Chương 2
Thiếu Giải Bộ trung thực và nghiêm túc Shinichi x Thân vương nhỏ Kaito được nuông chiều, bướng bỉnh. Văn phong cổ trang, tình yêu ngọt ngào, HE.
Tôi thích Shinichi bị Kaito bắt nạt.
Truyện.
Kuroba Kaito đã mua một tiểu viện nhỏ ở Thanh Vân thành từ trước. Mọi thứ trong viện đã được thu xếp ổn thoả, y có thể vào ở bất cứ lúc nào.
Tiểu viện hiển nhiên không lớn. Nhưng được trang trí rất tao nhã. Phong cảnh trong sân rất đẹp mắt.
Edogawa Conan, với tư cách là người hướng dẫn được đích thân Kaito chọn, còn không được quay trở lại Nha môn. Theo yêu cầu của Chánh Khanh Quan Matsumoto Hisao, hắn đi theo Kaito đến tận đây.
Kaito giao lại mọi công việc cho quản gia Konosuke Jii. Đi đến sảnh chính tìm một chiếc ghế thoải mái để ngồi xuống và nghỉ ngơi.
"Ngươi cũng ngồi đi. Hôm nay ta không ra ngoài, ngươi cứ nghỉ ngơi." Thấy Edogawa Conan đứng ngây ra ở cửa. Kaito chỉ vào chiếc ghế bên cạnh.
Nghe vậy, Edogawa tiến lại nhưng không ngồi xuống mà đứng thẳng trước mặt Kaito, như muốn nói gì đó.
“ Có chuyện gì vậy?” Kaito nhướn mày, gương mặt đầy thắc mắc hỏi. Trên đường từ cổng thành về tiểu viện, y cố ý để Edogawa ngồi chung xe với mình. Người đàn ông ngồi thẳng lưng suốt quãng đường không nói một lời, tẻ nhạt như một khúc gỗ.
Hình như có người sắp chịu không nổi rồi~
" Điện hạ, hạ thần. . ."
"Đợi đã, ngươi đổi cách xưng hô đi" Kaito ngắt lời, "Nếu không sau này ra ngoài chơi sẽ rất bất tiện. Đừng tự xưng là 'hạ thần’, nghe kỳ cục lắm."
"Vâng, thần hiểu rồi." Edogawa dừng một chút, tiếp tục nói: " Điện hạ có thể chọn một người dẫn đường khác tốt hơn thần không? Thần còn có một số vụ án cần điều tra. Khả năng không thể toàn tâm toàn ý dẫn đường cho điện hạ. Sợ sẽ làm điện hạ mất hứng thú vui chơi”
Kaito không coi trọng chuyện đó, " Chỉ cần giao vụ án mà ngươi đang điều tra cho người khác là được mà?”
Edogawa không ngờ đối phương lại nói như vậy, tiếp tục thuyết phục: "Không giấu gì điện hạ, thần cũng chỉ mới tới Thanh Vân thành một tháng trước. Cũng không biết nhiều chỗ thú vị lắm. Thần chắc chắn điện hạ sẽ có nhiều thời gian vui vẻ ở Thanh Vân thành hơn nếu tìm một người dân bản địa dẫn đường cho điện hạ”
"Vậy ngươi có thể đi hỏi bọn họ ở đây chỗ nào chơi vui. Sau đó dẫn ta đi."
“ Nếu đã như vậy, vì sao điện hạ không trực tiếp yêu cầu bọn họ dẫn ngài đi?” Edogawa chỉ cảm thấy vị Thân vương nhỏ trước mắt vô cớ gây sự. Giọng điệu không tự giác nặng nề hơn một chút.
Cứ tưởng thái độ của mình sẽ làm vị Thân vương nhỏ tuổi tôn quý này phật lòng, không ngờ y chỉ nhàn nhạt hỏi ngược lại: “Có vẻ như ngươi không muốn làm người dẫn đường cho bản vương?”
Edogawa không nói gì, coi như ngầm đồng ý. So với việc nịnh hót lấy lòng người quyền cao chức rộng, hắn muốn làm việc có ý nghĩa thực tế hơn.
Trước thái độ rõ ràng của Edogawa. Kaito cầm tách trà trên bàn nhàn nhã nhấp một ngụm, chậm rãi nói: "Nhưng ta không muốn chơi với những người lớn tuổi hơn ta, có ngoại hình thô kệch, xấu xí."
Đặt tách trà xuống, ánh mắt Kaito nhìn thẳng vào Edogawa, mang theo một loại kiên nghị không thể phủ nhận, "Cho nên, chỉ có thể là ngươi."
Không chấp nhận bất kỳ lời từ chối nào.
Trong lòng Edogawa khẽ thở dài, chỉ có thể tiếp nhận sự thật, "Vậy sau này điện hạ cần gì cứ nói với thần. Hôm nay nếu không có việc gì, thần xin phép cáo từ”
“Đợi đã.” Edogawa đang muốn lui ra ngoài. Chợt bị ngăn lại, chỉ nghe Kaito nói: “Cả ngày đi tới đi lui rất lãng phí thời gian. Ngươi có thể tạm ở phủ của ta, quản gia đã thu dọn sạch sẽ rồi. Hiện tại ngươi có thể về nhà lấy quần áo. Trước bữa tối trở về. Từ nay về sau ngươi đi theo ta, không được ta cho phép thì không được rời đi."
Edogawa Conan không phải là người hầu của Kaito, hắn không có nghĩa vụ phải làm điều này. Nhưng đối mặt với Thân vương nhỏ ương ngạnh, hắn do dự một hồi, cuối cùng thỏa hiệp.
Nếu Thân vương nhỏ làm ầm ĩ lên cấp trên, hắn có thể bị mất công việc trong Giải Bộ.
Hắn có việc riêng phải làm, không thể trì hoãn vì Kaito Kuroba.
Dù sao, chơi đùa với Thân vương nhỏ này một chút. Cũng không mất nhiều thời gian.
Một lúc sau khi Edogawa Conan rời đi. Quản gia Konosuke Jii mang theo một ít đồ ăn nhẹ tới.
“Điện hạ, ngài có chắc người này là người mà ngài đã gặp ba ngày trước không?” Konosuke Jii không chắc chắn hỏi.
“Hẳn là không sai” Mặc dù tối hôm đó y chỉ nhìn thoáng qua từ xa. Nhưng từ dáng người và giọng nói. Hẳn là một người.
“Vậy tại sao ngài lại phải đi một vòng lớn như vậy để giữ người ở lại?” Konosuke Jii biết rất rõ, Thân vương căn bản không cần người dẫn đường. Tất cả những việc này đều là nhằm vào người đó.
Cắn một miếng bánh, Kaito mơ hồ giải thích: “ Võ công của hắn rất giỏi, năng lực cũng xuất chúng. Nên ta muốn giữ hắn ở bên cạnh mình. Xem hắn giỏi đến đâu. Một người xuất chúng về mọi mặt, lại chỉ làm một người lính tầm thường ở đây. Không phải rất đáng tiếc sao?"
Nuốt bánh trong miệng xuống, Kaito nhấp một ngụm trà và mỉm cười tán thưởng: "Dù sao thì ta cũng thích việc hắn không ba hoa nịnh nọt."
Nhưng Konosuke Jii không khỏi lo lắng, "Nếu như hắn phát hiện bí mật của ngài, sẽ rất khó…."
“Đừng lo” Kaito đáp lại với nụ cười trấn an, “Ta sẽ không tiếp tục quấy rầy hắn sau khi ta biết được hắn là ai. Lúc đó hắn tiếp tục phá án của hắn, còn ta vẫn làm thân vương ốm yếu của ta.”
Sau khi ở cùng Kuroba Kaito vài ngày. Edogawa Conan càng ngày càng cảm thấy đối phương cho hắn ở cùng nhà chỉ là để sai vặt hắn.
Cũng giống như lúc này, Edogawa đang đứng trước cửa phòng Kaito. Tâm không yên chi muốn chửi thề.
Mọi chuyện bắt đầu từ hai khắc trước.
1:đơn vị đo lường thời gian ngày xưa, 1 khắc=15 phút.
Lúc đó Edogawa đang luyện kiếm nên không phát hiện Kaito đến.
“Kiếm pháp thật tốt!” Thân vương nhỏ vừa xông vào đứng ở cửa viện vỗ tay hoan hô.
Edogawa kịp thời thu kiếm lại, hành lễ với đối phương, "Điện hạ. Ngài có việc gì cần thần sao?"
Kaito không khách sáo, trực tiếp vào phòng ngồi xuống ghế trước, "Ta nhớ tới bánh hoa huệ hạt thông hôm nay nhìn thấy ở phía Tây thành. Ta còn chưa ăn qua, muốn ăn thử nó."
“Bây giờ?” Edogawa hỏi, trong lòng có một dự cảm không lành.
Kaito nhìn đối phương, không do dự gật đầu.
Quả nhiên.......
Edogawa bất đắc dĩ thở dài trong lòng, không phân biệt được Thân vương nhỏ là cố ý trêu chọc hay là thật sự muốn ăn. Bây giờ là ban đêm, nhiều cửa hàng đã sớm đóng cửa. Hơn nữa tiểu viện của Thân vương nhỏ nằm ở phía Đông thành, cho dù hiện tại có phóng ngựa nhanh nhất để chạy đến phía Tây thành. E rằng cũng quá muộn.
“Yên tâm đi, ngựa trong nhà chạy rất nhanh. Nhất định sẽ kịp.” Kaito trước một bước ngăn chặn lời cự tuyệt Edogawa. Tựa hồ đọc được suy nghĩ của đối phương.
Đã nói đến mức này, Edogawa không thể từ chối được nữa. Nói cái gì cũng sẽ bị vặn lại, nói thêm cũng vô dụng.
Tuy nhiên, khi Edogawa chạy gần hết một vòng Thanh Vân thành chỉ để mua một gói bánh hạt hoa huệ hạt thông. Lại nghe người hầu báo rằng Thân vương đã ngủ, cho dù tính tình hắn tốt như thế nào, cũng không thể không tức giận. Không biết bản thân đã đắc tội gì Thân vương nhỏ mà người kia cứ năm lần bảy lượt gây khó dễ cho hắn.
Edogawa không rõ, trong ấn tượng của hắn, Kaito Kuroba đã tịnh dưỡng ở nhà từ khi còn nhỏ. Thoạt nhìn thì Thân vương nhỏ nên là một người kín đáo, thận trọng, biết tự bảo vệ mình một cách khôn ngoan.
Nhưng tại sao sau khi tiếp xúc với y, hắn lại thấy người kia cứ như một Thân vương được nuông chiều từ bé, tự cao tự đại, vô lý như vậy?
…
Thân vương nhỏ không biết nghe được từ đâu phong cảnh núi Thuý Vân ở vùng ngoại thành rất đẹp, nằng nặc đòi đi xem. Nhưng không phép ai đi theo, chỉ cho Edogawa đưa y đến đó.
Hôm nay Kaito mặc một bộ y phục sẫm màu, khiến Edogawa cảm thấy sắc mặt Thân vương nhỏ nhợt nhạt hơn mấy ngày trước. Điều này làm hắn nhớ tới, mấy ngày nay luôn nhìn thấy đối phương uống canh uống thuốc, vốn tưởng rằng đối phương chỉ hôm qua mới đi ngủ sớm, xem ra là vì trong người thật sự không khoẻ. Lửa giận tối hôm qua cũng biến mất hơn phân nữa.
Dù sắp ra khỏi nội thành nhưng Kaito không hề vội vã, vừa cưỡi ngựa vừa dạo chơi.
Đột nhiên, Kaito nhìn thấy gì đó, lập tức xuống ngựa, đưa dây cương cho Edogawa rồi chạy đến một quầy hàng nhỏ bên đường. Hắn không còn cách nào khác đành phải xuống ngựa, dắt hai con ngựa đi theo.
Rất nhanh, Kaito bưng một túi nhỏ đi tới. Ánh mắt dán chặt vào thứ trong túi, hưng phấn xen lẫn kinh ngạc, "Ông chủ gian hàng nói thứ này là hạt dẻ nước, đây là lần đầu tiên ta thấy nó”
Đây cũng là lần đầu tiên Edogawa nhìn thấy biểu cảm như vậy của đối phương, không khỏi tò mò: "Mặc dù hạt dẻ nước rất hiếm ở kinh đô. Nhưng chẳng lẽ ngài chưa bao giờ ăn qua chúng trước đây, đúng chứ?”
“Thứ ta ăn là loại đã gọt vỏ, ta vẫn chưa nhìn thấy hình dáng lúc có vỏ của nó.” Kaito cầm một hạt dẻ nước lên. Bẻ vài lần nhưng không bẻ được, liền đưa cho Edogawa.
Sau khi nghe đối phương nói, biết công việc này nhất định sẽ rơi vào tay mình. Edogawa tự nhiên cầm lấy hạt dẻ, bóc ra rồi đưa lại.
“Vẫn là mới bóc rồi ăn liền ngon nhất!” Mắt Kaito híp thành hai vầng trăng khuyết, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.
“Đưa hết cho thần.” Edogawa rất có ý thức đưa tay ra, xin túi hạt dẻ nước.
"Đó là gì?"
Trong khi Edogawa đang tập trung vào việc lột vỏ hạt dẻ nước. Sự chú ý của Kaito nhanh chóng bị thu hút bởi những thứ khác. Sợ rằng có chuyện sẽ xảy ra với Thân vương nhỏ nếu rời khỏi tầm nhìn của mình, hắn định đuổi theo thì người kia đã quay lại với một túi đồ khác.
Một lúc sau, cả hai tay Edogawa đều cầm đầy đồ ăn vặt và đồ chơi. Thấy rằng nơi này cũng rất thú vị, Kaito quyết định không đi ra ngoại thành nữa.
Hai người đi dạo trên phố, Kaito vừa đi vừa nhét hạt dẻ đã bóc vỏ vào miệng, "Thật vui, sao ngươi không dẫn ta đến đây?"
“ Thưa điện hạ, đây chỉ là một phiên chợ bình thường. Thần không ngờ ngài lại thích những nơi như vậy.” Hai con ngựa đã được buộc chặt, Edogawa đi sau Kaito giải thích.
Còn tưởng đối phương không thích sự tuỳ hứng của mình. Kaito đá đá xuống đất, "Đúng vậy, đây đều là phong cảnh bình thường. Chỉ người như ta bị nhốt trong cung mới không thể nhìn thấy. Có ai sẽ muốn đưa ta tới đây chứ…"
Nhận ra mình nói lỡ lời, Edogawa hơi chạnh lòng. Đang nghĩ cách an ủi đối phương thì Kaito bất ngờ quay sang nhìn hắn.
"Miếng hạt dẻ cuối cùng, muốn ăn không?"
“…Ăn."
"Ah--"
Trước khi Edogawa có thể chạm vào hạt dẻ nước. Một tiếng hét bất ngờ vang lên từ ngôi nhà gần đó. Trong khi mọi người trên đường đang xôn xao, một bóng người đã lao đến nơi phát ra tiếng hét trước.
Có người chết.
Khi Kaito đến nơi. Y nhìn thấy một xác chết treo trên xà nhà.
Chưa đầy một nén nhang, người của Giải Bộ đã đến và đưa thi thể xuống. Edogawa chỉ nhìn một lần, liền kết luận rằng người chết không treo cổ tự tử mà là bị mưu sát.
Ngay khi Edogawa muốn kiểm tra kỹ thi thể. Kaito đã kéo hắn lại, "Khi nào chúng ta có thể rời đi?"
Edogawa không ngờ rằng lúc này Thân vương nhỏ còn tâm trạng chơi đùa. Tong lòng cảm thấy không vui, nhưng vẫn kiên nhẫn đáp: "Xin điện hạ đợi một chút. Ta sẽ cùng ngài chơi sau khi tìm ra thủ phạm."
"Nhưng chẳng phải người của Giải Bộ đã đến rồi sao?” Kaito chỉ vào những người đang xem xét thi thể.
“Vậy thì để họ đi cùng ngài. Ta sẽ không rời đi cho tới khi tìm ra thủ phạm” Edogawa nghiêm túc nói, hất tay Kaito ra. Quay đầu bỏ đi.
Mà sau lưng hắn, Thân vương nhỏ mà Edogawa cho là sẽ rất tức giận. Chẳng những không tức giận, ngược lại càng thêm khâm phục nhìn hắn.
Thấy Edogawa đi điều tra vụ án. Kaito cũng không quấy rầy, đi loanh quanh trong sân. Ban đầu y không thực sự muốn ngăn cản người kia mà chỉ muốn xem hắn sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào. Không ngờ Edogawa còn kiên định hơn Kaito tưởng tượng.
Điều này khiến Kaito càng đánh giá cao Edogwa hơn.
Bản thân Kaito cũng biết dạo này y đã làm hơi quá với Edogawa Conan. Một phần lý do của việc này là để thăm dò Edogawa là người như thế nào.
Một phần nguyên nhân khác, bản thân Kaito cũng không rõ lắm. Nói tóm lại, y rất thích trêu chọc Edogawa. Mỗi lần nhìn thấy mặt hắn đỏ đến bốc khói nhưng không thể làm gì, chỉ có thể chịu đựng. Y cảm thấy rất thú vị.
Thứ gì đây?
Khi đi đến góc sân. Kaito tìm thấy một vật thể lạ, được giấu trong đám lá rụng. Nếu không nhìn kỹ thì rất khó thấy nên người của Giải Bộ được phân công tìm kiếm manh mối ở khu vực này mới bỏ qua.
Theo bản năng, Kaito tự nhủ rằng thứ này có liên quan đến vụ án nên đã nhặt nó lên. Đặt lên tay để xem kỹ hơn. Ngay sau đó, một thủ pháp giết người hoàn chỉnh xuất hiện trong tâm trí Kaito.
Kỳ thật quá trình rất đơn giản, mấu chốt chính là thứ nằm trong tay y.
Kaito, người nắm trong tay bằng chứng quan trọng, định giao bằng chứng này cho Edogawa. Dù sao thì y đã bắt nạt Edogawa suốt thời gian qua. Thật sự thiếu hắn một lời xin lỗi, vì vậy y sẽ giúp Edogawa lần này.
Về việc Edogawa có thể phá được án hay không. Mất bao lâu để tìm ra hung thủ thì tùy thuộc vào hắn rồi.
Tất nhiên, Kaito vẫn tự tin rằng đối phương sẽ không tốn quá nhiều thời gian.
Lúc này, Edogawa đang lục tung mọi ngóc ngách trong sân. Như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
Chẳng lẽ Edogawa cũng đã đoán ra thủ pháp giết người, đang tìm kiếm bằng chứng?
Kaito bối rối, giấu đồ vào tay áo rồi bước tới ngăn cản.
"Thưa điện hạ, ta đang tìm kiếm chứng cứ quan trọng. Một khi tìm thấy nó, có thể giải quyết vụ án ngay lập tức. Ngài không thể đợi thêm một chút nữa sao?" Edogawa chỉ nghĩ rằng Thân vương nhỏ không vui vì không được đi chơi.
Kaito, người có ý định giúp đỡ, đã rất buồn khi nghe điều này. Những lời muốn nói cũng thay đổi, "Nếu ta nói không thì sao?”
Edogawa hoài nghi nhìn đối phương. Vốn tưởng rằng Kaito chỉ là ngang ngược thích chơi bời. Không ngờ Thân vương nhỏ thật sự không quan tâm mạng người. Cũng không khách khí nữa.
"Có lẽ đối với người tôn quý như ngài. Nạn nhân chỉ là người không thể nào tầm thường hơn. Chẳng có gì phải để tâm. Nhưng trong mắt ta, mọi sinh mạng đều có trọng lượng như nhau. Ta phải tìm ra kẻ giết người, đòi lại công đạo cho người chết. Dù ngài có nói gì, ta sẽ không rời đi cho đến khi vụ án được làm rõ.”
Cuối cùng, Edogawa đi qua Kaito. Tiếp tục tìm kiếm manh mối.
Tuy nhiên, Edogawa Conan đã tìm kiếm mọi ngóc ngách nhưng không thể tìm thấy bằng chứng mấu chốt. Không có vật chứng, đồng nghĩa không có cách nào để chứng minh phỏng đoán của hắn, không có lý do để bắt giữ nghi phạm.
Ngay khi hắn gần như tự hỏi liệu phỏng đoán của mình có sai không. Một cấp dưới đã mang đến cho hắn một thứ. Nói rằng Thân vương đã yêu cầu đưa nó cho Edogawa.
Khoảnh khắc nhìn thấy thứ đó, đôi mắt của Edogawa sáng lên.
Chính là nó! Mảnh ghép cuối cùng của toàn bộ thủ pháp giết người. Là vật chứng mang tính quyết định.
Sau niềm vui phá án, một số chuyện khác bắt đầu sáng tỏ. Edogawa chặn cấp dưới mang đồ đến cho mình, "Ngươi nói, Thân vương đưa cho ta?"
“Đúng vậy, Thân vương nhiều lần dặn dò hạ nhân đưa thứ này cho ngài.” Nhớ đến ánh mắt cảnh cáo của Thân vương khi đưa thứ này, cấp dưới không khỏi rùng mình một cái. Đây không phải là thứ đắt tiền, tại sao lại làm ra vẻ như sợ có người trộm nó mất?.
Cấp dưới không rõ danh tính sợ hãi bỏ đi. Nhưng Edogawa Conan, người đã bất động một lúc. Đang nhìn chằm chằm vào thứ trên tay mình một cách bàng hoàng...
Bất giác, nghĩ đến biểu hiện vừa rồi của Kuroba Kaito. Lúc đó, Edogawa nhìn thấy sự bất ngờ và đau lòng trong mắt của đối phương. Nghĩ đó là vì chưa từng có ai nói những lời nghiêm khắc như vậy với Thân vương nhỏ. Bây giờ nhìn lại, Edogawa nhận ra rằng mình đã sai khi vội bực dọc với y.
Nghĩ đi nghĩ lại, Edogawa bắt đầu đi tìm Kaito thì phát hiện Kaito đã không còn ở trong sân.
Edogawa cảm thấy não mình nổ tung, ngay lập tức hoảng loạn.
Thân vương nhỏ đã đi đâu! Y mặc y phục đắt tiền, đi lang thang trên đường phố một mình. Thật nguy hiểm!
Edogawa ngay lập tức bắt kịp cấp dưới khi nãy và hỏi rằng Kuroba Kaito đang ở đâu.
“Sau khi Thân vương đưa đồ cho hạ nhân, hình như đã đi ra ngoài.” Cấp dưới vội vàng nhớ lại.
Thật sự quá đủ.
Nghe tin này, Edogawa càng thêm lo lắng. Hắn đưa lại bằng chứng cho cấp dưới. Nói rõ cách giết người, cách bắt kẻ sát nhân càng nhanh càng tốt cho cấp dười. Rồi vội vàng rời đi.
"Đợi đã..." Cấp dưới nhìn bóng lưng nam nhân rời đi. Do dự không nói. Trong lòng nghĩ không ra, cơ hội cống hiến tốt như vậy … mà dễ dàng trao cho người khác?
Lúc này, suy nghĩ trong đầu Edogawa Conan rối như tơ vò. Đống tơ ấy chỉ vòng quanh sự an nguy của Kuroba Kaito.
Nhưng may thay, mọi thứ chỉ là báo động giả.
Ngay sau khi Edogawa ra khỏi nhà của nạn nhân. Hắn thấy Kuroba Kaito đang ngồi xổm bên kia đường chơi với một cô bé.
Thân vương nhỏ hình đang tung hứng. Những ngón tay di chuyển đặc biệt linh hoạt có thể khiến một người trưởng thành kinh ngạc chứ đừng nói đến một đứa trẻ.
Lúc này Edogawa mới nhận ra đôi tay của Kaito rất mảnh mai, trắng trẻo. Nụ cười của y rất đẹp, tràn đầy sức sống, dễ dàng khiến cô bé cười theo.
Hắn không biết Thân vương nhỏ sẽ có biểu cảm như thế nào khi nhìn thấy mình.
Dù là tức giận hay khinh miệt, Edogawa cũng sẵn lòng tiếp nhận. Dù sao hắn là người có lỗi trước.
"Điện hạ….” Edogawa bước tới và gọi to.
Cơn tức giận trong tưởng tượng không xuất hiện. Kaito chỉ quay lại nhìn hắn, cười nhẹ: " Phá án xong rồi à? Đợi ta thêm chút nữa."
Vừa nói, Thân vương nhỏ lấy ra một món đồ mới mua ở chợ đưa cho cô bé. Sau đó đứng dậy phủi bụi bặm trên người: "Đi thôi."
Kuroba Kaito lặng lẽ bước đi. Lộ ra vẻ trầm lặng hiếm thấy. Khiến Edogawa ở một bên rất khó chịu, ngẫm lại, hắn cảm thấy Thân vương nhỏ vẫn còn giận mình. Đối phương thực ra rất thân thiện khi chơi với trẻ con, có lẽ do hắn luôn có thành kiến với Thân vương.
Vì muốn Thân vương nhỏ không còn tức giận. Edogawa đi đến trước mặt Kaito, cúi đầu ngăn Kaito đang bước, vô cùng trịnh trọng xin lỗi: "Thành thật xin lỗi điện hạ. Vừa rồi là lỗi của thần. Là thần sai khi hiểu lầm ngài, nói ra những lời xúc phạm ngài”
Thấy Thân vương nhỏ không có phản ứng, Edogawa nói thêm: "Sau này điện hạ yêu cầu gì thần cũng sẽ đáp ứng, không trốn tránh. Mong ngài đừng giận"
Nhìn khóe mắt Edogawa rũ xuống. Kaito lập tức nghĩ đến chú chó lớn cúi đầu ra vẻ đáng thương cầu xin chủ nhân tha thứ. Lại muốn đến trêu chọc hắn, "Nhưng mà, bây giờ ngươi đã nghe lời ta rồi."
"..." Edogawa nhất thời không nói nên lời, sự thật là như vậy, "Vậy thần…”
Nhưng trước khi kịp nghĩ phải làm gì. Kaito đã chìa ra trước mặt hắn một túi giấy dầu nhỏ. Bên trong có một củ hạt dẻ nước đã bóc vỏ.
"Hạt dẻ nước, ngươi muốn ăn không?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro