I

Biển yên ả như tờ, cơn gió nhẹ nhàng luồn qua khung cửa sổ mở he hé, mang theo hương vị muối và những ký ức xưa. Trong ngôi nhà nhỏ bên bờ biển, Lý Nhuế Xán đứng lặng im, ánh mắt đầy suy tư hướng về chân trời nơi ảnh hoàng hôn từ từ đổ bóng xuống mặt nước. Ở tuổi 32, từng là một chuyên gia âm học tài năng trong dự án "giọng nói dưới đáy biển" tại Viện Hải Dương Quốc Gia, nhưng sáu năm trước, một chuyến lặn thám hiểm đã lấy đi của anh toàn bộ ký ức về khoảnh khắc định mệnh đó. Người ta nói anh đã thoát khỏi biển, nhưng biển thì giữ chặt ký ức của anh ở dưới đáy sâu, nơi chỉ có tiếng thở và tiếng sóng.

Sau sự cố, anh xin nghỉ việc, lui về giảng dạy tại một trường nhỏ ven biển. Cuộc sống của anh cứ thế mà trôi qua lặng lẽ, như một người đã đóng nắp quả khử lại và cố gắng sống theo nhịp thở của hiện tại. Mỗi ngày đều là một vòng lặp cũ: lớp học, tiếng gió biển, những bài giảng về âm thanh và sự lặng yên của đại dương.

Triệu Lễ Kiệt, học trò cũ của Xán, nay đã là một nghiên cứu sinh trẻ tài năng. Cậu luôn mang trong mình một nhiệt huyết mãnh liệt với những bí ẩn của âm thanh, của ký ức. Kiệt ngưỡng mộ thầy mình không chỉ bởi trí tuệ mà còn bởi sự kiên định và cái nhìn dịu dàng, như thể biết rõ ký ức có thể bị nghiền nát bởi thời gian, nhưng cũng có thể được hồi sinh nếu ta biết cách lắng nghe thật kĩ.

Một buổi sáng định mệnh, Kiệt tình cờ tìm thấy một đoạn băng ghi âm cũ từ đáy biển trong kho tư liệu của Viện Hải Dương Quốc Gia. Đoạn băng ấy là chuỗi âm thanh kỳ lạ: tiếng sóng, tiếng thở và một giọng nói thầm thì, gọi tên "Lý Nhuế Xán". Một cảm giác quen thuộc đến lạ thường rung lên trong cậu. "Đây có thể là chìa khóa cho ký ức của anh," Kiệt nghĩ, và ngay lập tức mang đoạn băng đến gặp Nhuế Xán.

Khi Kiệt đặt chiếc máy ghi âm lên bàn và bật bản ghi, Xán nhìn chiếc hộp thu lại một cách xa lạ, nhưng không giấu được sự căng thẳng. Anh thất lại từng câu nói: "Đây chỉ là một kỳ vật của quá khứ mà thầy đã gạt bỏ. Giọng Lý Nhuế Xán cứng lại, như thể tự khước từ một phần của chính mình đã bị giam giữ quá lâu.

“Thầy đừng vội từ bỏ ký ức ấy.” Lễ Kiệt điềm tĩnh nói, "Đoạn băng này có thể chứa một cuộc đối thoại giữa hai người trong quá khứ. Nếu chúng ta phân tích đúng, có thể chúng ta sẽ nghe thấy điều gì đó mà thầy đã quên từ lâu."

Xán ngập ngừng. Anh nhìn chăm chú vào mái tóc xõa nhẹ và đôi mắt đượm buồn của Kiệt. Một cảm giác vừa ấm áp vừa xa lạ, như một sự kéo dài của ký ức cũ. Anh tự nhủ, đây có thể chỉ là trò chơi của ký ức, nhưng anh cũng nhận ra một điều: trong ánh nhìn của Lễ Kiệt có một sự kiên nhẫn, một sự chân thành có thể dẫn đường cho anh đến một vùng ký ức đã bị chôn vùi quá sâu. Nó muốn nói cho anh nghe điều gì đó mà anh chẳng thể chứng minh được nhưng cũng chả thể khước từ đi.

Tối ấy, cả hai người ngồi đối diện nhau trong căn phòng nhỏ nhuốm mùi muối, mùi biển má Lý Nhuế Xán hay mang theo bên người. Máy tính phát ra tiếng gõ nhẹ, và ánh sáng điện tử phản chiếu trên khuôn mặt cả hai. Lễ Kiệt bắt đầu giải thích bằng giọng điềm tĩnh, như đang giới thiệu một hiện tượng tự nhiên. "Đoạn băng có nhiều lớp giọng, nhưng chúng ta có thể tách ra từng tầng tần số. Chúng ta sẽ dùng phương pháp phân tích và tái cấu trúc tiếng nói để tách các nguồn âm và tiếng thoại nằm chồng lên nhau." Cậu nói như thể là tâm huyết cả đời đổ dồn vào đây vậy.

Xán nhìn bức màn đen của màn hình máy tính, rồi quay sang Kiệt với giọng mềm, nhưng đầy nghi ngại: "Nếu ký ức ấy có thật thì việc gọi lại và làm cho thấy đau đớn thì nghe tệ đấy. Anh ngừng lại, thở dài. "Thầy đã học cách sống với sự lặng yên của biển. Thầy không muốn phá vỡ nó. Hay mình cứ bỏ lại chuyện này đi. Dù sao mấy năm nay không có nó, thầy vẫn sống ổn."

Triệu Lễ Kiệt hiểu. Cậu không nên vội đẩy anh vượt quá giới hạn. Xán đã sớm trở thành con mèo nhỏ xù lông sau sự kiện ấy. Thế nên thay vào đó, cậu đề nghị một thử thách nhỏ: "Vậy để em làm việc với các dữ liệu. Thầy chỉ cần lắng nghe. Nếu có gì khớp, em sẽ nói cho thầy biết và chúng ta sẽ đi từng bước một."

Buổi tối ấy, khi căn phòng yên ắng chỉ có tiếng quạt nhỏ và tiếng sóng, Xán nằm trên giường, nhắm mắt. Trong giấc ngủ, anh nghe thấy một giọng nói nhè nhẹ, như vọng từ sâu thẩm đại dương, gọi tên anh: “Lý Nhuế Xán...".

Giọng nói ấy nghe vừa thân quen vừa xa lạ, như một bản ghi âm của một người anh từng biết nhưng lại bị xóa sạch khỏi ký ức. Trong giấc mơ đó, ký ức của một ngày đã mất đang dần lấp ló: ánh sáng của mặt nước, đôi tay đang ôm lấy một người thanh niên, một nụ hồn ngắn và vội vàng giữa bọt biển. Và rồi, mọi thứ tan biến như bong bóng xà phòng.

Khi tỉnh dậy, Xán cảm thấy giữa hai thực tại chỉ có một ranh giới mỏng manh. Anh nhìn Triệu Lễ Kiệt vẫn đang gõ nhẹ vào bàn phím. Lý Nhuế Xán không thể nói ra, nhưng lòng anh có một cảm giác rằng ký ức đang ở gần hơn bao giờ hết.

Tuần sau, họ bắt đầu thực nghiệm phân tích ngày một sâu hơn. Họ tách các tín hiệu âm thanh ra, đánh dấu những đoạn nói chuyện xen kẽ. Có lúc, Nhuế Xán nghe thấy một câu nói dường như là của một người đàn ông trẻ; có lúc lại là một giọng già hơn, trầm và ẩm. Họ gặp phải một chi tiết đáng chú ý: giọng nói cuối cùng của đoạn băng có nhịp thở khác hẳn với phần còn lại, như thể một người đã được cứu sống và thở lại sau một cơn hoảng loạn dữ dội.

"Đây có thể là một cuộc đối thoại giữa hai người," Lễ Kiệt nói, ánh mắt lóe lên ánh sáng của màn hình, "Một người đang ở dưới đáy và người còn lại ở một nơi an toàn. Sự đối thoại này có thể hé lộ một mốc thời gian, một sự kiện, hoặc một câu nói quan trọng mà chúng ta chưa nhận ra."

Lý Nhuế Xán nghe theo và cảm nhận một điều lạ lẫm đọng lại trong tim: ký ức của anh đang ở lằn ranh giữa bị che khuất và được tái sinh. Anh bắt đầu nhận ra một sự rung động không tên, như thể Triệu Lễ Kiệt đang trở thành một người đồng hành quan trọng hơn cả một học trò đơn thuần - một người có thể mở cánh cửa để anh tìm lại một phần bản thân đã khóa kín bấy lâu.

Đêm ấy, giấc mơ quay về. Lần này, nó không chỉ có hình ảnh mặt nước và tiếng thở, nó mang theo hình ảnh mờ ảo của một người thanh niên trẻ với nụ cười lấp lánh dưới ánh đèn biển. Trong mơ, Lý Nhuế Xán sau nhiều năm, cuối cùng cũng nghe một câu nói lạ, một lời nói khác so với mọi lần, ngập ngừng nhưng rất rõ: "Đừng quên em." Đó là lời nhắc nhở êm ái, như một bức thư mà biển gửi gắm, một điều anh đã cố quên, nhưng vẫn tồn tại ở ngăn sâu nhất trong lòng anh.

Khi bình minh lên, Lễ Kiệt đến trường sớm hơn mọi ngày và có mang theo một chiếc tai nghe và một sợi dây mạch về đến nhà. Cậu nói với Nhuế Xán bằng giọng dịu dàng: "Hôm nay, chúng ta sẽ thử một phương pháp mới. Em sẽ chạy một chu kỳ phân tích đầy đủ: tách tiếng nói giữa hai nguồn, sau đó tái cấu trúc lại để xem có thể lấp đầy những khoảng trống ký ức. Thầy thấy ổn?"

Lý Nhuế Xán gật đầu. Anh vẫn giữ khoảng cách, cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã có một dải ánh sáng le lói, Có thể sự thật đang đến rất gần và nó nằm ở dưới đáy biển – nơi ký ức của một người thanh niên đã từng ở bên anh, yêu thương và bảo vệ anh khỏi vực thẳm.

Khi cậu bật máy, một chuỗi tín hiệu phức tạp tràn ngập không gian. Họ đi sâu vào vùng dữ liệu mà trước đây không ai dám động vào: những tín hiệu bị nhiễu, bị gấp lại nhiều lớp, như một tấm thảm sợi biển. Dần dần, hai giọng nói chồng lên nhau bắt đầu được phân tách, và những khoảng trắng xuất hiện giữa chúng như những ô trống cần lấp đầy bằng ký ức.

Một lần nữa, anh nghe thấy giọng nói kia. Đó là giọng của một người thanh niên trẻ, ấm áp, đầy quyết tâm có lẽ là đồng đội cũ của anh. Người ấy nói với Nhuế Xán như một người học trò nói với thầy, hay như hai người yêu nhau rất nhiều: "Đừng sợ. Có lúc, giọng ấy hát một giai điệu nhỏ như một bài ca vàng giữa tiếng đại dương và tiếng gió. Đó là một giai điệu từng thuộc về một khoảnh khắc của tình yêu vụng trộm giữa hai người đàn ông một tình yêu được che giấu dưới lớp bụi ký ức, rồi bị biển nuốt chửng.

Con tim anh thấy quặn lại từng hồi khi nghe giọng người kia cất lên. Cảm giác thân quen mà cũng thật xa vời. Nó thôi thúc Nhuế Xán, nó kích thích não bộ anh, muốn anh nhớ lại mọi thứ, nhớ về biển, nhớ về nụ hôn ấy, nhớ về em.

Triệu Lễ Kiệt dừng lại, nhìn Lý Nhuế Xán. "Thầy có nghe thấy gì không? Có câu hỏi ở cuối đoạn băng." Anh thở nhẹ, như đang hồ sơ một sự kiện đã được ghi lại trong ký ức của ai đó. Nhuế Xán cúi đầu xuống, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Anh không hiểu tại sao nó lại lăn dài trên má. Anh chỉ biết rằng ký ức đang quay trở lại, và sự hồi sinh ấy khiến anh vừa sợ vừa hạnh phúc.

"Đây không chỉ là một câu chuyện về ký ức." Cậu nói, giọng nhạt nhưng đầy cảm xúc. "Đây còn là một câu chuyện về sự thấu hiểu, về việc học cách sống chung với ký ức để nó không còn là thứ có thể làm tổn thương ta nữa." Triệu Lễ Kiệt nói như đó là chuyện quan trọng cả đời.

Cậu đáp lại sự lo lắng của Nhuế Xán bằng một nụ cười tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ ổn thôi, thầy."

Một đêm nữa trôi qua, và ký ức bắt đầu hé mở từng bước. Những dòng tín hiệu, những nốt thờ, và một câu nói ngắn ngủi mà anh nhận ra dường như là lời nhắc nhở từ quá khứ: "Đừng quên em..." nó không chỉ là một câu nói đơn thuần mà còn là một lời nhắc dành cho một người đã ở bên ai đó một thời gian rất dài - người đồng đội, người yêu, người đã hy sinh để bảo vệ nhau trong sâu thẳm của đại dương.

Căn phòng lab nhỏ vẫn giữ nguyên mùi muối mận và tiếng quạt đều đều, nhưng không khí đã khác. Giờ đây, nó chứa đựng một sự thôi thúc khó nói thành lời. Cậu ngồi bên máy tính, mất dân chặt vào màn hình, miệng lẩm bẩm các thuật ngữ phân tích tần số mà chỉ những người đắm mình trong âm học mới hiểu. Anh thì đứng bên cạnh, tay chắp sau lưng, ảnh mắt pha trộn giữa sự tò mò và dè dặt.

"Thầy xem này." Lễ Kiệt nói, chỉ vào biểu đồ âm thanh trên màn hình. "Đây là dạng phổ tần số của đoạn băng. Âm thanh không chỉ đơn thuần là sóng âm mà còn được ghi lại theo nhiều tầng khác nhau. Nếu ta tách được từng lớp ra, chúng ta có thể nghe rõ hơn những lời thì thầm được chôn sâu dưới lớp tiếng ồn."

Xán gật nhẹ, giọng nói vẫn mang chút ngập ngừng: "Nhưng liệu có an toàn không? Mỗi lần nghe lại, anh cảm giác như mình đang đào sâu vào một vùng nước mà bản thân chưa sẵn sàng để lặn xuống."

Cậu mỉm cười, ánh mắt đong đầy nhiệt huyết. “Đó là lý do chúng ta phải làm từng bước một. Anh chỉ việc nghe, còn em sẽ bảo vệ anh khỏi những phần có thể gây tổn thương. Em hứa đó" Cậu nói đầy chắc chắn

Cả hai bắt đầu công việc một cách nghiêm túc. Lễ Kiệt dùng các thuật toàn để tách tiếng thở, tiếng sóng và những âm thanh nền khác, rồi lọc ra tiếng nói được giấu kĩ. Đôi khi, những âm thanh bí ẩn biến thành những câu từ rời rạc, khiến họ phải nghe đi nghe lại hàng chục lần.

"Nghe này, có một đoạn, người nói có giọng trẻ hơn, rõ ràng là của một người thanh niên. Có vẻ như anh ấy đang có trấn an ai đó."

"Anh ấy nói gì?" Nhuế Xán nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng mong đợi.

Kiệt bật lại đoạn âm thanh, giọng nói vang lên, pha lẫn tiếng sóng vỗ:

"Đừng sợ, em sẽ ở đây... Chúng ta sẽ vượt qua..."

Lý Nhuế Xán bất giác nắm chặt tay. Giọng nói kia vang vọng như tiếng vọng từ sâu thẳm kỳ ức bị khóa chặt bao năm. Trong lòng anh, có điều gì đó vừa như lưỡi dao cắt qua, vừa như một hơi ấm dịu dàng, một mảnh vỡ cảm xúc đã bị vùi lấp. Đầu anh đau như búa bổ. Cảm giác như vừa mở ra thứ gì đó đã bị chôn vùi từ lâu.

Anh cũng bắt đầu bộc lộ sự yếu đuối: "Em có biết không, mỗi lần nghe lại tiếng nói trong băng, anh cảm thấy như đang đứng trên mép vực thẳm. Anh sợ rằng nếu nhảy xuống, anh sẽ không thể trèo lên nổi nữa."

Lễ Kiệt đặt tay lên vai anh, giọng dịu dàng: "Chúng ta không cần phải nhảy xuống ngay lập tức. Hãy để em làm tấm phao cho anh.”

Một chiều mưa nhẹ ngoài cửa sổ, khi trời chập choạng tối, một bước ngoặt xảy ra. Kiệt vửa chỉnh lại thiết bị phân tích thị trên màn hình xuất hiện một đoạn âm thanh chưa từng nghe thấy trước đây - một giọng nói nam, yếu ớt nhưng rõ ràng, cất lên trong tiếng sóng vỗ. Như dùng hết mọi tâm can, bộ phận để nói ra hết những gì mình mong muốn.

"Anh... đừng quên em..." câu nói nhẹ nhàng, đong đầy nỗi buồn và hy vọng, vang lên từ chiếc tai nghe của Xán.

Xán nhìn Kiệt, mắt mở to như không tin vào tai mình. "Giọng... ai đó đã nói vậy."

Kiệt chậm rãi đáp: "Chúng ta đang chạm vào một bí mật lớn hơn cả chúng ta tưởng. Có lê... đây không phải chỉ là câu chuyện về anh, mà còn là câu chuyện về một người khác. Một người đã ở bên anh... một người mà anh từng yêu thương."

Ánh đèn phòng lab mờ đi, thay vào đó là sự im lặng dày đặc. Xán củi đầu, tiếng thở của anh hòa vào tiếng sóng trong tai nghe một giai điệu buồn nhưng thật dịu dàng.

Giấc mơ về người đồng đội năm xưa bắt đầu trở lại, không còn mờ nhạt mà rõ ràng hơn từng ngày. Ký ức của anh không còn là một bức tường kín mà dần dần mở ra, để lại trong lòng anh một sự hỗn độn của nỗi đau và hy vọng.

Ngày hôm ấy. Một ngày hè tháng 4. Khi mà những người đồng nghiệp thân thiết rù lời mời Nhuế Xán tham gia cho một chuyến khám phá biển. Với tình yêu cho biển, cho những tầng sâu thăm thẳm, cho mùi muối thấm vào máu. Đương nhiên là Lý Nhuế Xán đã đồng ý. Cũng đồng thời dẫn theo cậu học sinh do mình phụ trách, Triệu Lễ Kiệt. Từ lâu, mối quan hệ giữa Lý Nhuế Xán và Triệu Lễ Kiệt đã phát triển hơn, từ thầy trò trở thành tình yêu. Chính vì vậy khi có cơ hội được gặp gỡ nhiều thứ mới mẻ. Triệu Lễ Kiệt là cái tên đầu tiên bật ra trong tâm trí anh. Chuyến tàu diễn ra suôn sẻ, Nhuế Xán được dịp cho cậu xem biết bao nhiêu là sinh vật, thủy sinh lạ. Cho đến khi. Bão đến. Cơn bão dữ làm con thuyền rung lắc dữ dội. Thuyền nghiêng sang hẳn một phía trước sức mạnh của thiên nhiên. Vì Không đứng vững. Lý Nhuế Xán ngã ra khỏi boong tàu và rơi xuống biển sâu. Trong lúc anh nghĩ mình đang sắp rời khỏi trần thế. Khi mà nước tràn hết vào khoang họng, khoang mũi, khoang miệng. Thứ duy nhất anh nghĩ đến không phải là cái chết mà là. “Không có mình, nhóc con đó có sống nổi không đây?”. Trong lúc Lý Nhuế Xán từ từ mất hết dưỡng khí trong môi trường mênh mông thì một bóng hình đã nhảy xuống vớ lấy anh. Kéo anh lên. Nhưng thâm tâm Lý Nhuế Xán không chịu. Anh biết cái ôm này, anh quá rõ nó. Nếu có chuyện gì xảy ra, anh cũng không muốn mất người nào. Anh ra sức vùng vẫy để người kia bớt cứng đầu mà bỏ lại anh, mà vì tính mạng của mình mà đi lên lại boong tàu. Nhưng mà, Lý Nhuế Xán cứng đầu một thì Triệu Lễ Kiệt phải cứng đầu mười. Cậu không chỉ ôm chặt lấy anh không buông, mà còn cúi xuống hôn anh. Giữa mênh mông biển rộng, không một chút oxi, cậu vẫn dùng hết sức bình tĩnh ráng nói để chấn an anh. “Lý Nhuế Xán….Đừng sợ…em ở đây…chúng ta sẽ vượt qua….” Trong lúc Lý Nhuế Xán còn đang chưa kịp hiểu tình hình thì đã ngất lịm đi vì thiếu oxi. Đến lúc anh tỉnh lại cũng là 5 hôm sau, khi ấy anh đã an vị nằm trên giường bệnh rồi. Cùng với trái tim thiếu đi một nửa.

"Là em sao?" Lý Nhuế Xán nghẹn ngào nhìn Triệu Lễ Kiệt

Cậu vẫn còn đang chăm chú vào màn hình máy tính. Triệu Lễ Kiệt khẽ nhún vai

"Em mừng cho anh đấy, Cáo ngốc ạ”

Anh nghe từng lời, từng tiếng nấc nghẹn, từng nhịp thở dốc trong băng. Anh đã nhớ ra. Trong chuyến lận đó, một dòng hải lưu bất ngờ đã kéo họ vào một vùng xoáy nguy hiểm. Khi những mảnh ký ức cuối cùng được nối lại, Lý Nhuế Xán gục xuống.

"Đồ ngốc, sao em không nói!" anh la lên trong đau đớn.

Triệu Lễ Kiệt không nói gì, chỉ lặng lẽ đi đến rồi đứng cạnh Nhuế Xán. Cậu hiểu rằng có những nỗi đau chỉ cần được chấp nhận, không phải để vượt qua mà để học cách sống chung với nó. Cậu nhẹ nhàng chạm vào vai anh.

“Em không nói là vì sợ anh không chấp nhận nổi. Bây giờ anh tự nhớ lại rồi," Kiệt nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, "đã đến lúc để anh đối diện với nó, đối diện với em."

Nhuế Xán ngẩng đầu lên, nhìn Kiệt. Ánh mắt anh không còn sự hoang mang của người mất trí, mà là sự quyết tâm của người đã tìm thấy chính mình. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là một vực thẳm mà là một phần của câu chuyện. Anh ôm chầm lấy Triệu Lễ Kiệt, người anh yêu, học trò của anh, tất cả của anh.

Cậu mỉm cười, một nụ cười thật ấm áp, như ánh sáng  của bình minh sau cơn bão. Cậu khô xoa xoa tấm lưng của anh như cậu vẫn hay làm "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua mà. Chúng ta đã cùng nhau lặn xuống vực thẳm đó, và tìm thấy nhau."

Anh khẽ nhắm mắt lại, như thể muốn cảm nhận lại từng hơi thở của người ấy, từng cảm giác đã từng làm trái tim mình đập nhanh đến nghẹt thở. Anh nhớ, nhớ rất rõ những giây phút họ cùng nhau vượt qua sóng dữ, nhỏ cái nắm tay siết chặt trong bóng tối dưới lòng biển sâu, nhớ cả nụ cười hiếm hoi thoảng qua giữa cơn hoảng loạn.

Những ký ức cũng như những cơn sóng không thể điều khiển, nó đến rồi đi, mang theo cả niềm đau lẫn hạnh phúc, để lại trong lòng Xán một sự hỗn độn khó gọi tên. Có lúc, anh thấy mình như người sống sót duy nhất trong cơn bão, mang theo nỗi tội lỗi ngấm ngầm vì đã không thể giữ người ấy lại bên mình. Có lúc lại là cảm giác bất lực, khi những mảng ký ức đột ngột mất hút, để lại khoảng trống lớn đến mức anh không biết phải bắt đầu từ đâu để tìm lại sự thật.

Trong những giờ phút ấy, Kiệt luôn bên cạnh. Không chỉ là người đồng hành trong hành trình giải mã âm thanh, mà giờ đây còn là người duy nhất có thể thấu hiểu, chia sẻ và giữ lấy Xản khi anh tưởng như sẽ gục ngã.

"Kiệt... anh không muốn nhớ lại tất cả," Xán thì thầm trong một đêm dài không ngủ, ánh mắt lấm lét nhìn vào khoảng không vô định. "Khi mà em sẽ không còn ở đây với anh"

Lễ Kiệt cần thận đặt tay lên vai anh, giọng nói dịu dàng nhưng đầy chắc chắn: "Anh không phải cô đơn trong chuyện này. Em cũng từng sợ kỳ ức sẽ cuốn mình đi mãi mãi. Nhưng ký ức cũng là một phần của chúng ta, dù đau đớn đến đâu thì nó cũng giúp ta biết được sự thật. Em sẽ giúp anh đi qua nó."

"Anh... không thể bỏ em lại..." Giọng nói vang lên, run run nhưng đầy kiên quyết. Xán nghẹn ngào, nhớ lại lời hứa năm ấy, lời hứa mà anh và Kiệt đã trao nhau trước khi xuống biển, trong ánh đèn pin yếu ớt, giữa những con sóng hung dữ.

"Anh từng nghĩ mình sẽ phải chịu đựng nỗi đau này một mình," Xán nói, giọng khẽ run, "nhưng có em bên cạnh, anh thấy mình không còn sợ nữa."

Kiệt mỉm cười, ánh mắt sáng lên: "Em sẽ không bao giờ để anh cô đơn. Dù quá khứ có như thế nào, tương lai cũng sẽ là của chúng ta."

Một nụ cười mờ nhạt nở trên môi Xán, như vết nứt nhỏ len lỏi giữa những mảng ký ức đen tối. "Anh đã sợ... sợ mình sẽ mất em, như đã từng..."

Không khí bỗng lắng lại, chỉ còn tiếng thở đều và những nhịp tim hòa quyện. Kiệt tiến lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay Xán, "Không sao cả. Anh sẽ không mất em đâu. Em vẫn ở đây, và sẽ luôn là thế."

Xán nhớ lại rõ hơn những ngày tháng bên Kiệt: khi họ cùng chuẩn bị trang thiết bị lận, khi Kiệt dạy anh cách bình tĩnh trước những thử thách khắc nghiệt dưới lòng đại dương, khi những đêm dài họ ngồi bên nhau, chia sẻ những câu chuyện chưa từng kế với ai. Mỗi khoảnh khắc ấy như một viên gạch xây nên bức tường tình cảm vững chắc, dù cuộc đời đã thử thách họ quá nhiều.

Rồi ký ức về phút giây quyết định trở về, khi nguy hiểm ập đến bất ngờ, kéo theo bi kịch mà Xán từng cố gắng quên đi, lại hiện về như một cơn sóng dữ. Anh thấy mình đang vật lộn dưới đáy biển sâu, hơi thờ ngày càng gấp gáp, tay tìm đến người đồng đội duy nhất. Kiệt, người không chỉ là đồng đội mà còn là người tỉnh, đã hy sinh để kéo anh lên mặt nước, bỏ lại bản thân trong sự im lặng lạnh lẽo của đại dương.

"Anh đã nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm lại được em," Xán  nghẹn ngào, ánh mắt đẫm nước nhìn thẳng vào Kiệt. "Nhưng anh đã sai... Em vẫn sống, trong lòng anh."

Kiệt mỉm cười, đôi mắt sáng lên một ánh nhìn không lời: "Và em cũng vậy. Chúng ta sống, để yêu thương và để tiếp tục những điều còn dang dở."

Phòng làm việc của Xán và Kiệt tĩnh lặng dưới ánh đèn vàng nhạt. Cả hai ngồi bên nhau, tay cầm chiếc tai nghe nhỏ, chuẩn bị cho khoảnh khắc cuối cùng đoạn băng được phục hồi hoàn chỉnh sau bao nhiêu năm tháng giấu kín trong đáy đại dương.

"Đây là lần cuối cùng," Xản thì thầm, giọng khàn đặc vì hồi hộp và cảm xúc dồn nén.

Kiệt gật đầu, ánh mắt có sáng lên đầy ấm áp và niềm tin. "Anh không phải một mình nữa, em luôn ở đây."

Tiếng sóng biển được tái tạo từ đoạn băng phát ra rõ ràng hơn bao giờ hết, xen lẫn tiếng thở dốc và lời nói run rẩy:

"Đừng...quên em..."

Câu nói cuối cùng vang lên như một lời nhắn gửi vượt thời gian, làm dấy lên những cảm xúc sâu thẳm trong lòng Xán.

Anh nhắm mắt lại, ký ức ùa về dữ dội: hình ảnh người đồng đội kiêm người anh yêu đã kiến cường, ấm áp và phút giây cuối cùng, khi người ấy hy sinh để giữ mạng sống cho Xản.

"Em... không chỉ là người anh yêu, mà còn là người đã cứu sống anh," Xán thốt lên với sự nghẹn ngào.

Kiệt nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, an ủi: “Sự hy sinh cho anh ấy là món quà em để lại cho anh tiếp tục sống, để chúng ta có thể viết tiếp câu chuyện này. Anh phải sống, Cáo. Vì em, vì anh, vì tụi mình."

Xán mở mắt, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, như thể muốn tìm thấy người mình yêu trong không gian vô tận ấy.

Tiếng sóng biển vẫn vang vọng trong tai, nhẹ nhàng mà dai dẳng như tiếng thì thầm của quá khứ không thể dứt. Xán mở mắt chậm rãi, ánh sáng mờ của màn hình phản chiếu rõ trong đôi mắt sâu thẳm đầy giằng xé.

Anh cảm nhận được cả một đại dương cảm xúc, có sợ hãi, có tiếc nuối, cùng với sự biết ơn và yêu thương đang dâng trào, cuộn sóng mãnh liệt trong tim.

Kiệt nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm và một tình yêu mới chớm nở nhưng đã mạnh mẽ. Cậu biết, giây phút này không chỉ là kết thúc một hành trình, mà là sự bắt đầu cho một chương mới của cả hai.

"Em có biết." Kiệt thì thầm, "rằng anh đã không phải đối mặt với quá khứ một mình"

Nói rồi cậu nhìn anh, nụ cười mỏng manh nở trên môi, như một tia nắng xuyên qua mây den. "Anh chưa từng cô đơn. Anh có em."

Họ nắm lấy tay nhau, không cần lời nói thêm, vì mọi cảm xúc đều đã được truyền tải qua ánh mất, qua những ngón tay siết chặt.

Lòng Xán chúng lại, cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào trong mình. Khi bây giờ anh đã tỉnh ra, em cũng biến mất đi. Nhưng anh không còn là người lạc lối trong ký ức, mà là người mang trong tim một ngọn lửa sáng, soi đường cho cả hai bước tiếp. Để em thật sự sống, sống mãi trong tim anh. Chứ không phải là hình ảnh anh tự tưởng tượng ra để an ủi chính mình. Để anh được sống như anh đã từng, đầy hiên ngang và tự hào, không còn trốn sau bức tường đối diện quá khứ nữa

Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn bắt đầu rót xuống, nhuộm đỏ cả căn phòng với những tia nắng cuối ngày.

Xán đứng lên, bước ra ngoài ban công, hít một hơi sâu, để cho không khí mặn mòi của biển thấm vào từng tế bào.

Kiệt theo sau, đứng bên cạnh anh, ánh mắt họ cùng hướng về chân trời rộng lớn, nơi biển trời giao hòa.

"Biển..." Xán thở dài, “không chỉ giữ ký ức, mà còn là chứng nhân cho mọi chuyện. Nó đã giữ anh lại, giữ cả chúng ta."

Kiệt gật đầu, "Và sẽ giữ cả tương lai, nếu chúng ta biết lắng nghe."

Cả hai im lặng, chỉ nghe tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng như một bản nhạc nền vĩnh cửu.

Giây phút ấy, họ cảm thấy sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại, giữa nỗi đau và hy vọng, giữa tình yêu đã mất và tình yêu đang lớn lên.

Một nụ hôn nhẹ nhàng, không vội vã, không cần lời giải thích, như một lời cam kết âm thầm về sự chung bước, về những ngày tháng sắp tới đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập ánh sáng.

Xản và Kiệt cùng đặt tai nghe lại, để tiếng sóng biển hóa cùng nhịp đập trái tim, như một bản giao hưởng của sự sống và ký ức.

Ngày tàn dần, biển lặng yên như tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời tím hồng.

Trên bờ cát mịn màng, hai bóng người ngồi bên nhau, nhìn ra đại dương bao la.

Gió thổi nhẹ, mang theo hương vị của muối và những lời thì thầm vô hình của những ký ức chưa phai.

Tiếng sóng vỗ vào bờ hòa cùng tiếng thở dài đầy thanh thân của họ, tạo nên một bản hòa ca không lời, nhẹ nhàng mà sâu sắc.

Trên bầu trời, ảnh hoàng hôn cuối cùng như một lời hứa một khởi đầu mới đang chờ đón.

Ký ức không chỉ là quá khứ. Nó là nhịp thở của hiện tại, là động lực cho tương lai.

Và trong lòng biển, mọi chuyện vẫn tiếp diễn, như một câu chuyện không bao giờ kết thúc, như một tình yêu bất diệt vượt qua mọi giới hạn thời gian. Ít nhất là đủ để Lý Nhuế Xản cảm thấy Triệu Lễ Kiệt vẫn còn đang ở bên như anh hằng mong

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro