Chương 93: Rất quyến rũ...

           

Kỳ thật trước khi nói năm chữ này Sáp Kì cũng đã vắt hết óc suy nghĩ một phen rồi, bây giờ nàng thực sự còn có cảm giác như thể giẫm trên miếng băng mỏng vậy. Nàng thực sợ khi Châu Hiền khó khăn lắm mới đến tìm mình mà lại bị mình chọc tức, cũng thực hối hận mình rỗi hơi lại đi tìm Hiệp Nhiên đến chọc tức Châu Hiền, đồng thời lại có chút hận sự thấp hèn của mình. Vì cái gì khi yêu một người lại hèn mọn đến như vậy, một bản thân từng phong lưu phóng khoáng không đem bất cứ việc gì để trong lòng ngày trước đã một đi không trở lại mất rồi. Sáp Kì nhìn bộ dáng Bùi Châu Hiền chuẩn bị rời đi, gấp đến nỗi như lửa cháy đến nơi, rốt cục cũng nói ra năm chữ đầy thâm ý: "Về sau cô ở trên."

Về sau cô ở trên......

Nói ra không chút khách khí, thực sự là một câu nói đầy uất ức kèm dâm đãng!

Ý tứ Sáp Kì biểu đạt có thể hiểu được rất rõ ràng, ở trên, ở trên, về sau tất cả những điều Bùi Châu Hiền nói nàng sẽ đặt lên hàng đầu, sẽ không có việc gì lại tìm việc khiến cô nổi giận nữa, nếu cô không muốn trả lời, mình cũng sẽ không truy cứu. Sáp Kì sẽ chờ, vẫn chờ Châu Hiền chuẩn bị sẵn sàng nói cho nàng, đây là về phương diện uất ức, còn về phần dâm đãng thì......

Ánh đèn vàng cam trong nhà hàng hắt lên khuôn mặt ửng đỏ của Bùi Châu Hiền, ánh mắt vốn lạnh như băng lại trở nên né tránh, mà Sáp Kì vẫn bị vây dưới hạ phong lại đúng lý hợp tình ngẩng đầu lên, chớp mắt không chớp mắt nhìn Bùi Châu Hiền.

Châu Hiền, thế nào, đây là năm chữ cô muốn mà phải không, còn muốn bỏ đi sao?

Tình yêu là tương đối, Bùi Châu Hiền hiểu Sáp Kì, biết cách công phá vẻ "ngạo kiều" của nàng, mà Sáp Kì cũng đồng dạng biết làm cách nào để hóa giải cái lạnh như băng trong mắt Bùi Châu Hiền, làm cho cõi lòng cô trong nháy mắt liền hòa tan thành nước.

Bùi Châu Hiền đỏ mặt nở nụ cười, muốn mở miệng nói Sáp Kì không đứng đắn, nhưng lúc nhắc tới ba chữ đó liền có vẻ như hơi có ý làm nũng. Mà quy tắc tự nhiên chính là thế, thời điểm lúc thỏ trắng nhỏ thẹn thùng thì chính là lúc sói xám xuất hiện.

Sáp Kì hô hấp tựa hồ có vẻ khó khăn, đứng thẳng người dậy, từng bước đi tới gần Bùi Châu Hiền, mỗi bước tới gần, trái tim liền nảy lên kịch liệt thêm một phần. Đã bao nhiêu lâu rồi, Châu Hiền, cô biết không, những ngày tháng chúng ta xa cách, em nằm mơ cùng đều muốn đi từng bước đến gần cô thế này, trải qua biết bao việc, chỉ thầm nghĩ muốn chân chân thực thực ôm cô vào lòng.

Hương chanh quen thuộc phả vào mặt, hốc mắt Sáp Kì đỏ bừng, Bùi Châu Hiền nhìn nàng, nét mặt nhu hòa, nhu tình trong mắt cơ hồ như tràn ra.

Trăm chuyển ngàn hồi, trăm chuyển ngàn hồi......

(Trăm lần xoay người, ngàn lần ngoái lại)

Khoảnh khắc lúc Bùi Châu Hiền rơi vào lòng Sáp Kì, hai người đều cảm giác được đối phương run rẩy, Sáp Kì dùng sức ôm Bùi Châu Hiền, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Thực tủi thân, thật sự rất tủi thân mà, vì cái gì đợi lâu như vậy Châu Hiền mới đến tìm nàng. Một năm qua, nàng đã đau khổ đến mức nào, mỗi ngày trôi qua, nỗi tuyệt vọng của nàng lại nhiều thêm một phần, nghĩ đến Châu Hiền có thể vĩnh viễn cũng không tìm đến nàng, đau lòng mà ngay cả cách để phát tiết cũng đều không có. Miễn cưỡng cười vui, làm việc điên cuồng như phát điên, đều là bởi vì nhung nhớ.

Hai tay vòng lấy eo Sáp Kì, Bùi Châu Hiền tựa đầu chôn ở chỗ cổ nàng, không nói lời nào, để mặc cho Sáp Kì nằm trong lòng mình giải tỏa tâm tình bị đè nén.

Là cô sai, đã nói muốn vĩnh viễn ở bên nhau, đã nói dù có bất kì lý do gì cũng sẽ không chia tách, đều là cô sai, là cô thực có lỗi với Sáp Kì.

Ôm Bùi Châu Hiền, Sáp Kì thất thanh òa khóc, nước mắt tuôn trào không ngớt, tưởng như muốn đem mọi nỗi tủi thân trong suốt một năm qua khóc hết ra. Bùi Châu Hiền yên lặng rơi nước mắt, mở miệng nói những lời an ủi Sáp Kì không khóc nữa, hai má nhẹ nhàng cọ cọ cổ Sáp Kì, thì thầm: "Thực xin lỗi, Sáp Kì, thực xin lỗi, đừng khóc nữa, nhé?"

Trước kia, tất cả mọi người đều nói cô si tình, nói cô yêu quá sâu đậm, tương lai sẽ bị Sáp Kì làm tổn thương. Nhưng mà đến lúc này, người cô yêu nhất, vẫn một mực đặt trong tim, dùng hết thảy mọi khả năng để bảo hộ lại bởi vì cô mà khóc thương tâm như thế.

"Sẽ không, không bao giờ nữa......" Bùi Châu Hiền nhẹ giọng an ủi Sáp Kì, ngẩng đầu lên lau đi nước mắt cho nàng, nước mắt trên mặt vừa được lau khô, nàng lại ứa ra càng nhiều nước mắt hơn nữa.

Người khiến cho chúng ta vui vẻ nhất, thường thường cũng sẽ chính là nguồn suối nước mắt của chúng ta.

Đợi một lúc lâu Sáp Kì mới có thể thăng bằng lại cảm xúc, ngừng khóc, tay lại vẫn như cũ vòng bên hông Sáp Kì không chịu buông ra, Châu Hiền nhắm mắt lại, thuận theo tựa vào lòng nàng, để mặc cho Sáp Kì hôn nhẹ lên trán mình, cằm mình, rồi môi.

Bùi Châu Hiền như vậy, chỉ có một mình Sáp Kì có thể nhìn thấy.

"Châu Hiền." Tâm tình Sáp Kì dao động rất lớn, nỗi vui mừng khi đánh mất mà lấy lại được cùng nỗi oán hận đã qua giao hòa hỗn tạp cùng một chỗ, làm cho trong lúc nhất thời Sáp Kì không biết phải đối xử với Bùi Châu Hiền thế nào.

Bùi Châu Hiền mở to mắt, ngửa đầu nhìn nàng.

Trong đôi mắt ẩn chứa thâm tình của Bùi Châu Hiền đều là Sáp Kì, hình ảnh nàng tràn đầy trong đó, trong khoảnh khắc mọi lý trí đều hóa thành hư vô, cái gì là oán hận, hay vui vẻ gì gì đó đều biến mất hết, Sáp Kì nâng cằm Bùi Châu Hiền, hôn xuống một nụ hôn thật sâu.

Phải, hương vị quen thuộc, ngay cả xúc cảm cũng làm cho người ta hoài niệm như vậy.

Đã lâu lắm rồi không hôn môi, lòng hai người đều tồn tại ít nhiều khẩn trương cẩn thận, sự ma sát giữa hai làn môi mang đến từng dòng điện tê dại, chỉ nhẹ nhàng mút lấy. Sáp Kì hôn lên môi Bùi Châu Hiền, một cái, hai cái, ba cái, hương thơm đầy khoang miệng làm nhiễu loạn cõi lòng hai người, dòng điện bắn ra tứ phía, Sáp Kì ôm hai má Bùi Châu Hiền, thở hổn hển nghiêng người về phía sau.

Nàng muốn nhìn Bùi Châu Hiền, muốn biết đây không phải giấc mộng. Không có môi cùng môi tiếp xúc, đôi mắt nhắm chặt của Bùi Châu Hiền chậm rãi mở ra, ánh mắt hơi chút mê man xuyên thủng trái tim Sáp Kì, tiếng hét ở nơi sâu thẳm linh hồn cơ hồ như muốn xé nát thân thể, nàng thật sự muốn, thật sự muốn một ngụm ăn sạch người trước mặt.

Không còn chỉ hôn môi đơn giản nữa, lưỡi cuồng nhiệt xâm chiếm khoang miệng Bùi Châu Hiền, là của nàng, hết thảy mọi thứ của Bùi Châu Hiền đều là của nàng. Mút lấy hỗn loạn cắn xé, ánh mắt Sáp Kì cuồng loạn đầy lửa nóng, mày Bùi Châu Hiền dần dần nhíu lại, hình như có chút không chịu đựng được màn hôn môi gần như giày xéo của Sáp Kì, sức lực giữa hai chân như bị hút hết, cánh tay liền trườn lên cổ Sáp Kì, cả người Bùi Châu Hiền tựa vào lòng nàng, kịch liệt thở dốc, thanh âm rên rỉ mơ hồ cũng đều bị Sáp Kì nuốt vào bụng, nàng giống như thể dã thú nổi điên, không quan tâm đến bất cứ thứ gì mà hôn lấy Bùi Châu Hiền.

Bàn tay vẫn giam cầm hai má Bùi Châu Hiền mạnh mẽ rời xuống dưới, kẹp lấy hông cô, Sáp Kì xoay người kéo theo cô từng bước một ép Bùi Châu Hiền đến bên chiếc bàn gỗ đào đỏ sẫm ở đối diện. Sáp Kì vươn tay phải, hất tung chén trà trên bàn, thuận thế đem Bùi Châu Hiền đặt lên trên.

"Sáp Kì......" Bên tai truyền đến thanh âm chén trà rơi xuống đất, Bùi Châu Hiền mở to mắt, mang theo một tia ẩn nhẫn nhìn Sáp Kì. Trong mắt Sáp Kì tràn đầy tơ máu, nàng bất chấp nhiều thứ như vậy, đè lên người Bùi Châu Hiền, dùng sức hôn cô.

Cái trán, lông mi, mí mắt, sợi tóc, cổ, Sáp Kì lưu lại trên người Bùi Châu Hiền tầng tầng cái dấu hiệu thuộc về riêng mình.

Trước kia khi hai người hôn nhau, nàng sẽ luôn chú ý không lưu lại dấu hôn trên người Bùi Châu Hiền, nhưng lần này, Sáp Kì đã hoàn toàn mất đi hết năng lực tự hỏi.

Sự lạnh lẽo sau lưng cùng cảm giác nóng bỏng như lửa ở phía trước hình thành sự đối lập mãnh liệt, Bùi Châu Hiền cắn chặt môi dưới, thân mình run rẩy lợi hại, cô có thể cảm nhận được tâm tình Sáp Kì, nhưng mà lại ở trong hoàn cảnh này......Nhẹ tay đẩy bả vai Sáp Kì, Bùi Châu Hiền nghiêng đầu, né tránh nụ hôn của nàng.

"Sáp Kì, đừng như vậy......"

Dùng sức quá nhiều để hôn, không kịp chuyển hướng, Sáp Kì liền trực tiếp hôn lên mặt bàn gỗ đào.

"Oái –"

Cảm giác cứng rắn lạnh lẽo làm cho lý trí trở về vị trí cũ trong nháy mắt, cố gắng dùng hai tay đỡ người nhỏm dậy, Sáp Kì thở hổn hển nhìn người nằm dưới mình. Bùi Châu Hiền nghiêng đầu, trên mặt hòa cùng với trên cổ một mảnh phiếm hồng, cắn chặt môi dưới, mày nhíu lại.

Ảo não đứng dậy, Sáp Kì bất chấp bản thân còn thở hổn hển, đưa tay kéo Bùi Châu Hiền còn ở trên bàn, kéo cô vào lòng. Bùi Châu Hiền nghiêng người qua, ôm chặt lấy eo nàng.

"Thực xin lỗi, Châu Hiền......" Liên tiếp hôn lên trán Bùi Châu Hiền, Sáp Kì ủ rũ nói, sao nàng lại không biết nhịn như thế chứ, ở chỗ này thì định làm cái gì? Khẳng định Châu Hiền giận rồi.

Bùi Châu Hiền nghe xong lời Sáp Kì tự khiển trách, trong lòng liền nhức nhối rất khó chịu. Cô không biết lần trước khi mình nói chia tay đã tổn thương Sáp Kì lớn tới mức nào, nhưng sự thay đổi của Sáp Kì cô đã cảm giác được rõ ràng. Sáp Kì ở trước mặt cô đã không còn vẻ không biết kiêng nể gì như ngày trước nữa, không còn nói mà không suy nghĩ thậm chí mang theo một ít cường thế trẻ con nữa, Sáp Kì hiện tại mỗi khi nói điều gì với cô đều luôn thật cẩn thận, thỉnh thoảng lại nhìn sắc mặt cô. Ánh mắt Bùi Châu Hiền tối sầm xuống, cánh tay lại thêm siết chặt lấy Sáp Kì.

"Châu Hiền, em –"

"Đừng nói gì." Thanh âm Bùi Châu Hiền mang theo một tia giọng mũi kèm theo hương vị làm nũng, Sáp Kì ngẩn ra, ngậm miệng lại.

Tựa vào phiến ngực mềm mại, ngửi mùi hương quen thuộc, trái tim tràn đầy phiền não của Bùi Châu Hiền hơi chút lắng đọng lại.

Thay đổi thì thế nào? Nếu nỗi bất an trong lòng Sáp Kì là do cô tự tay gieo xuống, vậy thì cô sẽ dán kín khe hở kia lại từng chút một, mặc kệ có khó khăn đến đâu.

Sáp Kì ôm Bùi Châu Hiền một câu cũng không dám nói, dư quang cuối mắt thoáng nhìn qua chén trà trên mặt đất, thè lưỡi.

Hai người cứ ôm nhau như vậy không biết bao lâu, Bùi Châu Hiền mới từ trong lòng Sáp Kì thoát ra, tay lại vẫn vòng bên hông nàng, hai mắt nhìn nàng không chớp.

Oái......

Có chút không chịu nổi ánh mắt Châu Hiền như vậy, Sáp Kì không được Tự nhiên quay đầu đi, nàng cũng phát hiện ra Châu Hiền thay đổi, trải qua một năm ma luyện, tiểu nữ nhân ban đầu mới động một chút liền xấu hổ lúc trước kia cũng thăng cấp......Ánh mắt kia là cái gì chứ, Châu Hiền, cô đừng nhìn em như vậy được không......lòng đều bị cô nhìn đến mềm nhũn rồi.

Nhìn bộ dạng né tránh của Sáp Kì, khóe môi Bùi Châu Hiền cong lên, nhẹ nhàng cười. Ha, nhìn như thế này thì vẫn chính là cô bé chưa chịu lớn nhà mình mà, dĩ nhiên còn học được thẹn thùng.

Sáp Kì bị Bùi Châu Hiền cười đến mặt đỏ bừng, trong lòng quẫn bách không thôi, muốn thoát thân chuyển đề tài, nhưng cánh tay Bùi Châu Hiền vẫn quấn bên eo nàng, một chút ý tứ buông ra cũng không có. Vắt óc suy nghĩ thật lâu, Sáp Kì hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí nhìn thẳng vào mắt Bùi Châu Hiền.

"Châu Hiền, à thì......Ôn Nhiên đã về khách sạn lâu rồi, em, em đưa cô về nhé." Lời này là Sáp Kì dùng thực nhiều sức lực mới nói được, có thể là có chút không thích ứng, tóm lại đối diện với Châu Hiền hiện tại nàng còn có chút không được tự nhiên cùng căng thẳng, chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Bùi Châu Hiền không trả lời Sáp Kì, cánh tay vòng bên hông Sáp Kì, dù có hứng thú nhìn dáng vẻ trốn tránh của nàng, nhưng vào lúc mặt Sáp Kì đỏ đến mức chẳng khác gì khăn trải bàn, cô liền nhìn chằm chằm vào mắt Sáp Kì, sâu kín mở miệng: "Em nỡ để tôi ở khách sạn sao?"

_Hết chương 93_

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro