Chap 41

Đưa Joohyun vào viện là lúc nữa đêm đến bây giờ là gần sáng Seulgi chỉ mới chợp mắt được 10 phút, cả đêm qua cô thức để bên cạnh Joohyun mà động viên nàng cố gắng từng cơn đau, nhìn vợ mình cứ cách vài phút lại nhói lên.
Seulgi đỡ nàng đứng lên đối diện mình, đặt hai tay Joohyun lên cổ mình, Seulgi ôm lấy eo nàng bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng, lúc này cô có hỏi y ta nói như thế sẽ làm giảm bớt cơn đau và dễ sinh hơn. Mỗi lần cơn đau kéo đến Joohyun liền bấu chặt vào vai cô chịu đựng.
Nhìn vợ mình chịu đựng Seulgi hôn nhẹ lên má nàng, giọt nước mắt của Seulgi cũng đã rơi xuống má.
"Chị xin lỗi...tại chị mà em phải đau thế này."
"....Có sao đâu chứ... được sinh con cho chị, đau một chút em cũng chịu được.."
"Sinh lần này thôi, chị không cho em sinh thêm lần nào nữa đâu.."
"Seulgi... không muốn có nhiều bảo bối sao??"
"Không.. một lần là đủ rồi.."
Joohyun hôn nhẹ lên môi chị, nàng cười nhẹ rồi ngã đầu vào ngực cô.
Kéo dài một chút cơn đau cũng hết, Joohyun nắm ngủ đã được một chút rồi nhưng Seulgi vẫn không yên tâm cô tiếp tục bên cạnh canh Joohyun.
Trời sáng Jennie đến thấy Seulgi nằm ở ghế ngủ. Gọi cô dậy mua ít súp để chút Joohyun thực dậy ăn để còn lấy sức.
Nhờ Jennie bên cạnh chăm sóc, Seulgi nhanh ra ngoài mua súp mang vào.
Jisoo đưa hai mẹ con Jennie về còn căn dặn Seulgi khi nào Joohyun vào phòng sinh phải gọi báo cho họ biết.
Seulgi đút từng muỗng súp cho Joohyun. Chỉ ăn được phần nữa thì cơn đau đến tiếp, Seulgi dẹp sang một bên để nàng ôm lấy hông Seulgi nhẹ nhẹ xoa lưng cho nàng..
"Seulgi...chị sẽ luôn bên em chứ.."
"Ừm..chị không đi đâu hết...sẽ bên em"
Cứ đau thế này khiến Joohyun không còn chút sức lực nào hết. Seulgi cũng đã mấy lần gọi bác sĩ nhưng vào kiểm tra thì vẫn chưa thể sinh.
Joohyun bước xuống giường thấy Seulgi đã ngủ ở ghế mà lòng dân lên cảm giác yêu thương, đến giường lấy cái chăn đắp lên cho cô, Joohyun đến ngồi bên cạnh.
Chỉ mới ngồi được một chút thì bụng lại đau. Biết Seulgi từ tối qua đến bây giờ cũng chỉ mớ chợp mắt được 10 phút, Joohyun cố kiềm chế để tránh cho Seulgi không thực dậy.
"Ưm.." - cơn quặn đau khiến Joohyun không kiềm được mà phát ra âm thanh.
Nghe tiếng kêu đau Seulgi liền bật dậy đến gần chỗ nàng. Làm đủ mọi cách thì đến 18h00' Joohyun liền cảm thấy đau dữ dội, cũng đã đến lúc Joohyun phải sinh.
Joohyun nắm chặt tay Seul mà cố sức từng hồi theo dịp đêm của bác sĩ.
Seulgi bên cạnh cỗ vũ tinh thần cho nàng.
Nhìn thấy đứa bé cuối cùng cũng ngoan ngoãn chào đời, bà ấy mỉm cười. Chào con đã đến với thế giới này, trở thành bảo bối nhỏ của ba mẹ.
Joohyun nắm tay Seulgi cười nhẹ, nghe được tiến khóc của con mình Joohyun cũng ngất đi vì kiệt sức.
Seulgi cúi xuống hôn lên trán nàng rồi theo hướng dẫn của bác sĩ cô đến nhìn lấy đứa con bé nhỏ của mình.
Nhìn hai mẹ con họ một nằm trên giường một nằm trong nôi thật là dễ thương. Joohyun tỉnh lại được Seulgi đỡ lên uống chút nước.
"Joohyun... cảm ơn vì tất cả.."
"Cảm ơn chị... đã bên cạnh em.."
Cả hai đặt trán mình lại với nhau làm nói lời yêu thương cảm ơn. Vừa định chạm môi thì....
"Oe..."
Đứa nhỏ trong nôi cựa mình thức dậy.
"Anton.."
Bế con trai đến cho nàng rồi ngồi bên cạnh. Một nhà ba người hạnh phúc.
___________________
Joohyun đã về nhà được hơn 1 tuần. Seulgi ngoài mua đồ thì thời gian hầu như ở nhà bên cạnh Joohyun.
"Seul.. bế con lại em cho uống sữa.."
"Joohyun..chị nghĩ lại rồi, chị sẽ thuê vú em.."
"Làm gì, em có sữa mà.."
"Sữa em cứ để chị uống, thằng nhóc này sài hao quá rồi..mới có một tuần thôi đã cắn làm hoa của chị hư hết rồi.."
"Chị là đang dành sữa với con mình sao??"
Ăn rau hơn chín tháng bây giờ vì thương vợ nên Seulgi vẫn cố chịu thêm vài tháng nữa nhưng cứ nhìn thằng bé ngày ngày ngậm ti nhiều lúc còn háo ăn mà cắn mạnh khiến nàng đau mà la lên, Seulgi thật không chịu nổi.
Cô phòng má đến bế con đến cho nàng rồi đi ra khỏi phòng mà chó chút khó chịu. Lần đầu làm ba cũng phải có chút suy nghĩ không được chính chắn.
Cô ra ngoài đến bếp làm gì đấy. Joohyun cho con ăn xong, thằng bé cũng đã ngủ. Nàng khó khăn đứng lên ra ngoài tìm chồng mình như đang giận mà bỏ đi.
Nhìn thấy Seulgi đứng trong bếp Joohyun đến ôm lấy.
"Seulgi...xin lỗi."
Nghe vợ mình nói xin lỗi Seulgi khó hiểu quay lại thì thấy Joohyun đang khóc mà đặt ly sữa xuống ôm lấy vợ.
"Sao..sao em khóc vậy, Anton thằng bé lại làm em đau sao??"
Joohyun chỉ lắc đầu mà tiếp tục ôm cô.
"Joohyun nói chị nghe..sao em lại khóc.."
"....."
"Joohyun.."
"Seulgi sẽ cưới người khác sao??"
"Em nói gì vậy... vợ chị là em, chị cưới ai chứ!?"
"Có phải....vì sinh con nên xấu xí luộm thuộm nên...Seul..Seul mới không muốn đụng vào em.."
Nghe từng lời vợ nói Seulgi mới nhận ra vì thương vì sợ sức khỏe nàng chưa tốt nên mất ngày qua bản thân Seulgi tự ý bỏ ra sofa ngủ để Joohyun thoải mái ngủ nào ngờ gây cho nàng hiểu sai. Seulgi cười nhẹ rồi hôn lên đôi môi còn mếu máo kia.
"Chị không cưới ai, cũng không yêu ai ngoài em nữa. Chị sợ em phiền nên chị mới để em ngủ cho thoải mái... Đừng khóc.. nè uống sữa đi rồi chị nấu bữa tối.."
"Chị nấu sao??"
Nhận lấy ly sữa Joohyun ngoan ngoãn uống, nghe chồng mình nói sẽ nấu cơm khiến Joohyun có chút bất ngờ.
"....Chị sang nhà chị hai lấy thức ăn...thì cứ xem như chị nấu đi...chị thật sự cũng biết nấu mà.."
"..ò.. nấu mì..."
"Em... thật là.."
"Hi..hi..."
Joohyun cười tít mắt rồi đặt cái ly xuống.
"Chị đưa em vào phòng... chỉ mới có thể đi lại gần đây thôi em đã chạy ra ngoài đây làm gì...con ngủ rồi em cũng ngủ chút đi..chị sang nhà chị hai lấy thức ăn rồi về liền với em. Được chứ?."
"Nae..."
Joohyun vào nằm trên giường rồi cô mớ ra khỏi nhà nhanh đến nhà Jisoo lấy thức ăn.
Về đến nhà thấy Joohyun đang gật gù vỗ Anton, chắc thằng bé thức giấc mà khóc.
Seulgi đến bếp lấy một phần cơm lớn mang vào phòng.
"Em ăn cơm này.."
"Chị ăn trước đi..em cho con ngủ đã.."
"Chị đút em ăn."
Ngồi đút cơm cho vợ nhìn thằng nhóc trong nôi không chịu ngủ mà cứ mở to mắt nhìn.
"Thằng bé chắc không buồn ngủ đâu. Em ăn cơm xong thì ngủ đi.. để chị thay quần áo cho con rồi chơi với cho em."
"Được không!?"
"Được...em ngủ đi để còn có sức..."
"Cứ ăn xong lại ngủ như thế. Em sẽ nhanh mập lên như con heo cho xem.."
"Mập như heo thì chị cũng yêu em, cũng là vợ chị...xong rồi. Em ngủ một chút đi..còn lại chị làm cho.."
Seulgi bế Anton lên thay đồ rồi đến sofa ngồi nói chuyện rồi đi vòng vòng phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #seulrene