Vụ án thứ 14: Khúc đàn trấn hồn

Preview (by Cao Ying)

Ở vụ trước, Triệu Tước đã gọi cho Triển Chiêu nhờ SCI giúp mình đến thành phố T bắt u linh, liệu đó có phải là u linh thật sự?
Bên cạnh đó, đằng sau chiếc bật lửa của Mã Hán có bí mật gì chăng? Tại sao Triệu Tước lại bảo phải dẫn Mã Hán đi cùng?
Lần này Triệu Tước xuất hiện, vậy vụ án có liên quan tới bí mật năm đó hay không? Người yêu của Triệu Tước rốt cuộc là ai và người ấy sẽ xuất hiện chứ?
Tất cả sẽ được giải đáp ở vụ án thứ 14 – Trấn hồn khúc.
                    ——————
Chương 01: E và Ghost

Nơi thi đấu tennis thanh thiếu niên, trận chung kết cấp tiểu học đang diễn ra.

"Dương Dương cố lên!"

Tiểu Dịch đứng ở hàng ghế khán giả đầu tiên, cổ vũ cho Lạc Dương đang thi đấu.

Người cha tận tâm Tần Âu nhảy tới nhảy lui che dù cho Tần Dịch, sợ bảo bối nhỏ trắng hồng phải phơi nắng. Dương Phàm cầm ly coke ở một bên xem thi đấu, phong độ Lạc Dương rất tốt!

Lạc Thiên cùng Mã Hân cũng đứng ở hàng đầu, căng thẳng theo dõi trận đấu. Tất cả mọi người SCI đều đến cổ vũ cho Lạc Dương. Còn có các tuyển thủ khác, cùng với giáo viên và bạn học.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngồi xem ở giữa khán đài, Triển Chiêu gác chân trong tay cầm một ly thức uống, phân tích tình trạng tâm lý của Lạc Dương và đối thủ của cậu bé.

" Miêu nhi." Bạch Ngọc Đường ngáp," Tâm lý của trẻ con không thuộc phạm trù tâm lý học đấy chứ?"

" A, đề tài nghiên cứu này vô cùng thịnh hành gần đây!" Triển Chiêu nhắc tới chuyên môn của mình lập tức hứng khởi, tuôn một tràng thuật ngữ về nghiên cứu gần đây khiến Bạch Ngọc Đường choáng đầu hoa mắt.

" Anh hai, đồ uống lạnh không?" Bạch Trì đem một túi thức uống plastic lạnh cỡ lớn đi tới chia.

" Trì Trì, tỉ số bao nhiêu rồi?" Triển Chiêu hỏi.

" Hiện tại là hiệp hai, ba so với một, Dương Dương vừa mới ăn điểm trực tiếp của đối phương qua một cú phát cầu."

" Trẻ em thi đấu thì chỉ ba hiệp thắng hai là được chứ gì?" Bạch Ngọc Đường tính thời gian," Hiệp này Dương Dương phát cầu, dư sức xử lý đối thủ!"

Triển Chiêu cũng gật đầu.

Cách đó không xa, Triệu Hổ cùng Mã Hán cũng đến, hai người bọn họ vừa rồi đi chuẩn bị trang bị xuất phát cần dùng. Ngày hôm qua Triển Chiêu cùng Triệu Tước có liên hệ qua, bọn họ đêm nay cất cánh, sáng mai là có thể đến.

" Đều chuẩn bị xong xuôi." Triệu Hổ ngồi xuống phía trước Triển Chiêu bọn họ, hỏi Công Tôn," Thế nào rồi?"

" Hiện tại xem ra, khả năng thắng là 90%!" Công Tôn rất tin tưởng Dương Dương sẽ thắng.

Mã Hán cũng ngồi xuống, lúc này phía sau, cạnh đó có mấy người dáng vẻ nam sinh trung học đi tới, hỏi Mã Hán," Này, người anh em, mượn chút lửa đi."

Mã Hán nhìn nhìn bọn họ, lắc đầu," Không có."

" Thế anh cầm trên tay cái gì vậy?" Ba thiếu niên hình như có chút bất mãn, chỉ chỉ cái bật lửa trong tay Mã Hán.

" Này, mấy thằng quỷ!" Triệu Hổ trừng mắt," Trưởng thành chưa, đòi hút thuốc? Còn mượn lửa của cảnh sát, trường nào đấy?"

Mấy người thiếu niên bị hoảng sợ, nhanh chóng bỏ chạy.

" Đám trẻ bây giờ thật sự là......" Bạch Trì lắc đầu.

Triển Chiêu trộm thấy thời cơ hiện tại thật không tệ, liền đi xuống một bậc thang, ngồi xuống bên người Mã Hán, cười hì hì nhìn.

Mã Hán bị dọa hoảng sợ, lúc Triển Chiêu lộ ra nụ cười giống mèo kia với ai, cơ bản không phải phân liệt thì cũng là phân hạch, anh theo bản năng mà tránh xa ra một chút.

" Này, Tiểu Mã ca." Triển Chiêu đưa tay vỗ bả vai anh," Tán gẫu một chút a!"

" Tán gẫu cái gì?" Mã Hán nơm nớp lo sợ hỏi.

" Ví dụ như nói, cái bật lửa này." Triển Chiêu đưa tay chỉ chỉ," Ai tặng vậy? Rất là quý giá."

" À." Mã Hán hình như nhẹ nhàng thở ra, cầm cái bật lửa nói," Là người đã dạy tôi bắn súng tặng."

Triển Chiêu khẽ nheo lại mắt," Dạy anh bắn súng?"

" Ừ." Mã Hán gật đầu," Người gợi cho tôi sau này đi làm tay súng bắn tỉa cũng là ông ta, người thầy khai sáng...... Kiểu thế."

" Này, Tiểu Mã ca, anh xem thời gian chờ đợi buồn chán như vậy, không bằng anh nói về câu chuyện cũ đó nghe chút đi!" Triển Chiêu cảm thấy hứng thú hỏi.

" Chuyện cũ gì cơ?" Lúc này đến phiên Mã Hán không nghĩ ra.

Đồng thời, chợt nghe một trận hoan hô, ra là Dương Dương thành công bảo vệ hiệp mình phát cầu, bốn với một, thắng lợi đang trong tầm tay!

" Chậc chậc." Triển Chiêu kéo kéo Bạch Ngọc Đường phía sau ngủ gà ngủ gật, lôi anh lên ngồi bên kia Mã Hán.

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ, đành phải cùng Triển Chiêu đến đây tấn công gọng kềm, Mã Hán căng thẳng, nhìn hai bên," Các anh muốn biết cái gì?"

" Đương nhiên là chuyện về người đã dạy anh bắn những phát súng đầu tiên kia chứ sao a!" Triển Chiêu thật thà hỏi," Nói nghe xem? Đó là người như thế nào?"

" À, ông ta là tay súng bắn tỉa mạnh nhất trên đời này." Mã Hán bắt đầu nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt năm đó," Cũng không phải là chuyện xưa gì, chỉ là một lần tình cờ gặp. Tôi hồi còn nhỏ cùng Hân Hân tham gia trại hè, nữ sinh nhát gan mà, Hân Hân không muốn gặp ma, thời khắc mấu chốt nửa đêm ở chốn hoang sơn lâm dã cần đi WC thì phải có người đi cùng."

" Lúc đó anh bao nhiêu tuổi?" Triển Chiêu buồn bực.

" À, bảy tuổi...... Trại hè tiểu học năm thứ nhất." Mã Hán nhớ lại," Lần đó đưa Hân Hân về lều trại xong, tôi mới nằm xuống, nghe được một tiếng ' Đoàng' vang lên, tôi liền đứng lên, đi tìm."

" Anh nói anh bảy tuổi?" Bạch Trì mở to mắt," Nghe thấy tiếng súng liền đi xem?"

Mã Hán gật gật đầu," Nghe được thanh âm kỳ quái thì đi xem là bản năng phản ứng a."

Một bên Bạch Ngọc Đường cùng Bạch Cẩm Đường cũng gật đầu tỏ vẻ — đây là đương nhiên theo lý thuyết!

Bạch Trì chẹp miệng, Triệu Trinh ở một bên xoa đầu cậu, ý bảo cậu không cần hiểu kiểu người phi nhân loại này.

" Tôi chạy vào trong rừng, chạy thật sự rất xa, cuối cùng thấy một người đàn ông đang cầm súng." Mã Hán nhớ lại một chút," À, ông ta lúc đó liền ý bảo tôi đừng lên tiếng, tôi thấy ông ta đang nhắm bắn một con gà rừng."

" Sau đó anh làm gì?"

" Tôi đi qua, gạt nòng súng của ông ta chếch lên." Mã Hán thấy tất cả mọi người khó hiểu nhìn mình, liền nhún vai," Rừng cây đó có rất nhiều gà rừng, đều đang ngủ. Nhưng là tôi thấy ông ta đang nhắm bắn con mà phía sau có một cái tổ gà rừng, trong đó có gà rừng con. Không cần phải tạo thương tổn liên đới, cho nên tôi muốn ông ta bắn một con gà rừng đực khác ở trên cao."

" Khoảng cách có lẽ là rất xa?" Bạch Ngọc Đường chen vào hỏi một câu.

Mã Hán nghĩ nghĩ," Hiện giờ nghĩ đến," Có vẻ là khoảng hai ba trăm mét."

Mọi người trầm mặc sau nửa ngày, đồng thanh nói," Thị lực thật tốt."

" Sau đó?" Triển Chiêu hỏi.

" Ông ta rất ôn hòa, đưa khẩu súng cho tôi, hỏi tôi muốn thử một lần hay không. Còn dạy tôi phải vào đạn thế nào, giữ súng và nhắm bắn thế nào, còn có sức giật mạnh bao nhiêu, cự ly bắn xa chừng nào." Mã Hán nói xong, lắc lắc đầu," Kỳ thật một đêm đó ông ta một hơi đem hết những yếu tố trong bắn súng nói cho tôi, sau đó cho tôi tự mình nhận định."

" Kết quả?" Triệu Hổ hiếu kì.

" Tôi bắn trúng con gà rừng kia."

Bạch Trì kinh ngạc," Lợi hại như vậy."

" Ừ, nhưng là con gà rừng đó lúc rơi xuống lại va cái tổ gà." Mã Hán cười cười," Ông ta nói cho tôi, trên một thân cây đó, tổng cộng có bảy con gà rừng, bốn con chim còn có ba cái tổ chim. Chỉ có con mà ông ta nhắm bắn ban đầu kia, mới có thể không gây ra thương tổn liên đới gì cả."

Tất cả mọi người một nhướn mày," Quả nhiên lợi hại a!"

" Tiếp theo?" Triển Chiêu hỏi.

" Ông ta cùng tôi tán gẫu trong chốc lát, dạy tôi một vài thứ, ví dụ như từng chi tiết nhỏ lúc bắn quan trọng thế nào, quan sát cùng chờ đợi so với bắn tỉa tiêu phí bao nhiêu thời gian. Lúc bắn cần hòa thành một với súng, không còn cảm nhận thân thể của mình nữa, chỉ có thể cảm nhận được gió." Mã Hán nói," Cũng không biết tán gẫu bao lâu, Hân Hân giống như tỉnh lại phát hiện không thấy tôi liền bắt đầu khóc la, đánh thức giáo viên quản lí, toàn bộ giáo viên đều vào rừng tìm kiếm.

" Ông ta rời đi?" Triển Chiêu tiếc nuối," Anh có nhớ hỏi tên ông ta hay không?"

Mã Hán lắc lắc đầu," Ông ta trước khi đi còn nói tôi giữ bí mật, còn nói...... Tôi về sau nên làm tay súng bắn tỉa."

" Chờ một chút." Triệu Hổ nghe ra có chút nghi hoặc," Cái bật lửa lúc nào thì đưa cho anh? Anh sau này còn gặp lại ông ta a?"

" Ừ." Mã Hán gật đầu," Mãi đến trước khi tôi trở thành tay súng bắn tỉa thật sự, mười mấy năm trước rồi, ông ta vẫn đến gặp tôi, thời gian không xác định, một hai năm sẽ có một lần. Tùy thời tùy chỗ đột nhiên nhảy ra, cùng tôi đi săn thú hoặc là đến trường bắn luyện súng, hoặc là lên tầng thượng thực hiện tập huấn mô phỏng. Tôi đã từng nghĩ ông ta là giáo viên dạy súng bắn tỉa."

" Ông ta không phải sao?" Triển Chiêu khẽ nhíu mày.

" Lần cuối cùng ông ta đến gặp tôi, tôi nói cho ông ta mình đã được chọn vào đội bắn tỉa." Mã Hán nói," Ông ta cùng tôi bắn đã một trận cuối cùng rồi, cho tôi cái bật lửa này, có nói 'viên đạn sẽ không dừng lại, chúng sẽ xuyên thấu hết thảy, tay súng bắn tỉa giỏi, phải tránh thưởng tổn liên đới.' từ đó về sau, đến hiện tại, ông ta không còn xuất hiện nữa."

Bạch Ngọc Đường thân là cảnh sát vô cùng tán thưởng gật đầu," Khai sáng rất đúng a."

" Nhưng tôi sau đó thực sự không tìm được tên ông ta trong danh sách tay súng bắn tỉa nổi tiếng giới cảnh sát." Mã Hán lắc lắc đầu.

" Hắn dáng vẻ thế nào, tên gì?" Bạch Cẩm Đường hỏi.

" Tôi lần đầu tiên gặp, ông ta vẫn còn rất trẻ, có thể ba mươi tuổi gì đó, tóc đen không dài không ngắn, bộ dạng rất anh tuấn, dáng người cao gầy, rất cường tráng. Ông ta từ lúc đó đến sau này vẫn mặc cả người một màu đen, khí chất rất quỷ dị cũng rất trầm tĩnh, trầm mặc kiệm lời, hiện tại cũng đã năm mươi tuổi rồi." Mã Hán cười," Tôi lần cuối cùng gặp, ông ta vẫn là một người trung niên anh tuấn, có vẻ hình dáng trẻ tuổi được bảo dưỡng vô cùng tốt." Nói xong, chỉ chỉ Triển Chiêu," Kiểu khá giống cha anh đó, chỉ là ông ta cuồng dã hơn chút, có để râu."

Triển Chiêu vuốt cằm, liên tưởng một chút đến khí chất của ba mình, lại có râu gợi cảm...... Chậc chậc! Tay súng bắn tỉa kia phải là thực lực ưu việt.

" Tên gì?" Đại Đinh tiểu Đinh không hiểu sao lại liên tưởng đến một người, hỏi," Tai trái của hắn có phải là bị khuyết một miếng?"

Mã Hán mỉm cười," Quả nhiên là biết hả?"

" Không phải chứ?" Cặp song sinh cả kinh.

" Làm sao?" Triển Chiêu khó chịu.

" Người đó là Eleven, bình thường được xưng là E," Bạch Cẩm Đường giúp trả lời," Danh hiệu sát thủ chuyên nghiệp đệ nhất, tay súng bắn tỉa giỏi nhất."

"Eleven?" Triển Chiêu khó hiểu," Mười một? Có ý gì?"

" Kỷ lục số người bị giết theo giây." Mã Hán ngẩng đầu," Ông ta đã làm lính đánh thuê tham gia hạng chiến, tạo một kỷ lục bắn tỉa không ai có thể phá, một giây giết 11 người, từ đó về sau nổi tiếng."

" Hắn đúng là vô cùng nổi tiếng, nghe nói Tây Phi, Trung Đông có một vài bộ tộc báo thù đẫm máu thường chinh chiến, thường xuyên thuê tay súng bắn tỉa. Mà hắn đối với kẻ thuê là thần chiến thắng, đối với phe địch chính là tử thần." Bạch Ngọc Đường nhíu mày nhìn Mã Hán," Nhưng hắn dạy anh bắn, còn coi như học trò quan tâm anh mười mấy năm? Sau đó anh chạy đi làm cảnh sát, về sau có thể phải đuổi giết ngược lại hắn?"

Mã Hán gật đầu, cười vô lực, cũng thấy thế này có chút ngược đời, gật gật đầu," Cho nên khi tôi làm cảnh sát sau này, ông ta không còn tìm tôi nữa."

Tương Bình mang theo laptop, tìm tòi một chút," Oa, Tiểu Mã ca, anh có biết vị giáo viên khai sáng của anh tổng cộng giết bao nhiêu người không? Quả thực là một bức tượng đài sát thủ chuyên nghiệp."

Mã Hán cười khổ," Chẳng qua tôi nghe nói, ông ta có thể đã chết."

" Chết như thế nào?" Triển Chiêu không hiểu sao rất muốn gặp người này, chết rồi thì thật đáng tiếc a.

" Tôi cũng nghe nói thế." Tiểu Đinh nói," Việc này năm đó được lưu truyền ồn ào huyên náo, nghe nói, E giết chết một ông trùm của tổ chức nào đó, tổ chức đó thế lực vô cùng lớn, chuyên môn đi tìm số lượng lớn tay súng bắn tỉa trên thế giới về bồi dưỡng, đầu tư giết E. Cuối cùng có một sát thủ tên là Ghost thành công, giết chết E."

Mã Hán gật đầu," Giống như những gì tôi nghe nói."

"Ghost?" Triển Chiêu nhíu mày," Ma?"

Bạch Ngọc Đường giương mắt nhìn, ánh mắt hai người đã ngầm hiểu rõ– bọn họ lần này đến thành phố T, chính là bắt cái gọi là "Ma", Triệu Tước còn đặc biệt nhắc tới muốn dẫn theo tay súng bắn tỉa Mã Hán này, còn có cái bật lửa, còn nói con ma kia cùng Mã Hán có chút quan hệ...... Hay là Triệu Tước lần này muốn bọn họ đi đối phó tên sát thủ chuyên nghiệp kia? Huy động cả SCI đi bắt một tên sát thủ? Triệu Tước khi nào thì trở nên đa sự như vậy? Hay là tên sát thủ chuyên nghiệp kia không có mắt mà chọc tới ông ta...... Nhưng nói trở lại, không có lý do gì lại có người chọc đến Triệu Tước, toàn là Triệu Tước tự thu lấy không, còn muốn bọn họ đi hỗ trợ.

Triển Chiêu vuốt cằm nhếch khóe miệng, lầm bầm," Thực sự thú vị."

"Thú vị chứ, không thú vị sao lại tìm cậu?"

Triển Chiêu đang xuất thần, chợt nghe bên tai có một giọng nói quen thuộc vang lên, cả kinh quay đầu lại.

Chỉ thấy bóng trắng lóe lên, lại nhìn, Triệu Tước mặc quần áo trắng, tóc dài tùy ý buộc lên, ngồi bên cạnh Bạch Ngọc Đường bám lấy cánh tay anh," Chúng ta giả làm tình nhân đi!"

Đã lâu không gặp, Triệu Tước khí sắc rất tốt, tướng tá vẫn như cũ...... Người này hình như vĩnh viễn cũng không thay đổi.

Bạch Ngọc Đường nhìn trời, Triệu Tước sao lại chạy tới đây?

Triển Chiêu đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn cái tay ông ta ôm cánh tay Bạch Ngọc Đường.

" U, cậu cũng ở đây à." Triệu Tước đi xuống một bậc thang, đến bên cạnh Bạch Cẩm Đường, xem xét con ngươi trong mắt anh," Gần đây còn đau đầu không? Có gặp ác mộng không?"

Bạch Cẩm Đường lắc lắc đầu," Không."

Triệu Tước mỉm cười, Công Tôn khó hiểu nhìn ông ta...... Anh ấy cùng Triệu Tước có lui tới?

" Tôi muốn có một chiếc Bentley trắng." Triệu Tước đưa tay ra, như là đòi quà của Bạch Cẩm Đường.

Bạch Cẩm Đường nhướn mày với cặp song sinh," Mua cho ông ta."

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cặp song sinh âm thầm le lưỡi mắng đồ phá hoại, chạy đi gọi điện thoại đặt xe.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vẻ mặt nghi hoặc nhìn Triệu Tước sau khi trêu chọc mọi người trong SCI một lượt rồi, cuối cùng về ngồi bên cạnh Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhìn ông ta," Ông không phải nói là ở thành phố T chờ sao? Sao lại đột nhiên đến đây?"

Triệu Tước cười hì hì lách qua Triển Chiêu, nói với Bạch Ngọc Đường phía sau," Lát nữa, cậu đi theo giúp tôi lấy một thứ."

" Cái gì vậy?" Triển Chiêu khó chịu, vừa hỏi vừa ngăn trở Bạch Ngọc Đường.

Triệu Tước chặn chặn môi," Bí~ mật~"

Triển Chiêu khó thở, Triệu Tước bỗng nhiên nhảy dựng lên," Thắng rồi!"

Mọi người xoay mặt lại nhìn, chỉ thấy Lạc Dương đã thẳng đến hiệp hai, nhẹ nhàng thắng luôn hiệp hai, cuối cùng đạt được quán quân độ tuổi mình. Tất cả mọi người vui mừng chạy xuống chúc mừng Dương Dương.

Bạch Ngọc Đường cuối cùng đứng lên, vỗ vỗ cái quần màu trắng, thấy một bên Triệu Tước ngồi ở trên bậc thang, nâng cằm nhìn mình, cúi đầu đọ mắt với ông ta, hỏi," Ông thực sự nghĩ là muốn bắt một con ma đơn giản như vậy?"

Triệu Tước cười vô tội."Ừ, các cậu giúp tôi bắt người, tôi mời các cậu nghe nhạc."

" Nhạc gì?" Bạch Ngọc Đường kém thường thức, đối với khoản này không hề hứng thú.

" Bạch đội trưởng lâu nay có giết người chưa a?" Triệu Tước mỉm cười.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, ý bảo– dĩ nhiên có giết.

" Vậy chúng ta cùng làm lễ truy điệu cho những vong linh này." Triệu Tước giật giật ngón tay," Đàn một khúc trấn hồn."

Triển Chiêu đứng ở phía dưới khán đài, ngửa mặt nhìn lên trên, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường nhíu mày nhìn Triệu Tước, Triệu Tước ngồi ở bậc thang, làm một tư thế đánh đàn...... Là tự mình đa tâm sao?

Triển Chiêu theo bản năng nhíu mày, động tác này của Triệu Tước, hình như có ám thị gì đó.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #sci#đam