#2

- Thưa cậu, tôi có thể mời cậu một ly được không?

Jihoon ngẩng đầu lên, đuôi mắt như một con cáo, đập vào mắt cậu là một khuôn mặt xa lạ nhưng dễ mến của một người đàn ông trung niên, một khuôn mặt góc cạnh, cặp kính gọng vàng, bộ vest màu trắng thẳng tớm, dáng đứng ra vẻ quân tử.

- Biến đi lão già!- Jihoon có một khuôn mặt bướng bỉnh và đôi môi mỏng, những lúc có thể nói ra những lời độc ác nhất.

Mặt của người đàn ông thoáng chút thay đổi:

- Chẳng phải cậu cần người khác ngủ cùng sao? Tôi cho cậu tiền, cậu cần bao nhiêu tiền?

- Cần mẹ của ông, ông có dám không?

Sắc mặt của Jihoon cũng thay đổi rất nhanh, khuôn mặt hất lên đanh đá, đôi mắt sắc bén có thể xuyên thủng trái tim người khác, giống như một con sư tử có thể lao vào vồ người ta bất cứ lúc nào.

Khuôn mặt của người đàn ông nhanh chóng mất đi vẻ lịch sự, nho nhã ban đầu. Jihoon nhìn thấy khuôn mặt đó, bật cười lớn. Tiếng cười rất to, to đến không thể nào khống chế nổi. Những ai nhe thấy tiếng cười đó, bỗng dưng sẽ muốn khóc...(Au: mấy chế thấy Zi cười rồi đúng hơm? Thật sự muốn khóc)

===========================

- Cheol này, cậu có hứng thú không? Chẳng phải đó là loại người cậu thích sao? Rất thú vị.

Đôi môi dày quyến rũ nhấp nhẹ một ngụm rượu trong cốc, trước mắt anh là một thằng con trai say mèm, có vóc dáng nhỏ bé, tóc nhuộm hồng, đôi môi mỏng, mũi nhỏ, đôi mắt một mí chuẩn người Hàn, khi nheo lại sẽ tạo thành đường cong lưỡi liềm đẹp mắt, chiếc áo sơ mi cài hờ để lộ làn da trắng cùng xương quai xanh gợi cảm, thu hút ánh nhìn của mọi người đàn ông.

Choi Seungcheol lạnh lùng lắc đầu, đôi mắt sâu như một hồ nước trong đêm, giọng nói châm biếm:

- Tôi không có hứng thú với những người tự tìm đến mình, nhất là những người say rượu, làm mất cả khẩu vị.

Kwon Soonyoung nhìn nụ cười của Seungcheol, bất giác khóe môi cũng nhếch lên, đôi mắt hí lại trở về với cậu con trai cách đó không xa đang chìm đắm trong men rượu và ánh đèn quán bar.

- Cậu khẳng định là không cần, vậy tôi không khách sáo nữa.

Nói rồi Soonyoung đứng lên đi về phía Jihoon, khuôn mặt sáng sủa, dáng vẻ kiêu ngạo cùng nụ cười không thể nào tự tin hơn :)))))


Jihoon cảm thấy mí mắt mình càng lúc càng nặng, chàng trai xinh xắn lúc nãy đặt một ly nước ấm vào tay cậu, nở một nụ cười đàng mến:

- Cậu vẫn khỏe chứ, có cần tôi gọi xe đưa cậu về trước không

- Không. Tôi muốn đi cùng cậu. - Jihoon lắc đầu.

Trong mắt chàng trai có cái gì đó như một giọt nước chuyển đọng rồi tan ra

- Được. Cậu uống nhiều rượu như vậy, chắc cũng đói rồi. Về nhà tôi sẽ làm cái gì đó cho cậu ăn.

Kwon Soonyoung bước đến ngay lúc đó, khuôn mặt kiêu ngạo, ánh mắt đảo qua đảo lại:

-Tôi muốn mời cậu đến kia uống một ly. - Theo cánh tay của Soonyoung chỉ, Jihoon nhìn thấy một đôi mắt đen như mực, đang nhìn cậu một cách chế giễu, nụ cười lạnh lùng và bất cần.

Jihoon lảo đảo dựa người vào bàn rồi đứng lên, lấy tay đẩy Soonyoung qua một bên, tự mình mất thăng bằng, đành chống tay vào bàn rồi xiêu vẹo đi về phía đó.

Choi Seungcheol nhìn người con trai đang đi về phía mình, ánh mắt ngang ngược quét một vòng khắp người cậu. Với vóc dáng nhỏ bé và khuôn mặt non choẹt kia, nhìn qua thì trông có vẻ rất trẻ con. Nhưng không ai nghĩ rằng Jihoon có thể quyến rũ thế này đâu. Nhìn Jihoon xong, nụ cười giễu cợt trên môi Seungcheol  càng sâu thêm, những trò chơi thế này trong quán rượu ngày nào mà không có, chỉ làm cho người ta thêm hưng phấn và kích thích hơn thôi.

Đôi môi lạnh giá phả vào mặt Choi Seungcheol hơi rượu nồng nặc rồi chầm chậm trượt xuống, khóe môi mỏng bặm lại. Anh nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của cậu, âm thanh không lớn nhưng đủ để khơi dậy hứng thú trong anh.

Trong quán bar lập tức dậy lên tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên hai người họ. Khuôn mặt xinh xắn của chàng trai trẻ lộ ra vẻ chán ghét. Ánh mắt cậu thoáng qua một cái gì đó như gió, như mưa, như xương mù.

Choi Seungcheol nhìn cậu con trai bé nhỏ trong lòng mình, lạc vào mắt anh là một khuôn mặt bướng bỉnh, lạnh lùng và gan góc. Ánh mắt của Jihoon cũng dừng lại trên khuôn mặt đẹp trai của anh.

- Tôi muốn anh ngủ với tôi. - Khi Jihoon nói câu này, cậu rất nghiêm túc và dứt khoát, cứ như thể câu nói này đã được cậu nói ra hàng trăm lần.

- Tôi không bao giờ có hứng thú với những người chủ động đến tìm mình, mời cậu tránh ra cho.

Khuôn mặt Jihoon vẫn mang vẻ đanh đá, đôi môi mỏng của cậu cắn nhẹ cánh môi dày quyến rũ của Seungcheol, nhưng trong đáy mắt lại nở nụ cười mê hồn:

- Giả sử anh không muốn tôi làm tổn thương một cậu bé vô tội thì anh nên đồng ý ngủ với tôi. Cũng chẳng tổn thất gì với anh cả, nhưng với cậu ấy thì khác.

Seungcheol muốn cười. Đây là lý luận kiểu gì vậy? Lần đầu tiên anh nghe thấy một câu nói buồn cười như thế, nhưng lại không có lý do gì để phản bác.

- Được! - Seungcheol đứng lên, kéo tay Jihoon đi mất. Trước khi đi còn không quen liếc xéo Kwon Soonyoung một cái, chỉ thấy cái tên đáng ghét đó đứng dạt sang một bên, giơ cao ly rượu rồi nháy mắt với anh...

       ____________________________

End chap 2 :)))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro