Chap 1: Auto Matching

Jeonghan tan ca làm thêm vào lúc sáu giờ tối, nhường lại công việc cho các nhân viên ở ca sau, cậu rời quán cà phê và trở về nhà của mình. Từ khi bước vào đại học tới giờ, cậu cũng đang là sinh viên năm ba, được xếp vào bậc tiền bối đàn anh đàn chị của các em vào trường sau mình rồi. Khoảng thời gian gần đây, mỗi ngày của Jeonghan đều lặp đi lặp lại theo một trình tự, sáng thì lên giảng đường, chiều thì đi làm thêm ở quán cà phê đối diện trường, còn tối thì về nhà nghỉ ngơi. Jeonghan yêu thích một cuộc sống bình yên trôi chảy như này.

Chuông điện thoại reo lên một hồi, Jeonghan chuẩn bị rẽ vào con hẻm dẫn về nhà mình cũng moi từ trong túi ra cái điện thoại, là Jihoon, một hậu bối năm hai chơi với cậu từ những năm cấp ba.

"Alo?" Jeonghan áp điện thoại vào tai, chỉnh lại quai cặp bên vai sao cho dễ chịu chút.

"Hyung, tối nay em không chơi được." Jihoon trả lời với giọng có lỗi "Bài tập nhiều quá."

"Không sao, anh chơi auto cũng được." Jeonghan cười khì khì, tưởng chuyện gì quan trọng lắm. "Dù sao tối qua cũng leo được đến hạng một rồi, hôm nay nghỉ chút cũng không sao."

"Vậy có gì tối mai nhất định em sẽ đền bù." Jihoon thở phào ở đầu dây bên kia "Tạm biệt hyung nha."

"Ờm, nhớ là bài tập đầy đủ đấy."

Jeonghan lò mò tra chìa khoá vào ổ sau đó mở cửa bước vào nhà. Cậu đạp đạp chân để gỡ cái đôi giày lười ra ngoài, mùi đồ ăn bốc lên tận mũi, hình như hôm nay mẹ nấu canh kimchi.

"Chào mẹ." Cậu tiến lại bàn ăn, đưa mắt nhìn quanh một lượt "Canh kimchi và trứng cuộn ạ?"

"Ừm. Lâu lâu đổi món một chút, canh rong biển ăn đến ngán cả họng rồi." Bà Yoon ậm ừ "Bố con hôm nay lại tăng ca."

Jeonghan không nói gì thêm, cậu lấy một cái đĩa lớn, úp một bát cơm con con lên đĩa, sau đó gắp một ít trứng và múc thêm một bát canh, đem vào trong phòng.

"Nhớ đừng có làm đổ cơm đấy nhé." Bà Yoon dặn trước khi cậu đóng cửa phòng ngủ lại.

Jeonghan ngồi trên bàn học, cho thìa cơm vào miệng nhai chọp chẹp rồi mở điện thoại lên. Game cậu chơi với Jihoon là PUBG, loại game bắn súng hiện đang được giới trẻ ưa thích. Vào trong game chỉ việc đi kiếm đồ và tìm đối địch để bắn. Người chơi sẽ đứng trong một bản đồ với chín mươi chín người chơi khác, và bắn tới khi nào đội của mình là đội duy nhất sống sót thì thôi.

Cậu nhìn trong listfriend trên game của mình, không còn đội nào trống cả. Lần này chắc phải auto matching mà chơi, nghĩa là để bản thân tự động đáp vào một đội lạ hoắc nào đó rồi chơi một mình.

Cơ mà trùng hợp sao khi mà đội auto của Jeonghan đều là người Hàn. Họ đối thoại với nhau bằng cái hộp tin nhắn nhỏ nhỏ bên phải màn hình.

hamsterhosh: lần này cố đứng nhất nhá. ><

giantvisual: có người lạ nữa kìa, chắc là người nước ngoài? @@

coupschoi: thấy im im, chắc vậy đó.

Jeonghan ấn bừa follow một người trong team để lát có gì nhảy dù theo họ luôn. Cậu vẫn thường không bật mic mỗi lần chơi với team lạ, vì Jeonghan khá ngại người lạ. Cậu chỉ đơn giản là bắn cùng họ, nếu chẳng may chết trước thì có thể lặng lẽ theo dõi họ chơi. Chẳng bao giờ tham gia vào cuộc đối thoại giữa họ làm gì.

coupschoi: nhảy đâu?

giantvisual: Pochiki, nhiều đồ ngon lắm. :))

coupschoi: đông phết đấy. @@

hamsterhosh: tí loot đồ nhanh nhanh không nó bắn cho chết queo. -_-

Nhân vật được hạ xuống mặt đất, Jeonghan nhanh chóng chạy vào trong một căn nhà gần đó để loot đồ cho riêng mình. May sao lần này cậu loot được nhiều đồ ngon, một khẩu AKM và SCAR-L, hai First Aid Kid, combo mũ, áo giáp và balo cấp hai luôn.

giantvisual: nhặt được 2x Scope nhưng không có súng anh em ê! =)))

coupschoi: anh mày thâu nguyên quả AKM này.  :vv

Thấy team mình có vẻ hơi bết bát, Jeonghan đành bật hộp nhắn nhắn vào. Cậu cũng không phải người dễ mở miệng với người lạ, nhưng dù sao cũng là cùng team, tí cả team chết mà mình cậu sống thì cậu cũng không cân nổi.

angelyoon: chỗ tớ có dư hai khẩu UMP9 này, ai thiếu súng qua nhặt nhé.

giantvisual: úi là người Hàn, thế mà em tưởng người nước ngoài, cứ im hơi lặng tiếng. @@

hamsterhosh: người ta ngại, ngố! -.-

giantvisual: bạn angelyoon đáp mình xin một khẩu UMP9 nhé, mình cảm ơn.

giantvisual: mà bạn sinh năm bao nhiêu?

angelyoon: mình sinh 95.

giantvisual: dạ em chào anh, em sinh 97.

hamsterhosh: em có 96, vậy angelyoon bằng tuổi ông coupschoi kìa.

coupschoi: tụi bây đi kiếm xe lẹ cái coi. -.-

giantvisual: anh sống ở đâu thế?

coupschoi: thằng Mingyu ngưng nha mày. :)

angelyoon: anh sống ở Seoul.

hamsterhosh: woa :)) cùng chỗ bọn em luôn.

giantvisual: tụi em học ở bên trường nghệ thuật nè.

angelyoon: anh cũng vậy :))

hamsterhosh: tiền bối đó tụi bây :))

coupschoi: chúng mày có đi kiếm xe không thì bảo -.- có bo rồi kìa!

giantvisual: đợi tí :))

Jeonghan chạy ngay sát hamsterhosh, cậu ta lon ton chạy ra ngoài đường trước và bỗng nhiên có tiếng súng nổ lên, hamster ăn ngay quả knock out.

Your teammate hamsterhosh was knocked out by WaveCaCon with AKM.

coupschoi: angelyoon núp đi, nó dùng AKM đấy.

hamsterhosh: cứu em!

giantvisual: đợi tí đang ra.

Your teammate giantvisual killed WaveCaCon by UMP9.

giantvisual: hình như bot -.-

coupschoi: để bot knock cho quả nhục hem? :)))))))

hamsterhosh: ai có Aid Kid không? -.-

angelyoon: qua đây đáp cho.

hamsterhosh: thiên sứ đây chứ đâu :(( tốt ơi là tốt :((

coupschoi: chứ ý mày anh là quỷ địa ngục à :)

hamsterhosh: ờ :)

giantvisual: =))))))))

giantvisual: em kiếm được xe rồi :))

coupschoi: cút xuống bố mày lái, mày lái ngu thấy mẹ -.-

giantvisual: em lái giỏi :)

coupschoi: đâm đầu vào gốc cây lật banh mấy cái xe thì giỏi thật :)

coupschoi: bo kìa chạy nhanh -_-

Chiếc xe ô tô chở bốn người lập tức rời khỏi khu vực để chạy bo và đi tới một nơi an toàn hơn. Phạm vi bản đồ rất rộng, vậy nên cứ khoảng vài phút, phạm vi sẽ được thu hẹp lại bởi một cái vòng tròn xanh mà người ta gọi là Playzone, hay thường gọi là "bo" cho tiện. Người chơi sẽ vào tìm cách chạy vào trong cái vòng tròn trắng bé hơn để tiếp tục chơi trong vùng an toàn, phạm vi cứ dần dần bé lại để người chơi được tụ tập lại một chỗ, sau đó tìm ra người chiến thắng cuối cùng. Ai bị kẹt ngoài bo quá lâu sẽ chết.

Theo Jeonghan đoán thì đợt này bo cuối sẽ thu ở khu vực Hospital. Người chơi trên bản đồ loáng thoáng còn có khoảng sáu chục người, team cậu vẫn chưa giết ai cả.

Tiếng súng nổ lên, trên bản đồ hiện lên dấu hiệu màu cam cho thấy địch đang ở gần. Xe của team dừng lại ở một vách đá, cả team nhảy xuống xe và nằm sạp xuống mặt đất, phòng trừ trường hợp bị tấn công bất ngờ.

giantvisual: nó ở hướng SE ấy

giantvisual: trong cái nhà

coupschoi: thấy rồi.

Your teammate hamsterhosh was killed by GuanBimie with AKM.

hamsterhosh: tổ sư bố tôi chết luôn rồi :)

coupschoi: nó dùng AKM nên bắn rát vcl!

Jeonghan núp ra đằng sau cái xe ô tô, hiện tại theo cậu đoán thì thằng vừa giết hamsterhosh nó đang giữ cái scope xịn nào đó nên bắn mới rát như vậy, vì hamsterhosh đứng khá xa so với chỗ thằng kia bắn. Cậu chỉ có mỗi Red Dot Sight, bắn được qua chỗ nó đứng có hơi khó.

Khẩu AKM của cậu đang sắp hết đạn, dùng bây giờ tí chẳng may bắn trượt xong hết đạn thì có mà lăn ra chết. Jeonghan đổi qua khẩu SCAR-L, lắp cái Red Dot Sight duy nhất và thử chơi liều một lần.

angelyoon: núp hết ra sau gốc cây đi, để tôi xử xem sao.

Jeonghan xác định được chỗ thằng địch kia đứng, và sau đó là liên tục nhấn nút bắn. Thấy thằng kia đã bị knock out, Jeonghan tí thì ré hất đổ khay cơm.

You killed GuanBimie by SCAR-L

giantvisual: giỏi vl @@

hamsterhosh: trời đụ bắn bằng Red Dot Sight thôi mà phê thế @@

angelyoon: vẫn còn một thằng.

coupschoi: để đó xử cho.

Your teammate coupschoi killed joele1905 by AKM.

angelyoon: rồi giờ đi chỗ khác thôi, có bo rồi.

Cả team chơi khá thuận lợi cho tới những vòng bo cuối, và team của Jeonghan vẫn giữ được ba người. Tuy nhiên càng về sau thì bot cũng đã hết, độ chơi khó lên khi phải đối mặt với những đối địch cũng là người chơi. Bot chính là người máy, họ chỉ bắn vài cái cho vui tay rồi sau đó chịu chết, còn với người thật chơi lại khác, họ cũng có kĩ năng và độ thông minh, sơ suất một giây là cũng gục luôn rồi.

hamsterhosh:  thôi em tắt đây, học bài xong tí còn ngủ sớm, mai đi muộn quản sinh tóm lại là ăn shit.

coupschoi: ờ ngủ sớm đi.

coupschoi: cũng chỉ bắn một trận này thôi mà.

Jeonghan mới nhớ ra là sáng mai cậu được phân công đi làm quản sinh. Chủ yếu là bắt người đi muộn, không mặc đồng phục hay đầu tóc lởm chởm màu nhuộm, và tất nhiên quản sinh phải có mặt từ sớm, như kiểu ở tụi trung học thì nó còn gọi là "thanh niên xung kích" ấy. Thật sự rất mệt.

giantvisual: có bọn phi xe tới kìa.

coupschoi: tổ sư đông vcl @@

Your teammate giantvisual was killed by Ksoquas with M16A4.

Jeonghan thấy mới chớp mắt cái mà giantvisual đã bị giết, team chỉ còn cậu và coupschoi, suy ra là càng lúc càng khó.

giantvisual: bọn nó bắn rát vl -.-

coupschoi: bo cuối rồi kìa.

giantvisual: sáng mai em có tiết, em cũng off làm cái báo cáo đã nhé.

coupschoi: ok -,-

Jeonghan chẳng thèm để ý hộp tin nhắn nữa, tập trung vào bật scope để nhắm bắn tụi xung quanh. Cũng nhờ chơi game giỏi nên một lúc Jeonghan kill được hai thằng liền.

coupschoi: giỏi phết nhỉ @@

angelyoon: tại chơi nhiều đó.

coupschoi: à mà chúng ta cùng trường, tớ học bên khoa diễn xuất, cậu học khoa nào?

angelyoon: mình học bên khoa sáng tác.

coupschoi: sáng mai tớ có gặp cậu được không :>

angelyoon: mai tớ có tiết buổi chiều thôi :))

coupschoi: ẹc chán thế :((

angelyoon: cơ mà sáng mai tớ có làm quản sinh ở trường, nếu có gặp thì chắc là được :))

coupschoi: cậu tên gì?

angelyoon: Jeonghan.

angelyoon: Yoon Jeonghan.

coupschoi: oke =))

Your teammate coupschoi was killed by Qerty with UMP9.

coupschoi: ô đm -.-

coupschoi:  mải buôn :)

angelyoon: =))))))

angelyoon: không sao.

Jeonghan thấy cũng chán chán nên không bắn nữa, cố ý để lộ nhân vật ra để cho bọn địch bắn chết. Dù sao cũng leo được tới hạng ba, không tệ lắm.

coupschoi: ô sao lại đứng lên -.-

angelyoon: cố tình đó, mình off đây :))

coupschoi: ok bye :))

Jeonghan thấy trong phần lời mời bạn bè được gửi từ những người trong game bỗng hiện lên thông báo, cậu mở ra thì thấy tên coupschoi hiện lù lù, thấy cũng thú vị thì cậu chẳng chần chừ accept luôn. Dù sao cũng kiếm được thêm bạn trong game để chơi, lại còn trùng hợp cùng trường.

Ăn nốt khay cơm, Jeonghan bê khay bát đĩa ra ngoài bếp, để vào bồn rửa sau đó trở lại phòng. Cậu tắm rửa và trèo lên giường, đặt báo thức và quyết định ngủ sớm một hôm, dù sao mai cũng phải đến trường sớm nữa.

======end chap 1=====

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro