gương sống ở nhà, việc theo đuổi một người chắc hẳn không khó, vì vậy cô đã học theo phương pháp của Kỷ Đình Dương và Kỷ Trạch Thu.

  Cô đã tìm ra tên, chuyên ngành và lớp của Xiao Yu từ các bạn cùng lớp và chạy đến chỗ anh ấy mỗi ngày để thể hiện sự hiện diện của cô.

  Đầu tiên, giống như Kỷ Trạch Thu tặng quà cho Ôn Lệ, anh ấy mỗi ngày đều mua các loại trang sức cao cấp cho Tiêu Ngữ.

  Sau đó, giống như Kỷ Đình Dương nhốt Ôn Lệ trong biệt thự, hắn đưa cho Tiêu Ngọc một thẻ ngân hàng, dặn dò sau này không được làm thêm nữa, tan học ở lại với hắn.

  Nhưng không hiểu vì lý do gì mà mối quan hệ giữa cô và Tiêu Ngữ ngày càng căng thẳng, cuối cùng Tiêu Ngọc không thích nhìn thấy cô chút nào.

  Nghĩ tới đây, Quý Vũ Kiều thở dài.  

  "May mắn thay, có ngươi ở bên cạnh giúp đỡ, nếu không, dù ở cách hắn trong vòng mười mét cũng sẽ bị ánh mắt lạnh lùng." Cô vui vẻ nói với Lâm Húc.
  "..." Lâm Húc không nói nên lời.

  Với việc cô theo đuổi pháp luật, sẽ thật kỳ lạ nếu mối quan hệ không căng thẳng.

  "Nếu thích một người thì nên cho đi tất cả những gì mình có. Đây là những gì được nói trên mạng, việc tôi đầu tư tiền vào người đó là đúng phải không?" , và anh ấy siết chặt nắm đấm của mình.

  "Đừng đọc món súp gà độc trên mạng." Lin Xu bất lực vuốt ve trán.

  Quý Ngọc Kiều bĩu môi.

  "Vì trước đây cậu tặng anh ấy nhiều quà đắt tiền như vậy mà anh ấy không chịu nhận, chứng tỏ anh ấy không phải là người hám tiền, cho dù bạn có muốn đầu tư thì anh ấy cũng sẽ không đồng ý, tốt nhất là không nên làm điều này." Nếu như ngươi xúc động như vậy, ít nhất phải cùng người nhà bàn bạc một chút." Lâm Húc nói.

  "...Được rồi." Quý Ngọc Kiều miễn cưỡng gật đầu.

  Lâm Húc dặn dò rất nhiều, hồi lâu mới cúp điện thoại.

  Cô cất điện thoại đi, thấy Kỷ Đình Dương ngồi bên cạnh cô với vẻ mặt oán hận.

  "Em đang nói chuyện điện thoại với ai vậy?" Kỷ Đình Dương nhìn lướt qua điện thoại di động của cô, nhếch môi, trong lòng ghen tị như thủy triều.

  Khi đi tới, anh thấy Lâm Húc đang nghe điện thoại, ngồi xuống bên cạnh cũng không để ý.

  Tính thời gian, cuộc gọi này đã diễn ra được gần một giờ.

  Anh chưa bao giờ gọi điện thoại dài như vậy với mẹ.

  Chẳng lẽ là cái kia Kỷ Trạch Thu?
  "Là bạn bè." Lâm Húc mỉm cười, tựa hồ chợt nhớ tới cái gì, vội vàng hỏi: "Trước đó kết quả nhận dạng đã có chưa?"

  Biết cô đang hỏi về việc xét nghiệm quan hệ cha con với Tạ Trường Nham.

  Kỷ Đình Dương lắc đầu, "Vẫn chưa."

  "Lần trước ra một ngày, lần này sao lại lâu như vậy?" Lâm Húc tính toán, cũng gần ba bốn ngày.

  Kỷ Đình Dương mím môi, không nói gì.

  Mẹ và Tạ Trường Yến không có gì có thể so sánh được.

  Tạ Trường Yến không có tư cách yêu cầu hắn xúc tiến thẩm định.

  "Sao không gọi điện hỏi xem?" Lâm Húc vốn đang lo lắng chuyện này, lo lắng nói.

  "..."

  "Sao vậy?" Lâm Húc chú ý tới vẻ mặt u ám của anh, nhéo nhéo mặt anh.

  Kỷ Đình Dương nắm lấy tay cô, đôi mắt đen hơi cụp xuống, trầm giọng nói: "Nếu anh ấy thật sự là cha, em có bỏ rơi anh lần nữa không?"

  Giống như mẹ cô tìm thấy Kỷ Trạch Thu, bỏ rơi chính mình không sống trong biệt thự lớn, cô chạy chen vào một căn hộ nhỏ cùng anh chàng đó.

  Liệu lần này anh có bỏ rơi anh lần nữa và chạy đi tìm Tạ Trường Yến không?
  Nghĩ tới đây, tâm tình của hắn trở nên có chút cáu kỉnh, lông mày nhíu lại lộ ra một tia lo lắng, ngay cả hô hấp cũng trở nên gấp gáp.

  "Anh đang nói cái gì vậy? Chúng ta đều là người một nhà, sao có thể rời xa anh được?" Lâm Húc biết anh đang bất an nên cô nắm tay anh, nhẹ nhàng an ủi.

  Kỷ Đình Dương ngơ ngác gật đầu, trong lòng vẫn có chút bất an.

  Tại thời điểm này.

  Điện thoại di động của anh reo lên.

  Kỷ Đình Dương mặc dù không hài lòng vì thời gian cùng Lâm Húc bị gián đoạn, nhưng anh vẫn trả lời: "Có chuyện gì vậy?"

  Sau khi nghe đối phương nói xong, đôi mắt lạnh lùng của anh chợt trở nên hưng phấn và vui vẻ.

  Lâm Húc bối rối.

  Mãi đến khi cúp điện thoại, anh mới hỏi: "Có chuyện gì thế?"

  Kỷ Đình Dương: "Bác sĩ nói đã có kết quả xét nghiệm quan hệ cha con."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: