Chương 10:
Shinichi dậy từ rất sớm.
Cậu không còn ngủ nổi từ sáng sớm, tim đập nhanh, đầu óc tràn đầy hồi hộp.
"Hôm nay... là ngày đầu tiên..."
Cậu lẩm bẩm, mắt nhìn ra cửa sổ, ánh nắng nhẹ xuyên qua rèm.
Mỗi tia sáng đều giống như nhắc nhở cậu rằng: cậu vẫn còn 3 tháng để yêu Ran, để sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Cậu mặc bộ quần áo gọn gàng nhất, chải tóc cẩn thận, rồi cầm ví tiền, điện thoại và chạy đến rạp chiếu phim mà cậu đã hẹn Ran.
Đứng trước cửa rạp từ rất sớm, Shinichi hồi hộp nhìn đường.
Anh mong Ran sẽ đến, mong thấy cô cười, mong được nhìn cô bước đến và nói:
"Shinichi... hôm nay tớ đi với cậu."
Mỗi lần nhớ đến khoảnh khắc ấy, tim cậu lại đau nhói, nhưng cũng hạnh phúc đến mức cậu muốn hét lên.
Không lâu sau, Ran xuất hiện.
Cô mặc đồng phục, tay xách túi sách, dáng đi bình tĩnh như thường lệ, nhưng khi nhìn thấy Shinichi, mắt cô thoáng chút ngạc nhiên.
"Shinichi... đã đứng ở đây từ lúc nào vậy?"
Giọng Ran vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt... không hẳn là xa lạ nữa.
Shinichi mỉm cười tươi, chạy tới, cúi đầu chào:
"Chào buổi sáng, Ran.
Hôm nay... tớ hẹn cậu đi xem phim.
Hy vọng cậu sẽ vui."
Ran nhíu mày, hơi cứng người, nhưng rồi gật đầu.
"Được... nhưng... đừng làm phiền tớ quá nhiều."
Shinichi cười khẽ, tim đập mạnh: "Chỉ hôm nay thôi... tớ sẽ làm Ran cười."
Shinichi và Ran bước vào rạp.
Ngồi cạnh nhau, không gian tối nhưng ánh sáng từ màn hình chiếu len qua, hắt lên gương mặt Ran.
Cậu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay chạm vào tay cô.
Ran hơi giật mình, nhưng không rút ra.
Cô chỉ im lặng, thỉnh thoảng nhìn màn hình, thỉnh thoảng liếc Shinichi.
Shinichi nắm tay cô chặt hơn, khẽ mỉm cười trong bóng tối:
"Ran... tớ sẽ không rời cậu đâu."
Cô quay mặt đi, nhưng lòng không chống lại cảm giác ấm áp trào dâng.
Dù lạnh lùng, Ran vẫn cảm nhận được tình cảm Shinichi – cậu đang cố gắng hết sức để cô vui, để cả hai gần nhau.
Cả hai ngồi như vậy, nắm tay trong bóng tối, lặng lẽ cảm nhận nhau.
Cảm giác này... thật gần gũi, thật lạ lẫm với Ran, nhưng cô không hề rút tay ra.
Ngày hôm sau, Shinichi đưa Ran đi công viên.
Anh mua kem cho cô, kéo cô đi quanh hồ, chỉ để được nhìn cô cười.
Ran vẫn lạnh lùng, hay càu nhàu rằng Shinichi làm phiền, nhưng những nụ cười thoáng qua trên môi cô khiến Shinichi vui hơn bất cứ điều gì.
Cậu kéo cô ngồi trên ghế đá, trò chuyện về những bộ phim, những câu chuyện đơn giản.
Ran thỉnh thoảng trả lời bằng giọng khẽ, nhưng ánh mắt đã ấm hơn, thoáng mềm mại hơn trước.
Shinichi biết: tình cảm cô vẫn chưa trọn vẹn, nhưng từng chút... từng chút, cậu đang lấy lại được một phần Ran của mình.
Ngày thứ ba, Shinichi dẫn Ran đến một quán cà phê nhỏ, nơi cậu đã đặt trước một bình hoa tươi trên bàn – màu tím nhạt, giống như những cánh hoa từng gắn với nỗi đau Hanahaki của cậu.
Ran nhìn bình hoa, nhíu mày, nghiêng đầu:
"Shinichi... cậu lại mang hoa sao? Có cần thiết không?"
Shinichi cười, mắt lấp lánh:
"Tớ muốn... tớ muốn nhắc cậu... rằng tớ vẫn ở đây, và tớ yêu cậu.
Những cánh hoa ấy... là lời hứa của tớ.
Tớ sẽ không rời cậu... dù tớ có đau hay phải ho ra hoa mỗi ngày."
Ran im lặng, nhưng lần này, cô không hề tránh ánh mắt cậu.
Cô cầm tay cậu, lòng dịu lại, cảm giác an toàn lạ kỳ trào dâng.
Hai người ngồi đó, giữa quán cà phê nhỏ, nắm tay nhau, không nói gì.
Nhưng trong im lặng, cả hai đã bắt đầu cảm nhận được tình cảm, sự gắn bó, và hạnh phúc tưởng chừng giản đơn nhưng quý giá vô cùng.
Những ngày tiếp theo, Shinichi vẫn thường ho ra hoa, đôi lúc phải dừng lại nhắm mắt chịu đựng.
Ran nhìn cậu, thấy cậu đau, nhưng không nỡ rời.
Cả hai biết: thời gian của họ vẫn còn hạn.
Nhưng từng phút giây bên nhau, từng cử chỉ nhỏ, từng nụ cười – dù Ran lạnh lùng – đều là kho báu của Shinichi.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro