Mộng Hương

Severus yêu Black

Hắn biết điều này

Black cho rằng điều đó thật nực cười, cái tên suốt ngày lầm lì và dơ bẩn đó đáng lẽ chẳng biết chữ 'yêu' là gì, đến cả Lily cũng bỏ nó vì cái tính ngu muội ấy. Bởi thế, hắn khinh thường nó và tìm đủ mọi cách để bắt nạt, thậm chí sẵn sàng niệm một lời nguyền không thể tha thứ vào nó.

Và rồi tất cả thay đổi vào đêm Giáng Sinh năm thứ năm.

Black bắt gặp được một Severus trúng thuốc kích dục.

Nhìn vào gương mặt xấu xí đang rên rỉ kia, với nước dãi không ngừng chảy ra từ miệng, cơ thể nó ngọ nguậy trong tấm áo choàng được biến to ra lại khiến hắn cảm thấy hưng phấn kì lạ. Kể cả khi hắn nắm lấy cằm nó, Severus chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn, cơ thể nó mềm nhũn không còn sức lực để giơ đũa phép lên. Nó muốn phóng lời nguyền tự tạo của nó ra vô cùng, chỉ tiếc cơ thể nó lại bị cảm giác kì cục bao lấy, khiến nó không thể làm gì hơn vào lúc này.

Nhưng rất nhanh sau đó Black đã giúp nó biết cái cảm giác kì cục này là gì.

Ôi Merlin! Black không thể không thừa nhận rằng việc đụ nó sướng hơn bất kì cô gái mà hắn đã từng!

Hắn đã thử đưa ra đề nghị bạn giường với nó đến khi tốt nghiệp Hogwarts. Đương nhiên với yêu cầu điên rồ đó Black không có chút hi vọng nào rằng Snape có thể dễ dàng đồng ý nhưng cái gật đầu của người kia hoàn toàn phá tan suy đoán ban đầu của hắn.

Đúng rồi, là vì Severus yêu Black nên nó mới gật đầu đồng ý.

Black ghê tởm nghĩ, hắn làm tình vì nhu cầu tình dục của bản thân, chẳng phải vì yêu nó mới làm và nó chỉ là một món đồ chơi tình dục của hắn, không hơn không kém.

Nhưng Merlin thích chơi đùa, vào năm thứ bảy, hắn lại nhận ra bản thân yêu Severus.

Chuyện này đều nhờ một câu nói của Lily.

Hôm đấy giáo sư Slughorn đã cho mỗi người một bình tình dược cao cấp và yêu cầu miêu tả mùi hương bản thân ngửi thấy. Hắn chẳng tò mò về mùi của kẻ khác ( Nhất là tên Snape ) ra sao, chỉ chuyên chú bởi mùi hương mà bản thân ngửi được.

Nó có mùi ẩm mốc, cũ kĩ và hương thơm gay gắt của thảo dược.

Cô gái nào lại có một mùi hương quái đản như thế chứ?

Hắn nghĩ, cái quan trọng nhất là việc hắn yêu cái người kia từ khi nào?

Sirius chia sẻ điều này với nhóm đạo tặc và James đã liệt kê ra đủ loại người có thể có một mùi hương như vậy, Remus dường như đoán ra được là ai nhưng cậu ta không lên tiếng mà chỉ im lặng nhìn chằm chằm Sirius, dáng vẻ có chút bồn chồn lẫn khó tin trong ánh mắt.

" Nghe giống mùi của Sev nhỉ? "

Lily lên tiếng, cô vô tình đi ngang qua và hứng thú với chủ đề đang bàn tán của bọn họ nên đã lén ở lại để nghe ( mặc dù cả nhóm đã biết là cô đã ở đó từ lâu ) và sau khoảng thời gian gian suy nghĩ cô đã đưa ra kết luận như vậy.











"Đúng là vậy..."

Hắn thì thầm, vân vê lọn tóc của người con trai đang ngủ bên cạnh mình.

Ánh trăng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ mờ hắt lên mặt Severus, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt gầy gò của cậu.

Hắn nhẹ nhàng cảm nhận mùi hương ấy lởn vởn quanh mình, hít hà nó một cách tham lam.

Sirius Black đã biết yêu rồi

Và xui thay đó là kẻ thù của hắn.

Merlin khốn khiếp!



Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro