Chương 57: Giặt ga trải giường...

Oái......

Nhìn móng vuốt mình đang đặt trên ngực Bùi Châu Hiền, Sáp Kì đỏ mặt, cúi đầu, sợ hãi nhìn cô, vẻ sợ hãi trên khuôn mặt kia không cần nói cũng biết, nhưng mà bàn tay xấu xa lại vẫn cố tình đặt trên bộ ngực căng tròn như cũ không chịu rời đi. Mặt Bùi Châu Hiền đỏ lên căm tức trừng Sáp Kì, ba giây sau, tóm lấy tay Sáp Kì, đè lại cánh tay nàng, cắn một cái thật mạnh lên vai.

Đau quá a......

Nước mắt Sáp Kì nhanh chóng ứa ra, rưng rưng lệ nhìn Bùi Châu Hiền.

"Chết tiệt!" Nhìn dấu răng rõ ràng nổi bật trên đầu vai tuyết trắng, Bùi Châu Hiền giận dữ rủa thầm, vẻ mặt vẫn còn chưa hết giận.

Sáp Kì nhìn dấu răng sưng tím, phải hít một hơi khí lạnh. Không đùa chứ?

"Sao hả? Em có ý kiến?" Bùi Châu Hiền trừng mắt với Sáp Kì.

Sáp Kì vội vàng lắc đầu: "Em đâu dám!"

"Hừ." Bùi Châu Hiền hừ một tiếng, Sáp Kì ủy khuất nhìn bả vai mình, thầm thở dài, có thấy không, thấy không, Châu Hiền chính là cái loại khi không theo đuổi được thì coi như hoa mà nâng niu, đến khi đoạt được vào tay rồi thì lại coi như quả sầu riêng mà nhìn, ôi.

Lắc lắc cánh tay, Sáp Kì nhỏ giọng hỏi: "Vậy thì, tiếp tục nói...Em hát thế nào lại hấp dẫn cô?"

Bùi Châu Hiền nhìn nàng, nhớ tới bộ dáng Sáp Kì lúc ấy, cười cười: "Cũng không coi như hấp dẫn, chỉ là tiếng ca ấy tiến vào lòng tôi, huống chi lúc ấy em đang ở thời kỳ trưởng thành, rất thích giả bộ lạnh lùng, dáng vẻ cầm mic nhắm mắt lại cất tiếng hát làm cho tôi có một ý tưởng."

Sáp Kì trừng mắt nhìn Bùi Châu Hiền, ý tưởng? Ý tưởng gì chứ?

Nâng tay lên, nhéo nhéo hai má đầy thịt của Sáp Kì, Bùi Châu Hiền cười thành tiếng: "Lúc ấy tôi đã nghĩ, nếu nhóc con này dùng cái kiểu lạnh lùng thế để hát nhạc thiếu nhi thì sẽ ra cái dạng gì nhỉ."

......

Ông trời, ông dùng sét đánh chết tôi luôn đi!

Sáp Kì đen mặt nhìn Bùi Châu Hiền, hết sức bất đắc dĩ, nàng hiểu rồi, Châu Hiền nói dông dài nãy giờ chính là ám chỉ muốn nàng hát nhạc thiếu nhi phải không? Giờ ngủ không được là vì mất ngủ? Hay là phản ứng sau khi vận động hưng phấn? Trời...Châu Hiền đây là kiểu thể lực gì vậy...Thế này mà nếu về sau đến phiên nàng ở dưới thì sau đó...không thể bị chơi đùa đến chết được a...

Bùi Châu Hiền mới mặc kệ trong đầu người nào đó suy nghĩ cái gì, giảo hoạt nhìn nàng, hai con ngươi nhẹ nhàng chớp chớp, vẻ mặt khát vọng.

Sáp Kì nhìn Bùi Châu Hiền, gắt gao mím môi: "Không hát, đánh chết em cũng không hát!" Nàng mới không đi làm cái chuyện mất mặt như vậy! Chờ đến về sau khi hai người già rồi nhớ lại lần đầu tiên, nàng dĩ nhiên sau khi xong việc lại hát một khúc hát ru cho Châu Hiền, thật quá là mất mặt bà nó luôn ý chứ! Không thể!

"Sáp Kì......" Bùi Châu Hiền cũng không nhiều lời, nhìn chằm chằm Sáp Kì, đôi môi đỏ mọng hơi mím lại, một bộ đáng thương.

Oái...

Trước kia đều là Sáp Kì dùng chiêu này đối phó với Bùi Châu Hiền, hôm nay đổi lại thành cô dùng khiến Sáp Kì thật đúng là chịu không nổi, nhìn bộ dáng cô chớp mắt nhíu mày, Sáp Kì thở dài: "Được rồi, em hát."

Nụ cười thắng lợi lập tức nở trên mặt Bùi Châu Hiền, vẻ ủy khuất vừa rồi đảo qua nháy mắt liền biến mất, mặt biến sắc so với thời tiết còn mau hơn. Cô nghiêng người, tìm một vị trí thoải mái, nằm ở chỗ nách Sáp Kì, chớp mắt nhìn nàng.

Nữ nhân chết tiệt này!

Sáp Kì nhìn cô thầm mắng, trước không nói tới hôm nay nàng bị cháy hỏng đầu hay sao lại trèo tường tới đây độc chiếm Châu Hiền đã là chuyện không bình thường rồi, mà giờ ngay cả Châu Hiền cũng bắt đầu trở nên bất bình thường, sau khi "xong việc" lại mất ngủ đòi nghe nhạc thiếu nhi để ru ngủ...thực mệt cô nghĩ ra được.

"Hát đi!" Bùi Châu Hiền không vui làu bàu, Sáp Kì nhìn cô thở dài, dùng cánh tay ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng đung đưa.

"Ngủ đi ngủ đi bảo bối yêu quí của mẹ, hai tay mẹ nhẹ nhàng đong đưa con, nôi đong đưa cho con mau mau ngủ yên......"

Vừa nghe xong một câu, Bùi Châu Hiền liền không muốn nghe nữa, không kiên nhẫn phất phất tay: "Nghe chẳng hay gì cả, đổi cách hát khác đi."

"......" Sáp Kì nhìn Bùi Châu Hiền, hít sâu một hơi, ta nhịn!

Trước kia Sáp Kì đã tự luyện qua Bbox, vì để dỗ Bùi Châu Hiền vui vẻ, lần này cũng bất chấp giá nào, một bài hát ru liền bị nàng hát sinh động như thật, nước miếng văng lên cả mặt Bùi Châu Hiền, cuối cùng trong tiếng cười của Bùi Châu Hiền, hai người nặng nề ngủ thiếp đi, trong nháy mắt khi nhắm mắt lại, điều duy nhất Sáp Kì nghĩ đến là hai cơ thể trần trụi chui trong chăn ca hát, Châu Hiền, cô Bùi của em, cô cũng thật BT* nha!

(*biến thái)

***

Sáng sớm hôm sau, Sáp Kì bị tiếng hét có độ cao chót vót như thể luyện giọng của Nghệ Lâm đánh thức, phản ứng đầu tiên khi nhỏm dậy chính là sờ sờ bên cạnh: "Châu Hiền?"

"Châu Hiền cái đầu!" Một tiếng rít lớn vang lên, thiếu chút nữa Sáp Kì ngã nhào từ trên giường xuống, nhìn khuôn mặt phóng đại của Nghệ Lâm ở trước mặt, liền lập tức tóm lấy chăn, che khuất bộ ngực.

"Cô làm cái gì thế?" Sáp Kì hoảng sợ nhìn Nghệ Lâm, vừa sáng sớm liền thấy Nghệ Lâm, khiến cho nàng có một loại ảo giác là tối hôm qua đã ngủ cùng Nghệ Lâm.

Cô giáo Mạch vẻ mặt chán ghét nhìn Sáp Kì: "Về chỗ đó thì đã lường trước được rồi, không cần che."

"Tránh ra đi!" Sáp Kì xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng nhìn cô.

Nghệ Lâm nhướn mày nhìn chằm chằm nàng từ trên xuống dưới mấy lần, hừ một tiếng: "Sáp Kì, lá gan của em cũng lớn quá nhỉ, đêm không về ký túc, trực tiếp tới nhà tôi 'ăn'Châu Hiền, phát sốt mà khẩu vị còn lớn như vậy, em cũng thật lợi hại đó!"

Mặt Sáp Kì đỏ bừng đến phát tím, không thể tin nổi nhìn Nghệ Lâm: "Cô cô cô! Nhìn trộm!"

"Thôi đi, tôi sợ mắt bị kim đâm mất, không phải chứ tôi nói này Sáp Kì, em nói xem em đã mặc kệ bản thân mình phát sốt cảm mạo liền 'ăn' Châu Hiền rồi thì thôi đi, đã thế dĩ nhiên nửa đêm lại còn hát một bài hát ru quỷ khóc thần gào cho tôi nghe nữa, em muốn đòi mạng người khác hả?!" Nghệ Lâm phẫn hận nhìn Sáp Kì, nhớ tới chuyện phát sinh tối hôm qua sau khi mình và Tú Anh bị đánh thức, liền hơi hơi đỏ mặt.

Sáp Kì kéo chăn, nhìn Nghệ Lâm, môi mấp máy vừa định nói gì đó thì Bùi Châu Hiền cùng Tú Anh đi đến.

"Tấm gương, được lắm, thần tượng a!" Tú Anh vẻ mặt hưng phấn tiến vào, Bùi Châu Hiền ở bên cạnh nghe thế liền đỏ mặt, cắn cắn môi, ngẩng đầu giận dữ nhìn Sáp Kì. Đều là tại em, không có việc gì cũng không tự quản được chính mình, giờ thì để cho người ta đến xem trò vui hả?

Sáp Kì ôm chăn khóc không ra nước mắt nhìn mấy người: "Em nói này các tỷ tỷ, mọi người có thể ra ngoài trước không, để cho em mặc quần áo đã?"

"Ai da, đừng xấu hổ, để chị đây nhìn xem em có dáng người thế nào." Tú Anh cợt nhả xán lại, đưa tay muốn kéo chăn Sáp Kì, lại bị Bùi Châu Hiền kéo lại.

Tú Anh quay đầu, không có ý tốt cười cười với Bùi Châu Hiền: "Nói sao nhỉ, thanh âm rất có cảm xúc, động lòng người, tôi nghe được mà nhiệt huyết sôi trào!"

Một câu, mặt Sáp Kì hồng lên không chịu nổi, cắn môi mạnh mẽ cúi đầu, Bùi Châu Hiền quét mắt liếc nàng một cái, quay đầu, thản nhiên nhìn Tú Anh: "Vậy cậu không làm chuyện nhiệt huyết sôi trào nào sao?"

"......"

"Châu Hiền!" Tú Anh đỏ mặt, Nghệ Lâm ở một bên cũng nhịn không được, đỏ mặt nhìn cô.

Lần này, Sáp Kì ở trên giường lập tức tinh thần liền tỉnh táo, mắt trợn to, cười tủm tỉm nhìn Tú Anh: "Chị Tú Anh thực có diễm phúc nha, nếu là cô Mạch ý à, cái khác không nói, chứ cổ họng thế này thì xem chừng nếu kêu thì chắc có thể kêu đến vỡ nóc nhà mất, thế mà đến cuối cùng lại vẫn không hét đến khiến chị xuất huyết não nhỉ."

"......"

Bùi Châu Hiền bật cười khẽ thành tiếng, nhìn Sáp Kì lắc lắc đầu, mặt Nghệ Lâm đỏ đến tím lại, xoay người, cắn răng nhìn nàng: "Em! Mau đứng lên!"

"Để làm gì chứ? Đừng có nói chuyện lớn tiếng vậy với em, giờ em đã là hoa có chủ rồi, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ chứ?!" Sáp Kì gân cổ, đắc ý nhìn hai người.

Nghệ Lâm không nói gì nhìn Sáp Kì, đây là tưởng Châu Hiền là Đường Tăng, Sáp Kì ăn xong thành tiên nên chán sống, dám lằng nhằng kêu gào với mình?

Nghệ Lâm cũng không thèm nói nữa, tao nhã kéo tay áo, ngẩng đầu, quyến rũ cười với Sáp Kì: "Như vậy sao, từ nhỏ đến lớn tôi và Châu Hiền cũng không phân biệt người này người kia, nếu em đã nói như vậy thì tôi sẽ không khách khí."

Nói xong, Nghệ Lâm liền xông lên bắt đầu kéo chăn Sáp Kì, Sáp Kì đỏ mặt kéo chặt tấm chăn, điên cuồng hét lên: "A a a a – cô Mạch, em sai rồi –"

"......" Tú Anh đứng một bên bất đắc dĩ nhìn hai người, Bùi Châu Hiền lại không chớp mắt nhìn Sáp Kì, trên mặt tràn đầy nét tươi cười sủng nịnh.

Quay đầu, Tú Anh nhìn Bùi Châu Hiền đang cười khẽ mà thở dài: "Châu Hiền."

"Ừ?" Bùi Châu Hiền nghiêng đầu nhìn cô.

"Trả giá nhiều như vậy, không sợ có một ngày mất cả vốn lẫn lãi sao?" Căn bản cũng không muốn nói những lời mất hứng, nhưng mà Tú Anh cứ luôn cảm giác đoạn tình cảm này của hai người có tiền đồ rất khó lường trước được, haiz, thật ra thì cũng không phải là hai người này như thế nào, mà chỉ là dù sao cũng là hai người con gái, muốn tiếp tục......

Bùi Châu Hiền nhìn Tú Anh, biết cô suy nghĩ gì, liền cười cười với cô: "Tú Anh, đã xác định rồi thì chẳng cần nghĩ nhiều như vậy."

"Nhưng mà hai người là con gái đó, cậu không sợ sao?" Lời này của Tú Anh không chỉ nhằm vào Sáp Kì cùng Bùi Châu Hiền, kỳ thật cũng là nói ra nỗi băn khoăn trong lòng mình. Trạng thái hiện giờ của cô và Nghệ Lâm, vừa có thể nói là ở bên nhau lại cũng không thể nói là hoàn toàn ở bên nhau, nếu nói không ở bên nhau, thế nhưng lại mập mờ không khác gì tình nhân cả, sở dĩ chậm chạp không chịu bỏ đi đường ranh giới ấy, chính là bởi vì hai người đều có nhiều nỗi băn khoăn lắm......

Nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tú Anh, Bùi Châu Hiền cười khẽ nhìn cô: "Cậu có dũng khí thì cô ấy mới có thể không sợ."

Tú Anh hơi ngẩn ra, có chút mờ mịt nhìn Bùi Châu Hiền, Bùi Châu Hiền cười cười nhìn cô.

"Hai người đang nói gì thế?!" Sáp Kì bị Nghệ Lâm tóm từ trên giường xuống liền cuốn mình trong áo ngủ chạy vội tới, chui đầu chen vào giữa hai người, cười tủm tỉm nhìn Bùi Châu Hiền.

Bùi Châu Hiền khoanh tay lui về phía sau một bước, nhìn Sáp Kì, trong mắt lộ ra một tia khác lạ, không nói gì.

"A! Lưu manh?!" Sáp Kì ôm ngực, xấu hổ nhìn Bùi Châu Hiền.

"Giả vờ giả vịt cái gì? Không phải tối qua đều đã nhìn thấy hết rồi sao? Sáp Kì, em lại đây giặt ga trải giường cho tôi!" Nghệ Lâm ở một bên hét lên, Sáp Kì bĩu môi, đáng thương hề hề nhìn Bùi Châu Hiền.

"Đi đi, mau lên." Bùi Châu Hiền trợn mắt liếc nàng một cái, người này thật là, lười đến thế là cùng.

"Cô.......chỗ đó – còn đau –" Sáp Kì muốn nói lại thôi nhìn Bùi Châu Hiền, Bùi Châu Hiền nhíu nhíu mày, tưởng nàng lại muốn đùa giỡn cái gì giở trò để không phải làm việc, nhưng mà liếc mắt nhìn lại một cái liền thấy Sáp Kì vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn chằm chằm chỗ giữa hai chân mình, vẻ mặt còn thật sự tự nhiên, một chút che dấu cũng không có. Nghệ Lâm ở bên vừa kéo tấm ga trải giường vừa nhìn Bùi Châu Hiền cười xấu xa.

Mặt Bùi Châu Hiền lập tức liền đỏ bừng, cô dùng sức hít một hơi, cắn răng nhìn nàng: "Sáp Kì!!!"

_Hết chương 57_

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro