48.Bản sao của Kang Seulgi

Kang Seulgi ngơ ngác nhìn đứa bé mới gọi mình là Appa, cô có con sao cô không biết ? Nhưng nếu có con cũng phải gọi là mẹ chứ, cô ngán ngẫm suy nghĩ, chau mày lại rồi nhìn hai đứa bạn của mình đang há hốc ra kia kìa, cái mồm mỗi đứa bây giờ chắc để vừa 1 cái chén đó. Khách khứa của quán cũng đưa mắt tập trung về phía này. Seulgi ngượng nghịu nắm tay con bé, bế nó ngồi lên ghế cạnh Wendy và Jennie.

- Này bé con, cô không phải Appa của con.

- Huhuhuhuhuhu, Appa không thương con nữa. - Con bé bắt đầu mè nheo khóc toáng cả lên, đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy ống quần của Kang Gấu.

Seulgi hốt hoảng xoa xoa đầu nó trấn an :

- Rồi rồi, đừng khóc,Appa thương con.

Ngay sau câu nói đó, con bé lập tức mở miệng cười toe toét, dùng cái tay nhỏ xíu ôm lấy cổ Seulgi hôn lên tóc cô, cái mũi nhỏ ngửi ngửi :

- Appa thơm quá !

Seulgi nhíu mày nhìn con bé, cái gì mà mới khóc đó đã cười lớn như vậy rồi.....? Cô đanh mặt lại hỏi nó :

- Ai dạy con lừa gạt thế hả ? Mới khóc rồi bây giờ được dỗ lại cười như vậy ?

- Là mami. Mami nói hồi đó mami giận Appa, mami hay khóc để Appa dỗ ngọt như vậy.

Seulgi thật hết nói nổi với nó, mami nó chắc cũng không phải cô gái tầm thường, có thể dạy được đứa nhỏ này thông minh như vậy. Seulgi nhìn Jennie cùng Wendy thở dài :

-Sao đây?

- Cậu chơi lớn vậy ? Có cả con rơi......Haahaha.... Đã nói mỗi lần chơi nhớ xài bao mà......Chủ tịch đào hoa, lần này chết cậu rồi.- Jennie vốn điềm tĩnh nhưng thấy hoàn cảnh này của con bạn thân, không thể nào nhịn được mà lớn tiếng trêu một cái.

- Xài bao ? Bao bao cái đầu cậu, giúp mình giải quyết.

Jennie nhìn Wendy, thấy tên họ Son đang cắn cắn ống hút thì lắc đầu nhìn Seulgi :

-Không biết nữa.

Con bé nãy giờ thấy mọi người nói chuyện không để ý tới nó thì liền giãy nảy, phụng phịu :

-Appa, đừng bỏ con.

- Ờ ờ, không bỏ. Mà sao con biết cô là Appa của con ?

- Mami í, mami mỗi đêm đều lấy ảnh Appa ra xem rồi khóc lóc thương tâm lắm. - Nó giả vờ xụ mặt xuống mếu mếu để giải thích cái vẻ thương tâm trong câu nói đó.

-Con tên gì?

-Không nói cho Appa biết.

-Vậy mami con tên là gì?

- Ơ hay, vợ của Appa mà sao lại phải hỏi con ?

Seulgi đen mặt nhìn nó rồi thở hắt ra, ở đâu ra loại con nít trả treo tài tình thế này ? Nhưng mà nhìn nó có chút quen thuộc, không biết đã thấy ở đâu. Cô chống tay lên bàn suy nghĩ, nó liền bắt chước làm theo.

- Nhìn hai người rất giống nhau nha. - Jennie nhìn cái rồi nhận xét.

-Đừng có trêu tôi nữa.

- Không, Jennie nói đúng đó. - Wendy nãy giờ im lặng nhưng giờ cũng lên tiếng.

Seulgi nghe hai đứa bạn mình nói thì liền nhìn nó một lượt, có gì giống chứ, chỉ có da trắng giống cô, có hai má phúng phính giống cô, nụ cười không thấy trời đất có chút giống cô, đôi mắt to tròn, sóng mũi cao giống cô........thì có gì giống chứ ?(>.<) Rồi cô lại nhớ đến chị, nếu không có sự cố năm đó, chắc cô và chị đã có con lớn như thế này rồi. Tâm trạng thoáng chút chùn xuống.

- Appa ơi, mua bánh rồi về nhà đi Appa. - Nó thôi không chống cằm nữa nhìn Seulgi mà nói.

- Về đâu ? - Seulgi nhìn nó.

- Về nhà của chúng ta. Mami nói nhất định Appa sẽ đến đón con với mami về nhà ở mà.

-Ờ ờ ......

Nói rồi Seulgi xoay sang hai đứa bạn của mình :

- Thôi cứ đưa nó về nhà mình, tính sau vậy. Cứ để lại số điện thoại ở quán này.

Thống nhất như thế, Seulgi liền bế nó lên, trước khi đi nó còn xoay sang Jennie vẫy vẫy cánh tay nhỏ xíu của nó :

- Dì xinh đẹp, hẹn gặp lại.

Seulgi cốc đầu nó, nó gọi cô là Appa còn chưa khen cô cái nào, lại dám khen Jennie trắng trợn như vậy. Cả 2 đi đến quầy tính tiền. Cô phục vụ nhìn Seulgi vẻ e thẹn, cô ta thật đã động lòng tới Seulgi ngay từ khi Seulgi bước vào quán, cô ta dùng vẻ õng ẹo mà nói :

- Dạ, của chị tổng cộng......

- Appa con đã có mami, mami con rất xinh đẹp đó. - Nó trợn mắt nhìn cô phục vụ đang câu dẫn Appa của nó. Rồi lại nhìn Seulgi vẻ đăm chiêu.

Seulgi nhăn mặt nhìn nó, hồi nãy nó " tia " Jennie thì được, tới cô thì nó liền tỏ thái độ không vừa ý, công lí ở đâu chứ ? Cô đi sang đường mua cho nó mấy gói snack rồi đặt nó lên xe, lái thật mau về nhà. Tạm thời cứ vậy đi.

**************

Khi chiếc xe hơi của Seulgi vừa lướt đi thì có một người phụ nữ mặc sơmi sọc hốt hoảng chạy đến, khuôn mặt đảo khắp nơi như đang tìm kiếm cái gì đó. Miệng không ngừng gọi :

- Gấu nhỏ, con ở đâu ?

Rốt cuộc không gặp Gấu nhỏ mà cô ấy cần tìm, người phụ nữ đó đành phải mở điện thoại gọi cho một người :

- Alo, Joohyun hả ?

- Ừ, Jisoo, mình nghe, cậu dẫn HyunGi đi ăn pizza xong chưa ? - bên kia giọng người phụ nữ tên Joohyun vang lên.

- Mình......mình đang dẫn nó đi thì có cuộc gọi, mình vừa nghe một cái nó lập tức chạy đi đâu mất, mình tìm không có. - Jisoo như muốn òa khóc vì không tìm thấy đứa con của bạn thân mình.(chắc các cậu biết Kim Jisoo là ai chứ nhỉ)

- HẢ ? Trời ơi, cậu đang ở đâu ?

- Ở AK Pizza, đường xxxxx. Cậu còn ở bênh viện không ?

- Mình đang đưa hồ sơ vào xin việc, đứng đó mình tới liền.

Joohyun thở dài, chạy vội ra khỏi bệnh viện. Mới từ đảo Jeju trở về hơn tuần lễ, hôm nay gửi con cho Jisoo, định xin việc ở một bệnh viện nhỏ, nhưng mà chưa xong thủ tục đã nghe Jisoo báo rằng bảo bối nhà mình đi lạc, làm chị quăng hết giấy tờ mà chạy như bay đến chỗ đó kiếm nó.

**************

18:00 pm

Có hai người phụ nữ vẫn miệt mài tìm một đứa bé.

Tại Kang Seulgi's Home

Ba mẹ Seulgi ngồi đó chăm chú nhìn đứa bé gái đang ngồi thong thả gặm miếng snack, lâu lâu lại cười toe toét, tay chân chỉ trỏ khắp nơi vẻ mặt vô cùng thích thú.

Mẹ Seulgi nhìn Seulgi đang nằm dài trên sôpha :

- Con tha nó ở đâu về vậy ?

- Con đâu có biết . Tự nhiên chạy đến gọi con là Appa, chắc nó bị lạc.

Ba của Seulgi nhìn nó một tí rồi chợt nhớ cái gì đó, đi về phía hộc tủ, tìm kiếm một hồi, cầm theo 1 tấm ảnh đã cũ, đưa gần hơn với khuôn mặt đứa bé gái kia :

- Aigoo, sao giống thế này, bà xem, nó giống Seulgi nhà mình, hồi nhỏ như đúc.

Mẹ cô nhìn một cái rồi gật gù đồng ý, nhìn tấm hình của Kang Gấu hồi nhỏ với bé con đang ăn snack bây giờ thì có 9 phần giống nhau. Ba của cô nhìn nó rồi hỏi :

- Này bé con, con tên gì ?

-.......Mami không cho con nói đâu. Mami sẽ giận con đó. - Nó ngơ ngác nhìn ông.

- Vậy con đi đến giờ này không gọi cho mami, mami cũng sẽ không vui.

Con bé chợt giật mình vì câu nói của ông, từ lúc gặp Appa nó đã đi theo đến bây giờ, quên luôn cả mami, nó mở cẩn thận cái cặp hình con thỏ mình đang đeo, lôi ra cái điện thoại nhỏ xíu rồi chạy tới chỗ Seulgi đang nằm, đưa cho Seulgi :

- Appa, gọi cho mami đi.

Cô nhấn cái nút xanh xanh, trong đó có duy nhất 1 số điện thoại được lưu là " MAMI ", có mười mấy cuộc gọi nhỡ, cô tạch lưỡi :

- Mami con đã gọi con hơn 15 cuộc gọi đó, mami sẽ đánh đòn con cho xem. - Cô vừa nhấn nút gọi vừa hù dọa nó.

Sau mấy tiếng tút dài thì cũng có người nghe máy, Seulgi nhanh chóng nói :

- Alo, chị gì đó ơi.

- Alo, HyunGi, con đang ở đâu ?

- Chị ơi, con chị đang ở chỗ tôi, chị qua đón nó nhé, địa chỉ là xxxxxxx.

- Dạ dạ, cảm ơn cô, tôi đến ngay.

Seulgi vội tắt máy rồi ôm nó nằm trên đùi mình, vỗ vỗ vai nó :

- Mami con sẽ đến đón con.

Nó nhìn xung quanh, nhìn ba mẹ Seulgi rồi lại nhìn Seulgi, cuối cùng cuộn tròn trong lòng cô như cục bông nhỏ xíu :

- Appa, mami đón con, vậy Appa lại bỏ con sao ? Appa......hức hức......

**************

Hiện tại t vẫn chưa biết nên để Yeri vào nhân vật gì bây giờ các cậu ạ!!!!!!!!! Có khi phải hẹn Yeri vào fic tiếp theo thôi cc ạ .

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro